Menu

NẾU ỐC SÊN CÓ TÌNH YÊU-Chương 78


Nếu Ốc Sên Có Tình Yêu


Tác giả: Đinh Mặc


Chương 78: Ngoại Truyện 6

Tôi ngượng ngùng gật đầu: “Cháu chào các chú? Đây là việc trong khả năng cháu nên lmaf.”

Đợi bọn họ đi xa, tôi nhìn cái túi phồng lên. Bọn họ lại coi đây là chai lọ, đúng là thần kỳ thật.

Cuối cùng, tôi chôn hết xương cốt của người đàn ông ở một vùng núi hoang. Một lần, tôi nhìn thấy cảnh sát đến công viên điều tra, nhưng chẳng ai nghi ngờ hung thủ là học sinh còn mặc đồng phục.

Tôi bắt đầu chú ý đnế Diêu Mông từ năm lớp 10. Nguyên nhân không chỉ vì nàng xinh đẹp, học giỏi, mà vì mọi người cứ thích gán ghép tôi với nàng, khen chúng tôi là “kim đồng ngọc nữ” gì đó.

Nói thật, tôi cũng rất thích Diêu Mông. Tôi là một nam sinh bình thường, mỗi khi ngắm ngực và đùi của nàng, tôi đều cảm thấy dễ chịu. Bắt gặp nàng nói chuyện với thằng khác, tôi rất không vui. Nhưng nàng luôn nhìn tôi bằng ánh mắt như gần như xa, tôi chẳng biết nàng nghĩ gì. Có điều, mỗi khi giết người, nhìn vào đôi mắt khiếp sợ của đối phương, tôi lại nhớ tới Diêu Mông, bên dưới lập tức cương cứng.

Chúng tôi xác định mối quan hệ vào học kỳ đầu năm lớp 12. Một buổi trưa, tôi đang ngồi ở bãi cỏ trong trường học ăn cơm, Diêu Mông đột nhiên xuất hiện, nàng cũng cầm cặp lồng cơm.

“Phùng Diệp, ngày nào cậu cũng trốn ở đây ăn cơm à?” Giọng nói của nàng trong trẻo mềm mại, gương mặt xinh xắn như đóa hoa dưới ánh mặt trời.

“Ừ.” Tôi mỉm cười với nàng. “Cậu tìm tớ?”

Nàng có vẻ bối rối: “Tớ đâu có tìm cầu.”

Hai chúng tôi im lặng ăn cơm. Một lúc sau, Diêu Mông chớp mắt, nhìn miếng thịt trong hộp cơm của tôi: “Đó là thịt gì thế?”

“Thịt kho tàu”

“Tớ biết là thịt kho tàu.” Nàng cười. “Là thịt lợn sao? Trông có vẻ không giống.”

Tôi cũng cười: “Đại tiểu thư, không phải là thịt lợn mà là thịt người. Cậu có dám thử không? Không dám thì đừng hỏi nữa.” Tôi gắp một miếng đưa đến trước mặt nàng.

Nàng trừng mắt với tôi: “Sao không dám. Sau này tớ sẽ làm cảnh sát đấy.”

Diêu Mông không nề hà ăn miếng thịt. Sau đó, nàng chau mày: “Hơi khó nhai, rốt cuộc là thịt gì vậy?”

Tôi bỏ hộp cơm xuống đất: “Đồ ngốc, là thịt lạc đà. Một đồng nghiệp của bố tớ mang từ ngoài tỉnh về cho.”

“Cậu mới ngốc.” Diêu Mông lười tôi, đứng dậy định bỏ đi. Tôi lập tức kéo tay nàng, nàng hơi đờ người, hai má đỏ ửng.

Tôi giơ bàn tay còn lại nâng gương mặt mềm mại của nàng. Đôi mắt to long lanh nhìn tôi chắm chú: “Cậu… cậu muốn làm gì?”

Tôi cúi xuống hôn nàng. Nàng giãy giụa, nhưng ngay sau đó tì tay lên ngực tôi, tonaf thân bất động.

