Menu

MINH HÔN CÁI ĐẦU ANH Á-Chương 27


Minh Hôn Cái Đầu Anh Á


Tác giả: Mị Tinh Nhân


Chương 27: Kế Hoạch Đồng Hồ Quả Lắc

Trên cổ đeo băng vải vòng quanh nặng nề, lòng bàn tay Lương Ý nắm thật chặt dải băng màu trắng, cô ngồi xổm người xuống, không ngừng sờ mó hướng về phía đồng hồ quả lắc rơi xuống đất.

“Cốc cốc!”

Sau khi Lương Ý nghe được tiếng gõ cửa thì vội vàng thu hồi dải dây trong tay, sau đó giả bộ như không có việc gì, mở miệng, “Vào đi!”

Linh Cô bưng thức ăn, chậm rãi tiến vào.

“Thiếu phu nhân, đây là thức ăn thiếu gia tự mình làm cho cô. Cô mau tới đây ăn đi.” Linh Cô dọn thức ăn xong, nói với Lương Ý.

Lương Ý vừa nghe đây là bữa cơm do Sở Du làm, nhất thời mất khẩu vị, “Tôi không muốn ăn cơm do anh ta làm, bưng đi cho tôi!”

Linh Cô nghe vậy, thoáng không biết nên làm như thế nào cho phải, cuối cùng đành phải lúng túng khuyên lơn cô, “Thiếu phu nhân, mặc dù thiếu gia làm sai, nhưng cô cũng không nên vì chuyện này mà làm khó thân thể của mình.”

Lương Ý hừ lạnh một tiếng, “Tôi mặc kệ, chỉ cần là anh ta làm thì tôi đều không ăn!”

Linh Cô thở dài bất đắc dĩ, nhìn ra ngoài cửa, ngay sau đó bất đắc dĩ thu sạch thức ăn vào trong khay, trước khi đi, cô ta nhìn Lương Ý đang đôi tay ôm ngực, bộ mặt không vui một cái.

“Thiếu gia, thiếu phu nhân không ăn.” Sau khi đóng cửa phòng cô ta lập tức báo cáo cho Sở Du ngoài cửa.

Sở Du gật đầu một cái, phất phất tay, ý bảo cô ta rời đi. Sau khi Linh Cô rời đi, anh đứng ở ngoài cửa một hồi lâu, mới chậm rãi giơ tay lên, gõ cửa phòng một cái, nhưng Lương Ý bên trong lại như không nghe được, không trả lời anh.

“Cốc cốc!” Anh lại gõ gõ, vẫn không có bất kỳ đáp lại nào, cuối cùng anh đẩy mở cửa, cửa phát ra một tiếng vang, Lương Ý ngồi chồm hổm trên mặt đất đột nhiên đứng thẳng lên, lại đột nhiên ngồi xổm người xuống, từ trên mặt đất nhặt lên thứ nào đó.

“Nhặt cái gì?” Sở Du nhíu mày một cái, nhìn chằm chằm bàn tay nắm chặt của cô.

Lương Ý quay đầu, không trả lời anh, tay phải lặng lẽ thu về phía sau dấu đi. Sở Du thấy thế, bước nhanh đi tới trước mặt cô, kéo tay phải của cô ra, cạy mở năm ngón tay cô, trong lòng bàn tay có một con chuột lớn ước chừng mô hình nhỏ đột nhiên xuất hiện trong tầm mắt của anh.

“Anh đang làm gì đấy hả?” Lương Ý giận dữ, hất tay của anh ra, chất vấn anh.

“Anh. . . . . . Anh chỉ . . . . .” Sở Du muốn giải thích, nhưng lại không biết mở miệng thế nào.

Lương Ý cắn răng, xoay người lại, mặt không thay đổi lướt qua anh, ngồi trên ghế sa lon. Lúc này bàn tay nắm chặt của cô đã dính một tầng mồ hôi thật mỏng. Cô không khỏi âm thầm thấy may mắn ở dưới đáy lòng, thật may là không có phát hiện.

