Menu

LƯU NGUYỆT HÀN TINH-Chương 39


Lưu Nguyệt Hàn Tinh


Tác giả: Vũ Thiên Lưu Huỳnh


Chương 39: Một Đêm Trong Khách Sạn

Từ rạp chiếu phim đi ra, Lưu Nguyệt chẳng thể biết bộ phim đó nói về cái gì. Thiển Thiển cùng Diệp Hi ở một bên không ngừng bàn về tình tiết trong phim, nàng đành phải giả ngu cười cười, chẳng lẽ muốn nàng thành thật khai báo rằng, nàng bận nhìn Hiệp Hàm đến ngẩn người, đã vậy còn hôn trộm y. Trời ạ! Nàng đúng là một nữ nhân đầy tội lỗi a!

Trên cơ bản Hiệp Hàm vừa vào đã bắt đầu ngủ, mãi cho đến gần hết phim mới tỉnh. Cho nên Lưu Nguyệt dám khẳng định, trong sáu người bọn họ, chỉ có nàng và Hiệp là chưa xem, khiến nàng càng nghĩ càng cảm thấy chột dạ. Không biết mấy người phía trước bàn bạc chuyện gì, đột nhiên Thiển Thiển quay người lại kéo kéo nàng, “Tiểu Nguyệt, ngươi thấy sao?” Nàng mờ mịt nhìn Thiển Thiển, thấy cái gì? Vừa thấy nàng thất thần không rõ sự tình gì, Thiển Thiển bất đắc dĩ lặp lại một lần nữa, “Hôm nay mọi người đều uống rất nhiều rượu, mà giờ cũng trễ rồi, lái xe trở về không an toàn lắm, Diệp Hi với bọn ta đang thương lượng, tính ở lại đây một đem, ngày mai là cuối tuần có gì chúng ta lại đi đâu đó chơi tiếp, chẳng phải tốt sao.”

Nghe xong vô thức Lưu Nguyệt nhìn về phía Hiệp Hàm. Hiệp Hàm ngủ được một hồi, tinh thần cũng tốt hơn nhiều, nhưng thấy trong mắt Lưu Nguyệt có chút mong đợi, y vuốt vuốt mày nói với mọi người “Tốt, cũng hiếm khi có một ngày cuối tuần rảnh rỗi thế này.” Vừa nghe xong trong lòng Lưu Nguyệt bất giác vui vẻ, đột nhiên lại nghĩ đến chắc công việc Hiệp Hàm bề bộn lắm, không phải mới thức suốt một đêm sao? Sắc mặt lại trầm xuống, bước chân càng đi càng chậm, cuối cùng dừng hẳn, nắm tay áo Hiệp Hàm hỏi “Không phải anh rất bận sao?”

Hiệp Hàm nhìn biểu tình của nàng không được tự nhiên, biết nàng lo lắng, “Cũng có một chút.” Lưu Nguyệt không ủng hộ nói,“Anh phải nghĩ tới thân thể một chút chứ.” Hiệp Hàm khó hiểu vuốt mày nhìn nàng, nàng mới do dự nói “Tối qua em thấy anh thức cả đêm.” Hiệp Hàm nghe xong liền cười, dắt tay nàng đi nhanh về phía bốn người kia. Bọn họ tiến đến một khách sạn có tiếng ở thành phố A. Hiệp Hàm tiến tới trước dành đặt phòng, Thiển Thiển vừa thấy, có phần đắc ý lôi kéo Diệp Hi nói “Xem ra lão đại đã thông suốt rồi, định đêm nay sẽ đem người ta ăn sạch sẽ a.” Diệp Hi nghe xong cũng cười gian tà.

