Menu

LƯU NGUYỆT HÀN TINH-Chương 24


Lưu Nguyệt Hàn Tinh


Tác giả: Vũ Thiên Lưu Huỳnh


Chương 24: Từng Là Chuyện Cũ

Trong cuộc sống không phải lúc nào cũng khoái hoạt, ngồi ngẩm lại tất cả cũng không phải toàn bộ đều là hạnh phúc. Lưu Nguyệt có một ước muốn, chính là mong cả đời đều giống như bây giờ, có thể mỗi ngày được nhìn thấy Hàm, có thể mỗi ngày đi theo bên người y. Nếu được như vậy, thì tốt biết mấy.

Kỳ thật yêu thầm một người là chuyện thật sự rất vất vả. Bởi vì con người có cảm xúc, cho dù có khó khăn đến long trời lỡ đất, thì vẫn phải âm thầm chịu đựng giấu kín trong lòng. Mặc dù ban đêm bạn có cố không nghĩ đến, mặc dù ban ngày bạn không muốn đề cập đến. Nhưng một lúc nào đó, bạn phát giác ra dù cố thế nào bạn cũng không thể nào quên được anh ta.

Khi đó Lưu Nguyệt chính là một kẻ yếu đuối thậm chí còn có điểm tự ti. Nàng vốn không nhận thức được bản thân xinh đẹp thế nào, đem những cô gái đầy mị lực và cởi mở ở nước ngoài ra so sánh, nàng thật sự là quá mức trầm tỉnh và rụt rè.

Khi đó nàng vẫn đang học trung học, còn Hiệp Hàm đã là sinh viên năm tư đại học. Khí chất Đông Phương thanh tú đẹp trai bất luận ở nơi nào cũng đều hấp dẫn người. Hiệp Hàm ở trường cũng vậy, mới vừa vào học liền hấp dẫn toàn bộ sự chú ý của các bạn nữ, có rất nhiều cô nàng lớn mật theo đuổi Hiệp Hàm, thậm chí còn mặt dầy, vào những ngày nghỉ chủ động chạy đến nhà tìm Hàm Hiệp.

Lưu Nguyệt ăn cơm xong, tâm tình vui vẻ thay đổi y phục mùa hè, sau đó chuẩn bị đi tìm Hàm. Bởi vì Hiệp Hàm đã nói chiều nay sẽ dẫn nàng ra biển chơi, nàng đem những thứ cần thiết cho vào túi, rồi chạy ra cửa tìm Hiệp Hàm. Tiến tới nhà Hiệp Hàm, nàng liền thấy hai mĩ nữ tóc vàng vô cùng gợi cảm, hai cô gái đó cũng thấy nàng. Cả hai lịch sự chào hỏi nàng, Lưu Nguyệt cũng ít nhiều ngại ngùng cùng hai người họ đáp lễ.

Sau đó nàng quay đầu chung quanh tìm Hiệp Hàm, tìm một vòng cũng không phát hiện bóng dáng y, đến khi hai cô gái nước ngoài kia chủ động hỏi nàng “Cưng tìm Hàm?” Lưu Nguyệt nhìn cả hai gật gật đầu, “Ngươi có biết hắn ở đâu không?” Hai cô gái kia khanh khách cười, tựa hồ rất vui vẻ, “Hàm đi thay quần áo, Chuẩn bị cùng nhau đi biển.” Lưu Nguyệt mờ mịt nhìn hai người kia, Hàm không phải nói mang nàng đi biển sao? Vì cái gì còn hẹn hai người kia?

Một cô tóc ngắn hỏi nàng: “Cưng là em gái của Hàm?” Lưu Nguyệt không biết trả lời như thế nào, đành gật gật đầu xem như thừa nhận. Chẳng lẽ phải giải thích với họ nàng là con gái của bạn tốt của ba mẹ Hiệp Hàm, ai ngờ nàng vừa gật đầu, hai cô gái kia càng cười vui vẻ hơn, hơn nữa còn nhiệt tình tiến lại, mỹ nữ dài tóc thân thiết kéo cánh tay nàng nói “Một lát cưng đi biển với bọn chị nha, được không?”

Lưu Nguyệt lúc ấy mới di dân qua chưa được hai năm, vẫn không thích ứng được với sự nhiệt tình của người nước ngoài, các nàng dựa gần như vậy, nàng lập tức tỏ vẻ phòng bị, chạy nhanh lên lầu, tìm Hiệp Hàm cầu cứu, vừa lúc Hiệp Hàm đã thay áo xong đang chuẩn bị đi xuống. nàng liền như vậy lao vào lòng y, mặt không khỏi đỏ lên, thanh âm Hiệp Hàm nhàn nhạt tỏ vẻ không hài lòng “Ngươi có thể đừng thô lỗ như vậy không, gấp cái gì?”

Lưu Nguyệt nâng khuôn mặt nhỏ nhắn có chút ngượng ngùng nói “Ta là tới tìm ngươi.”

