Menu

LƯU NGUYỆT HÀN TINH-Chương 3


Lưu Nguyệt Hàn Tinh


Tác giả: Vũ Thiên Lưu Huỳnh


Chương 3: Họa Là Từ Miệng Mà Ra

Lưu Nguyệt cứ vậy ngây ngốc nghĩ rằng mọi chuyện đều đã kết thúc, nhưng lại không biết tất cả những gì xảy ra ngày hôm đó chỉ mới là mồi lửa cho sự cố sau này mà thôi. Thị Huyết Đường quả thật nói được làm được, sau ngày Cô Dạ Hàn Tinh nói ra lời ấy, khiến đám bang chúng Liên minh tự do không ngừng lo sợ trong suốt một khoảng thời gian dài. Đi làm nhiệm vụ thì không dám rời thành, muốn thăng cấp cũng không dám đến những nơi hoang vắng. Bởi vì chỉ cần vừa ra thành không cẩn thận một cái liền bị người của Thị Huyết Đường nhìn trúng, đá văng về nhà. Bọn họ có nghĩ thế nào cũng nghĩ không thông, Thị Huyết Đường bất quá chỉ là một tiểu Gia Tộc với 20 nhân mạng, tuy rằng đã nổi tiếng xa gần, nhưng là tới thời điểm chân chính gặp gỡ mới biết được bọn họ như thế nào khủng bố.

Lúc đầu, nhóm bang chúng Liên minh tự do cũng không phải không nghĩ tới đối sách. Thị Huyết Đường cùng lắm cũng chỉ vài người, một đại Bang Phái như bọn họ, đánh quái cũng như làm nhiệm vụ, chỉ cần tổ đội đi ra ngoài sẽ không có chuyện gì. Vậy nên liền lập mấy tiểu đội nho nhỏ ra ngoài đánh quái. Đang cảm thấy vô cùng hài lòng với chiến lược này thì lại bị một kẻ đứng chắn trước mặt. Tên đó đích thị là người của Thị Huyết Đường, chỉ cần hiểu biết một chút liền nhận ra ngay, hắn chính là Thị Huyết Đường Phó đường chủ “Không nên”. Lúc ấy bọn họ một tổ sáu người, hắn chỉ có một người. Trong lòng đám Liên minh tự do tựa hồ rất chắc thắng. Kết quả Không nên cưỡi kỵ mã đi đến trước mặt bọn họ. Ngồi trên lưng ngựa thực hiện một kỹ năng quần thể, hạ gục bốn người ngay tại chổ. Còn lại hai người phái Thiên Vương cũng chỉ giữ được một tầng máu mỏng, một đao liền giải quyết xong.

Liên minh Tự do tựa hồ rất tức, nhưng lại không nghĩ ra biện pháp gì, liền quyết định lập một nhóm nhiều người hơn để đi đánh quái. Bọn họ chẳng phải hơn người ta ở chổ có nhiều nhân lực sao. Vì vậy thời điểm đi ra ngoài đánh quái liền mang theo hai tiểu đội cùng đi. Hai tiểu đội ở cách nhau không xa, sẽ dễ dàng ứng phó cho nhau. Mới bắt đầu đánh lập tức liền thấy người của Thị Huyết Đường cưỡi tiểu kỵ mã lắc lư đi tới. Lần này là hai người đến, một Ngũ độc giáo “Vô độc bất trượng phu” Còn có một “Tay phải thần thánh”, hai tiểu đội liền tập hợp lại một chổ, chuẩn bị khai chiến. Kết quả “Tay phải thần thánh” Cách một khoảng liền ngừng lại, “Vô độc bất trượng phu” chính mình cưỡi ngựa đi tới. Người của Liên minh Tự do trong lòng khẽ cười, xem nhẹ đối phương, xem bọn ta có hay không xử chết ngươi.

Tới một Khoảng cách không sai biệt lắm, “Vô độc bất trượng phu” Đột nhiên nói: “Lần trước sáu người các ngươi đánh một Độc nương tử, hôm nay biểu diễn tiếp màn mười hai người đánh một cho ta xem nào!”

Đám liên minh tự do này vốn thông minh, không đợi “Vô độc bất trượng phu” xuất thủ, liền giành thế công kích trước, nào có biết tên kia máu trâu. Đám người trong tổ đội nhịn không được nói “Mẹ nó! Thằng cha Ngũ độc này đem trang phục Thiên Vương phái tinh luyện lại a, máu như thế nào mà nhiều thế! Căn bản đánh không xong!”

“Vô độc bất trượng phu” gần như chọn loại đấu pháp tự sát, hắn một bên tập hợp các đối thủ lại cùng một chỗ rồi phóng thích phương thức cổ độc quần thể, một bên quăng trên mình mỗi người một ít độc. Sau đó dần dần tới gần bọn họ, đến thời điểm hắn chỉ còn một tầng máu mỏng, thân thể đột nhiên trào lên một tảng khói độc lớn, toàn thể bọn người kia trong nháy mắt liền ngã rạp xuống. Ngũ độc trước khi chết, thân thể sẽ phóng thích một tầng độc khí hộ thân, thương tổn gây ra chẳng những rất lớn, mà còn có thể đem giá trị thương tổn khôi phục trở lại. Cho nên cuối cùng vẫn là hình ảnh hắn cùng dây máu đầy đạp trên một đống thi thể, còn cười hì hì đánh ra một mớ chữ “Nhất định phải chụp hình lại đem cho Độc nương tử xem a!”

