Menu

NẾU ỐC SÊN CÓ TÌNH YÊU-Chương 79


Nếu Ốc Sên Có Tình Yêu


Tác giả: Đinh Mặc


Chương 79: Ngoại Truyện 7

Tôi biết Đàm Lương vẫn còn là trai tân, hôm nay coi như được “bóc tem”. Không biết đối phương là cô gái thế nào mà chịu theo cậu ta? Ban đầu, tôi xem say mê. Dù sao cũng sống tách biệt xã hội ba năm, thân dưới của tôi cương cứng khó chịu. Một lúc sau, tôi cũng phát hiện ra điều bất thường. Sắc mặt cô gái đó trắng bệch, tay buông thõng bên giường, toàn thân bất động giống người chết.

Đến khi Đàm Lương xuất tinh xuống đất, tôi mới nhìn rõ vết bầm trên đùi cô gái. Mẹ kiếp, thằng nhóc này đúng là khẩu vị nặng thật. Nó lấy đâu ra thi thể như ngọc thế kia? Nó đói khát đến mức sung chát cũng ăn hay sao?

Tôi lại quan sát kỹ lưỡng xác chết. Dung mạo, khí chất và cách ăn mặc của cô gái có vẻ quen quen. Tôi đẩy cửa đi vào nhà, Đàm Lương ngẩng đầu, sắc mặt cậu ta hé đỏ ửng lại tái nhợt. Thấy tôi bình thản kiểm tra xác chết, cậu ta ngồi xổm sau lưng tôi, mỉm cười nói: “Em nhặt được ở sau rừng, anh có chơi không?”

Tôi cười mắng cậu ta: “Biến, tôi không chơi người chết.”

Chỉ vài ba câu tôi đã hỏi rõ tình hình lúc Đàm Lương phát hiện ra xác chết. Mặc dù ở trong rừng sâu ngăn cách với thế giới, tôi vẫn gần như lập tức xác định, đây là tác phẩm của Lâm Thanh Nham.

Có qua có lại mới toại lòng nhau, tôi quyết định tặng quà gặp mặt cho Lâm Thanh Nham. Đầu tiên tôi thuyết phục Đàm Lương đem xác chết trả về chỗ cũ. Đàm Lương lập tức làm them, cậu ta vốn không muốn ngồi tù. Sau đó, tôi cho cậu ta xem tài liệu về vụ án Hồng Kong mấy năm trước. Tất nhiên, tôi lược bỏ tin tức liên quan đến hung thủ, cũng chính là tôi đây. Vì vậy Đàm Lương chỉ nghĩ tôi là người đi săn thú hoang bình thường , cậu ta không hề hay biết tôi có liên quan đến vụ án đó.

“Kẻ giết người xuất hiện rồi.” Tôi nói với Đàm Lương. “Hắn là một nhân vật không tầm thường. Để nghiên cứu hắn, tôi kiếm cả kali xyanua và chất kích dục Nhật Bảm. Tôi nắm rõ thủ pháp gây án của hắn.”

Ánh mắt Đàm Lương sáng ngời: “Anh, không phải anh muốn mô phỏng hắn đấy chứ?”

“Khó nói lắm.” Tôi cười cười. “Nếu tôi có mô phỏng, mọi tội danh sẽ đổ hết lên đầu hắn. Nếu có cơ hội, tôi muốn thử một lần.”

Tuy nhiên, mức độ điên cuồng của Đàm Lương vượt quá định liệu của tôi. Tôi tưởng ít nhất cậu ta cũng phải đấu tranh tư tưởng đôi ba tháng. Kết quả sau ba ngày, cậu ta ôm một cô gái nhìn bộ dạng có vè là dân leo núi dã ngoại đã hôn mêt bất tỉnh lên hang động của tôi, xin tôi ít thuốc. Tôi đương nhiên đáp ứng yêu cầu của Đàm Lương, còn đưa tài liệu về vụ án Sát thủ thiên sứ cho cậu ta.

Cánh cửa dục vọng một khi đã mở ra, khó có thể nhẫn nhịn. Chỉ là Đàm Lương quá ngu xuẩn. Cậu ta bắt người ngay tại vùng núi này, chẳng phải tự nhiên đẩy mũi nhọn vào bản thân hay sao? Đúng là sợ nhất gặp phải đồng đội như heo. Chắc chắn cảnh sát sẽ lục soát toàn bộ khu vực rừng núi, tôi lập tức thu dọn hành lý, trốn lên hang núi sâu hơn.

Mấy ngày sau, bên ngoài quả nhiên náo loạn. Tôi trốn tít trong hang động trên cao, có thể nhìn thấy xe cảnh sát liên tục đi đi lại lại trên đường núi. Đàm Lương rơi vào cảnh đường cùng, cậu ta tất nhiên sẽ lên hạng động trước kia của tôi để tìm tôi. Vị trí ẩn nấp của tôi bây giờ, vừa vặn nhìn thấy con đường lên núi. Từ vị trí này, tôi có thể quan sát động thái của cảnh sát. Khi nào cảnh sát rút đi, là tôi sẽ rời khỏi núi cao.

Ai ngờ buổi tối hôm đó, tôi nhìn thấy Đàm Lương lái một chiếc xe BMW dừng ở chân núi. Trên ghế lại phụ thâp thoáng một bóng người. Đàm Lương nhanh chóng bế người đó xuống xe.

