Menu

Lão Hàng Xóm Đáng Ghét-Chương 59


Lão Hàng Xóm Đáng Ghét


Chương 59

Con nhóc về nhà cất đồ, nó thay đồ khác mặc đi đường, nó còn cẩn thận mang theo 1 chiếc aó khoác, dù gì trời cũng đã lạnh rồi mà, sang cuối tháng 11 rồi còn gì… Nó mặc 1 chiếc quần kaki đen, áo dài tay màu tím và đôi giày vải màu đen. Trông rất năng động. Khoác trên lưng 1 cái balo vừa vừa nó tung tăng ra ngoài đã thấy Hoàng chờ ở đó rồi. Thằng nhóc mặc kaki đen (úi trùng nhau rùi nè), 1 chiếc áo dài tay cổ tim màu lam và khoác chiếc áo khoác đen ra ngoài. Thằng nhóc cười tươi

– Xong chưa? Ta đi chứ? Mà e mang những gì trong balo vậy?

– Bí mật! – Trúc tủm tỉm

– Em cầm cái này nhé – Hoàng đeo vào cổ Trúc 1 cái máy ảnh – Khi nào thấy gì hay thì chụp nhá

– Ok hi hi hi- Trúc cười tít mắt

– Mà mình làm 1 kiểu khởi hành cái đã – Hoàng kéo Trúc lại gần và chụp tách 1 cái. Trông 2 đứa đến là dễ thương

– Nào xuất phát thôi…ôm chặt anh vào nhá – Hoàng cười tủm tỉm

– Hok ôm

– Hok ôm ngã ráng chịu nhá, anh đi nhanh đó

– Kệ tui…- Trúc bướng bỉnh

Hoàng cầm 2 tay Trúc kéo ôm chặt vào eo mình, Trúc bị bất ngờ định giật tay lại. Nhưng Hoàng đã cầm chặt tay và kéo lại.

– Ôm chặt vào kẻo ngã đó, đừng sợ…- Hoàng nói xong phóng vút đi làm Trúc ko kịp trở tay.

Chả mấy chốc Hoàng đã đưa Trúc ra khỏi chốn thành phố ồn ào tấp nập, xung quanh chúng nó là những hàng cây xanh biếc, Trúc rất khoái chí, con nhóc cầm máy ảnh chụp lia lịa.

– Từ từ, ở kia có hoa đẹp quá, hoa gì mà lạ thế ko biết – Trúc khều khều Hoàng – Để tôi chụp cái nào

– Í, 1 đàn bò kìa…con bò con đang “ti” bò mẹ kìa, dừng..dừng lại – Trúc lại bắt Hoàng dừng lại để chụp ảnh

– Em đứng ra kia đi, cảnh đẹp đó, anh chụp cho…- Hoàng cười

– Đẹp thiệt, tui đứng zị được chưa? – Trúc tạo dáng xìtin

– Ok, đẹp lắm – Hoàng giơ ngón tay cái lên

– Xong chưa? Ra đây tôi chụp cho – Trúc cười tươi tiến đến phía Hoàng và giơ tay ra

– Khỏi, để anh để chụp tự động, mình chụp chung 1 kiểu nhé

– Ừh, đc đó – Trúc cười tít mắt

Hoàng cắm cúi chỉnh chỉnh rùi thằng nhóc chạy ào về phía Trúc, nó nhanh tay khoác lên vai Trúc và cười rất tươi

“TÁCH”

– He he đẹp quá!

– Cho tôi xem với – Trúc nhảy nhảy lên nhỉn (vì con nhỏ thấp hơn Hoàng bao nhiêu)

– Đó xem đi, lên xe nào, tới nơi còn khối cảnh đẹp cho e nhìn nữa đó

– Vậy sao? Mà tóm lại chúng ta đi đâu thế?

– Đi làng cổ Đường Lâm

– Làng cổ Đường Lâm hả? Tui có nghe qua đó là ngôi làng xưa nhất ở Việt Nam đúng ko, có ngôi nhà đc xây dựng cách đây tận mấy trăm năm lận

– Đúng rồi… nhà ở đó toàn xây bằng đá ong…có ngôi nhà đc xây cách đây 400 năm lận

– Ui, xưa quá nhỉ? Hay quá! Đi nhanh đi, tôi tò mò muốn xem ngôi nhà đó lắm đó – Trúc cười toe toét

– Anh biết là e sẽ thích mà! Gà tre ngốc nghếch – Hoàng tủm tỉm

Khi đến nơi thì cũng quá trưa, 2 nhóc gửi xe và bắt đầu đi vào. Ngay trước cổng làng là có người bán bản đồ đường đi, chị ta rất niềm nở và nhiệt tình chỉ dẫn. Trúc nhìn về phía cổng làng, bên trái là 1 cái cây cổ thụ rất to, bên phải là 1 ao sen rất đẹp, tiếc là chẳng có bông sen nào…Nó ngắm nghía và chụp ảnh…xem ra cô nàng có vẻ rất thích thú

– Đi thôi, chúng ta phải kiếm cái gì ăn đã rồi mới đi thăm quan đc chứ, anh bắt đầu đói meo rùi nè – Hoàng nhăn nhó và ngó xung quanh tìm hàng ăn

– He he he, tôi chuẩn bị hết rồi nhé, anh muốn ăn gì nào – Trúc cười rất tươi, nó bỏ cái balo trên vai xuống vỗ vỗ. Xem ra con nhóc đúng là có tâm hồn ăn uống, lúc nào cũng chuẩn bị sẵn đồ ăn.