Lưu Nguyệt đứng một bên, nhìn hai cô nàng kia hướng nàng cười gian. Liền bừng tỉnh, nguyên lai hai người họ lại tạo tình huống, lúc họ nói muốn ngủ lại thành phố A nàng đã thấy lạ rồi, bọn họ tích cực khuyên bảo như vậy thì ra là có mưu đồ a. Hiệp Hàm cầm chìa khóa phòng, đưa cho Tôn Minh cùng Chu Dật Khải mỗi người một chìa, rồi bảo Lưu Nguyệt đi theo y, “Phòng chúng ta ở tầng một.” Y vừa nói xong, Thiển Thiển cùng Diệp Hi lại lén lút nhìn nhau cười, trong ánh mắt cả hai đều nhìn thấy “Cái này cũng thật hấp dẫn a!”

Lưu Nguyệt vừa sợ hãi vừa bất an đi theo sau Hiệp Hàm, không dám ngẩng đầu lên. Trong lòng đầy rối rắm, làm sao bây giờ, làm sao bây giờ, cùng với Hiệp Hàm ngủ chung một phòng, hoặc là chung một giường? Trời ạ, tim nàng muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Đợi khi Hiệp Hàm mở cửa, nàng mới ngượng ngùng đi theo vào. Vừa nhấc đầu, tim của nàng như bị đổ phải một ca nước lạnh, lập tức cứng người. Nàng mờ mịt trợn trừng hai mắt hỏi Hiệp Hàm,“Em ngủ ở đâu?” Hiệp Hàm giương ra bộ mặt đứng đắn nói “Em chọn trước a?” Sau đó Lưu Nguyệt mới rầu rỉ lê bước tới mở một cánh cửa, rồi quay đầu nói với Hiệp Hàm “Em ở phòng này, anh ngủ sớm đi nhé. Ngủ ngon.” Đợi đến khi Lưu Nguyệt đóng cửa lại, Hiệp Hàm mới hừm nhẹ một cái, sau đó có chút bất đắc dĩ cau mày, mở căn phòng bên cạnh.

Lưu Nguyệt cũng không biết mình ngủ từ lúc nào, chỉ biết khi thức dậy. Đã gần 10 giờ, trời cũng gần trưa. Nàng nhịn không được nhíu mày, không xong rồi, không biết Thiển Thiển và Diệp Hi có vì vậy mà bóp chết nàng không nữa. Nàng nhanh chóng rửa mặt chải đầu, vừa mở cửa ra liền nhìn thấy Hiệp Hàm ngồi ở sô pha phòng khách xem báo, thấy nàng bước ra thì bảo: “Lại đây ăn tạm chút bữa sáng đi.”

Lưu Nguyệt cắn miếng bánh sandwich hỏi y “Thiển Thiển với Diệp Hi không tới kiếm em sao?” Hiệp Hàm lật trang báo, sau đó nói với nàng “Anh nói em chưa dậy, sau đó xem chừng hai người họ rất vui vẻ bảo đừng đánh thức em.” Lưu Nguyệt nghe xong, lập tức dựa vào những từ ngữ Hiệp Hàm nói mà suy nghĩ, dám chắc là hai người kia đã hiểu lầm gì rồi. Nàng bất đắc dĩ thở dài một cái, ngày hôm qua chính nàng cũng hiểu lầm mà. Một sự hiểu lầm đáng thương không thể đáng thương hơn nữa.

Lưu Nguyệt đành ăn đại hai miếng bánh một chút mùi vị cũng không có, xong là vội vàng muốn đi kiếm Thiển Thiển cùng Diệp Hi. Hiệp Hàm mang nàng rời phòng, gọi điện thoại cho Tôn Minh, mới biết bốn người kia chờ không nỗi, đã chạy ra quán net chơi. Rồi hẹn chổ ăn trưa, Hiệp Hàm chở Lưu Nguyệt tới trước, chỉ lát sau, bọn họ cũng đến. Lưu Nguyệt vừa thấy Thiển Thiển, so với nhìn thấy Mao chủ tịch còn thân thiết hơn, kích động chạy tới lôi kéo nàng ta. Khiến Thiển Thiển nghĩ con bé này cao hứng tới điên rồi, còn cố ý kích động nàng “Sự việc thế nào? Đừng nói suốt cả đêm nhá.” Lời này vừa nói ra, mặt Lưu Nguyệt thê lương thảm hại. Diệp hi nhìn cảm thấy có gì đó không đúng, sau đó không thèm để ý tới ánh mắt tò mò của ba anh trai đứng ở kia, lập tức chuyển địa điểm.

