Menu

NẾU ỐC SÊN CÓ TÌNH YÊU-Chương 77


Nếu Ốc Sên Có Tình Yêu


Tác giả: Đinh Mặc


Chương 77: Ngoại Truyện 5

Thiên thần, thiên thần cuối cùng của tôi, thiên thần tôi yeue tha thiết. Tại sao tôi không thể gặp em sớm hơn?

Ở những năm tháng đẹp đẽ nhất, vào mùa tươi đẹp nhất, cả thế giới đừng quấy rầy, chỉ cố tôi sạch sẽ như thủa ban đầu, mỉm cười bước lại gần em.

Phùng Diệp

Từ nhỏ tôi đã biết, tôi không giống người khác. Tôi không sợ đau, không khóc nhè. Trong mắt tôi, thế giới này rất tươi đẹp.

Bố mẹ tôi là người câm điếc, họ đối xử với tôi không tồi. Nhà nghèo chẳng có tiền, nhưng họ vẫn nuôi tôi thành người cao lớn vạm vỡ, cọn bọ họ gầy trơ xương như một đôi sâu bọ đáng thương.

Vì vậy tôi không giết bọn họ. Tôi giấu giếm bọn họ nhiều chuyện. Để bọn họ tiếp tục sống vui vẻ trong thế giới nhỏ bần cùng, tôi cũng coi như tận hiếu với họ.

Vào năm 10 tuổi khi tôi học lớp bốn, một buổi chiều đến trường, tôi phát hiên jnhieuef bạn học đang khóc. Hỏi ra mới biết, thầy giáo dạy môn toán cao tuổi mắc bệnh gì đó vừa qua đời. Cả lớp học khóc sướt mướt, cô chủ nhiệm trẻ tuổi mắt đỏ hoe nói với học sinh: “Chúng ta cùng mặc niệm thầy.”

Lúc đó tôi chỉ muốn cười, người khác qua đời tại sao chúng tôi phải mặc niệm? Ông già dạy toán rất lắm lời, suốt ngày chê vở bài tập của tôi không sạch sẽ. Xì, tư duy giải bài tập của tôi tuyệt vời như vậy. Xem ra, ông già đó chết là rất đúng.

Nào ngờ cô chủ nhiệm nhìn thấy tôi, vẻ mạt cô vô cùng kinh ngạc: “Phùng Diệp, tại sao em… lại cười?”

Tất cả đám học sinh dồn ánh mắt về phía tôi, bọn chúng nước mắt ngắn nước mắt dài, trông rất ngớ ngẩn. Tôi lập tức mếu máo, “òa” một tiếng rồi nằm bò xuống mặt bàn sụt sịt. tôi là học sinh ngoan, tất nhiên biết rõ cần biểu hiện ra sao. Vừa rồi tôi nhất thời quên mất.

Một lúc sau, cô chủ nhiệm đi đến xoa đầu tôi, đồng thời nói với một cô giáo khác ở bên cạnh: “Xem ra thằng bé sợ quá hóa mù mờ. Bình thường thầy dạy toán quý nó nhất.”

Tôi vùi mặt trong cánh tay, ngoác miệng cười.

Tuy tôi thực sự tìm không ra thứ gọi là lòng thương cảm, nhưng tôi vẫn yêu cuộc sống như thường lệ. Tôi thích những lời khen ngợi của thầy cô dành cho tôi, thích sự ngưỡng mộ của các bạn học, yêu thích thế giới đẹp đẽ và giả tạo này. Mỗi ngày tôi đều sống vui vẻ, vui vẻ đến mức tôi cảm thấy vô vị.

Năm 12 tuổi, tôi lần đầu tiên đả thương người khác. Sự khiện đó giống như một sự khai sáng, khiến tôi hiểu ra tại sao tội lại buồn chán như vậy.

Đó là một buổi chiều sau khi tan học, tôi đang trên đường về nhà, một nam sinh to con đột nhiên xông ra, túm cổ áo tôi rồi đấm tôi. Gương mặt truyền đến nôi đau buốt, tôi rõ ràng cảm thấy tinh thần chấn động, đồng thời có chút hưng phấn.

Tôi nhanh chóng bị đánh gục trên mặt đất. Bụng tôi rất đau, đầu cũng đau. Tôi nhìn thấy trên nền đất bùn bẩn thỉu có máu mũi của tôi.

