Menu

NẾU ỐC SÊN CÓ TÌNH YÊU-Chương 75


Nếu Ốc Sên Có Tình Yêu


Tác giả: Đinh Mặc


Chương 75: Ngoại Truyện 3

Lâm Thanh Nham có rất nhiều tiền. Tiền tiêu vặt Tần Thù Hoa cho, lương bổng của một người quản lý cao cấp và tiền kiếm được từ các dự án đầu tư riêng… Tuy so với tài sản của Tần thù Hoa, tiền của hắn chỉ là hạt muối bỏ bể, nhưng đủ cho hắn tiêu xài mấy đời. Lâm Thanh từng gửi một món tiền về cho cô giáo chủ nhiệm cũ. Cô giáo rất kinh ngạc và vui mừng, đồng thời kiên quyết không nhận, nhưng Lâm Thanh Nham cứ nhất định cho cô. Hằng ngày, hắn đi tập thể hình, tham gia party, vũ hội, hiệp hội chơi golf, sống như một người thuộc tầng lớp thượng lưu thật sự.

Có lẽ Tần Thù Hoa thật lòng thích hắn, vì bao năm qua, bà ta chẳng có người đàn ông nào khác. Nhiều lúc, Lâm Thanh Nham và bà ta quấn quýt bên nhau như đôi tình nhân thật sự.

Chỉ là nữa đêm tỉnh giấc, Lâm Thanh Nham lại phát hiện Tần Thù Hoa lại có thêm sợi tóc bạc, gương mặt mỗi năm bà ta phải bỏ ra khoản tiền cực lớn để duy trì làn da trắng, mịn màng nhưng ngày càng giống mặt giả. Bên trong lớp quần áo sang trọng là làn da nám nhũn nhẽo của người già… Cả căn phòng đầy không khí mục nát khiên người khác nghẹt thở. Vậy mà hắn chìm đắm trong đó, tương lai tốt đẹp đến mấy cũng sẽ lụi tàn.

Một lần về nước, Lâm Thanh Nham kiếm được rất nhiều kali xyanua từ mỏ vàng. Nghe nói đay là một loại thuốc độc khiến con người không đau đớn khi chết đi. Hắn nghĩ kiểu gì cũng sẽ có ngày, không phải Tần Thù Hoa chết thì là hắn chết. Bất kể là ai, cũng nên ra đi một cách bình thản và vui vẻ.

Thế nhưng, đối tượng Lâm Thanh Nham sát hại đầu tiên là một cô gái không liên quan.

Thời gian đó, Tần Thù Hoa đi Malaysia nghỉ dưỡng, Lâm Thanh Nham ở lại Hồng Kong quản lý tập đoàn. Hắn làm việc đến nữa đêm, quay về ngôi biệt thự đối diện với căn phòng trống lạnh lẽo. Bộ đồ ngủ của Tần Thù Hoa còn vứt bừa bãi trên giường, cả căn phòng phảng phất mùi nước hoa nhàn nhạt của bà ta, trong thù rác còn bao cao su bọn họ dùng ngày hôm qua. Lâm Thanh Nham đột nhiên cảm thấy không chịu đựng nổi, hắn lái xe rời khỏi ngôi biệt thự, một mình lao đi trong đêm tối.

Lâm Thanh Nham đã gặp Linda tại một quán bar ở Lan Quế Phường. đó là một cô gái vô cùng sạch sẽ xinh đẹp. cô gái ngoài 20 tuổi. Lúc cười, đuôi mắt cô cong cong, trên gương mặt xuất hiện hai lúm đồng tiền. Cô gái thu hút sự chú ý của tất cả đám đàn ông trong quán bar.

Có lẽ Lâm Thanh Nham có tiềm chất phạm tội trời sinh, mặ dù lúc bấy giờ hắn hoàn toàn không có ý nghĩ giết cô gái. Nhưng hắn vô thức rời khỏi quán bar, chời đợi ở một ngõ nhỏ không người, chờ cho đến khi Linda ra ngoài lấy xe.

Sự việc diễn ra sau đó hết sức tự nhiên. Người đàn ông đẹp trai, gương mặt u sầu, lái xe hơi sang trọng luôn có sức thu hút với bất cứ cô gái nào. Linda lên ô tô của Lâm Thanh Nham, hai người hôn nhau cuồng nhiệt. Xe đi đến nửa đường, bọn họ không thể kiềm chế, dừng lại làm tình một lần.

