Menu

Nắm Tay Người, Người Kéo Đi-Chương 87


Nắm Tay Người, Người Kéo Đi


Chương 87: Phiên Ngoại – Mạnh Thiếu Giác [Một]

MôngHãn Vũ là một đứa nhỏ làm cho người ta rất đau đầu, ít nhất thì cha và mẹ hắnđều cho rằng như vậy.

Cũngđúng, ngươi ngẫm lại xem, nếu đứa nhỏ nhà các ngươi ba ngày hai bữa mang mấyđứa nhỏ nhà khác kéo bè kéo lũ đánh nhau, hơn nữa đánh xong còn không biết hốicải, đắc ý dào dạt chạy đến khoe với mọi người: “Ngươi xem cái kia ai đó ngườinào đó rất vô dụng, ta đánh một quyền hắn liền nằm úp sấp xuống, người phía saumuốn đánh hắn cũng chưa có cơ hội. Cứ như vậy, còn mở miệng khiêu khích ta, nóicha ta không lợi hại bằng hắn cha?” Nói tới đây, hắn còn khí thế mười phần phunnước miếng, sau đó: “Cha ta có ta là con, nhất định không phải một con chó, màlà một con sói!”– ngươi nói, ngươi có thể không đau đầu à?

Lờinày, Mông Hãn Vũ nói ra khi hắn mới bảy tuổi. Khi đó nói ra còn có chút ngọtngào ngây thơ, sau đó đến khi hắn mười một tuổi, vì việc ấy mà hắn bị lão chađánh không biết bao nhiêu hồi. Câu danh ngôn kinh điển này của hắn vẫn tiếptục, chính là mùi sữa có giảm bớt so với trước kia, khí thế cũng càng ngày cànglão luyện.

Hắnsẽ khinh thường tà tà nhìn, chậm rãi nói: “Hổ phụ sinh hổ tử, các ngươi nhìn tatư thế oai hùng như vậy, có thể tưởng tượng ra cha ta như thế nào không?”

MôngBằng Phi nghe thấy câu danh ngôn kinh điển đã được cải biến thành như vậy khôngkhỏi hít thở không thông, sau đó đứng dậy cầm một cây gậy to chuẩn bị đi “Yêuthương” nhiệt tình đứa con bảo bối của hắn. Nhưng nương tử Quách Uyển Oánh đứngmột bên liền mở miệng, giọng nói ôn nhu mềm mại, lại mang theo khí thế khôngcho người ta bỏ qua. Nàng nói: “Chàng đem con ta đánh thành đứa ngốc thì làmsao bây giờ?”

MôngBằng Phi xem xét ước lượng cây gậy to bằng cánh tay hắn, cảm thấy nương tử nhàmình nói không phải không có lý.

MôngBằng Phi là võ tướng, công phu đương nhiên là đỉnh cao, nhưng đầu óc lại khôngcó nhiều tâm cơ. Nương tử Quách Uyển Oánh của hắn tuy rằng là thiếu nữ, nhưngtừ nhỏ đọc tinh nhiều sách chiến sách sử, chỉ một thân mình kiều nhỏ, nhưngngầm ẩn dấu không biết bao nhiêu tâm cơ. Như vậy, hai người nam nữ gặp nhaungoài ý muốn bắn ra tia lửa tình, hơn nữa sống với nhau ngoài ý muốn lại sinhra hài hòa. Mà kết tinh hài hòa của bọn họ chính là đứa con trai bảo bối MôngHãn Vũ, cả người đáng đánh đòn lại thông minh muốn chết – Mông Hãn Vũ.

MôngHãn Vũ tuy rằng đáng đánh đòn, nhưng đầu óc thông minh là sự thật không phảibàn cãi. Tứ thư ngũ kinh đọc làu làu, chiến thư trận pháp xem say sưa, nói đếnchiến lược trật tự hợp lý — Mông Hãn Vũ lúc này một chút cũng hoàn toàn khônggiống một đứa nhỏ mười một tuổi.