Thằng đánh tôi hừ một tiếng: “Sau này, mày không được dính đến Triệu Đình Đình, con bé đó là bạn gái của tao.”

Ờ, tôi hiểu rồi. Đúng là có một nữ sinh lớp 5 gửi thư tình cho tôi. Cô bé có làn da trắng, đôi mắt to tròn.

Tôi gật đầu.

Thằng đánh tôi quay người bỏ đi, bộ dạng của nó rất đắc ý, bước chân như muốn bay bay. Tôi âm thầm nhổm dậy, nhặt một cục gạch ở dưới đất rồi đập mạnh vào sau gáy nó…

Không thể không công nhận, thằng này nó lớn hơn 1, 2 tuổi, có con mắt không tồi. Nó chọn địa điểm tấn công tôi là một ngõ nhỏ vắng vẻ, bên ngoài có hàng cây che chắn. Tôi ngồi xổm bên cạnh nó một lúc cũng không thấy có người qua lại. Tôi quan sát máu từ gáy nó chầm chậm chảy ra như dòng mực đỏ, lênh láng xuống mặt đất, lẫn vào bùn.

Tôi dùng đầu ngón tay chấm ít máu đưa lên miệng nếm thử. Máu có mùi tanh nhàn nhạt, nhưng tôi hình như phát hiện ra niềm khoái cảm từ nơi sâu trong thân thể.

Cảm giác nảy rất tuyệt.

Rời khỏi ngõ, tôi về nhà nấu cơm như thường lệ. Tôi ăn một ít, còn lại để phần bố mẹ. Bọn họ tan ca rất muộn. Sau đó tôi sang nhà hàng xóm, giúp em gái lớp ba làm bài tập, đồng thời giải quyết bài tập của mình. Cô hàng xóm nổi nóng khi nhìn thấy vết thương trên mặt tôi: “Ai bặt nạt cháu vậy?” Vừa hỏi cô vừa lấy rượu thuốc bôi cho tôi.

“Là một anh lớp cao hơn.” Tôi đáp khẽ. “Hình như vì một bạn học nữ, cháu cũng không rõ. Cháu bị đánh ngất đi. Sau khi tỉnh lại cháu liền đi về nhà.”

Cô hàng xóm rất tức giận, lập tức gọi điện cho cô giáo chủ nhiệm của tôi.

Ngày hôm sau, bố mẹ thằng tấn công tôi quả nhiên hùng hổ đến trường tìm tôi. Gia đình bọn họ rất giàu có, lái xe con đến trường. Cô chủ nhiệm và mấy thầy cô trẻ tuổi khác lập tức kéo tôi đến trước mặt đôi vợ chồng đó: “Anh chị xem đi, con trai anh chị đánh Phùng Diệp ra nông nỗi này. Từ trước đến nay, cấu bé chưa bao giờ xảy ra xung đột với bạn bè, nó luôn là bọc sinh “ba tốt”, sao có thểm cầm gạch đánh con trai anh chị?”

loading...

“Đúng, không thể bắt nạt người khác như vậy. Bố mẹ PHùng Diệp bị câm điếc, gia cảnh không tốt như ng cậu bé rất chăm chỉ học hành. Con trai anh chị cả ngày chỉ biết đánh nhau…”

“Hay là người khác đánh? Lúc đó con trai anh chị có nhìn thấy kẻ ra tay không?”

Sự việc cuối cùng cũng chấm dứt, nhưng cuộc đời tôi đã mở ra một ô cửa mới.

Lần đầu tiên tôi giết người là vào năm lớp mười một.

Lúc bấy giờ, tôi đột nhiên có rất nhiều món ăn tinh thần, là những bộ phim điện ảnh Hồng Kong truyện vào nội địa như Bản sắc anh hùng, Bến Thượng Hải, Cổ hoặc tử… Chứng kiến cảnh máu thịt tung tóe trên màn hình, lòng bàn tay tôi đổ đầy mồ hôi. Trong nhà chỉ có một đầu máy cũ kỹ, bố mẹ đều đi làm. Tôi kéo rèm cửa, một mình ngồi trong căn phòng tôi. Bên ngoài, trời đổ cơn mưa rào rất lớn. Tôi dừng hình ảnh, phát lại, dừng hình ảnh, sau đó phát lại một lần.