2 đứa kiếm 1 chỗ ngồi, Trúc bắt đầu lục lọi, lấy đủ thứ trong balo ra nào là hoa quả, bánh, sữa, pate, bơ…lại còn có cả gimbab nữa…(chuẩn bị từ lúc nào vậy trùi)

– Cái này cô làm lúc nào thế? Cô cũng biết làm cái này sao? – Hoàng cầm miếng gimbab lên ngắm nghía

– Biết chứ sao ko hi hi hi, tôi làm từ hôm qua, nhưng lỡ làm nhiều quá, nên hôm nay mang đi ăn nốt, anh ăn thử xem món này tôi biến tấu theo phong cách của “Trúc” nên ko giống ngoài hàng anh ăn đâu nhé – Trúc cầm 1 miếng ăn

– Liệu có đau bụng ko đấy? – Hoàng nghi ngờ

– Anh ko ăn thì thôi, đưa đây – Trúc tính giật lại

– Ăn, ăn chứ hì hì hì – Hoàng bỏ tọt miếng cơm vào mồm, ôi trời sao lại ngon thế này, khác hẳn những lại Hoàng ăn ở ngoài hàng, vừa miệng, thơm thơm mùi pate nữa…

– Sao? Anh thấy sao? – Trúc hồi hộp hỏi

– Ngon!! Rất ngon!! – Hoàng cầm thêm miếng nữa ăn, và rất nhiều miếng sau đó. Xem ra thằng nhóc kết đậm món này của con nhỏ rồi.

loading...

– Hi hi hi, tui bảo mà lị, ngon mà

– Cô cho cái gì mà ngon vậy?

– Tôi ko trộn giấm với đường vào cơm như người ta vẫn làm mà tôi trộn pate vào cơm cho thơm hi hi hi, tui thích ăn pate mà

Sau khi oánh chén 1 bữa no nê, 2 đứa bắt đầu đi thăm thú mọi nơi ở đó, ngôi làng những ngôi nhà toàn xây bằng đá ong. 2 đứa đi khắp nơi, vào đình làng, vào chùa Mía, rồi đền 2 vua… Lúc nhóc vào ngôi nhà nghe nói là xưa nhất trong làng, tụi nó thấy cũng có mấy người vào đó trước. Chủ nhà là 1 ông khoảng ngoài 60 tuổi, dáng người gầy gầy nhanh nhẹn và khá niềm nở với khách. Ngôi nhà nhà làm toàn bằng gỗ , bước vào trong thấy mát rượi. Trước nhà là 1 cái sân khá rộng với 7-8 chum toàn đựng tương, ở đây cũng có nghề làm tương mà. Chủ nhà niềm nở giới thiệu với khách về lai lịch ngôi nhà, Hoàng thì ko lấy làm lạ lắm vì nó có lần đã ghé qua đây chơi rồi, còn Trúc thì cứ tròn xoe mắt mà nghe

– Ngôi nhà này của bác đc xây từ 400 năm trước rồi, đây là 1 trong những ngôi nhà lâu nhất ở đây đó. Mấy nhà khác cũng cổ nhưng chỉ đc khoảng 200 năm thôi. Mọi thứ trong nhà là hầu như còn nguyên vẹn từ hồi xưa, còn chỉ có nền nhà là lát lại

Trúc nhìn cái nền nhà cũng là gạch mà nó đoán là cũng lát lâu rồi, chứ mới lát thì phải lát gạch đá hoa chứ

– Nền nhà bác lát lâu chưa hả bác – Trúc tò mò

– Nền nhà nhà bác thì lát lại cách đây 100 năm

– Hả? – con nhóc suýt té ngửa, 100 năm mà bác ý nói cứ như 1 năm vậy hic hic

Nghe giới thiệu chán chê, 2 đứa lại ra chụp ảnh, xem ra là cũng nhiều người có nhã hứng đến ngôi làng này lắm. Bằng chứng là có 1 nhóm người mặc đồ cưới xin phép vào đây chụp ảnh. Mà công nhận, chụp ảnh cưới đen trắng mà chụp ở làng cổ Đường Lâm này là đúng quá đi rồi.