Thậtra Mông Bằng Phi cùng Quách Uyển Oánh còn có một đứa con nữa, nhỏ hơn Mông BằngPhi ba tuổi, là một tiểu thiên kim yểu điệu, tên là “Oánh Lộ”. Quách Uyển Oánhhy vọng nữ nhi của mình “Trong sáng như giọt sương mai”, chứ không như nàng, cảngày đều bị chiến tranh cùng chiến thuật chiếm hết suy nghĩ, sau đó mất luôn cảlạc thú của một nữ nhân. Cho nên, hắn đối với đứa con này phá lệ lo lắng, chodù đứa con này thật sự làm người ta dở khóc dở cười.

QuáchUyển Oánh luôn khuyên phu quân của mình như vậy, “Thôi thôi, không quậy phá thìkhông phải tính tình của trẻ con, chúng ta nhẫn một chút liền trôi qua.”

Nươngtử nhà mình đã mở miệng như vậy, tuy rằng cả người đã xù lông, nhưng Mông BằngPhi cũng chỉ cắn răng nuốt vào: “Thôi thôi, Hãn Vũ, nương ngươi ở đây, tanhẫn.” Đảo mắt lại hung tợn nghĩ: “Ngày nào đó nương nó không ở đây, ta sẽ dạydỗ hỗn tiểu tử này cho tốt một chút!”

Nhânvật chính của sự kiện – Mông Hãn Vũ vẫn tiếp tục vô chừng mực gây rắc rối, vừagian trá nghĩ: “Nương ở đâu, ta ở ngay đó. Ừ ừ, trăm ngàn lần không thể cùngmột chỗ với cha.”

MàMông gia thiên kim Mông Oánh Lộ lại mở to đôi mắt to ngập nước, nhìn vẻ mặt táimét của phụ thân và vẻ mặt nhu hòa của mẫu thân, cùng ca ca trong nháy mắt giảohoạt, cảm thấy vô cùng mê mang — Ách, phụ thân mẫu thân cùng ca ca làm saovậy, muốn đánh nhau sao? Nghĩ đến đây, nàng vỗ vỗ tay, tốt lắm, nàng cá nươngsẽ thắng!

Ngươinhìn xem vài người trong Mông gia này, mỗi ngày đều quậy đến gà bay chó sủa,nhưng gia đình như vậy chính là hạnh phúc, hạnh phúc làm cho người ta rất ghentị.

Hômnay, Mông Hãn Vũ nghe nói cha hắn muốn cùng hoàng đế đi tham gia cái gì cái gìtụ hội Tề Vân Sơn, quá nhàm chán làm hắn liền nảy sinh chủ ý. Hắn khó có đượcmột ngày không chạy ra ngoài, chạy chạy chạy chạy như điến đến trước thư phòngcha hắn, một cước đá văng cửa, vừa đá còn vừa lớn tiếng hô to: “Cha, ta có thểvào không?”

MôngBằng Phi ngồi sau bàn dùng sức co giật khóe miệng vài cái, xú tiểu tử này, đãđá văng cửa còn hỏi cái rắm a.

MôngHãn Vũ đối với sắc mặt phát xanh của lão cha đã tập mãi thành thói quen, hắnvừa rồi chỉ lễ phép hỏi mà thôi, hắn tốt xấu gì cũng là cha hắn, công việc bênngoài vẫn phải làm.

“Cha.”Hắn không khách khí chạy đến bên cạnh bàn, lấy một khối điểm tâm trong đĩa nhétvào miệng, “Ưm, ta nghe nói mấy ngày nay cha muốn ra ngoài?”

MôngBằng Phi cố gắng không để tầm mắt của mình nhìn đĩa điểm tâm kia, vẻ mặt ôn hoànói: “Ừ.” Không tức giận, hắn thật sự không tức giận, tuy rằng điểmtâm kia là nương tử cố ý làm cho hắn, nhưng trên bàn trung còn rất nhiều, chonên hắn rộng lượng, không cùng con so đo mấy chuyện nhỏ nhặt này.

“Ưm,lần này ra ngoài bao lâu?” Mông Hãn Vũ dùng sức nuốt miếng điểm tâm trong miệngxuống, trên tay lại cầm lấy một khối khác từ bàn lên cắn một miếng nuốt vào.

“Đạikhái khoảng một tháng.” Mông Bằng Phi khống chế không nhìn chằm chằm miệng con.Con bà nó, yết hầu đứa bé này sao lại lớn như thế, một miếng nuốt một cái,không sợ bị nghẹn sao!