Tôi chưa từng hôn ai bao giờ, chỉ có thể học theo hình ảnh trong các bộ phim truyền hình. Tôi dùng sức mút đầu lưỡi của nàng. Miệng nàng có mùi thơm nhàn nhạt của món thịt, và một vì trong lành tươi mát khác hòa quyện vào nhau. Bộ phận ở thân dưới của tôi gần như cương cứng ngay lập tấp. May mà quần đồng phục của tôi rất rộng nên Diêu Mông không phát giác.

Ngắm bờ mi rông rung, gương mặt đỏ ửng của nàng, tôi vừa cắn môi nàng vừa thầm nghĩ: Nàng quyến rũ hơn sự tưởng tượng của mình.

Tôi giết người trong cả một học kì sau khi xác định mối quan hệ với Diêu Mông.

Đây là một cảm giác rất kì lạ, phảng phất một bộ phận của cơ thể được thỏa mãn, khát vọng giết người không còn mãnh liệt như trước. Mỗi lần tôi ôm Diêu Mông, hôn nàng, vuốt ve nàng, cởi hết quần áo của nàng đặt trên ghế sofa nhỏ ở nhà tôi, hay dỗ dành nàng nắm bộ phận đàn ông của tôi, để tôi bắn ra trên thân thể nõn nà của nàng, tôi cảm thấy kích thích vô cùng. Cảm giác này không thua cảm giác ghiết người là bao.

Chỉ đáng tiếc Diêu Mông luôn giữ phòng tuyến cuối cùng, không cho tôi tiến vào. Bất kể tôi liếm toàn bộ cơ thể nàng, nàng cũng không đồng ý.

“Phùng Diệp, đây là giới hạn của em.” Nàng nói rất nghiêm túc. “Anh khỏi cần nghĩ, cũng không được phép dỗ ngọt em. Nếu anh bắt ép em, em sẽ đi kiện anh tội cưỡng dâm. Vì vậy, anh hãy từ bỏ ý định đó đi!”

Công nhận Diêu Mông tàn nhẫn thật. Tôi còn phải thi đại học, hơn nữa tôi tin chắc nàng có thể làm chuyện đó. Tuy nhiên, nhiều năm sau, tôi đã có thể bù đắp đáng tiếc này. Của tôi cuối cùng vẫn thuộc về tôi, Diêu Mông không thể thoát thân.

Ở bên nahu lâu ngày mà Diêu Mông vẫn không chịu cho tôi, khiến tôi lại càng ngứa ngáy chân tay.

Một ngày, thời tiết u ám như gương mặt người chết. Tôi đi vòng vòng trên phố mấy lượt cũng không tìm thấy mục tiêu thích hợp. Về nhà vào lúc chạng vạng tối, tôi hơi ủ rũ. Nhưng vừa vào nhà, tôi liền thấy Diêu Mông dụi mắt, từ ghế sofa đứng dậy: “Sao anh về muộn thế, em đợi anh lâu rồi.”

Cảnh tượng trước mắt đẹp đẽ vô cùng. Cả căn phòng được chiếu sáng bởi ngọn đèn vàng dịu dàng. Diêu Mông mặc bộ váy màu đỏ, làm nổi bật làn da trắng như tuyết của nàng. Mái tóc đen giống dải lụa lấp lánh dưới ánh đèn.

Tôi nhìn nàng từ từ tiến lại gần, dục vọng như ngọn cỏ dại điên cuồng nảy nở trong thân thể. Lúc đó, tôi cũng không phân biệt là loại dục vọng nào. Tôi nghĩ loại nào cũng là sự chiếm hữu.

loading...

Tôi liền bế Diêu Mông đi vào trong: “Tiểu Mông, anh sẽ cho em một đời cả đời khó quên.:

Ai ngờ nàng ngượng ngùng đẩy người tôi: “Anh đừng nói nữa!”

Nàng vừa dứt lời, tỏng phòng ngủ truyền đến tiếng cười khẽ. Cánh cửa bị đẩy ra, mấy người bạn học ôm bụng cười, trong đó một người bê chiếc bánh ga tô sinh nhật trên cắm đầy ngọn nến.