Lâm Thanh Nham đưa cô gái đi biệt thự riêng của hắn. lúc Tần Thù Hoa không ở Hồng Kong, hắn thích ở một mình. Buổi tối hôm đó, hắn và Linda trải qua cuộc ân ái rất tự do, kịch liệt và vui vẻ. Thân thể của cô gái trẻ tươi mát sạch sẽ, làm da trắng nõn mịn màng giống như có thể nhỏ ra nước. Lâm Thanh Nham liếm mút từng tấc da trên người cô gái, đến nơi bí ẩn và gót chân hắn cũng ko bỏ qua. Linda cười mắng hắn: “Anh đúng là biến thái.”

Biến thái ư? Có lẽ vậy, Lâm Thanh Nham chỉ biết hắn như một con cá sắp chết, cuối cùng cũng nhận được dưỡng khí tỏng nước, bao nhiêu cũng không đủ. Đến cuooiis cùng, Linda không chịu nổi, cười cười đẩy người hắn: “Anh dũng mãnh quá, em chịu thôi. Em phải về nhà đây, ánh lái xe đưa em về nhé.”

Đôi mắt Lâm Thanh Nham tối sầm lại như dã thú, một có thú trắng trẻo nho nhã. Hắn ấn Linda trở về giường.

Khó khăn lắm mới được cứu rỗi, hắn nỡ lòng nào bỏ qua. Nếu chỉ còn lại một mình hắn, hắn sẽ chết, hặt thật sự không sống nổi.

Hơn mười ngày sau đó, Lâm Thanh Nham dùng dây xích trói Linda trên giường. Ban ngày, hắn cho cô uống thuốc ngủ. Đợi cô ngủ say hắn mới đi làm. Buổi tối trở về, hễ có thời gian là hắn làm tình với cô. Hắn cho cô uống thuốc kích dục dành cho nữ giới của Nhật Bản. Tần Thù Hoa thỉnh thoảng cũng dùng một ít loại thuốc này. Lâm Thanh Nham tăng thêm lượng cho vật cưng nhỏ của hắn. Những buổi tối thời gian đó tuyệt vời đến mức khiến hắn điên đảo thần hồn. Bảo bối nhỏ nằm trên lồng ngực hắn, khuất phục dưới thân hắn, chỉ muốn giành được sự ân sủng của hắn.

Sự việc kết thúc vào buổi tối trước khi Tần Thù Hoa trở về Hồng Kong.

Lúc này, Linda chỉ còn là cái xác không hồn, mê mê man man. Lúc có ý thức, cô khóc lóc cầu xin Lâm Thanh Nham đừng giết cô.

Nhưng hắn không thể không ghiết, hắn không phải là thằng ngốc, hắn biết bản thân đã phạm tội rất nặng. Bây giờ, Lâm Thanh Nham không muốn chết. Hắn cảm thấy bản thân sống lại. Sức sống mơn mởn của Linda phảng phất truyền vào cơ thể hắn.

Hắn rất vui vẻ.

Linda ra đi nhẹ nhàng. Chất kali xyanua khiến khuôn mặt cô hơi ửng đỏ. Lâm Thanh Nham để thi thể Linda trong kho đông lạnh của ngôi biệt thự ba ngày. Cuối cùng, hắn quyến luyến lái xe tới vùng ngoại ô hoang vu, giấu xác cô trong rừng núi sâu.

Tần Thù Hoa lần đầu tiên cảm nhận được sự thay đổi của Lâm Thanh Nham.

Lâm Thanh Nham trước kia tuy thân mật với bà ta như vợ chồng, nhưng luôn có một vẻ xa cách và cô độc khó diễn tả, khiến bà ta vừa yêu vừa hận. Gần đây, hắn ngày càng dịu dàng và chủ động, nụi hôn mãnh liệt hơn trước, ánh mắt nhìn bà ta cũng đầy vẻ ái mộ. Cử chỉ của hắn có khí chất gợi cả và mê hoặc của người đàn ông trưởng thành.

loading...

Trong sự nghiệp, Lâm Thanh Nham ngày càng lão luyện. Tần thị dưới sự điều khiển của hắn nhanh chóng mở rộng. Mọi người đều nói Lâm Thanh Nham sẽ dẫn dắt Tần thị bước vào thời kỳ phát triển với tốc độ cao thứ hai…

Hắn giống viên ngọc trai cuối cùng cũng rửa sạch bụi bặm, bắt đầu tỏa sáng.

“Tại sao?” Một lần, Tần Thù Hoa thở hổn hển hỏi Lâm Thanh Nham khi bà ta bị hắn đè xuống thân, cuồng nhiệt đòi hỏi.

Lâm Thanh Nham cúi đầu hôn bà ta. Một lúc sau, hắn mới trả lời: “Vì tôi yêu mình. Thật ra, tôi luôn biết điều đó, mình cũng biết đúng không? Trước kia là tôi không chịu nhìn thẳng vào trái tim của bản thân.”