MôngHãn Vũ không chú ý cha hắn đang nhìn chăm chú, hai tay một tay một khối điểmtâm bắt đầu nuốt vào. Ưm, mẫu thân làm điểm tâm sao lại ngon như vậy, ăn ngona, hắn hận không thể đem đầu lưỡi nuốt luôn! Nhưng hắn vẫn không quên chuyệnchính, vừa ăn điểm tâm vừa hàm hồ hỏi: “Cha đi lâu như vậy a, con cùng mẫu thâncùng muội muội sẽ nhớ cha muốn chết.”

MôngBằng Phi nắm tay, sắc mặt có chút biến thành màu đen, xú tiểu tử, nếu ngươi thựcnhớ thương cha ngươi, tốt nhất nên để lại mấy khối điểm tâm cho hắn!

“Khụkhụ khụ.” Mông Hãn Vũ cuối cùng cũng bị sặc, nhưng hít sâu một hơi lại bắt đầunhét, “Cái kia, cha, lần này cha đi có thể hay không……”

MôngBằng Phi rốt cuộc nhịn không được, giơ tay hung hăng hất móng vuốt của hắn ra,“Xú tiểu tử, dừng tay cho ta! Bị ngươi ăn sạch rồi!”

MôngHãn Vũ ngượng ngùng rút tay lại, liếm ngón tay nói: “Ai, không phải mấy khốiđiểm tâm thôi sao, cha, đâu cần phải như vậy.”

MôngBằng Phi liếc hắn một cái rõ ràng, “Đừng nói ngươi không biết nương của ngươinửa năm mới làm điểm tâm một lần.”

MôngHãn Vũ hê hê nở nụ cười cười vài tiếng, quả thật, nương hắn làm điểm tâm thậtsự ăn ngon, nhưng không biết vì sao nửa năm mới làm một lần. Hắn vỗ vỗ vụn bánhtrên tay, thân thiết đụng đụng người Mông Bằng Phi, “Cái kia a, cha, con nói,lần này cha ra ngoài lâu như vậy a……”

MôngBằng Phi hưởng thụ cắn khối bánh điểm tâm tình yêu nương tử nhà mình làm, “Hả?”

“Dọcđường đi có phải có rất nhiều nơi để chơi không ……”

“Ừ, phong cảnh khôngsai.”

“Phong cảnh thật sự đẹplắm sao?”

“Lừa xú tiểu tử nhàngươi làm gì.”

“Như vậy à……” MôngHãn Vũ dùng sức vỗ tay một cái, “Con đây đi sửa soạn hành lý .”

Tay Mông Bằng Phi dừngmột chút, hồ nghi nhìn con mình, “Ngươi sửa soạn hành lý làm gì?”

Mông Hãn Vũ trả lời nhưđúng rồi, “Ra ngoài.”

“Ra ngoài làm gì?”

“Đi Tề Vân Sơn.”

……

Mông Bằng Phi cảm thấycon của mình có đôi khi thật là một người kỳ quái, “Ai nói muốn dẫn ngươi đi ?”

Mông Hãn Vũ ra vẻ tiêusái vẫy vẫy ống tay áo, “Cha.”

“Ta?” Khóe mắt Mông BằngPhi co giật, ngoài cười nhưng trong không cười nói: “Chuyện này xảy ra khinào?”

loading...

“Vừa rồi a.”

“Ai vừa rồi ta đồng ýmang ngươi đi?”

“Cha.”

“Xú tiểu tử cút đi, lãotử mới không bị ngươi lừa đâu, muốn cùng ta đi Tề Vân Sơn? Ta nói cho ngươibiết, không có cửa đâu!”

Mông Hãn Vũ nhíu mày,còn nghiêm túc hỏi: “Cha thật sự không cho con đi theo?”

Mông Bằng Phi thoải máitựa vào ghế, “Không cho.”

“Thực không cho?”

“Không cho.”

“Tốt lắm.” Mông Hãn Vũmất mát, “Con đi tìm nương.”

Mông Bằng Phi đắc ý a,bình thường chỉ có xú tiểu tử kia chọc hắn giận, hôm nay khó có lúc hắn làm choxú tiểu tử kia kinh ngạc. Thích, đánh thắng trận cũng chưa thích như vậy! “Đithôi đi thôi.” Đi tìm nương hắn khóc kể đi, khuyển tử.

