Menu

Một Đêm Mê Loạn Đại Ca Xã Hội Đen Đừng Tới Đây-Chương 299


Một Đêm Mê Loạn Đại Ca Xã Hội Đen Đừng Tới Đây


Chương 299: Chào Cô Bé Ngốc 6

Ngũ Y Y chọn một đống lớn đồ ăn, đợi cho thức ăn đều được đặt ở trên bàn, cô nhìn nhìn, lại ngửi ngửi, khen ngợi, “Trời ạ, đồ ăn ở đây thực tốt. . . , sắc hương vị đều đủ cả. . . ! Anh xem, chỉ một đĩa điểm tâm nhỏ cũng làm thành hình con nhím xinh xắn, thực khéo léo!”

“Thích là tốt rồi.”

Hoắc Phi Đoạt cũng chỉ thản nhiên trả lời.

Đây chính là nhà hàng ăn sáng tốt nhất, vì để cho cô được ăn bữa sáng ngon và đủ dinh dưỡng, hắn đã sớm cho người tới sắp xếp.

Ngũ Y Y ăn thật nhiều, ăn đến no căng.

Vỗ cái bụng, lại nhìn dáng ăn tao nhã của Hoắc Phi Đoạt, cô không chút khách khí đưa một bàn tay tới, “Hức, anh lại bóp huyệt cho tôi đi, tôi no quá rồi.”

Giọng nói tự nhiên giống như vợ sai bảo chồng vậy.

Hoắc Phi Đoạt âm thầm bật cười, nắm lấy tay cô, nhìn nhìn.

Bàn tay nhỏ nhắn, trắng trắng, mềm mềm, lại còn mập mạp.

Nắm trong lòng bàn tay, đã thấy cảm giác vô cùng tốt.

Hoắc Phi Đoạt xao lòng một chút.

Ngũ Y Y tiến tới sát, cười xấu xa hỏi, “Có phải đột nhiên nhận ra, bàn tay ngọc ngà thon dài của bản mỹ nữ vô cùng xinh đẹp hay không? Tôi không ngại anh khen ngợi tôi một chút đâu. Ha ha ha.”

Hoắc Phi Đoạt đưa mắt nhìn Ngũ Y Y, nói, “Vừa ngắn vừa mập, cả tay cũng xấu. Aizz.”

Ngũ Y Y trừng to mắt, bộ dáng như muốn phát điên, “A a a, anh nói cái gì đó? Ánh mắt của anh bị làm sao vậy? Bàn tay nhỏ nhắn như của tôi tìm được ở đâu chứ, còn nhiều bàn tay xinh đẹp như thế này hay sao!”

Hoắc Phi Đoạt lạnh nhạt nói một câu đã chế phục được Ngũ Y Y, “Còn muốn mát xa huyệt vị hay không?”

Két.

Lúc cần dùng đến người ta, vẫn nên ngoan ngoãn một chút.

loading...

Ngũ Y Y không ồn ào nữa, bĩu môi, đưa bàn tay qua, thầm thì, “Thôi, anh nói xấu thì chính là xấu. Dù sao cho tới nay, tôi ở trong mắt Hoắc lão đại anh, chính là cái gì cũng xấu.”

Hoắc Phi Đoạt vừa xoa bàn tay cho cô, vừa cười nói, “Em đó, vừa xấu vừa lùn, vừa lười biếng vừa tham ăn, vừa xảo trá vừa không thành thật, có thể lấy chồng được sao?”

Ngũ Y Y tức giận đến nỗi lông mày dựng thẳng, “Tôi, tôi, tôi đâu có kém cỏi như anh nói? Anh yên tâm, tôi nhất định có thể lây chồng! Hừ, lại còn có một đám người tới tranh giành đó.”

Hoắc Phi Đoạt đột nhiên ngẩng đầu nhìn trần nhà, “A, trời sập rồi.”

Ngũ Y Y giật mình, nhìn theo phía trên, “Đâu có cái gì đâu.”

“Trời sập rồi, chắc chắn là do em thổi phồng rồi thổi sập luôn rồi?”

Hoắc Phi Đoạt mới trở lại vấn đề chính, Ngũ Y Y tức giận đến nghiến răng.

Thực không thể tưởng tượng được, Hoắc lão đại lãnh khốc kiệm lời như thế, vậy mà cũng có thể cười đùa thế này!

Hộc máu mà.

Lúc hai người từ nhà hàng ra ngoài, Ngũ Y Y vẫn còn so đo chuyện cũ, vừa đi đường, vừa tức giận đấm đá ở sau lưng Hoắc Phi Đoạt.

Hoắc Phi Đoạt cười nhẹ, vô cùng tự nhiên dùng tay giữ chặt lấy tay cô, kéo đến phía trước, dắt Ngũ Y Y cùng nhau đi về phía xe hơi.

Tách tách tách!

Thạch Ưng ở trên sân thượng phía xa, dùng máy ảnh chụp một đống hình.

Hoắc Phi Đoạt đưa Ngũ Y Y đến công ty của Cố Tại Viễn, nói, “Đến nơi rồi. Đây là nơi làm việc của Cố Tại Viễn.”

Ngũ Y Y xuống xe, giương mắt nhìn tòa nhà cao tít, gật đầu, “Ừm, tôi biết rồi! Tên Cố sắc phôi mà dám không phối hợp phỏng vấn với tôi, tôi sẽ gọi điện thoại cho anh, để anh lập tức đánh hắn!”

“Hắn sẽ phối hợp với em.”

Mục lục
loading...