Nhờ ánh trăng sáng , tôi nhìn rõ gương mặt của cô gáo trên tay Đàm Lương.

Là Diêu Mông? Tại sao lại là Diêu Mông?

Tôi bám theo Đàm Lương. Đàm Lương còn phải bế người nên tôi đi nhanh hơn cậu ta, âm thầm về hang động trước rồi giả vờ ngủ say.

“Anh, anh mau trốn đi!” Đàm Lương đặt Diêu Mông xuống giường của tôi. “Cảnh sát đang truy bát em”

Tôi chau mày: “Sao lại như vậy?”

loading...

Đàm Lương có chút đắc ý, kể cho tôi nghe kế hoạch của cậu ta và Lâm Thanh Nham. Thì ra lúc động đến thi thể thứ hai, cậu ta bị Lâm Thanh Nham phát hiện. Sau khi Đàm Lương giấu xác nạn nhân thứ ba, Lâm Thanh Nham liền lộ diện, gặp gỡ đmà phán với cậu ta. Đàm Lương ngốc nghếch như vậy, sao có thể là đối thủ của Lâm Thanh Nham. Lâm Thanh Nham nói với cậu ta, cậu ta đã để lại dấu vết quá rõ ràng khi giết nạn nhân thứ ba, cảnh sát bắt đầu lục soát cả khu vực rừng núi, cậu ta chắc chắn không thoát khỏi tội chết. Dù sao trước sau cũng chết, chi bằng nhận tội thay Lâm Thanh Nham. Lâm Thanh Nham sẽ giúp cậu ta lật đổ lãnh đạo, đồng thời cho bố mẹ câu ta một món tiền lớn. Hai người nhanh chóng đạt được thỏa thuận.

Kể xong câu chuyện, Đàm Lương nhìn tôi: “Anh, sao anh lại cười? Anh cũng cảm thấy trong vụ giao dịch này, em rất lời hay sao?”

Tôi cười khùng khục: “Lời, đương nhiên rất lời.”

Tôi thật sự không ngờ Lâm Thanh Nham dùng chiêu “gậy ông đập lưng ông”, hắn lại thắng hiệp này. Nghĩ đến đây, trong lòng tôi thật sự ngứa ngáy.

Tôi nhìn Diêu Mông nằm trên giường: “Cô gái kia là thế nào?”

Đàm Lương đáp: “Em tình cờ gặp trên đường.” Ánh mắt cậu ta đầy vẻ hưng phấn: “Dù sao cũng phải chết, trước khi chết em muốn sung sướng một lần.”

“Chú làm nhanh lên, tôi đi đây.” Tôi vỗ vai Đàm Lương, rời khỏi hang núi. Đi một đoạn, tôi lại âm thầm quay lại. Từ xa, tôi nhìn thấy Đàm Lương cởi hết quần áo, cậu ta đang cởi quần Diêu Mông.

Tôi rút khẩu súng gây mê, bóp cò. Đàm Lương đổ vật xuống cạnh giường, bất tỉnh nhân sự. Tôi ngồi xuống giường, lặng lẽ ngắm nhìn Diêu Mông, trong lòng tôi có chút cảm khái.

Diêu Mông bây giờ còn xinh đẹp và gợi cảm hơn trước kia. Tôi vuốt ve gương mặt nàng, cổ nàng, ngực nàng… vẫn là xúc cảm tuyệt vời như trong ký ức. Đàm Lương đã cho nàng uống thuốc kích thích, nàng hơi chau mày, gương mặt đỏ bừng, thân thể nàng vặn vẹo dưới bàn tay tôi.

Diêu Mông, so với Đàm Lương, anh nghĩ em muốn làm tình với anh hơn.

Tôi cởi áo của nàng, bất chợt nhìn thấy ví tiền trong túi ao. Tôi rút ra xem, khóe miệng không nhịn được nhếch lên. Bên trong có tâm hình nàng chụp chung với Lâm Thanh Nham. Thần sắc của Lâm Thanh Nham rất dịu dàng, còn nụ cười trên môi nàng rạng rỡ hơn lúc nàng yêu tôi.

Lâm Thanh Nham đúng là thằng điên, đến người phụ nữ của tôi hắn cũng không tha.

Tôi nhét ví tiền vào túi áo Diêu Mông, tắt ngọn đèn chiếu sáng trong hang, cúi đầu nhìn nàng. Lâm Thanh Nham, anh có biết thế nào gọi là “hết khôn dồn hết dại” không? Chúng ta vẫn chưa xác định kẻ thắng người thua ván này.

Hơi thở của Diêu Mông càng dồn dập. Trong bóng tôi, huyết mạch trên thân tôi phảng phất sôi sục.

Một cú nhấn người vào đến tận cùng, đúng là quá đã.

Diêu Mông, anh và Lâm Thanh Nham, ai khiến em dễ chịu hơn? Đương nhiên là anh rồi, cha già biến thái đó sao có thể sánh bằng anh?

Diêu Mông thân yêu, ông trời lại một lần nữa đưa em đến bên anh, vậy thì cả cuộc đời này, anh sẽ không buông tha em.

Mục lục
loading...