Menu

Lão Hàng Xóm Đáng Ghét-Chương 57


Lão Hàng Xóm Đáng Ghét


Chương 57

Con nhóc gọi điện thoại cho ông Trần…

– Dạ…chuyện này thực sự rất khó nói…con khổ tâm lắm..

– Thực ra…con rất xin lỗi bác…ý con la…con muốn xin bác và ba mẹ cho con đc…hủy hôn..

– – Ông Trần hốt hoảng

– Anh Long ko thích con, anh ý lúc nào cũng chạy theo hình bóng khác…thâm tâm con đã cố gắng chịu đựng nhưng dù gì con cũng là con gái…con có lòng tự trọng của mình…con ko thể cứ chạy theo anh Long mãi như thế đc – Minh Hồng sụt sịt

– – ông Trần dỗ dành Minh Hồng

– Nhưng con…

– Dạ…chưa…con muốn nói với bác trước…dù gì con rất yêu quí và tôn trọng bác mà…con sẽ nói với ba mẹ con sau đó và để ba mẹ con đến thưa chuyện với 2 bác, con ko muốn bác bị bất ngờ…

– Nhưng bác ơi…bác đừng mắng mỏ anh Long quá nha bác, kẻo anh nghĩ là con nói gì anh, anh lại ghét con…

– – ông Trần cương quyết

– Dạ..

– Vâng, con chào bác…- Minh Hồng cúp máy, nó mỉm cười, vậy là kế hoạch đã thành công, nó đã tiến lên được bước nữa…Chỉ mất mấy giọt nước mắt mà đã đạt mục đích…Không ngờ chủ tịch Trần lại dễ dụ thế…

…………………………………………� �…………………………………………. .

Ông Trần cúp máy, lúc này ông vô cùng giận dữ…thằng con trai mà ông yêu quí từ trước đến nay lúc nào cũng nghe lời ông vậy mà bây giờ chỉ vì con nhỏ đó mà thằng nhóc chống đối lại ông. Ko biết con nhỏ đó có bỏ bùa mê thuốc lú gì ko mà sao thằng nhóc đó mê tít. Ông mang máng nhớ lại hồi trước…lúc đó gia đình mới chuyển nhà đến gần nhà Trúc ở. Thằng nhóc đã rất quấn quýt con nhỏ, nó chẳng chơi với ai ngoài con nhóc đó. Con nhóc đó cũng dễ thương, lễ phép…

– Năm nay sinh nhật con thích gì nào? – ông Trần cười nhìn cậu con trai 10 tuổi của mình

– Con thích lấy Trúc về làm vợ – Long ngây ngô nói

– Hả? Sao con lại thích thế- ông Trần ngạc nhiên

– Vì Trúc xinh như búp bê ý, Trúc dễ thương lắm, lấy Trúc về làm vợ thì lúc nào con cũng đc chơi với Trúc…- Long cười tít mắt

– Thế con ko thích gì nữa sao? Ba sẽ mua cho con đó- ông Trần cười tủm tỉm

– Con chỉ thích Trúc thôi, ba cưới Trúc về làm vợ cho con – Long cương quyết….(nhỏ mà mê gái thế)

Như vậy là thằng nhóc thích nhỏ Trúc từ lúc nhỏ lận, bây giờ tình cảm nó dành cho Trúc càng sâu đậm, việc tách chúng nó ra quả là khó khăn. Chỉ còn 1 cách là cho Long và Minh Hồng đính hôn sớm…như vậy mới ổn… Nghĩ là làm, ông Trần nhấc máy bấm điện thoại gọi cho ba mẹ Minh Hồng.

– Alo. Tôi Trần Lân đây…tôi có việc muốn bàn với anh chị…

…………………………………………� �…………………………………………� ��…..

Trong suốt tuần vừa rồi, Hoàng ngày nào cũng lon ton đi xe bus với Trúc, ngày nào cũng gặp ông lão “mafia” (đấy là theo như lời Hoàng gọi). Sau hôm bị dũa cho te tua xấu hổ trước bàn dân thiên hạ Hoàng có vẻ biết điều hơn, nhác thấy bóng dáng ông lão là Hoàng ngoan ngoãn đứng dậy nhường chỗ ngay. Ông lão có vẻ hài lòng lắm… Ông lão có vẻ quí Trúc lắm…nói chuyện với con nhỏ rất rôm rả… tuy vậy lại hay chê bai Hoàng

– Nè, cái thằng nhóc này, đi học hay là đi chơi đó, sao cái tóc cứ dựng ngược cả lên thế kia, nhìn y như cái chông cắm hoa (trời, tóc đẹp zị mà ví với cái chông cắm hoa)

– Nè, cái thằng nhóc này, đi học cho đàng hoàng, sao áo gì mà nửa cho trong quần, nửa cho ngoài quần thế…

– Áo sống kiểu gì thế kia, cài cúc vào, phanh thế kia khác gì cởi trần…

– Bla, bla….

