Menu

Lão Hàng Xóm Đáng Ghét-Chương 50


Lão Hàng Xóm Đáng Ghét


Chương 50

Hoàng thấy Long quay lại phía nhà kho, nó cũng quay lại, biết đâu đấy, dù sao cả trường cũng chỉ còn chỗ này là chưa tìm. Long mở cửa, nó hồi hộp theo từng động tác của Long, tim nó đập thình thịch. Ánh sáng lọt vào bên trong, nó thấy Trúc nắm bất động, trên người vẫn mặc nguyên bộ đồng phục thể dục ngày hôm qua. Một cảm giác lạnh toát sau lưng, nó lao về phía con nhóc

– TRÚC!! TRÚC ƠI!!! Cả Hoàng và Long cùng hét lên

Người con nhỏ lúc này mềm oặt, chẳng có động tĩnh gì, mặt mũi nhợt nhạt, tụi nó sờ lên trán con nhóc, nóng ran, chân tay lại lạnh ngắt.

-Sốt cao quá- Long nghèn nghẹn

– Từ hôm qua nó đã chịu đói chịu rét trong cái nhà kho ẩm thấp này rồi, trời ơi là trời, làm sao con nhóc chịu nổi chứ – Hoàng nghiến răng

. 2 thằng nhóc nhận ra điều đấy, tụi nó thấy lòng đau nhói. Sao lại ra nông nỗi này chứ??? Mặc cho 2 thằng nhóc lay lay gọi gọi mắt con nhóc vẫn nhắm nghiền. Hoàng ko chịu nổi, nó bế thốc Trúc lên, quay ra bảo Long

– Gọi cấp cứu đi!!! Nhanh lên…! Trúc mà có bề gì…thì vợ chưa cưới của cậu tôi cũng ko tha đâu!!! – Mắt nó vằn lên những tia đỏ

– Cậu nói thế là sao? – Long ngạc nhiên

– Hãy hỏi Minh Hồng sẽ rõ, tất cả những chuyện này chắc chắn đều do 1 tay cô ta sắp đặt! – Hoàng bế Trúc chạy ra khỏi nhà kho hướng thẳng tới phòng y tế, Long sững người lại, nó chạy theo Hoàng. Sao Hoàng lại bế con nhỏ thế kia?? Còn nhắc tới chuyện vợ chưa cưới của nó nữa. Cô ta là chủ mưu ư???

Hùng và Dung cũng đang chạy nhanh tới phía đó, Dung nhìn thấy Trúc, nó hốt hoảng

– Trời ơi, Trúc ơi, bồ sao thế này?

– Long và Hoàng tìm thấy Trúc trong nhà kho của trường, Trúc bị nhốt ở trong đó – Long nói

– Sao cơ??? Trúc còn mặc đồ ngày hôm qua…có nghĩa là Trúc ở trong đó suốt cả đêm hôm qua còn gì – Dung hốt hoảng

– Trời, sao mà chịu nổi chứ, sao lại có chuyện đó – Hùng kêu lên

Tụi nhóc lao vào phòng y tế, cô bác sĩ ko có ở đó, Hoàng gầm lên

– Bác sĩ! Bác sĩ đâu rồi!! Làm ăn thế này hả??? Tôi sẽ đuổi, đuổi hết.

Dung cuống cuồng đi tìm khăn ướt đắp cho Trúc, nó lấy ít nước đút nhẹ cho Trúc. Mắt con nhỏ rơm rớm nước

Lúc đó thấy nhốn nháo, lũ nhóc ở trong lớp liền ào ra ngoài, cửa phòng y tế đông nghịt, tất nhiên có xuất hiện cả 2 nhân vật phản diện kia nữa Minh Hồng và Tuyết Mai. Tụi nó thấy cả Long và Hoàng đều lo lắng phát điên lên vì Trúc thì bực bội vô cùng, kế hoạch của tụi nó mĩ mãn thế sao lại có thể đổ bể đc. Nhất là Minh Hồng, cả ngày hôm qua nó ko liên lạc đc với Long, đến sáng nay thì thấy Long ở đây.