– Nè, sau này mình cưới, cũng qua đây chụp nhá bà xã – Hoàng ghé tai Trúc thì thầm

– Đồ cà chớn…ai là bà xã anh chứ – Trúc bĩu môi

– Hì hì hì ai thì người đó tự hiểu thui – Hoàng cười tỉnh bơ

– Xí…đồ đáng ghét – Trúc lườm Hoàng rách cả mắt

– Mà cũng muộn rùi đó, mình chuẩn bị về thôi, kẻo tý nữa đi đường xa nguy hiểm lắm… – Trúc nhìn đồng hồ

– Ửh nhỉ, mải chơi quên cả thời gian – Hoàng giật mình

– Nhưng mà vui thiệt đó, tui thích đến đây chơi lắm, mọi thứ đều rất thanh bình… – Trúc cười, nụ cười thật là đẹp

– Nếu e thích, thỉnh thoảng anh lại đưa em đi chơi như thế này – Hoàng dịu dàng

– Thích lắm!! Cảm ơn anh nha

– Gà tre ngốc, cảm ơn cái gì chứ – Hoàng cốc đầu Trúc

2 nhóc tạm biệt chủ nhà, và lên đường đi về. Trời đã bắt đầu tối và lạnh. Trúc rút cái áo khoác của nó ra mặc. Hoàng cũng ko dám phóng nhanh vì sợ con nhỏ lạnh và sợ. Trúc khá mệt và buồn ngủ, nó cũng hơi lạnh nữa. Người nó hơi run, nó ôm nhẹ vào eo Hoàng. Lưng Hoàng rộng rãi và ấm cũng biết bao, thật vững chãi, tự dưng nó có cảm giác ko thấy sợ hãi gì cả, nó thấy tin tưởng vào Hoàng.

– Cảm ơn anh nha!!! Hôm nay…em vui lắm – Con nhỏ thì thầm

– Hả? Em nói gì cơ? Anh nghe ko rõ – Hoàng ngoái mặt lại hỏi

– À, ko có gì, tôi nói là tôi…buồn ngủ quá í mà – Trúc đỏ mặt chống chế

– Gà tre ngốc, buồn ngủ thì ngủ đi, lưng anh đó, gối vào mà ngủ, ôm chặt vào kẻo ngã đó – Hoàng dịu dàng

Trúc thấy nóng bừng hết cả mặt, may mà Hoàng ko nghe thấy câu nói của nó ko thì xấu hổ chết mất, ko hiểu sao nó lại đổi đại từ nhân xưng như thế. Con nhóc phì cười trước cái ý nghĩ ngớ ngẩn của nó. Hoàng cũng dễ thương đó chứ, lúc thì thằng nhóc chững chạc như người lớn, lúc lại nhặng xị như 1 đứa con nít. Nhưng mỗi khi ở bên Hoàng nó lại thấy vui vui.

Nghĩ 1 lúc thì Trúc cũng ko cưỡng lại đc cơn buồn ngủ, nó gục xuống và ngủ ngon lành trên lưng Hoàng. Hoàng kéo tay con nhóc đút vào 2 túi áo mình cho đỡ lạnh tay và phóng về nhà.

…………………………………………� �…………………………………………� ��……….

Sau buổi đi chơi hôm đó, Trúc có vẻ gần gũi với Hoàng hơn, con nhỏ hay cười và hay nói chuyện nhiều hơn. Dung thấy thế thì lạ lắm…

– Nè, bồ với anh Hoàng có chuyện gì mà 2 người cứ xì xầm riêng vậy

– Hi hi hi có gì đâu, hôm trước Hoàng đưa mình đến làng cổ Đường Lâm chơi, vui lắm, ở đó đẹp lắm

– Á à, 2 người chơi đánh lẻ nhá, ko rủ tui nhá – Dung ré lên

– Ơ..tại hôm đó bất ngờ quá, Hoàng chỉ rủ đi chơi…mình cũng ko biết đi đâu…mãi sau mới biết mà…Lần sau mình rủ bồ và anh Hùng đi qua đó chơi nhá – Trúc lúng túng

– Thui…hok thèm…- Dung giả vờ giận dỗi

– Ơ…mình xin lỗi bồ mà…thiệt tình mình ko cố ý…mình…mình – Trúc cuống quýt…

– Mình đùa đó…- Dung cười toe toét, nó thừa biết Trúc buồn chuyện Long nên Hoàng đưa Trúc đi chơi, hơn nữa, nó cũng đánh lẻ đi chơi với Hùng mà…hi hi hii (ghê chưa)

– Thiệt hả? Làm mình hết hồn!..Trúc thở phào nhẹ nhõm nó chợt nhìn thấy 1 cái phong bì màu hồng hồng ở trên vở của Dung có đề gửi Trúc

– Cái gì thế Dung, của mình hả – Trúc cười tươi

– Đó là….thiếp mời dự lễ đính hôn…Minh Hồng vừa sang gửi lúc nãy đó – Dung ngập ngừng

– Hả?

– Bồ có định đến dự ko? Theo mình bồ ko nên đến – Dung lo lắng, nó sợ Trúc sẽ bị tổn thương

– Mình…mình chưa biết nữa…có lẽ…mình…sẽ đến dù gì Long cũng là bạn mình mà. – tim Trúc thấy nhói nhói đau

Mục lục
loading...