Menu

Nắm Tay Người, Người Kéo Đi-Chương 84


Nắm Tay Người, Người Kéo Đi


Chương 84: Phiên Ngoại – Nhan Hữu [Hai]

Hắn xông lên phía trướcđem cô ấy gắt gao ôm vào lòng, môi run run dĩ nhiên không nói nên lời. Hắn cảmnhận được thân thể của cô ấy, hương vị và độ ấm của cô ấy.

Lúc này Lục Tâm lại tiếnlên ôn nhu kêu một tiếng, “Công tử.”

Hắn không muốn để ý,nhưng người trong lòng lại lấy tay đẩy ngực hắn ra, con ngươi cô ấy trắng đenrõ ràng nhìn qua nhìn lại hắn và Lục Tâm, sau đó cười như không cười nói: “Lâungày không gặp.”

Hắn bắt đầu khẩn trươnghốt hoảng, cái tay đang vươn ra cũng run lên nhè nhẹ, “An Nhiên, anh……”

Cô ấy chỉ cười nhẹ, “Vàinăm qua tôi sống tốt lắm, cố nhân cứ yên tâm.”

Cô ấy nói xong liền lưuloát xoay người rời đi, mà cái tay đang vươn ra của hắn cứ như vậy rơi vàokhông trung. Hắn rũ mắt chua sót nghĩ, cô ấy nói cô ấy tốt lắm, nhưng mà hắnmuốn nói…… Không có cô ấy, hắn một chút cũng không tốt. Hắn muốn tiến lênôm lấy giữ cô ấy lại, muốn nói cho cô ấy biết hắn có bao nhiêu hối hận, có baonhiêu nhớ cô ấy. Nhưng hắn rất sợ, hắn không dám.

Hắn thậm chí không dámmở miệng nói chuyện, chỉ yên lặng đi theo sau cô ấy, nhìn cô ấy về tới một cănphòng trong khu nhà cực kỳ bình thường, sau đó cũng không thèm nhìn hắn, đóngcửa lại.

Hắn lưu luyến dời tầmmắt, lúc chống lại Lục Tâm, trong nháy mắt liền biến lạnh như băng, âm lãnhnói: “Lục Tâm, nàng biết ta không thích người tự cho mình là thông minh.”

Lục Tâm run lên, haitròng mắt rưng rưng, “Công tử, Lục Tâm chỉ là……”

Hắn không để ý tới nàng,hai tay chắp ở sau lưng ngây người nhìn căn phòng kia, nhập thần nghĩ đến ngườitrong phòng. Bên môi hắn gợi lên nụ cười nhẹ, hắn nghĩ, rốt cuộc hắn lại cóđược hạnh phúc, mà lần này hắn tuyệt không để cô ấy đi, tuyệt đối không.

Ngày hôm sau hắn liềnnói cha mẹ hủy hôn với nhà Thượng Thư, mà Lục Tâm, hắn cũng cho nàng tiền rồiđể nàng đi. Mặc kệ bọn họ có đồng ý hay không, hắn cũng chỉ cưới một người, mộtngười con gái mà hắn tìm đã lâu.

Cha mẹ họ Nhan nhìn vẻmặt con mình kiên định cùng vui sướng, cuối cùng cũng gật đầu.

Hắn một mặt cho người điđiều tra thân phận của An Nhiên bây giờ, một mặt cho người đi theo dõi AnNhiên, còn hắn thì nhanh chóng đi xử lý cho tốt chuyện làm ăn ở “Trúc các”. Hômnay, cuối cùng hắn cũng gặp được vị Dục Văn nổi tiếng ở phương bắc kia. Mà vịDục Văn này thật sự không làm cho hắn thất vọng, bất luận là diện mạo tuấn mỹquý khí hay là khí chất tao nhã thong dong, đó là một loại khí thế vương giả màhắn không thể có được.

