Menu

Một Đêm Mê Loạn Đại Ca Xã Hội Đen Đừng Tới Đây-Chương 183


Một Đêm Mê Loạn Đại Ca Xã Hội Đen Đừng Tới Đây


Chương 183: Cho Em Xem Đủ Rồi 4.

“Chị . . . . “

“Em đi thử xem!” Tiêu Mai vừa nói, vừa dang hai tay ra, ngắn ở trước xe, kêu la, “Tới đây, em muốn đi hãy đè qua người của chị đây này!”

“Chị cả!” Tiêu Lạc phát sầu xoa lông mày.

Ngũ Nhân Ái nhìn thật lâu, cuối cùng không nhịn được nói, “Lạc, đừng đi. Ngộ nhỡ Y Y lại bị ba ba trách đánh, đến lúc đó anh còn có thể bảo vệ nó.”

Tiêu Lạc nhíu chân mày, không vui nói, “Lám sao cô biết, Y Y còn bị trách đánh?”

Ngũ Nhân Ái cười khổ, “Được rồi, coi như em chưa nói gì.”

Tiêu Lạc suy nghĩ, quả thật lo lắng cho Ngũ Y Y, thở dài xuống xe.

Tiêu Mai cười, ôm cánh tay em trai cùng đi vào trong nhà.

Ngũ Nhân Ái tan nát cõi lòng.

Quả nhiên, chỉ mang Ngũ Y Y ra, mới có thể giữ được Tiêu Lạc.

Mục đích anh ta ở lại, chỉ là vì Ngũ Y Y.

Trong thư phòng, Ngũ Y Y mở căng mắt to, chứa một tầng hơi nước, không dám tin run giọng hỏi, “Cái gì? Ông để tôi trở về, ông nói xin lỗi với tôi, chỉ là bởi vì Hoắc Phi Đoạt? Chính là ông sợ hắn bắt công ty của ông giải tán ông mới để cho tôi trở về?”

Ngũ Phong Tập vẫn còn khuyên nhủ, “Con còn nhỏ, không biết thế lực của Hoắc Phi Đoạt đáng sợ cỡ nào, người như thế ngàn vạn lần không thể đắc tội, sau này con cùng các chị có cái gì bất hòa, ở nhà ồn ào là được rồi, đều là người một nhà, không cần đem chuyện làm lớn ra bên ngoài. Con có biết bây giờ làm ăn có bao nhiêu khó khăn không? Cạnh tranh lại tàn khốc, không có người đứng sau lại càng không có chỗ đứng tốt, chúng ta nếu chọc Hoắc Phi Đoạt mất hứng nữa, hắn sẽ bóp chết ba ba của con giống như bóp chết một con kiến, Y Y.”

Trong tâm Y Y như có một ngọn lửa, trong nháy mắt liền tắt rụi.

Cười lạnh nói, “Tôi vốn không nên có mơ tưởng viển vông gì.”

“Cái gì?” Ngũ Phong Tập căn bản không có nghe được những lời này của Ngũ Y Y.

loading...

Ngũ Y Y chế nhạo một tiếng, nâng cằm nói, “Không phải là sợ chọc giận Hoắc Phi Đoạt sao? Vậy thì sau này không nên chọc tôi! Bây giờ tôi là nữ phục vụ của Hoắc Phi Đoạt! Hiểu chưa, thương nhân Ngũ Phong Tập.”

Nói xong, Ngũ Y Y kéo cửa, đi ra ngoài.

Ngũ Phong Tập trợn to hai mắt, “Nữ phục vụ? Nha đầu này cũng giỏi thật, rất biết kết giao với nhân vật cấp cao, thế mà trà trộn thành nữ phục vụ của Hoắc Phi Đoạt, trình độ rất cao a. Gì? Mới vừa rồi nha đầu này kêu ta cái gì? Dám kêu cả họ tên của lão tử? Nha đầu này!”

Sau đó suy nghĩ, Ngũ Phong Tập còn thở phào nhẹ nhõm thật sâu, cười, xoa xoa tay đi thong thả trong thư phòng tự nói, “Tốt! Cái này thật tốt quá! Y Y lại là nữ phục vụ của Hoắc Phi Đoạt! Quan hệ này thật tốt! Sau này muốn đến gần Hoắc Phi Đoạt, vậy thì có lý do rất tốt a! Y Y à, Y Y? Cha đã nói với con, con ngàn vạn lần phải làm việc tốt hơn, ngàn vạn lần không nên chọc Hoắc lão đại không vui!”

Ngũ Y Y dựa vào cửa thư phong, dừng lại mấy giây, mỡi miễn cưỡng đứng vững.

Quá có tính châm chọc!

Là mình quá nực cười đi?

Lại vẫn ảo tưởng, có thể có được tình thương tràn đầy của cha!

Người thương nhân đó, ông ta làm sao hào phóng như thế, chịu cho cô tình thương của cha đây?

Nói đến nói đi, vẫn là vì chính bản thân ông ta, vì cái gọi là làm ăn của ông ta!

Tiêu Lạc đi tới, “Y Y . . . . “

Ngũ Y Y mí mắt cũng không nâng, lạnh lùng nói, “Em có chút mệt mỏi, đi nghỉ ngơi trước.”

Nói xong, cúi đầu, vội vã lên lầu.

Ăn cơm tối xong, Hoắc Phi Đoạt lấy áo khoác đi về phía cửa, Phúc Hi tinh mắt, lập tức đuổi theo, “Anh Phi Đoạt, đã muộn thế này, anh còn muốn ra ngoài sao?”

Mục lục
loading...