Ở trong toilet nữ, Diệp Hi bày bộ dạng dị thường khó hiểu hỏi Lưu Nguyệt, “Sao vậy? Lão đại không ôn nhu à?” Thiển Thiển cũng hoài nghi nhìn nàng “Lần đầu tiên không thoải mái là bình thường, lão đại cũng thật là, đã dọa ngươi phải không?” Lưu Nguyệt tay trái cầm lấy Thiển Thiển, tay phải cầm lấy Diệp Hi, mở miệng câu đầu tiên nói chính là “Phòng tối qua hai người ở trông thế nào?”

Hai người nhìn nhau, cùng mở miệng nói “Phòng tình nhân vô cùng sa hoa.” Lưu Nguyệt bị đả kích! “Chúng ta ở là phòng đôi. Một người một phòng con…..” Ách…… Trên đầu Thiển Thiển cùng Diệp Hi đồng thời xuất hiện một đống quạ đen bay qua, cuối cùng Thiển Thiển mới vô vị mở miệng “Không phải chứ! Có cần phải bất hạnh tới vậy không? Làm ta phải tốn công sức suy nghĩ ra cái kế hoạch không chê vào đâu được này, thất bại quá! Ta bắt đầu hoài nghi gia trị bản thân a.” Thiển Thiển bày ra một bộ mặt bị đả kích. Diệp Hi coi như bình thường, sờ sờ đầu Lưu Nguyệt, mở miệng đồng tình “Thật khổ cho ngươi, nếu sớm biết như thế, chúng ta đã chuẩn bị trước cho ngươi một cây thiết chùy, để ngươi phá tường mà vào.”

Lưu Nguyệt bĩu môi, cũng bắt đầu hoài nghi giá trị chính bản thân mình “Ta cảm thấy căn bản Hiệp Hàm đối với ta không có ý tứ kia, chắc ta nên thành thành thật thật buông tay thôi.” Lời vừa ra, Thiển Thiển lập tức không vui, “Không được! Không thể bởi vì thất bại nhỏ này mà bỏ cuộc. Ngươi cam tâm sao?” Diệp Hi cũng khuyên nhủ “Đúng vậy, chỉ mới bắt đầu thôi mà, năm đó ta theo đuổi ông xã còn khó hơn thế này nhiều á, kiên trì chính là thắng lợi.” Hai nàng ở bên cố gắng khuyên giải cùng an ủi, khiến HP của Lưu Nguyệt đầy trở lại, ba người họ lại một lần nữa tập trung bàn bạc phương án mới.

*HP: cột máu

loading...

Chờ đến khi ba người họ trở về phòng, đồ ăn đã mang lên đủ. Mấy chàng tuy rằng thấy kì quái không hiểu các nàng vì cái gì mà vào trong “kia” lâu như vậy, nhưng là cũng không có ý hỏi, lại tiếp tục bàn về đề tài lúc nãy đang nói dở. Lưu Nguyệt ngồi ở bên vừa ăn vừa nghe, sau đó kinh ngạc xen vào “Chiến minh giải tán?” Không phải chứ, một bang phái lớn như vậy, như thế nào nói giải tán liền giải tán? Tôn minh biết nàng chưa nghe khúc đầu, liền nói lại một lần cho nàng rõ, “Em vợ à, khi chúng ta giao nộp bằng chứng, bên công ty quản lý trò chơi kiểm tra thấy xác thực, đã đem những tài khoản dùng Plug khóa hết, kết quả là những kẻ bị khóa tài khoản đều là những nhân vật cấp cao của Chiến Minh, làm một hơi hơn hai mươi acc. Hiện tại Chiến Minh như rắn mất đầu, những người khác dù có muốn nhảy vào làm lão đại, nhưng thanh danh không đủ, trấn áp không được những người dưới, nghe nói ngày hôm qua náo loạn suốt một đêm, tiếc là chúng ta không onl. Cuối cùng đành phải giải tán.” Tôn minh vừa nói vừa không ngừng đắc ý, Người của Chiến Minh toàn thích tìm người của Thị Huyết đường gây chuyện, hiện tại giải tán. Khiến cho hắn vô cùng hả giận.