“Ăn cơm?” Anh đi tới phía sau cô, cẩn thận từng li từng tí nói với cô, ánh đèn sáng ngời chiếu rọi lên trán anh, trên trán có một vết đỏ màu hồng bắt mắt như ẩn như hiện giọi vào trong tầm mắt Lương Ý.

Lương Ý mải miết nhìn vệt đỏ trên trán anh thật lâu, không nhanh không chậm mở miệng chọc anh, “Sao anh không tiếp tục nổi điên giống ngày hôm qua?”

Sở Du cúi đầu, giọng nói hơi khàn khàn, “Anh không cố ý, chỉ là một . . . . . .”

“Thôi, tôi cũng không muốn nghe anh giải thích, dù sao tôi cũng đập vào đầu anh, cho qua chuyện này. Về phần cổ của tôi, không có quan hệ gì với anh, là tự tôi cắt.” Lương Ý tức giận quay đầu.

“Thật xin lỗi.”

“Câm miệng! Tôi không muốn nghe, cũng không muốn gặp lại anh. Từ nay chúng ta cầu thuộc về cầu, đường thuộc về đường.” Ba lần bốn lượt nổi điên, cô đã chịu đủ rồi.

Sở Du vừa nghe lời của cô, tròng mắt hơi có vẻ áy náy lập tức bị kinh sợ thay thế, “Đừng mà, tiểu Ý.” Anh kéo lấy ống tay áo của cô.

“Tránh ra. Chớ kéo hư quần áo của tôi.” Cô hung tợn nhìn chằm chằm tay anh, chán ghét đẩy tay của anh ra.

Anh sững sờ nhìn bàn tay bị cô đẩy ra vô tình, chốc lát sau, mặt không thay đổi anh đột nhiên đứng lên, giơ bình hoa xinh đẹp mới vừa thay không bao lâu lên cao, hung hăng quẳng, bình hoa bị ném bể tán lạc đầy mảnh vụn, Lương Ý bị giật mình.

“Anh lại phát điên cái gì?” Cô đứng lên từ trên ghế salon, đá đá mảnh vụn bắn vào cạnh chân cô, hướng về phía anh lớn tiếng chất vấn.

Sở Du không để ý đến chất vấn của cô, mà đi tới bàn trang điểm bên cạnh, hung hăng gạt hết tất cả mọi thứ trên bàn trang điểm xuống đất, âm thanh vật thể rơi xuống phát ra những tiếng vang loảng xoảng. Anh vẫn duy trì bộ mặt không vẻ gì kia, càng không ngừng ném bể toàn bộ đồ vật bên trong gian phòng.

“Đủ rồi, đừng tái phát bệnh điên nữa!” Lương Ý xông tới trước mặt anh, giành lại đèn bàn trong tay anh.

Anh nhìn bộ mặt giận tím mặt của cô một lúc lâu, bỗng nhiên vươn tay, đầu ngón tay nhẹ nhàng chạm vào gương mặt cô, Lương Ý quay mặt, ngăn cản tiếp tục đụng chạm. Xúc cảm từ đầu ngón tay bỗng nhiên làm anh không còn là chính anh, tâm tình lập tức hạ xuống thấp nhất, tròng mắt đen nhánh chậm rãi nhiễm máu đỏ, đáy mắt dâng lên sát khí nồng nặc.

Lương Ý nhìn thấy, không tự chủ lui về sau một bước.

“Tiểu Ý, vì sao em lại phải đối xử với anh như vậy?” Câu chữ nghiến răng nghiến lợi phát ra trong miệng anh, Lương Ý mím môi thật chặt, không nói, lẳng lặng đứng nghiêm tại chỗ.

Móng tay sắc nhọn chợt xẹt qua trước mắt cô, lúc cô còn chưa kịp phản ứng, áo trước ngực cô đã bị “cắt bỏ” thành hai nửa, áo trên ngực đã rơi xuống đất, da thịt trắng noãn không hề che đậy lộ ở trong không khí.