Hai người bọn họ xem nhưcó duyên, chuyện làm ăn đàm phán tốt đẹp, không những thế còn nói chuyện phiếmvài câu. Hắn từ câu chuyện phiếm biết được, Dục Văn đã cưới vợ được bốn năm,lần này mục đích đến Vân Trạch một là bàn chuyện làm ăn, hai là tìm thê tử trốnnhà mà đi. Hắn trêu ghẹo Dục Văn quản vợ không nghiêm, Dục Văn chỉ cười nhẹ,giọng nói trong trẻo nhưng lạnh lùng mang theo sủng nịch: “Trên đời này có thểcó một người là ta cam nguyện sủng ái như vậy, chỉ thế là đủ.”

Hắn nhớ tới cô gái thanhtú điềm tĩnh như trước kia, tự đáy lòng cảm thán, trên đời này có thể có mộtngười làm cho chính mình cam nguyện sủng ái như vậy, quả thật là một loại hạnhphúc.

Người phái đi điều trađã trở lại báo cáo với hắn, bây giờ An Nhiên tên là A Lam, mấy hôm trước mớivừa đến thành Tương Dương, một mình ở tại phòng nhỏ phía bắc thành.

Thật ra hắn nghĩ hắn sẽđến trước mặt cô ấy lớn tiếng mong cô ấy tha thứ, mong cô ấy cho hắn một cơ hộinữa. Nhưng hắn không dám, sợ hãi từ trong đáy lòng làm hắn không dám. Hắn cũngsợ mình dây dưa sẽ làm quan hệ hai người càng trở nên cứng ngắc — Đúng vậy,bọn họ vẫn như vậy, cho dù trong mắt cô ấy đã không còn hận hay là sợ hãi hắn.

Cho nên, cái gì hắn cũngchưa làm, mỗi ngày hắn chỉ im lặng xuất hiện trước cửa nhà cô ấy, nhìn cô ấy rakhỏi cửa, nhìn cô ấy đi dạo phố, nhìn cô ấy dạy mấy đứa nhỏ nhà bên cạnh đọcthơ, nhìn khuôn mặt xinh đẹp của cô ấy trong ánh hoàng hôn càng trở nên nhuhòa. Cô ấy không mở miệng nói chuyện với hắn, nhưng cũng không tỏ ra biểu tìnhchán ghét đuổi hắn đi. Cô ấy chỉ im lặng làm chuyện của mình, mà hắn, chỉ cầnnhìn cô ấy như vậy là đủ rồi. Hắn tham lam nhìn tất cả của cô ấy, muốn ngừng màkhông được.

Một tuần sau, rốt cuộccô ấy cũng mở miệng nói với hắn câu đầu tiên, mà câu nói kia lại làm cho hắnđột nhiên từ thiên đường rơi xuống địa ngục.

Cô ấy cười nhạt nói:“Nhan Hữu, tôi đã thành thân.”

Hắn không dám tin, cốgắng duy trì trấn định cười nói: “An Nhiên, em đang nói dối. Rõ ràng em búi tóctheo kiểu cô gái, em ở đây một mình, em cũng chưa thành thân, em chỉ cố ý kíchthích anh. Em còn hận anh đúng không? An Nhiên, anh sai rồi, người anh yêu chỉcó em, đời này trừ em ra anh sẽ không cưới người khác nữa! Em cho anh một cơhội được không? Một lần, chỉ một lần!”

Cô ấy vẫn lắc đầu, thảnnhiên nói: “Tôi đã thành thân.”

Lòng hắn trong nháy mắtliền đóng băng, hắn biết cô ấy nói thật, cô ấy sẽ không lừa hắn, trước kiakhông, bây giờ cũng sẽ không.

Hắn không biết mình làmthế nào về nhà, hắn không biết mình làm thế nào để tiêu hóa những lời này, hắnchỉ biết mình muốn uống rượu vô cùng, bởi vì chỉ có uống rượu mới có thể quênđi tất cả. Hắn hẹn Dục Văn đi uống rượu, tình huống thực tế là hắn ôm bình rượuuống đến say túy lúy, mà Dục Văn vẫn như trước nhã nhặn cầm chén nhấp môi. Hắnđột nhiên mở miệng hỏi: “Dục Văn, nếu huynh yêu một cô gái đã thành thân, huynhsẽ làm thế nào?”

Đôi mắt dài nhỏ của DụcVăn hơi đổi, môi mỏng gợi nhẹ lên, “Ta sẽ không để người con gái ta yêu có cơhội gả cho người khác.”