Toàn thể Liên minh Tự do đã hoàn toàn phẫn nộ rồi, có thể nhịn ai chứ đám Thị Huyết Đường thì tuyệt đối không thể nhịn. Bọn họ quyết định chủ động công kích, lập ngay năm tiểu đội làm một phân đội. Chủ động đi tìm đám Thị Huyết Đường, bọn họ muốn tiên hạ thủ vi cường! Ba phân đội game thủ một lòng tự tin xuất phát, bọn họ muốn đem nổi khuất hận chịu đựng suốt mấy ngày nay ra phát tiết. Kết quả phân đội thứ nhất đi ra ngoài không đến năm phút, chúng nhân trong bang liền phát hiện toàn thể bọn họ đều bị hồi về thành.

Người phụ trách tiểu phân đội kia loay hoay nhăn nhó một hồi mới giải thích: “Bọn ta vừa ra khỏi thành liền gặp được Cô Dạ Hàn Tinhmang theo hai trợ thủ đứng trước cửa chờ sẳng. Còn chưa kịp nhìn thấy hắn dùng kỹ năng gì, các anh em cứ thế mà ngã xuống. Lão đại, Cô Dạ Hàn Tinhbảo ta truyền lời cho các anh em trong bang, không cần tiếp tục lo lắng đề phòng bị chết uổng mạng nữa, chỉ cần tự động rời khỏi Liên minh Tự do, Thị Huyết Đường sẽ không truy cứu nữa. Nếu không Liên minh tự do phải hoàn toàn chịu trách nhiệm vì những lời nói hôm đó!”

Những lời này càng nói ra, càng làm toàn thể Liên minh Tự do trầm mặc. Liên minh tự do trong Trường kiếm giang hồ cũng được xem là một đại Bang Phái, thậm chí còn có thể xem là một trong năm bang lớn nhất. những anh em gắn danh tự Liên minh Tự do trên đầu, ít nhiều cũng cảm thấy tự hào. Thậm chí khi cùng đám người Thị Huyết Đường trong truyền thuyết kia tuyên chiến. Trong lòng mọi người đều rất tự tin. Một tiểu Gia Tộc với hai mươi người, như thế nào có thể tự mình chống lại mấy trăm anh em Liên minh Tự do. Nhưng liên tiếp nửa tháng trời, sự tự tin ấy đã không còn một chút.

Trầm mặc một lúc, người đội trưởng phụ trách tiểu phân đội vừa truyền lời kia yên lặng một lát rồi nói: “Lão đại cùng các anh em, ta thật sự không muốn vì một kẻ nhanh mồm nhanh miệng mà gánh vác trách nhiệm. Ta đã rớt liền hai cấp rồi…. Ta…… Thực xin lỗi!” Sau đó hắn là người đầu tiên rời khỏi Liên minh Tự do.

Sau đó những game thủ còn lại trong phân đội cũng yên lặng ly khai Liên minh Tự do. Nhìn bọn họ từng đám rời đi, các bang chúng thường bị Thị Huyết Đường ức hiếp cũng nhất nhất rời khỏi Bang Phái. Sau một giờ ngắn ngủn, Liên minh tự do từ một đại bang hội năm trăm người nhanh chóng giải thể. Cuối cùng chỉ còn lại bang chủ cùng nhóm nguyên lão.

loading...

[ Bang Phái ] [ Độc lai độc vãng ]: Lão đại, là bọn ta khiêu khích Thị Huyết Đường trước. Đáng ra người rời khỏi bang phải là ta, để anh em trong bang có thể trở về. Bọn ta tự mình làm thì tự mình chịu vậy!

[ Bang Phái ] [ Vương giả vô địch ]: Quên đi, ngày đó ta khuyên các người đừng nháo, cũng chẳng ai chịu nghe ta lấy một câu. Hôm nay ra cớ sự này, ta cũng có trách nhiệm, các ngươi là anh em của ta. Quản giáo không nghiêm chính ta cũng phải gánh vác hậu quả.

[ Bang Phái ] [ Yên Vũ mê tình ]: Vương giả ca ca, đều là lỗi của bọn cặn bả Thị Huyết Đường, vì cái gì toàn thể anh em trong Liên minh Tự do phải gánh vác.

[ Bang Phái ] [ Vương giả vô địch ]: Yên Vũ, ta xem ngươi là muội muội nên ta không chấp nhất cái tính khí đó của ngươi, nhưng ngươi cũng nên sửa lại tính tình đi. Tại đây trò chơi này có thể kiếm thêm vài người bạn tốt, cùng họ hoạn nạn có nhau, ta thật sự rất vui. Nhưng nếu đùa giỡn thái quá, thì không gọi là chơi nữa. Ta nghĩ ta cần phải hảo hảo nghỉ ngơi một thời gian.

[ Bang Phái ] [ Đâu đâu cầu ]: Lão đại, tuy Liên minh Tự do không còn, nhưng chúng ta vẫn có thể kiến tạo một Liên minh Tự do thứ hai a. Ngươi sao có thể mất nhuệ khí như vậy!

[ Bang Phái ] [ Độc lai độc vãng ]: Lão đại, đều là ta sai, ta đứng ra giải thích là được mà. Nếu không ta đi tìm Cô Dạ Hàn Tinhđể hắn giết ta đến khi hả giận mới thôi. Lão đại ngươi không thể bỏ chúng ta lại a.

[ Bang Phái ] [ Vương giả vô địch ]: Mọi người đừng khuyên ta nữa, lòng ta đã quyết. Ta sẽ dành thời gian vào thăm mọi người mà.

……

Sau ngày hôm đó, Trường kiếm giang hồ thiếu đi một Bang Phái mang tên Liên minh Tự do. Đương nhiên chuyện này lại cấp thêm cho vị Đại Thần Cô Dạ Hàn Tinhtrong truyền thuyết của Thị Huyết Đường thêm một thiêng anh hùng sử.

Mục lục
loading...