“Anh làm gì đấy? !” Lương Ý vội ngồi xổm xuống, lấy tay che bụng dưới.

Anh không nói chuyện, đi thẳng tới trước mặt cô, móng tay dài không biết đã khôi phục nguyên dạng từ khi nào.

“Rầm ——”

loading...

Cửa phòng chợt bị đụng mở, cũng trong lúc đó, hai người không hẹn mà cùng nhìn về cửa phòng, chỉ thấy mặt quản gia gấp gáp đứng ở cửa, khi ông ta thấy “nửa thân trần” của Lương Ý thì khuôn mặt luôn luôn tỉnh táo thoáng chốc trở nên cứng ngắc vô cùng.

Lúc này Sở Du mới phản ứng kịp, lập tức kéo Lương Ý qua, dùng thân thể của mình che chắn cho Lương Ý, khi tròng mắt đỏ thắm của anh nhìn thấy ánh mắt đờ đẫn của quản gia thì sát khí trong nháy mắt chiếm cứ đôi mắt anh.

“Tiểu Du, con muốn làm gì?” Lúc anh đang chuẩn bị ra tay , mẹ Sở lại bỗng nhiên xuất hiện ở cửa phòng, bàn tay giơ lên kia từ từ hạ xuống. Lương Ý đứng ở sau lưng anh nghe được giọng nói của mẹ Sở, không khỏi lặng lẽ thò đầu ra.

Mẹ Sở nhìn sang Lương Ý xong, lạnh lùng hướng về phía Sở Du mở miệng, “Tiểu Du, tới đây! Mẹ có việc muốn thương lượng với con.”

Đứng ở sau lưng Sở Du, Lương Ý nhíu mày, len lén liếc quản gia đã lui khỏi vị trí đứng sau lưng mẹ Sở, trong lòng thầm đọc đọc bảng cửu chương.

Vào lúc Lương Ý lâm vào trong suy nghĩ của mình, Sở Du lại bỗng nhiên xoay người lại, bế cô lên, đặt lên giường, dùng chăn cuộn cô thật chặt, cuốn thành một chiếc nem rán, chỉ lộ ra một cái đầu.

Đứng ở ngoài cửa, mẹ Sở giống như không đợi được, “Tiểu Du!”

Sở Du lạnh lùng liếc bà một cái, lại hơi liếc nhìn Lương Ý bị chăn cuốn trên giường, sờ sờ đầu cô, lại cọ xát mặt cô, mới bước nhanh quay đầu rời khỏi gian phòng.

Đợi ba người họ chính thức rời đi, Lương Ý lập tức rời khỏi chăn, chạy thật nhanh đến trước chuông lớn, tiếp tục công việc còn lỡ dở trước đó.

Nhà họ Lương

“Anh, cái này rốt cuộc là thứ gì?” Lương Tư chỉ vào một đống giấy vụn bị xé bể trên bàn, hoảng sợ hỏi Lương Bân đứng đối diện mình.

Lương Bân dùng móng tay kẹp giấy vụn trên khay lên, dùng kính viễn vọng xem qua nhiều lần, sau đó đặt lại chỗ cũ, hướng về phía cô nói, “Là thuật hóa hình.”

“Thuật hóa hình? Đó là gì?” Lương Tư tò mò hỏi.

“Một loại thuật pháp có thể khiến cho thuật sĩ sau khi làm phép biến thành người thật, hơn nữa, cái này không phải giấy, là da người.” Lương Bân chỉ chỉ ” giấy vụn” trên khay trà.

“Cái gì? Da người? !” Lương Tư bị dọa đến thiếu chút nữa ngã ghế sa lon.

“Loại thuật pháp này cực kỳ hiểm ác, không cẩn thận chút, nguyên chủ nhân da người sẽ cắn trả người thực hiện phép thuật.” Lương Bân trầm ngâm nói.