Đây là lời tỏ tình bùi tai nhất mà Tần Thù Hoa từng nghe trong cuộc đời. Dù là một nữ cường nhân mạnh mẽ, sáng suốt của giới thương mại, nà ta cũng không có cách nào thoát khỏi biển tình.

Sau khi phát hiện mắc bệnh ung thư, Tần Thù Hoa không một chút do dự, lập di chúc để lại toàn bộ tài sản cho Lâm Thanh Nham. Bà ta vốn không chồng không con, Lâm Thanh Nham đi theo bà ta nhiều năm như vậy, không để lại tài sản cho hắn thì cho ai?

Lâm Thanh Nham không có phản ứng đặc biệt, chỉ mỉm cười nói với bà ta: “Mình muốn làm thế nào thì làm”

Tần Thù Hoa có chút cảm khái, nhưng cũng được an ủi. Bà ta biết lý do tại sao Lâm Thanh Nham không bận tâm. Bây giờ một mình hắn có thể tự tạo dựng sự nghiệp. Hắn là người do một tay bà ta đào tạo, lớp người sau vượt lớp người trước. Có lẽ chỉ vì tình ý nên hắn tiếp tục ở lại bên cạnh bà ta.

Ở giai đoạn cuối, hai người rất ít khi thân mật. Tần Thù Hoa sống ở viện điều dưỡng tư nhân cách xa trung tâm thành phố. Lâm Thanh Nham bỏ mọi công việc, hầu hạ bà ta chu đáo. Một vài bác sĩ và y tá không rõ ngọn nguồn, cười nói: “Lâm thiếu có hiếu với Tần tổng còn hơn cả con trai ruột.” Thậm chí có lúc đầu óc không tỉnh táo, Tần Thù Hoa xoa đầu Lâm Thanh Nham thở dài: “Con trai tôi còn sống, năm nay cũng 22 tuổi rồi. Nếu cậu thật sự là con trai tôi thì tốt biết mấy.”

Mỗi khi nghe lời khốn nạn này từ miệng Tần Thù Hoa, nụ cười trên gương mặt Lâm Thanh Nham có thể dùng từ xán lạn để hình dung: “Quan hệ của chúng ta đâu có khác biệt. Mình coi toi là tình nhân cũng được, con trai cũng được. Tôi thì luôn coi mình là người phụ nữ quan trọng nhất trong cuộc đời.”

Mặc dù dành phần lớn thời gian ở viện điều dưỡng, Lâm Thanh Nham vẫn cần quay về công ty xử lý công việc.

Phùng Diệp xuất hiện vào thời gian này.

Có những người xuất sắc bẩm sinh, bất kể đứng ở vị trí nào cũng có thể thu hút ánh mắt của người xung quanh, ví dụ như Phùng Diệp.

Phùng Diệp là giám đốc dự án của công ty đối tác. Anh ta có tài năng xuất chúng khiến người khác không khỏi cảm htans. Thêm vào đó là ngoại hình tuấn tú, tính cách trầm ồn chững chạc. Mặc dù không có chỗ dựa nhưng anh ta vẫn nhanh chóng được biết đến trên thương trường.

Phùng Diệp khiến Lâm Thanh Nham nhìn thấy bản thân thời trẻ. Nếu không có những chuyện xảy ra sau này, có lẽ hắn không một bước tới trời như bây giờ. Nhưng hắn sẽ sống như Phùng Diệp, cũng trẻ trung và rực rỡ tươi đẹp tương tự.

Đó là vì cuộc đời Lâm Thanh Nham luôn mong muốn. Nhưng đời người vĩnh viễn không thể quay đầu. Hắn là Lâm Thanh Nham, không phải là Phùng Diệp. Mặc dù trong tay hắn có cả đế quốc thương mại, dù hắn đã giết chết năm người, hắn cũng không thể cứu rỗi bản thân.

Ba tháng sau đó, Lâm Thanh Nham biết được thân thế của Phùng Diệp.

Hắn còn nhớ rõ, đó là một ngày trời mưa tầm tã, hắn lái xe rời khỏi viện điều dưỡng. Giữa đường bị đau dạ dày nên hắn dừng xe, nghỉ ở một quán cà phê gần đó. Đúng lúc này, hắn nhìn thấy người trợ lý của Tần tổng lái xe đi lên đỉnh núi trong mưa gió.

Thời gian thấm thoát thoi đưa, người trợ lý từng trải như hồ ly ngày nào giờ đã là người đàn ông trung niên tóc mai đốm bạc. Sau khi kiểm soát Tần thị, Lâm Thanh Nham đã tìm cớ đẩy ông ta khỏi nghiệp vụ của công ty, khiến ông ta trở thành người nhàn rỗi giàu có.

Mục lục
loading...