Hắn hàm hồ kêu lên: “Vậynếu huynh gặp nàng sau khi nàng đã thành thân thì sao?”

Dục Văn híp mắt lại,cười khẽ mang theo kiên định nói: “Người ta muốn, mặc kệ làm thế nào cũng sẽ làcủa ta.”

Hắn nhìn khuôn mặt DụcVăn lãnh đạm lại kiên định đột nhiên nghĩ thông suốt rất nhiều. Đúng vậy, cô ấythành thân thì đã sao, hắn yêu cô ấy, cho nên hắn muốn cô ấy yêu hắn một lầnnữa, không hơn.

Sau khi tỉnh rượu hắnlại bắt đầu khôi phục ngày ngày theo đuổi cô ấy, tuy rằng trong lòng hắn chuasót đau đớn, nhưng lúc nhìn thấy cô ấy, tất cả dường như chẳng còn gì quantrọng – Cô ấy ở đây, đây là trời ban ơn. Cho dù bây giờ cô ấy nhìn như khôngthấy, không nói một lời với hắn, nhưng hắn tin vài năm sau, mười mấy năm sau,vài thập niên sau, cuối cùng cô ấy cũng sẽ tha thứ cho hắn.

Hắn nguyện ý kiên nhẫnchờ đợi như vậy, lại không nghĩ rằng, hắn căn bản giữ không được.

Ngày đó hắn cùng cô ấyđang tưới nước trong vườn hoa, cửa lớn phía sau mở ra, thân ảnh cao to của DụcVăn xuất hiện trong tầm mắt hắn. Hắn kinh ngạc chuẩn bị hỏi Dục Văn vì sao biếthắn ở đây, đã thấy Dục Văn nhìn cũng không nhìn hắn một cái, thẳng tắp khoanthai đến trước mặt An Nhiên.

Ngón tay thon dài củaDục Văn ái muội xẹt qua hai má cô ấy, thản nhiên hỏi: “Chơi đã chưa?” Sauđó hắn thấy ánh mắt An Nhiên luôn điềm tĩnh lộ ra hờn dỗi rất nhỏ, quay đầunói: “Chưa đâu.”

Dục Văn khẽ cười mộttiếng, nhẹ cúi xuống bên tai cô ấy chậm rãi nói: “Như vậy, ta cùng nàng chơia.”

Trong nháy mắt hắn liềnliên hệ mọi chuyện lại với nhau, Dục Văn đi tìm thê tử trốn nhà đi, An Nhiênđộc thân lại nói mình đã thành thân……

Tất cả đều sáng tỏ, thìra tướng công An Nhiên chính là Dục Văn, thê tử Dục Văn sủng ái chính là AnNhiên.

loading...

Dục Văn cũng không hỏivì sao hắn lại ở đây, cực có phong phạm chủ nhà thay An Nhiên chiêu đãi hắn.Ngược lại làm hắn chạy trối chết, không dám nhìn hai người kia vô hình ăn ý,không dám nhìn ánh mắt ngọt ngào của hai người, không dám nhìn vị trí vốn thuộcvề hắn nay đã bị người khác thay thế…… Đối mặt với người con gái hắn yêu,hắn chính là nhát gan như vậy.

Nhưng hắn cứ buông thanhư vậy sao?

Hắn không cam lòng, chodù đối thủ là Dục Văn, hắn cũng phải tranh đấu.

Nhưng một ngày so vớimột ngày hắn càng tuyệt vọng cùng suy sút, hắn không thể chen vào giữa haingười bọn họ, nhìn hai người như chốn không người mà sủng nịch cùng yêu sayđắm, nhìn hai người vô tình ăn ý mà tự nhiên, nhìn dấu hôn đỏ sẫm trên cổ cô ấykhông hề che dấu …… Giống như đang giễu cợt hắn, làm cho trái tim hắn muốnnứt ra nhưng không làm gì được.

Lúc hắn sắp sụp đổ hoàntoàn thì Dục Văn lại tìm hắn, trên mặt tuấn mỹ là một bộ lạnh nhạt, nhẹ nhàngnói ra mấy câu, “Ta mặc kệ quan hệ trước kia của ngươi và nàng là cái gì, nhưngngươi nhớ kỹ, bây giờ nàng là của ta, về sau cũng chỉ là của ta.”

