Menu

Lão Hàng Xóm Đáng Ghét-Chương 46


Lão Hàng Xóm Đáng Ghét


Chương 46

Hôm đó, có tiết thể dục, cả lớp thay đồ ra sân tập hết. Trong lớp chẳng có ai, một bóng người len lén đến chỗ cặp của Trúc lấy điện thoại của Trúc ra nhắn tin

“tít tít” Hoàng mở máy ra hiện lên chữ “from Gà tre”

– “Hôm nay anh rảnh ko, đi chơi nhé?”

– “Ok! Sau giờ học anh đợi e ở cổng trường”

Đã xưng “anh” “em” rồi cơ đấy, ngọt xớt, đọc mà lộn cả ruột Tuyết Mai lẩm bẩm và đi nhanh khỏi lớp Trúc. Còn Hoàng, thằng nhóc thực sự rất ngạc nhiên sung sướng vì con nhóc lại chủ động nhắn tin rủ nó đi chơi, có khi nào nó đã có cơ hội nữa ko. Cu cậu tủm tỉm làm Hùng ngạc nhiên

– Bộ mày khùng hả, sao cứ cười một mình thế?

– Kệ tao, tao đang vui, mày đừng làm tao cụt hứng thế chứ ! – Hoàng vẫn cười mơ màng

– Thế có chuyện gì? – Hùng tò mò

– Gà tre rủ tao đi chơi

– Hả??? Thật ko? – Hùng ngạc nhiên tý thì hét lên may mà nó còn nhớ ra là nó đang ở trong lớp

– Thật!!! Tin nhắn còn lưu đây nè!!! Nàng rủ tao đi chơi hí hí hí – Hoàng hí hửng giơ giơ cái tin nhắn trong điện thoại

– Thảo nào, mày cứ như thằng khùng vậy

– Àh, mày nghĩ xem tý nữa nên đưa gà tre đi đâu nhỉ, tao chưa nghĩ ra chỗ nào

– Lên Bar chơi đi

– Mày điên àh, mày ko nhớ vụ gà tre hun khói tụi mình hồi trước ah, rõ ràng con nhóc ghét mấy vụ ồn ào…Chuyển phương án khác đi- Hoàng xua xua tay

– Vậy thế này, nên chọn chỗ nào lãng mạn, có nhạc đó, rồi 2 đứa ăn tối, tao biết 1 chỗ hay lắm, chỗ quen của tao, tao sẽ gọi điện thoại đặt cho mày 1 tầng luôn, cả hoa cả nên trọn gói. Đc ko? – Hùng nháy mắt

– Tao hỏi mày mấy cái vụ này là đúng àh nha. Gọi đi, nhớ trang trí thật ấm cúng lãng mạn đó, tao muốn con nhóc phải bất ngờ hì hì – Hoàng cười tủm tỉm

– Mày đúng là cây si to đùng rồi he he he

…………………………………………� �…………………………………

Minh Hồng nhắn tin cho Long,

– “ Hôm nay e có việc về trước, tý nữa anh về sau nhá”

Vậy là hôm nay thoát khỏi Minh Hồng 1 hôm rồi, tranh thủ rủ Trúc đi chơi thôi, nghĩ vậy thằng nhóc nhắn tin cho Trúc

– “ Trúc àh, hôm nay rảnh ko, đi chơi với Long chút nha?”

– “Thế còn…”

– “ Không sao đâu, kệ cô ta, Trúc là bạn Long mà, chằng lẽ đi chơi với bạn cũng ko đc sao? Trúc chơi đi với Long nha, tý tan học Long qua đón”

– “Uhm J ok thế cũng đc”

Thằng nhóc vui vẻ, lâu lắm rồi mới đc đi chơi với Trúc, nhất định hôm nay nó phải đưa Trúc đi đâu đó thật vui. Thằng nhóc cất điện thoại đi, ngồi tủm tỉm cười hạnh phúc. Chưa lúc nào nó mong hết giờ học như lúc này. Thằng nhóc cứ nhấp nhổm nhìn đồng hồ.