“Gâu gâu ——” Đa Đa sủa từ trong phòng bếp đi ra.

Lương Tư đi tới trước mặt Đa Đa, sờ sờ đầu Đa Đa, “Sao thế? Đa Đa?”

“Đa Đa,có phải mày thấy thứ gì hay không?” Lương Bân chậm rãi đi tới trước mặt Đa Đa, nhìn sang ngoài cửa sổ, ngoài cửa sổ đen như mực, đèn trên đường cũng không sáng lên như bình thường, theo thợ sửa chữa nói, là hỏng rồi.

“Gâu gâu ——” Đa Đa hướng về phía ngoài cửa sổ kêu.

Lương Tư nhìn sang Lương Bân, Lương Bân không biến sắc gật đầu một cái, ngay sau đó đi tới trước cửa sổ, kéo màn cửa sổ ra.

Sau khi rèm cửa sổ bị kéo ra, Đa Đa không sủa nữa, chỉ nhìn chằm chằm rèm cửa sổ, ánh mắt của nó hình như đang xuyên thấu qua rèm cửa sổ để quan sát thứ gì đó.

“Anh, ngày hôm qua nếu không phải là Đa Đa đã cứu em, chỉ sợ em đã. . . . . .” Lương Tư lo lắng trùng trùng mà nói với anh ta.

Lương Bân vuốt vuốt cái trán còn mơ hồ đau đớn, may mắn nói, “Thật may là Đa Đa ở đây.”

Lương Tư nghĩ đến “chị Na Na” hôm qua đang tìm kiếm anh trai, vì vậy rầu rĩ nói: “Anh, em cảm thấy mục tiêu của bọn chúng là anh. Vì vậy mấy thứ đồ mới không ngừng tiến vào trong phòng, sau lại còn hỏi em, anh đi đâu.”

Lời nói của Lương Tư khiến Lương Bân trong nháy mắt như bị sét đánh, “Em nói là, nó tới tìm anh?” Anh ta chỉ chỉ đồ trên bàn.

“Ừ.” Lương Tư gật đầu một cái.

Lương Bân không nói nữa, tròng mắt nhìn chằm chặp đồ trên bàn, cho đến khi Lương Tư gọi mới phục hồi tinh thần lại, “Tiểu Tư, về sau buổi tối vô luận nguyên nhân gì, cũng đừng để người khác đi vào. Cho dù là ‘chúng ta’.”

“Anh, là bởi vì bọn họ có thể biến thành người chúng ta quen biết sao?” Lương Tư phỏng đoán.

Lương Bân gật đầu một cái, “Chỗ lợi hại của thuật hóa hình là nó có thể theo tay người thuật giả tùy ý biến thành mục tiêu là người và vật quen thuộc, khiến mục tiêu buông lỏng cảnh giác, sau đó sẽ giết chết mục tiêu, nhưng thuật hóa hình lại có một khuyết điểm lớn, đó chính là vật bị thi thuật không còn sức sống, chỉ cần mình quan sát cẩn thận, nhất định có thể phát hiện.”

“Khó trách.” Lương Tư nghĩ đến “chị Na Na” sắc mặt quái dị tối hôm qua. Dừng một chút cô lại hỏi, “Anh, anh đi đâu tối hôm qua?”

“Đi làm một chuyện. Tiểu Tư. . . . . .” Lương Bân nhìn cô thật sâu, hồi lâu mới trầm ngâm nói, “Nếu anh và tiểu Ý xảy ra chuyện gì, em nhất định phải chăm sóc ba mẹ thật tốt, biết không?”

“Anh, anh đang nói nhăng cuội gì đó?” Lương Tư bất mãn nhìn anh ta chằm chằm.

Lương Bân nhẹ nhàng cười, “Anh chỉ nói thế thôi.” Nói qua vuốt vuốt đầu cô, trong con ngươi là chán nản.

Đêm đã rất khuya rồi. . . . . .

Mục lục
loading...