Hiệp Hàm buông cánh tay nàng ra, giọng điệu không hài lòng “Tự bản thân phải cẩn thật chứ, ngã bây giờ.” Lưu Nguyệt gật đầu, sau đó chỉ xuống cầu thang, thấy hai người đó đang chằm chằm nhìn mình rồi hỏi Hiệp Hàm “Các nàng là ai?” Bởi vì nói tiếng quốc ngữ, cho nên không sợ hai người họ nghe thấy. Hiệp Hàm nhíu mày, sau đó như trước ngữ khí thản nhiên nói “Bạn học, sẽ đi biển chung.” Lưu Nguyệt lúc ấy cũng không nghĩ nhiều lắm, thầm nghĩ chỉ cần cùng Hàm Hiệp đi biển chung là thỏa mãn rồi.

Đợi khi ra tới biển, nàng mới phát hiện ý nghĩ của mình thật ngây thơ, hai cô gái kia mỗi người thủ một bên tay Hàm Hiệp, nàng căn bản là chen không lọt, đành phải đi theo phía sau bọn họ, còn thay ba người phía trước cầm hành lý. Ba người phía trước đúng là đủ tiêu chuẩn tuấn nam mỹ nữ, ở giữa là một nam tử Đông Phương, bề ngoài phi thường tuấn tú hấp dẫn lòng người, bên cạnh y là hai mỹ nữ, đều là báu vật vô cùng khiêu gợi. so sánh với Lưu Nguyệt đang đi phía sau liền có phần quá sức bình thường, chẳng khác nào một mầm cây chưa trưởng thành.

Vốn tưởng rằng sau khi tới biển, nàng sẽ có nhiều thời gian với Hàm Hiệp hơn một chút, kết quả sau khi nàng đem dù và tấm bạc trải ra xong, hai cô gái kia lập tức kéo Hiệp Hàm đi thay đồ tắm, để mặc Lưu Nguyệt ở đó giữ đồ, Lưu Nguyệt tức tới khí bốc lên đầu, một chút hảo cảm đối với haingười đó đều chẳng còn, trong lòng liền đặt cho hai cô gái đó biệt hiệu, tóc ngắn là ngực bự số 1, tóc dài là ngực bự số 2.

Đợi bọn họ thay áo tắm xong, khiến Lưu Nguyệt nhìn chòng chọc. Hàm thì không phải nói rồi,trước giờ vẫn biết dáng y rất được, nhưng là sau khi thay quần bơi, Lưu Nguyệt mới chân chính phát giác. Thân thể y thon dài cân xứng, cơ thể thật săn chắc, khiến Lưu Nguyệt phải âm thầm nuốt nước bọt. A! Nàng thật là một nữ nhân tội lỗi mà.

Đến khi ánh mắt dời về hai cô gái kia, Lưu Nguyệt lại cảm thấy cao hứng không nổi, Hai người họ đang cố ý dùng ngực ép vào cánh tay Hiệp Hàm a. Dựa vào cái gì! Hiệp Hàm là của một mình nàng, như thế nào có thể như vậy chứ, không phải là ngực khá lớn thôi sao, nàng nàng nàng, nàng về sau trưởng thanh cũng sẽ lớn! Lưu Nguyệt nghiến răng nghiến lợi nghĩ.

loading...

Hiệp Hàm đi đến trước mặt nàng, ngồi xổm xuống hỏi “Như thế nào không thay áo tắm?” Lưu Nguyệt liếc nhìn hai người kia, trong lòng càng thêm uể oải, sau đó nói “Ta không mang quần áo, hơn nữa ta không định bơi.” Kỳ thật áo tắm đã sớm đem theo, nàng đã cố ý đi mua một bộ màu hồng phấn có họa tiết hoa hồng, nhưng nếu đem so sánh với họa tiết trên y phục của hai cô gái kia, đừng nói tới có bao nhiêu khờ dại, đừng nói tới bộ dạng nữ sinh trung học vẫn chưa phát triển này, một chút động lòng người cũng không có, nàng thật sự không có tự tin để mặc nó.

Sau đó Hiệp Hàm muốn nói gì đó, nhưng lại bị hai cô gái kia túm đi, Lưu Nguyệt rầu rĩ không vui ngồi dưới ô che nắng nhìn bọn họ, trong lòng vô cùng chua sót. Một lát sau, Hiệp Hàm trở lại, nằm xuống bên cạnh Lưu Nguyệt, Lưu Nguyệt khó hiểu nhìn y, trong lòng kỳ quái, y không phải cùng mỹ nữ đi biển chơi đùa sao. Như thế nào lại trở về, sau đó lặng lẽ lau lệ ở khóe mắt. Hiệp Hàm không chút để ý nói “Bên kia rất ồn.”