RENGGGGGGGGGGG!!! Cuối cùng chuông báo tan học cũng đến, Long chỉ chờ có vậy nó phóng vút ra lớp Trúc, nhìn thấy Trúc đang ra, nó mỉm cười sung sướng, trông con nhóc thật rạng rỡ

– Chào Dung – Long mỉm cười vui vẻ

– Chào Long, 2 người đi chơi ko rủ tui nhé – Dung tủm tỉm

– Ôi, thất lễ, Dung đi cùng cho vui nhé, rất vui khi đc tháp tùng 2 tiểu thư xinh đẹp đi chơi – Long cười tít mắt giả vờ cúi đầu

– Hi hi hi Dung đùa đấy, 2 bạn đi chơi vui nha, Long nhớ đưa Trúc đi đến nơi về đến chốn đó nhá. Bye – Dung vẫy vẫy tay đi về phía cổng trường

Long và Trúc cũng đi ra ngoài, xe ô tô của Long đã chờ sẵn ngoài đó, Trúc và Long cười tươi đi lên xe. Trúc ko biết rằng có 1 người rất ngạc nhiên khi thấy Trúc hồn nhiên đi lên xe của Long, khỏi nói ai cũng biết đó là Hoàng. Nó ko tin vào những gì nó thấy, rõ ràng tin nhắn còn đây vậy mà Trúc lại thản nhiên lên xe của Long còn nó thì ngồi đợi ở đây như là 1 thằng ngốc vậy.

Có 2 người từ xa cũng nhìn thấy cảnh đấy, và bọn họ mỉm cười đắc ý. Kế hoạch bước đầu đã thành công…

Chiếc xe oto phóng vút đi mà Hoàng vẫn chưa tin vào sự việc diễn ra trước mắt. Vậy là sao?…Có sự nhầm lẫn gì ở đây chăng?… Hoàng lập cập mở vội điện thoại ra đọc lại tin nhắn, đúng là số của Trúc, ko lẫn vào đâu đc…Chẳng lẽ cô ta lại đùa giỡn với mình thế sao?…Rốt cuộc mình là cái gì đối với cô ta đây?…Cô ta rủ mình đi chơi nhưng rồi lại để mình ngồi đây để đi với 1 người khác…Hoàng định bấm số gọi đt cho Trúc hỏi cho ra lẽ nhưng có điều gì đó khiến nó dừng lại. Nó ngồi thần ra, choáng váng, đau đớn. Nó nhận ra nó chẳng là cái gì đối với Trúc, nó ko quan trọng bằng người kia nên Trúc sẵn sàng bỏ rơi nó để đi với họ… Hoặc cũng có thể là Trúc cố tình làm thế để cho nó nhìn thấy. Vậy là đã rõ, có lẽ nó đã quá ảo tưởng, nó cứ nghĩ nó sẽ có hi vọng…nhưng nó đã lầm.

Hoàng phóng như điên trên đường, mặc cho những người ngoài đường chửi ầm ĩ, nhưng nó ko hề để ý, 2 tai nó như ù đi, chỉ có tiếng gió rít xung quanh, nước mắt nó chảy. Nó đang đau. Ko biết nó đau vì lòng tự trọng bị tổn thương hay vì bị 1 người khước từ tình cảm. Có lẽ là cả 2…Trúc quá ác độc khi đối xử với nó như thế, thật đau đớn. Nó hét lên thật to….tiếng hét hòa lẫn với nước mắt.

Nó cứ phóng như vậy cho đến khi gặp 1 đứa bé băng qua đường, nó chợt tỉnh giảm ga và phanh gấp.

loading...

“Két tttttttttttttt” “Rầm mmm” Hoàng ngã sóng xoài ra đất, mọi người bu quanh nó, nó ngồi dậy, nó thấy tay và chân đau và xót, cả đầu gối nó bị rách 1 mảng quần, da rớm máu, chân tay xây sát. Nó đứng dậy, ko nói ko rằng gì, khập khiễng phóng xe đi luôn.

Có tiếng điện thoại, “Hùng calling”

– Alo

– Thằng khùng kia, sao tao gọi mãi ko thấy mày trả lời – Hùng quát vào điện thoại

– Ừh, có chuyện gì ko – Hoàng lạnh băng

– Tao đặt chỗ rồi đấy, địa chỉ là…

-…Thôi! Mày ko phải đặt nữa – Hoàng ngắt lời

– Sao? Sao vậy? – Hùng ngạc nhiên

– Cuộc hẹn bị hủy! Trúc đi chơi rồi – Hoàng nhát gừng

– Hả? Sao lại như vậy? Bây giờ mày đang ở đâu? Tao đến ngay đây

– Tao ko biết nữa, thôi mày ra chỗ cũ đi, tao đợi mày ở đó – Hoàng cúp máy và phóng vút đi