Diêu Mông bối rối vùi mặt vào ngực tôi: “Em gọi các bạn đến chúc mừng sinh nhật anh… Ai bảo anh nói linh tinh.”

Thì ra là vậy. Diêu Mông kéo tôi ngồi giữa đám bạn học, trước chiếc bánh ga tô.

“Mau cầu nguyện đi.” Đôi mắt đen láy của nàng nhìn tôi chăm chú.

Trong cuộc đời tôi chưa từng được ai chúc mừng sinh nhật. Bố mẹ câm điếc chẳng có thời gian và tâm tư làm chuyện đó. Không hiểu sao Diêu Mông biết được ngày sinh của tôi, cũng coi như nàng có lòng với tôi.

Tôi ôm chặt eo nàng: “Tôi hy vọng mãi mãi ở bên Diêu Mông.”

Các bạn học ồ lên, viền mắt Diêu Mông ươn ướt: “Đồ ngốc, nguyện vọng nói ra miệng sẽ không linh nghiệm.”

Tôi cúi đầu hôn nàng: “Không sao, anh tin sẽ linh nghiệm.”

Anh sẽ không giết em, chúng ta có thể mãi mãi bên nhau.

Chuyện chia tay đến nhanh hơn dự liệu, nhưng tựa hồ là lẽ dĩ nhiên. Có lẽ các bạn trai của các nữ sinh khác đều nhiều tiền hơn tôi, bọn họ có thể mời bạn gái đi xem phim, ăn chocolate hay mua váy áo cho bạn gái, còn tôi chỉ có thể đưa Diêu Mông đi dạo mấy vòng công viên. Cũng có thể vì nàng thường xuyên ra vào nhà tôi, gặp bố mẹ câm điếc ngơ ngơ và gian nhà tồi tàn của tôi, khiến sự chán ghét tích lũy ngày càng nhiều trong lòng nàng. Hoặc giả vì cô chủ nhiệm tận tình khuyên bảo, thậm chí nghiêm khắc răn đe, khiến nàng dao động…

Thật ra tôi chẳng hề bận tâm, tôi nói với cô chủ nhiệm: “Em rất nghiêm túc trong chuyện yêu đương, em sẽ không để ảnh hưởng đến thành tích học tập, em sẽ không chia tay bạn ấy.”

Cô chủ nhiệm nói: “Diêu MÔng đã đồng ý chia tay em. Học kì này, thành tích của em ấy tụt dốc nghiêm trọng. Em không nghĩ đến bản thân, cũng nên nghĩ cho em ấy.

Lúc tôi quay về lớp học, Diêu Mông đang nằm bò xuống bàn, khóc nức nở. Xung quanh có mấy bạn nữ an ủi nàng. Tôi tiến lại gần, ngồi xuống phía đối diện, cả lớp dồn mọi ánh mắt về phía chúng tôi.

“Đừng khóc nữa.” Tôi vuốt tóc nàng. “Tiểu Mông, tình yêu của anh dành cho em không bao giờ thay đổi. Đợi vài năm nữa làm nên sự nghiệp, anh sẽ quay về tìm em.”

Diêu Mông càng khóc ác hơn, nhưng nàng không có bất cứ hành động níu kéo tôi. Tôi cảm thấy phản ứng của nàng hoàn toàn bình thường, đây mới là Diêu Mông của tôi. Nhưng chắc nàng không hiểu, câu nói vừa rồi xuất phát tự đáy lòng. Tôi không có kiên nhẫn lại bỏ ra vài năm để tìm kiếm cô gái hợp khẩu vị như nàng.

Sau đó, cuộc đời của tôi thay đổi một cách triệt để. Bố mẹ câm điếc tiết lộ bọn họ không phải cha mẹ ruột của tôi. Ở lại thành phố Lâm tương đối vô vị, hơn nữa tôi cũng không thể tiếp tục ghiết người. Do đó tôi quyết định thi đại học Hồng Kong, nhân tiện tìm kiếm người thân, để xem bố mẹ ruột của tôi là người thế nào, mà bỏ rơi tôi.