Lưu Nguyệt không biết nói sao, dù gì nàng cũng từng ở Chiến Minh một thời gian, với lại cũng không phải ngắn. Đột nhiên nghe nó giải tán, quả thật cảm thấy sự đời thật mau thay đổi. Nhưng sở dĩ nó có ngày hôm nay, cũng là gieo gió gặt bão, biết quản lý trò chơi nghiêm cấm dùng Plug, vậy mà dám dựa vào nó để kiếm lợi.

Bửa ăn này quả thật rất vui. Chủ yếu là vì đôi tình nhân dở hơi Tôn Minh và Thiển Thiển, cả buổi không ngừng tranh qua tranh lại mấy dĩa đồ ăn, Lưu Nguyệt nhìn mà hâm mộ vô cùng, Hiệp Hàm từ trước tới giờ tựa hồ chưa từng đùa giỡn với nàng như vậy. Nàng tự cổ vũ bản thân, đừng nhụt chí a! Cho dù nàng chỉ là ngọn lữa nhỏ mong manh, cũng có thể làm tan chảy tảng băng bự đó!

Ăn cơm xong, Thiển Thiển không ngừng rủ rê ra biển đi dạo, Diệp Hi cũng ở một bên xúi giục mọi người. Lưu Nguyệt lặng lẽ liếc mắt nhìn Hiệp Hàm một cái, phát hiện sắc mặt y rất đỗi lạnh lùng, có chút nhíu mày, tựa hồ không thích ra biển. Thiển Thiển ở bên nháy mắt với Lưu Nguyệt, nàng mới ấp a ấp úng cùng Hiệp Hàm nói “Em cũng muốn đi.” Hiệp Hàm kinh ngạc nhìn nàng một cái, sau đó gật đầu đồng ý.

Dù sao cũng là cuối tuần, bãi biển khá đông. Các nàng tìm một chổ vắng người, sau đó bắt Lưu Nguyệt đi thay áo tắm. Mà khi nãy Thiển Thiển đã đặc biệt đi mua áo tắm trước, cùng Diệp Hi ở trong shop lựa chọn, cuối cùng cũng lựa được cho Lưu Nguyệt một bộ khá trong sáng nhưng lại rất dụ hoặc, còn rất hợp với thân người của nàng. Dự định, vừa đến bờ biển liền bắt nàng đi thay, khiến lão đại phải chấn động một trận.

Lưu Nguyệt bất an đi theo Thiển Thiển cùng Diệp Hi tới phòng thay đồ, rất không tự nhiên cắn môi. Thiển Thiển an ủi nàng “Đừng nóng, bọn đàn ông đều có con mắt của động vật, lão đại nhìn thấy ngươi như vậy, khẳng định sẽ chống đỡ không được.” Diệp Hi cũng cổ vũ nàng! “Ngươi phải tin tưởng con mắt của ta cùng Thiển Thiển!” Sau đó đưa mắt quét một lần trên người nàng, khẳng định gật gật đầu!

