Menu

Lão Hàng Xóm Đáng Ghét-Chương 40


Lão Hàng Xóm Đáng Ghét


Chương 40

Trúc tần ngần thử chiếc váy, nó nhìn vào gương, trông nó hôm nay đẹp quá, lộng lẫy như 1 công chúa vậy, phần trên chiếc váy ôm sát vào người nó hiện lên đường cong thon thả, phần dưới xòe ra trông trẻ trung dễ thương, nó đi 1 đôi dép cao gót màu bạc ra, đôi này papa mua cho nó lâu rồi nhưng vẫn còn mới nguyên vì nó đã đi lần nào đâu. Nó hơi bối rối, từ trước đến giờ nó chưa mặc thế này bao giờ mặc dù trông nó cực kì xinh đẹp. Nó cầm điện thoại lên gọi cho Dung, cả ngày hôm nay ko thấy Dung hỏi nó về chuyện váy áo, nó gọi và nt cũng ko thấy Dung trả lời, mặc dù cách đây mấy hôm nó còn dặn đi dặn lại là sẽ đưa Trúc mấy chiếc váy để thử.

– Alo, Dung ah, bồ chuẩn bị xong chưa?

– Xong rồi, bồ cũng xong rồi đúng ko hí hí hí – Nó cười khúc khích, Trúc hình dung ra sự việc rùi, có lẽ chuyện này Dung cũng biết

– Nè, bồ biết rồi phải ko, thảo nào ko chịu nghe đt của mình, đáng đánh đòn

– Hí hí hí, mình định sang nhà bồ, nhưng có người tranh chỗ rồi, mình đến thành thừa hả hi hi hi

– Thế mấy giờ bồ và anh Hùng qua đây vậy

– Tụi mình ko qua đc đâu, có lẽ mình và anh Hùng đi trước, mình nhờ anh Hoàng đón bồ rùi đó hí hí hí, thôi mình cúp máy đây, bi bi

– Ơ, nhưng mà… tít tít

“Cái con nhỏ này, âm mưu gì đây, hư quá đi mất.” Trúc lẩm bẩm

– Gà tre, cô xong chưa, ra ngoài đi, lề mề quá – Hoàng gọi

– Đây, tôi ra đây – Trúc luống cuống vớ chiếc ví màu trắng của nó đi ra

Nhìn thấy con nhóc, Hoàng choáng váng, vẫn biết là nó xinh, nó đã từng mặc chiếc váy này rồi, nhưng hôm nay con nhỏ này đẹp mê hồn, nó sững sờ 1 lúc.

– Ơ, sao lại đi xe này – Trúc hỏi

Hoàng đang ngồi trên 1 chiếc xe BMW 2 cửa đẹp tuyệt, trông thằng nhóc hôm nay thật phong độ đẹp trai, nó mặc 1 chiếc áo sơ mi đen ở trong và khoác 1 chiếc áo vest trắng ra ngoài nhìn trông chững trạc lắm.

– Thế cô muốn mặc váy đi xe máy hả? Lên xe đi nào – Hoàng lịch sự đi ra mở cửa xe cho Trúc vào

– Ờ, đúng hen – con nhóc cười toe

Trông 2 đứa nó hôm nay thật đẹp đôi, Hoàng thỉnh thoảng lại liếc nhìn sang Trúc, con nhỏ đang thích thú ngắm ngía, trông thật là dễ thương. Bỗng….nó nhìn thấy 1 vật trên cổ Trúc, đó là chiếc dây chuyền có mặt là 1 viên đá màu xanh. Nó chợt tái mẹt mặt

– Sao cô có thứ này – Thằng nhóc hỏi

– Thứ gì cơ? Trúc ngạc nhiên

– Viên…đá trên… cổ cô đó – Hoàng run run

– Ah, đó là viên đá may mắn, bố tôi cho tôi từ hồi nhỏ đó

– Sao hôm đi vincom có thấy cô đeo đâu

– Ah, hôm đấy nó bị đứt dây tôi chưa kịp sửa lại nên ko đeo

– Vậy là…. – Hoàng tự dưng phanh gấp lại

– Ui da, anh làm cái gì đấy? Trúc mất đà chúi ra trước may mà con nhóc có đeo dây an toàn