Sơ suất lớn nhất trong cuộc đời tôi là bị tên biến thái Lâm Thanh Nham chơi đểu. Đây là một sai sót nực cười, tôi tự dưng biến thành kẻ giết người hàng loạt. Ban đầu, tôi còn tưởng mấy xác bị cảnh sát biển tình cờ trục vớt. Rõ ràng, tôi đã ném ở vùng biển quốc tế rất xa. Tôi chỉ còn cách đào thoát. Sau đó tôi mới làm rõ ngọn nguồn, hóa ra tôi chịu tội thay cho một hung thủ khác.

Nhân chứng rõ rành rành, tôi gọi điện thoại cho người bạn thân nhất làm luật sư. Cậu ta uyển chuyển khuyên tôi: “Tớ cũng không tin thủ phạm là cậu. Nhưng … chắc chắn sẽ bị tử hình.”

Tôi đành phải tiếp tục bỏ trốn. Sau đó, tôi dần dần nghĩ thông suốt vấn đề. Thì ra là vậy, tôi muốn cười lăn cười bò. Hồng Koong là nơi đất lành chim đậu, tôi và Lâm Thanh Nham gặp nhau nơi ngõ hẹp. Có lẽ hắn không biết, tôi và hắn cùng một giuộc.

Tôi trốn ở vùng vúi sâu thuộc địa phận thành phố Lâm ba năm trời. Hỏi tôi có hận Lâm Thanh Nham không? Không, tất nhiên tôi không hận hắn. Nếu tôi là hắn, tôi cũng sẽ làm vậy. Thắng làm vui, thua làm giặc, có gì đáng hận ở đây Nhưng tôi rất nhẫn nại, hắn sớm muộn cũng sẽ gây án. Đến lúc đó, tôi có thể lật ngược thế cờ.

Lâm Thanh Nham đúng là tên bệnh hoạn, hắn trang điểm người chết giống người tình. Xem ra nhiều năm qua, hắn đã bị mẹ ruột của tôi giày vò đến mức đầu óc có vấn đề.

Tôi gặp Đàm Lương vào đầu năm thứ ba sống chui sống lủi. Đó là một buổi sáng mùa xuân, tôi đang ngồi trong hang động nướng thịt thỏ, đột nhiên nghe thấy tiếng bước chân lại gần. Sau đó, một thanh niên trẻ tuổi trắng trẻo mặc bộ đồ nhân viên kiểm lâm yên lặng nhìn tôi: “Anh làm gì ở đây?”

“Nướng thịt.” tôi cầm con dao găm cắn một miếng thịt đưa cho cậu ta: “Có ăn không?”

Lâu ngày, chúng tôi trở thành bạn bè. Đàm Lương sống một mình trong rừng núi. Cậu ta không có bạn bè, gọi tôi là anh xưng em ngọt xớt.

Đàm Lương là người kiệm lời, những mỗi khi tôi hỏi tại sao một sinh viên đại học lại đi gác rừng, hay đề cập đến lãnh đạo và đồng nghiệp của cậu ta, cậu ta đặc biệt trầm mặc, ánh mắt vô cùng hung ác.

Hừm, lại là một kẻ cùng một giuộc như tôi. Thế giới này quả là méo mó vô cùng.

Tôi sống trong hang núi, Đàm Lương sống ở gian nhà của nhân viên kiểm lâm. Có lúc, cậu ta đến chỗ tôi, hoặc tôi đến chỗ cậu ta chơi rồi ngủ qua đêm. Một buổi tối, tôi bặt được hai con chim ngói, xách đến chỗ Đàm Lương. Từ xa, tôi thấy cửa phòng đóng chặt. Tôi đi đến bên cửa sổ ngó vào, bắt gặp Đàm Lương đang đè một phụ nữ trên giường, thân dưới vận động điên cuồng.

Mục lục
loading...