Nói chung hôm nào ông lão “mafia” cũng có cái để mà chê bai Hoàng, làm thẳng nhóc tức muốn xì khói lun nhưng chẳng dám nói gì hix hix thật là mất mặt thiếu gia quá đi. Không hiểu sao cứ nhìn vào mắt ông lão là Hoàng lại thấy ớn ớn…cho nên nó im re trước những lời phàn nàn của ông lão “mafia”, không những vậy mà còn làm theo răm rắp. Ko vuốt keo, ko phanh áo, mặc quần áo đàng hoàng….thậm chí còn ko dám xịt nước hoa nữa…(tội nghiệp thằng nhóc).

Và hôm nào Trúc cũng có 1 trận cười bể bụng, đi vào trường rùi mà con nhóc vẫn ôm bụng cười, cười chảy nước mắt giàn dụa

– Em cười xong chưa?..Không thông cảm cho người ta thì thôi đằng này…- Hoàng nhăn nhó, phanh cái cổ áo ra, kéo áo khỏi quần…

– Ôi trời ơi, cười chết mất thôi…ha ha ha ha – Trúc nhìn bộ dạng Hoàng mà ngoác miệng cười to hơn làm Hoàng càng bực hơn

– Có chuyện gì mà “gà tre” cười dữ vậy? – Hùng ở đâu xuất hiện, nó quay ra nhìn Hoàng và nó tròn xoe mắt kinh ngạc. – Mày hôm nay bị bệnh hả?…mày sao vậy? Đầu tóc với quần áo mày hôm nay làm sao vậy, bộ tính hù tao hả?

– Mày có thôi đi không…lại đc cả mày nữa…sao hôm nay bực thế ko biết! Từ ngày mai tao sẽ ko đi xe bus nữa, ông già “mafia” đáng ghét– Hoàng bực bội bỏ đi để lại Hùng sau lưng đang ngơ ngác và Trúc thì đang cười ngoác miệng

– Sao lại thế hả Trúc? Dạo này nó lạ lắm

loading...

– Tại Hoàng gặp phải mafia đó anh hí hí – Trúc cười khúc khích

– Hả? – Hùng há hốc miệng

– Thôi e vào lớp đây – Trúc vẫy vẫy tay để lại Hùng ngơ ngác chẳng hiểu gì cả

…………………………………………� �…………………………………………� ��..

Tối hôm đó tại nhà Long…

– Ba nói sao cơ, đính hôn ạh…tuần sau hả ba?…Ba đã hứa với con rồi cơ mà…con ko muốn đính hôn khi còn đang đi học – Long giãy nảy lên sau khi nghe ông Trần tuyên bố câu trắc nịch

– Không nói nhiều…ba đã suy nghĩ rồi…hơn nữa chỉ là đính hôn thôi…đã cưới đâu mà con lo…ba muốn công khai chuyện con và Minh Hồng và chuyện kết thông gia của 2 nhà

– Không…không đời nào…- Long hét lên

– Ba quyết rồi…con phản đối vô ích…Minh Hồng là con dâu do ba lựa chọn…con ko thể tự ý quyết định chuyện này đc. – ông Trần lạnh lùng tuyên bố

– Ba…đã lựa chọn sai lầm rồi đó – Long ném cái nhìn uất ức về phía ông Trần và đi lên phòng

Chắc chắn Minh Hồng đã giở trò gì đó, ko thì tự dưng ba nó lại đổi ý nhanh như thế. Không đc, phải hành động thôi…cô ta đã cố tình giở trò vậy thì nó cũng không khách sáo nữa. Nó cũng định cho cô ta 1 con đường sống nào ngờ cô ta còn muốn thế này nữa. Quá quắt lắm rồi…Đã thế nó sẽ không nhân nhượng nữa…

Vài ngày sau tin tức về cuộc đính hôn giữa Long và Minh Hồng rầm rộ trên các trang phương tiện truyền thông. Tất nhiên là lũ nhóc cũng biết và khỏi nói cũng biết ai là người buồn nhất rồi. Trúc buồn lắm, nó cảm giác sắp mất đi 1 người bạn mà nó yêu quí nhất. Minh Hồng đã hại nó, nhưng nó lại ko muốn nhắc đến chuyện đó…nó biết Minh Hồng làm thế cũng chỉ vì Long mà thôi. Cho nên sau chuyện xảy ra nó cũng ko buồn truy xét xem sự tình ra làm sao. Con nhóc vô tư vậy đó…

Hoàng biết Trúc buồn lắm, nó thấy Trúc buồn thì cũng buồn theo, mặc dù đáng lẽ nó phải vui vì sắp sửa loại đc đối thủ đáng gờm là Long. Vậy mà nó chẳng vui chút nào, nó còn cảm thấy đáng tiếc khi Long phải đính hôn với 1 đứa con gái như Minh Hồng…Nó còn cảm thấy bực bội hơn khi từ hôm Long biết tin đó mà ko 1 lời liên lạc báo với tụi nó đặc biệt là Trúc. Thất Trúc buồn thực sự thằng nhóc ko chịu nổi…Tuy vẻ bề ngoài con nhóc tỏ ra là rắn rỏi suốt ngày cười cười nói nói, nhưng nó biết hoàn toàn chỉ là để che dấu nỗi buồn trong lòng con nhóc…

Hoàng quyết định đi sang canh cửa để gặp bằng đc Long và nó đã đạt đc mục đích.