(Ừ ừ, ta thích cách PKtình địch của A Duệ, ha ha ha)

Hắn nhìn nam tử bất luậnlúc nào cũng kiên định lạnh nhạt này, đột nhiên liền nhận thua. Nếu đối thủ củahắn là một nam nhân khác, có lẽ hắn còn cơ hội. Nhưng người hắn đối mặt là DụcVăn, nam nhân này biết chính mình muốn cái gì, cũng không bao giờ dao động.

Hắn bại bởi Dục Văn kiênđịnh cùng kiên trì, thua hoàn toàn.

Hắn không yêu cầu xa xỉđược cô ấy yêu, bởi vì cô ấy đã yêu một người xứng đáng với cô ấy nhất trên thếgiới này.

Mà người đó, trước đâykhông phải hắn, bây giờ cũng không phải hắn.

Ngày hôm đó hắn chạy đếnmột rừng cây hẻo lánh, một mình dựa lưng vào một gốc cây to mà gào khóc, giốngnhư khi còn bé nhìn chiếc ô tô đồ chơi mình yêu nhất bị mẹ không lưu tình đậpvỡ.

Đời trước hay đời nàyhắn chỉ yêu một người con gái, mà bây giờ rốt cuộc hắn đã vĩnh viễn mất đi côấy, rốt cuộc không có cách nào cứu vãn.

※※※※※※

Ban đêm, trong phòngtràn đầy xuân sắc, bên trong màn lụa mỏng không ngừng truyền ra tiếng nữ tử rênrỉ thấp giọng khóc cùng lời nói tà khí khiêu khích của nam tử, tất cả đều có vẻnhư…… rất hài hòa.

Nam tử đột nhiên mởmiệng, giọng nói trầm thấp mang theo nồng đậm dục niệm,“Nương tử.”

“Hả……?”

“Vi phu có cái vấn đềnho nhỏ muốn hỏi nàng.”

“Chuyện gì?”

“Hôm nay, Nhan công tửkia có quen biết với nàng?”

“Ừ…… Việc này kể racó chút dài……”

“Thì ra là thế……”Giọng nói nam tử ôn nhã hơi đổi, hơi có chút không có ý tốt, “Như vậy, vi phusẽ từ từ nghe nàng chậm rãi kể.”

“A……” Nữ tử nhuyễnnhẹ kinh hô một tiếng, thẹn thùng mang theo căm giận nói: “Chàng, chàng dừnglại!”

“Dừng?” Nam tử dừng mộtchút, cười như không cười nói: “Nương tử đang nói đùa với vi phu sao?”

“Ưm……” Nữ tử cắnchăn nuốt xuống tiếng rên rỉ, có chút cầu xin nói: “Nhẹ…nhẹ chút!”

Nam tử tà tà nói: “Viphu cảm thấy còn có thể mạnh thêm một chút.”

Dứt lời, một trận thếcông mãnh liệt, thẳng cho đến khi làm miệng nữ tử tràn ra khinh ngâm mềm yếulàm cho người ta mặt đỏ tim đập. Tiếng khinh ngâm rõ ràng mang theo tiếng khócnức nở, nhưng lại không thể lau đi ngọt ngào trong đó, làm người nghe càng thêmnhiệt huyết sôi trào. Kết quả là……

“Nương tử, sao nàngkhông nói gì? Vi phu đang chờ nàng kể chuyện cũ của nàng cùng vị công tử kia.”

“Ô ô…… Không cần,biểu ca, đủ…… Ta không nói ……”

“Nương tử nói sai rồi,làm sao có thể đủ? Vi phu còn chưa đủ, còn lâu mới đủ.”

“Biểu ca, ta sai rồi,huynh ngừng…ô ô…quá mạnh……”

“Xem ra vi phu cố gắngchưa đủ, nương tử còn có khí lực để nói chuyện…… Tốt lắm, vi phu sẽ cố lên.”

Nữ tử đáp lại là mộttrận rên rỉ đỏ mặt tim đập.

Một đêm này…… ừ, quảnhiên rất nóng.

Mục lục
loading...