Tôi chợt nảy ra ý nghĩ, liền nắm lấy bộ phận đàn ông của mình, không ngừng rút lên rút xuống. Tôi chưa bao giờ trải qua cảm giác như ngày hôm nay, toàn thân phảng phất chìm đắm trong đại dương khoái lạc.

Cảm giác đó là thuốc độc, cũng là thuốc giải, là thứ từ nơi sâu tỏng huyết mạch của tôi luôn khao khát. Tôi không có cách nào ngăn cản, cũng không muốn ngăn cản.

Đời người rất ngắn ngủi, chúng ta đều chỉ là người bình thường, tại sao phải kiềm chế bản thân?

Có điều, giết người là công việc đòi hỏi tính kỹ thuật cao. Tôi không muốn hành động cẩu thả bừa bãi, hơn nữa tôi phải trốn cảnh sát, không thể để lại dấu vết.

Học kỳ kết thúc với thành tích đứng đầu toàn khối, cuối cùng tôi cũng có thời gian rảnh để tiến hành kế hoạch của mình. Tôi khảo sát mười mấy ngày, quyết định ra tay vào một buổi trưa thời tiết đẹp.

Địa điểm tôi lựa chọn là một công viên nhỏ trong thành phố. Vì hôm đó là ngày làm việc, trời nắng to nên công viên rất vắng vẻ. Tôi ngồi ở một nơi không có người và camera giám sát một lúc, một người đàn ông trẻ tuổi đi tới mỉm cười với tôi.

Bingo! Trên mạng nói công viên này là thánh địa tụ tập của đám gay, tin tức quả nhiên không sai. Người đàn ông khoảng 27, 28 tuổi, thân hình tương đối cao lớn, trông có vẻ đỏm dáng. Hắn ngồi xuống cạnh tôi: “Cậu đi một mình à?”

Tôi gật đầu, mỉm cười với hắn.

Người đàn ông đặt tay lên vai tôi, khiến tôi buồn nôn.

“Nhà tôi ở gần đây, cậu có muốn về nhà tôi chơi không?” Hắn hỏi nhỏ.

Tôi ngẫm nghĩ rồi trả lời: “Tôi không thích ở bên ngoài. Anh hãy đến chỗ tôi đi, chỗ tôi rất rộng.” Tôi nhìn người đàn ông bằng ánh mắt cảnh giác.

Hắn phì cười: “Cậu bé cảnh giác thật đấy. Được, chú đây sẽ đi theo cậu.”

“Vậy… tôi đợi anh ở bến xe bus.” Tôi nín thở, cố ý để gương mặt hơi đỏ ửng. Người đàn ông vuốt ve lưng tôi, gật đầu.

Chúng tôi kẻ trước người sau rời khỏi công viên.

Tôi đưa người đàn ông tới một nhà xưởng bỏ hoang ở ngoại ô thành phố. Tôi dựng trước một cái lều ở nơi này, bên trong đặt ghế sofa và một cái giường cũ. Trên thành ghế còn vắt bộ đồng phục của tôi.

Người đàn ông tỏ ra kinh ngạc: “Cậu là học sinh à?”

“Ờ.” Tôi rót cho hắn cốc nước. “Vì vậy tôi mới không dám ở trong nội thành…”

Nụ cười trên môi người đàn ông càng sâu hơn. Hắn uống nước rồi bắt đầu cởi áo tối. Trong quá trình cởi áo, tôi làm hắn hôn mê bất tỉnh, ở trên giường. Đúng là người đàn ông ngu xuẩn, sập bẫy cũng đáng đời hắn.

Tôi chơi đến chạng vạng tối ngày hôm sau mới rời khỏi nhà xưởng về nhà.

Đầu tiên, tôi dùng màng nylon bọc chặt thi thể người đàn ông, như vậy mới không bốc mui. Sau đó, tôi chia thành hai túi để ở một góc nhà kho, dùng đồ lặt vặt che khuất. Buổi tối hôm đó, tôi dùng túi nylon đen đựng một bộ phận nhỏ xách về nhà. Đi khỏi nhà xưởng một đoạn, tôi tình cờ gặp mấy đồng nghiệp của bố tôi ở bên đường. Một chú cười híp mắt nói với tôi: “Tiểu Diệp lại đi nhặt chai lọ à?” Ông ta quay sang người bên cạnh: “Thằng bé này ngoan lắm, thành tích học tập rất tốt, tương lai nhất định sẽ thi đỗ Thanh Hoa, Bắc Đại.”

Mục lục
loading...