…………………………………………� �………

Khoảng nửa tiếng sau, Hùng đến bar nó và Hoàng hay đến, nó vốn là khách quen ở đây nên mỗi lần nó vào là nhân viên niềm nở chào và sắp xếp cho nó 1 chỗ đẹp nhất. Nó nhìn thấy Hoàng rồi, thằng nhóc đang ngật ngưỡng bên cạnh 2 chai rượu, 1 chai đã hết, 1 chai còn non nửa, vỏ bia thì la liệt. Tay còn lại khoác lên vai 1 con nhỏ ăn mặc hớ hênh cười tít mắt với Hoàng và liên tục chuốc rượu cho thằng nhóc. Hung lao tới giật cốc rượu ra khỏi tay Hoàng, nó nhìn con nhóc kia và hất mặt. Con nhóc hiểu í cười cúi chào Hùng và rời khỏi bàn rượu

– Mày tính tự tử bằng rượu àh? – Hùng gắt

– H…ùng hức…hức…đấy àh – Hoàng ngước nhìn Hùng

– Tao chứ ai

– Uống…uống với tao đi…uống mừng tao nhận ra chân lý đi …- Hoàng đưa cốc cho Hùng

– Chân lý gì? Tao chả hiểu mày nói gì cả?

– Chân lý gì hả hức…hức…chân lý tao bị…xỏ mũi…người ta ko có…hức …tình cảm với tao…hức…

– Xỏ mũi? Ai? Trúc sao- Hùng ngạc nhiên

– Phải? Trúc hẹn tao đi chơi…mà rốt cục lại bỏ tao lại như 1 thằng ngốc vậy…hức…Trúc đi chơi….hức với người khác. Mày thấy có đau ko? Ha ha ha – Hoàng cười, rồi lại khóc, nó như 1 người mất trí vậy

– Thôi mày say rồi, theo tao về nhà nào? – Hùng dìu Hoàng đứng dậy

– Tao say hả? Chưa say nhé? Tao…còn uống đc nữa? – Hoàng giằng lại

– Đc rồi, về nhà tao, tao cho mày uống thoải mái ok

– Uh, ok…mày hức hức đúng là bạn…hức..tốt của tao – Hoàng bước đi xiêu vẹo

Hùng đỡ người Hoàng, lúc này nó mới thấy trên người thằng bạn thân đầy vết thương, trông thằng nhóc thật te tua thảm thương. Rốt cục là chuyện gì xảy ra đây, mới lúc nãy Hoàng còn vui vẻ hạnh phúc lắm mà.

Hùng dìu ra đến ngoài, thằng nhóc nôn thốc nôn tháo, trông bộ dạng i như kẻ bê tha vậy. Lên xe oto Hoàng ngủ li bì, Hung nhìn bộ dạng tả tơi của Hoàng mà xót xa, ko hiểu có chuyện gì đang diễn ra nữa. Hoàng ngủ mà chốc chốc ú ớ nói mơ lảm nhảm gì đó,….nó gọi tên Trúc.

Về đến nhà, Hùng lấy quần áo và lau rửa cho Hoàng, nó gọi bác sĩ riêng của gia đình đến khám và băng bó vết thương cho thằng nhóc, rất may là chỉ bị xây sát ngoài da. Hoàng vẫn nằm mê man. Hùng suy nghĩ 1 lúc rồi quyết định nhấc máy gọi cho Dung

– Dung hả, anh Hùng nè

– Ah, thằng Hoàng gọi cho Trúc ko đc, nên anh goi cho e hỏi xem có biết Trúc đi đâu ko thôi

– Vậy ah, uh, thôi có gì anh nói thằng Hoàng gọi lại sau vậy. Chào e nhé!

Vậy là rõ, Trúc hẹn Hoàng đi chơi, nhưng lại bỏ thằng nhóc ở lại để đi chơi với Long. Thật giận hết sức mà, cô ta thật là quá quắt, ko coi ai ra gì mà, Hùng bừng bừng tức giận. Nó tự nhủ sẽ làm cho ra lẽ chuyện hôm nay, nếu Trúc có ý định đó đùa giỡn Hoàng thật nó sẽ cho cô ta trả giá…

Mục lục
loading...