Vừa đến bãi biển, Hiệp Hàm cùng Chu Dật Khải đang ngồi dưới tán dù trò chuyện. Nhìn thấy các nàng đi đến, ngoắc ngoắc ra hiệu, Hiệp Hàm cũng quay đầu lại nhìn, tầm mắt dừng ở trên người Lưu Nguyệt, thân thể cứng ngắc có chút không được tự nhiên. Diệp Hi để Lưu Nguyệt lại, rồi kéo ông xã mình đi chụp hình. Thiển Thiển nhìn quanh, không thấy Tôn Minh đâu. Tự hỏi không biết có phải tên chết tiệt đó đã bị mấy cô em quanh đây dụ đi mất rồi không, sau đó có chút khó chịu đổi sắc. Lưu Nguyệt còn chưa kịp ngó phụ Thiển Thiển xem Tôn Minh ở đâu, thì bên kia đã có kẻ gào lớn, “Bà xã đại nhân, đi! Anh mang em đi lướt sóng nhé!” Thiển Thiển nhìn lại, Tôn Minh thuê một chiếc moto trượt nước, đột nhiên sắc mặt trở nên vui vẻ rạo rực hẳn ra từ từ chạy lại.

Lưu Nguyệt vừa thấy Thiển Thiển như vậy, nhịn không được hâm mộ. Mỗi người đều tìm được hạnh phúc của riêng mình, tựa hồ chỉ còn mỗi nàng là bị thượng đế bất cẩn bỏ quên. Nàng đi đến bên cạnh Hiệp Hàm ngồi xuống, Hiệp Hàm cũng không nhìn nàng, quay đầu đi nơi khác, sau đó thanh âm có chút lãnh đạm nói “Để anh đi mua chút đồ ăn.” Sau đó đứng dậy rời đi, còn lại một mình Lưu Nguyệt nhìn bóng y, nước mắt lưng tròng, tại sao có thể như thế chứ! Hoàn toàn khác với những gì nàng mong đợi, 55555…… Nàng đã phải hạ quyết tâm lớn đến như vậy, đem bộ bikini này mặc vào, kết quả là, nam nhân vật chính ngay đến nhìn cũng không thèm nhìn một cái.

Lưu Nguyệt thất vọng cuối đầu, một mình ngồi trên bờ cát vẽ mấy cái vòng tròn. Đột nhiên từ đâu đi đến một đám người, vây quanh nàng hỏi “Biển! Mỹ nữ, em đi một người sao? Chúng ta cùng đi dạo nhé.” Lưu Nguyệt ngẩng đầu nhìn bọn họ, rồi lễ phép lắc đầu. Nhưng là mấy người này không thèm để ý, vẫn không chịu đi, tiếp tục khuyên “Cùng đi dạo nhé, em ngồi một mình ở đây thì chán lắm.” “Đúng vậy đúng vậy, đi đi mà!” Sau đó một người trong đám đó tiến lại kéo tay nàng, lúc này Lưu Nguyệt mới cảm thấy có chút sợ, đột nhiên phía sau nàng có một cánh tay vươn ra, giúp nàng ngăn bàn tay heo kia lại.

Sau đó chợt nghe thanh âm băng lãnh của Hiệp Hàm, “Cô ấy không đi một mình.” Nói xong, Hiệp Hàm hướng nàng, cẩn thận nắm lấy tay Lưu Nguyệt, kéo nàng rời đi, để lại một đám người chả hiểu chuyện gì đã xảy ra vẫn đứng đực mặt tại đó.

Lưu Nguyệt ngẩng đầu nhìn khuôn mặt xám ngoắc nhưng không kém phần tuấn tú của Hiệp Hàm, vừa định cùng Hiệp Hàm giải thích, nàng căn bản không biết những người đó. Hiệp Hàm lại mở miệng trước, hơn nữa giọng điệu rất phẫn nộ, “Anh vừa đi có một chút, liền có một đám ruồi bọ bu vào, em ăn mặc đẹp như vậy để làm gì cơ chứ!” Lưu Nguyệt khẽ nhếch cái miệng nhỏ nhắn, có chút ngơ ngác nhìn Hiệp Hàm, nguyên lai y có chú ý tới nàng, y còn nói hôm nay nàng ăn mặc rất đẹp, trong lòng nàng lập tức ngọt ngào, sau đó chủ động đi lại kéo tay y, cười phi thường sáng lạn.

Mục lục
loading...