Lưu Nguyệt nhìn Hiệp Hàm đang nằm bên cạnh mình, tâm tình đột nhiên tốt hơn, nhìn dáng người thon dài rắn chắc kia, trong lòng nàng ẩn ẩn có chút xúc động. Sau đó nàng khống chế không được liền thốt ra “Ta giúp ngươi bôi kem chống nắng.” Hiệp Hàm có điểm kinh ngạc quay đầu nhìn nàng, sau đó trầm mặc một chút, gật gật đầu đáp ứng.

Lưu Nguyệt cố nén tiếng tim đập kịch liệt, nhanh chân nhanh tay tiến tới gần y, bóp kem chống nắng lên tay, sau đó chậm rãi thoa nhẹ trên lưng Hiệp Hàm, vừa chạm vào lưng y, nàng liền cảm thấy giống bị điện giật, toàn thân đều tê dại. Sau đó tay nàng có chút không khống chế nhẹ nhàng run run di chuyển, vuốt ve nhẵn làn da nhụi bóng loáng kia, nàng yên lặng cảm thụ làn da cùng cơ thể rắn chắc kia, tim đập càng ngày càng lợi hại, mặt nhịn không được bắt đầu nóng lên.

Đột nhiên, Hiệp Hàm đang nằm xấp kia đột nhiên quay lại, bắt được tay nàng, sau đó đem nàng đẩy ra. Vẻ mặt mất tự nhiên nói “Đủ rồi.” Lưu Nguyệt chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra, liền thấy hai cô gái kia từ phía sau y đi tới, lập tức hiểu được, nguyên lai y là sợ bị các nàng hiểu lầm.

Ý tưởng này làm tâm Lưu Nguyệt đau. Nhưng là chuyện khiến nàng đau hơn vẫn còn ở phía sau, Hiệp Hàm lại cùng hai cô kia chạy ra ngoài chơi, sau đó cũng không quay lại nữa, Lưu Nguyệt liền như vậy ngây ngốc ngồi đợi. Cho đến khi đi về, Hiệp Hàm cũng không mở miệng nói chuyện với nàng, thái độ so với bình thường còn lãnh đạm hơn, là vì sợ hai người kia hiểu lầm nên mới không để ý tới nàng sao? Lưu Nguyệt vẫn miên man suy nghĩ.

Về tới nhà, Lưu Nguyệt qua quýt từ biệt xong liền chạy về nhà. Tâm nàng rất đau, nếu vẫn ở đó, chỉ sợ nước mắt của nàng lập tức sẽ chảy xuống, nhìn hai cô gái kia vào nhà Hàm Hiệp, nàng lại quản không được bắt đầu nghĩ lung tung xem bọn họ đang làm gì, Hiệp Hàm là thích người nào trong hai người đó.

Đến khi ý thức nào hồi phục lại, nàng đã tiến gần đến cửa sổ phòng y, núp sau cửa sổ nghe lõm, vừa lúc bên trong đó đang nói chuyện về nàng, nàng càng thêm cẩn thận ép chặt cơ thể mình, vụng trộm nghe bọn họ nói chuyện, một trong hai cô gái hỏi “Cô gái vừa rồi thật là em gái anh sao? Nghĩ thế nào cũng cảm thấy không giống.” Sau đó chính là Hiệp Hàm thản nhiên nói mang theo một chút không kiên nhẫn trả lời, “chỉ là cô bé hàng xóm mà thôi.”

Sau lại nói gì đó, nhưng nàng nghe không vào, nàng cũng không biết hai cô gái kia rời đi lúc nào, càng không biết mình về phòng bằng cách nào, nàng chỉ cảm thấy tim mình vì y mà ngập tràn dũng khí, nhưng đến khi nghe được câu “Chỉ là cô bé hàng xóm mà thôi” Thì, đã bắt đầu héo úa.

Đêm đó nàng trốn trong phòng khóc lóc một đêm, biết được tình cảm cho đi không thể thu hồi, lại phát hiện bản thân không có biện pháp không thương y. Cuối cùng nàng nghiêm túc nói với cha mẹ quyết định trở về nước học tập. Hiện tại nàng không thể mỗi ngày nhìn ngắm bộ dạng khiến mình mê luyến kia, làm bộ như không có gì mà tiếp tục sống. Tuy rằng không biết đã xảy ra chuyện gì, nhưng cha mẹ tôn trọng quyết định của nàng.

Sau đó nàng một người trở về nơi này, nàng cũng từng nghĩ tới, nàng cứ như vậy làm một người thầm lặng yêu y, kỳ thật cũng không sao cả. Lòng nàng rất yếu ớt, chịu không được bị y thương tổn, nhưng là nàng không có khả năng không thương y, cho nên đành phải trốn đi âm thầm yêu y là tốt rồi, như vậy là đủ rồi.

Đến khi trời sáng, Lưu Nguyệt tỉnh lại việc đầu tiên phát hiện chính là gối đầu của nàng ướt đẫm nước, sau đó lòng nàng càng thêm ảm đạm, vì sao trôi qua lâu như vậy, mà nàng vẫn mơ thấy giấc mơ đó.

Mục lục
loading...