– Bố…bố cô tên gì – Thằng nhóc lắp bắp

– Anh hỏi làm gì, mà anh bị sao thế – Con nhỏ ngạc nhiên

– Tôi hỏi bố cô tên là gì???? Thằng nhóc quát ầm lên

– Ơ, bố tôi tên là Khánh – Con nhóc giật mình trả lời răm rắp

– Tên là Khánh àh, thật ko? – thằng nhỏ lắc mạnh vai Trúc

– Anh bị điên ah, anh làm cái trò gì vậy? – Trúc hét lên

– Tôi xin lỗi – Hoàng sực tỉnh

Nó lái xe đi tiếp, cả buổi thằng nhóc suy tư lắm còn Trúc lại ko hiểu thái độ của Hoàng, vừa tức vừa thắc mắc. Cả buổi 2 đứa ko ai nói với ai câu gì. Đến nơi rồi, nhà Hùng quả ko hổ danh là tập đoàn mĩ phẩm lớn nhất, từ cổng vào đến nhà đi mất 1 đoạn sân khá rộng. Mọi người có vẻ biết Hoàng nên đứng gác 2 bên cổng lịch sự cúi chào. Hoàng đỗ xe vào bãi gửi xe, nó quay ra nói với Trúc

– Cô ngồi đây đợi tôi, chỉ 5 phút thôi, tôi sẽ quay lại- Hoàng rút điện thoại ra và chạy đi đâu đó

– Nhanh lên đó – Trúc với theo

Con nhóc ngồi trên xe oto quan sát, bãi đỗ xe nhà Hùng rất rộng, xung quanh toàn những oto đắt tiền, người nào cũng ăn mặc sang trọng, tự dưng nó thấy run run. Đang ngồi trong xe thì nó thấy bóng người rất quen thuộc….là Long, nó đang cười tươi thì lại xuất hiện thêm…Minh Hồng, nó chợt tắt nụ cười. Con nhỏ còn khoác vai Long rất tình cảm, Long gạt ra, con nhỏ lại khoác lại. Trúc ỉu xìu, nó lại thấy nghèn nghẹn ở cổ họng, cay cay ở sống mũi.

“Ko đc khóc, Trúc ơi, ko đc khóc” Nó lẩm bẩm

– Gà tre, đi thôi nào – Hoàng đã quay lại, trông thằng nhóc rất tươi tắn và hạnh phúc, dịu dàng gọi Trúc và mở cửa ra.

Trúc hơi ngạc nhiên trước thái độ mưa nắng thất thường của Hoàng, nhưng thôi kệ, chẳng hơi đâu thắc mắc làm gì, đầu óc nó vẫn đang lởn vởn cái hình ảnh Minh Hồng khoác tay Long cười toe toét.

– Cười lên đi chứ, hôm nay đi sinh nhật chứ có phải đi đưa đám ma đâu mà mặt cô ỉu xìu vậy – Hoàng nhắc nhở

“Ừh nhỉ, hôm nay đi sinh nhật mà”, Hoàng kéo nó về thực tại, điều đấy lại khiến nó run run lại

– Tôi run quá – Trúc bối rối – Tôi ko quen mấy chỗ này

loading...

– Đừng lo, có tôi đây rồi – Hoàng cười dịu dàng, cầm tay Trúc khoác vào tay nó

– Ơ, nhưng….

– Khoác vào cho đỡ run, ko tý cô ngã lăn ra sàn thì sao. – Hoàng tủm tỉm

Nó đành khoác tay Hoàng, chúng nó tự tin bước vào, trông 2 đứa nhìn như 1 cặp trời sinh vậy, ai nhìn cũng phải ngưỡng mộ. Điều đấy làm Hoàng sướng lắm, tủm tỉm cười hoài….Bước vào đến sảnh nhà Hùng, Trúc còn choáng váng nữa, đây mà là nhà ư, gọi là lâu đài thì đúng hơn, mọi người quan khách đến đông đủ, ai trông cũng lịch sự xinh đẹp. Nó lóng ngóng, biết điều đó, Hoàng quay ra trấn an nó

– Đừng lo, có tôi đây rồi, cô cứ bình tĩnh, hôm nay cô rất đẹp,- Hoàng nhìn Trúc âu yếm

Sự xuất hiện của đôi Hoàng và Trúc khiến mọi ánh mắt đều hướng về chúng nó

– Kia ko phải là thiếu gia của chủ tịch Vương sao

– Cô gái kia là ai, trông xinh quá, nhìn thật xứng đôi

– Con nhỏ kia là ai, sao nó lại khoác tay anh Hoàng, nhìn ghét quá

– Bla….bla (nhìu lắm kể ko hết)

Hùng và Dung từ xa đã nhìn thấy chúng nó, liền cười tươi đi lại vẫy vẫy, Dung hôm nay trông thật đáng yêu, nó mặc 1 chiếc váy màu hồng phấn bó sát người, cổ đeo 1 chiếc vòng bằng vài cùng tông màu với váy, mái tóc xõa ra đẹp hết biết. Nó cười tươi đi về phía Trúc

– Trời ơi, bồ đẹp quá đi mất – Dung reo lên

– Hì hì bồ cũng đẹp có kém gì đâu

2 con nhóc cứ ríu rít ko để ý 2 tên con trai cười nhẹ với nhau, Hùng cười giơ ngón tay cái lên về phía Hoàng và cầm ly rượu đưa lên, Hoàng cười và cũng cầm ly rượu lên cười đáp lại.