“Con đi nói cho nươngbiết chuyện hôm kia con thấy.”

“A?” Mông Bằng Phi nhíumày,“Ngươi thấy chuyện gì ?”

“Buổi chiều hôm kia conđi đến chỗ duyệt binh tìm cha.”

Mông Bằng Phi tươi cườicứng lại, “Thì sao?”

“Con thấy cha cùng Lâmcô cô ở chung một chỗ.”

Mông Bằng Phi có chút dựcảm không lành, “Sau đó?”

“Lâm cô cô ôm chakhóc……”

Mông Bằng Phi lập tứcđứng lên, “Hãn Vũ, cha và Lâm cô cô của con không phải như vậy, con biết mà.”

Mông Hãn Vũ u buồn thởdài, “Con chỉ là đứa nhỏ, làm sao có thể biết được, con chỉ biết Lâm cô cô ômcha thương tâm khóc, nói với cha ‘Cho dù làm tiểu thiếp ta cũng nguyện ý!’”

Mông Bằng Phi hé ra mặtkhổ, Lâm Huyên Nga kia, thích ai không thích lại đi thích hắn, chẳng lẽ khôngbiết đời này hắn chỉ thương nương tử hắn thôi sao! “Hãn Vũ, người cha yêu chỉcó nương của con, Lâm Huyên cùng cha một chút quan hệ cũng không có!”

“Thật ra……” Mông HãnVũ kéo dài ngữ điệu, lời nói thấm thía nhìn cha hắn nói: “Cha, con biết chuyệnngày đó chỉ là hiểu lầm.”

“Ừ ừ.” Mông Bằng Phicuống cuồng gật đầu, “Hiểu lầm, là hiểu lầm thuần túy!”

“Chỉ có cha biết đóchính là hiểu lầm.”

“Đương nhiên đươngnhiên, quả thật chính là hiểu lầm!”

“Nhưng mà……” khẩukhí Mông Hãn Vũ vừa chuyển, lo lắng nói: “Nương không biết.”

“Ách……” Mông BằngPhi nghĩ đến nương tử của mình cực yêu cực thích ăn dấm chua, thân hình cườngtráng rất nhỏ run run: Nương tử ăn dấm chua ghen lên, cái kia cũng thật gọilà……

Mông Hãn Vũ gặp đúngthời cơ, sắc mặt vừa chuyển, ý cười trong suốt hỏi: “Cho nên, cha, cha dẫn tađi Tề Vân Sơn được không?”

“Không được.”

“Gì?”

“Ách……”

“Con đi tìm nương.”

“……” Mông Bằng Phinghe vậy nghiến răng nghiến lợi nói: “Được!”

“Da hú!” Mông Hãn Vũnhảy lên thật cao, vui mừng phấn chấn chạy ra bên ngoài, “Sửa soạn hành lýnào!”

Mông Bằng Phi phía saurăng nanh mài kẽo kẹt kẽo kẹt vang lên, chỉ chốc lát sau lại cười cười âm hiểm:Lần này mang xú tiểu tử đi Tề Vân Sơn…… Có lẽ, vừa hay có thể chỉnh hắn?

Nghĩ đến đây, Mông BằngPhi đột nhiên không buồn bực nữa, hé ra khuôn mặt tuấn tú cười âm trầm, thẳngđến khi Quách Uyển Oánh bước vào cửa cũng bị hoảng sợ.

“Ách, tướng công, chàngđây…… Xảy ra chuyện gì?”

“Không có việc gì, khôngcó việc gì.” Vẻ mặt Mông Bằng Phi ôn nhu ôm lấy nàng, lúc nàng nhìn không mặthắn hắn lại lộ ra tươi cười âm hiểm, “Chỉ cảm thấy vài ngày nữa thời tiết sẽtốt lắm…… sẽ vô cùng tốt, mà thôi.”

Mông Hãn Vũ, lão tử sẽcho ngươi có biết mặt trời nó vì sao luôn…… đỏ như vậy.

-_-||| Mông Hãn Vũ chínhlà Mạnh Thiểu Giác…

Mục lục
loading...