– Cậu bị làm sao vậy?…Sao cậu lại đồng ý đính hôn với Minh Hồng?…Chẳng lẽ ba cậu khi nghe xong đoạn băng đó mà vẫn bắt ép cậu vậy sao? – Hoàng hỏi

– Tôi sẽ giải thích với mọi người sau…hiện tại tôi chưa thể nói gì cả – Long tránh cái nhìn của Hoàng

– Vậy là sao? Ít ra cậu cũng phải có 1 vài lời nói giải thích chứ?…Nhất là với Trúc, cậu im lặng thế mà coi đc sao? Sao cậu hèn thế? – Hoàng túm cổ áo Long

– Cậu bỏ tay ra…tôi đã nói tôi chưa giải thích gì lúc này đc…- Long giật tay Hoàng ra khỏi người mình và quay lưng bỏ đi

– Đứng lại đó…đồ hèn…uổng công tôi đã giúp cậu… “BỐP”- Hoàng hét lên lao và Long và oánh 1 cú giữa mặt Long. Long lảo đảo ngã xuống đất, máu rơm rớm bên miệng thằng nhóc. Nó bực mình ngồi dậy vào lao về phía Hoàng, đấm trả 1 cái. 2 bên cứ thế làm lũ nhóc ở đâu đó bu xung quay đầy.

– Tụi mày ơi, lại xem kìa, anh Hoàng và anh Long đánh nhau

Trúc, Dung, Hùng nghe thấy thế vội vàng chạy tới, tụi nó vào thấy 2 thằng đang vật lộn với nhau. Tụi nhóc lao vào can ra, Hùng ôm vội lấy Long còn Trúc và Dung kéo Hoàng ra ngoài. 2 thằng nhóc nhìn nhau gườm gườm đầy bực tức. Minh Hồng ở đâu thấy thế cũng lao tới, nó lao về phía Long

– Trời ơi, anh Long, anh làm sao thế này, sao lại đánh nhau ở đây? – Con nhóc hoảng hốt đưa tay lên vết thương rớm máu trên miệng Long nhưng thằng nhóc quay đi tránh cái tay của Minh Hồng

– Trúc đang ở đây rồi, cậu giải thích đi – Hoàng hét lên

– Giải thích gì chứ, anh Long là chồng tôi, chúng tôi sắp đính hôn, còn cô chỉ là kẻ thứ 3 chen vào…mấy người ỉ đông bắt nạt Long hả- Minh Hồng chu chéo

– Cô im đi…đây ko phải chuyện của cô- Long nghiến răng

– Đồ quỉ cái – Hoàng nhìn Minh Hồng nói

– Anh nói cái gì? – Minh Hồng bực bội lao tới

– Thôi đi, cô làm loạn vậy chưa đủ sao? Đi về mau… – Long ra lệnh và bỏ đi

Minh Hồng nghe vậy liền dừng lại và chạy theo Long. Trúc đứng đó, nó ko nói gì cả, chỉ nhìn thôi, nó chợt mỉm cười, nhưng mắt nó đã đỏ hoe. Hoàng thấy vậy, liền tiến tới chỗ nó, khoác nhẹ vai con nhóc, nó nhìn con nhóc bằng ánh mắt ấm áp. Con nhóc ngước lên nhìn, nó cười nhẹ. Hoàng ném anh nhìn bực bội về phía Long và kéo Trúc đi.

Tan học…Trúc ra ngoài đã thấy Hoàng đứng đợi ngoài cửa…con nhóc ngạc nhiên hỏi

– Anh đứng đây lâu chưa? Có chuyện gì thế?

– Em rảnh ko? Có 1 chỗ hay lắm, đảm bảo e thích, đi với anh nhé? – Hoàng nháy mắt

– Đi đâu vậy?

– Đi chơi xa xa 1 tý cho thay đổi không khí ý mà, địa điểm thì bí mật hí hí

– Nhưng phải về nhà thay đồ đã chứ, đi chơi xa cũng phải chuẩn bị ít đồ chứ

– Ok. Lên xe đi anh đưa về cho nhanh

– Nhưng mà…

– Nhưng nhị gì…không thì ko kịp bây giờ – Hoàng kéo tay Trúc lên xe.

Mục lục
loading...