– Anh Long! Hóa ra anh ở đây! Cả ngày hôm qua e ko tài nào liên lạc đc với anh, hóa ra là anh lại ở bên con Trúc hả – Minh Hồng hùng hổ lao tới

Long, Hoàng và Hùng quay ra, cả 3 thằng con trai nhìn Minh Hồng, 3 ánh mắt đều căm phẫn tột độ. Hoàng nhìn Minh Hồng rồi quay ra phía đám đông nói

– Những chuyện mọi người nghe về Trúc từ trước đến giờ chỉ là tin đồn, thủ phạm thực sự muốn hại Trúc, tôi đã biết thủ phạm là ai, tạm thời tôi đã có 1 số bằng chứng, khi nào thu thập đủ thì tôi sẽ công bố, nếu người đó biết điều tôi sẽ nương nhẹ còn ko thì…. – Hoàng bỏ lửng như vậy, lũ nhóc xung quanh tái mét mặt, nó biết hậu quả của đằng sau câu nói lấp lửng đó

– Đúng…bất kì là ai…tôi sẽ cho người đó biết thế nào là hậu quả – Long gằn lên từng tiếng, tiếng nói của Long lạnh lùng đanh thép

loading...

Mặt Minh Hồng và Tuyết Lan tái đi, tay chân tụi nó bủn rủn, tụi nó thừa biết ẩn ý trong câu nói của Long và Hoàng. 2 người này từ xưa đến nay nói là làm. Cả lũ nhóc xì xầm bàn tán. Có vẻ mọi nghi ngờ đều đổ dồn vào người bị hại trong tin đồn là Minh Hồng…

– Xe cấp cứu đến rồi – 1 tên nhóc chạy vào

Hoàng ko chần chừ bế Trúc lên chạy như bay ra xe, 3 nhóc còn lại cũng nhanh chóng chạy theo.

…………………………………………� �…………………………………………� ��….

Tại bệnh viện……

Sau khi được truyền dịch, hạ sốt, trông Trúc đã có vẻ hồng hào trở lại nhưng Trúc vẫn mê man, thỉnh thoảng còn mê sảng, hoảng hốt. Dung thấy vậy sợ lắm nó khóc ầm lên

– Bác sĩ ơi, bạn con làm sao thế này hu hu

– Không sao, cô bé bị cảm lạnh, nên sốt cao, có vẻ cô bé bị căng thẳng hoặc sợ hãi quá thôi. Nhưng chú ý bồi dưỡng cho cô bé nhé, thể trạng gầy yếu quá. Nên để lại bệnh viện thêm mấy ngày nữa để theo dõi. Các cháu lên làm thủ tục nhập viện đi nhé

– Dạ, cảm ơn bác sĩ- Hoàng và Long đồng thanh, 2 thằng nhóc quay ra nhìn nhau, trong lúc Trúc bị nạn 2 tên nhóc này có vẻ hiệp sức mà quên đi chúng đang là tình địch của nhau

Hoàng và Long đi vào phòng, Trúc vẫn nằm thiêm thiếp.

– Trúc rất sợ bóng tối và sấm sét – Long nhìn Trúc nói

– Sao cơ?

– Hồi nhỏ, Trúc đã chứng kiến mẹ Trúc bị tai nạn do cứu mình, hôm đó trời cũng mưa tầm tã, tối đen như mực. Cho nên Trúc hay bị ám ảnh chuyện đó. – Long nhìn Trúc xót xa

– Thật sao? Tụi tui ko biết gì hết, chỉ biết là Trúc mất mẹ từ nhỏ thôi – Hoàng nói

– Tôi cũng ko biết, mãi cho đến khi có 1 hôm nhà Trúc mất điện, bố lại ko có nhà, tối hôm đó mưa cũng to khủng khiếp, sấm chớp đầy trời, Trúc khóc âm ĩ, may hồi đó tôi sang nhà, thì thấy Trúc đang khóc và sốt cao.

– Chúng tôi thật vô tâm, chả biết gì về Trúc cả – Hoàng ngậm ngùi

Đúng lúc đó, có cô y tá vào, đưa cho 3 đứa 1 bộ quần áo

– Mấy e thay cho bạn nhé

Hoàng và Long nhìn nhau ngượng đỏ hết mặt, 2 thằng ngượng ngịu lóng ngóng đưa bộ quần áo cho Dung và nhẹ nhàng ra ngoài. Dung tủm tỉm cười

– Mấy anh ra đi, e chưa gọi là chưa đc vào đâu đó

Mục lục
loading...