Long từ xa nhìn thấy Trúc khoác tay Hoàng đi vào, nó ko tin vào mắt mình nữa, Trúc như 1 nàng công chúa, nhìn con nhóc đẹp biết bao. Nhưng sao nó lại đi cùng ai kia, 1 tên con trai rất đẹp trai, trông 2 đứa thật là thân thiết, vậy là sao, nó ko hiểu nữa, nó thần người ra, chân tay nó bủn rủn, lạnh toát.

– Anh Long, anh làm sao thế? – Minh Hồng lên tiếng

– Tôi ko sao ? Long lạnh lùng, trong đầu nó đang có 1 dấu chẩm hỏi to đùng. Minh Hồng về phía Trúc và Hoàng, nó đã biết nguyên nhân tại sao, nó có vẻ bực bội nhưng vẫn cố mỉm cười nó quay ra nói với Long

– Ồ, kia chẳng phải là Trúc sao, hôm nay trông xinh thế, còn kia chắc là bạn trai Trúc hả anh, con nhỏ này kiếm đc anh bạn trai đẹp trai hết xảy anh nhỉ

– Cô im đi, nhiều chuyện vừa thôi – Long nói và bỏ đi chỗ khác để Minh Hồng đứng đó 1 mình

Minh Hồng vừa tức vừa chưng hửng, nó tưởng Long sẽ khó chịu với Trúc ai dè khó chịu cả với nó luôn, nó luống cuống

– Anh Long…anh đi đâu thế?

– Tôi đi vệ sinh…Cô có muốn đi theo ko? Thật là bực mình! – Long bực bội quay ra

– Em xinh lỗi, anh đi đi ạh – Minh Hồng ỉu xìu

Mọi người đang nói chuyện thì tự dưng thấy ko khí lắng xuống, chị của Hùng bước ra cùng với bố mẹ Hùng

– Cảm ơn quí vị đã đến chung vui với gia đình chúng thôi này hôm nay, hôm nay là sinh nhật lần thứ 20 của Khánh Đan, con gái tôi. – Khánh Đan bước ra, đó là chị của Hùng, 1 cô gái xinh đẹp với thân hình siêu mẫu, trông Khánh Đan rực rỡ trong bộ gợi cảm hồng, dài bó sát người xẻ cao đến đùi. Mọi ánh mắt của đám công tử như bị hút hết về phía Khánh Đan, 1 nhà trái tim lả tả. Mọi người vỗ tay ầm ĩ. Khánh Đan có phát biểu vài lời gì đó và điệu nhạc Vance nổi lên.

Khánh Đan nhảy với bố tức là ông Lâm, sau đó nhảy với Hùng. Các cặp đôi khác cũng lần lượt ra nhảy. Trúc nhìn về phía Khánh Đan mà trầm trồ

– Chị Hùng đẹp thiệt, tôi chưa thấy ai đẹp như thế – Trúc suýt xoa

– Ừh, chị vừa đẹp lại vừa giỏi nữa, niềm mơ ước của bao người đó

– Ừh, công nhận- Trúc gật gù

– Gà tre nè, cô ra nhảy với tôi nhé – Hoàng đề nghị

– Tôi hả? Nhưng tôi….tôi – Trúc lúng túng

– Ko sao, tôi sẽ hướng dẫn cho cô, dễ lắm, chỉ cầm làm theo tôi là đc – Hoàng đưa tay ra cười thật tươi với Trúc

Trúc ngập ngừng, rồi nó cũng đưa tay cho Hoàng, Hoàng dẫn Trúc đi về phía hội trường, nó kéo Trúc vào giữa luôn. Thằng nhóc cầm 1 tay Trúc để lên vai nó, 1 tay của nó đặt lên eo của Trúc kéo sát về phía mình, Trúc thoáng đỏ mặt, tay kia nó cầm vào tay Trúc. Bây giờ Trúc ở sát Hoàng, nó ngửi đc mùi nước hoa thoang thoảng từ Hoàng, cảm nhận đc trái tim đang đập trong ngực Hoàng

– Bắt đầu nhé, hãy tin vào tôi, thả lỏng người ra, bước theo tôi nè – Hoàng thì thầm vào tai Trúc

– Ờ…ờ, tôi biết rồi – Trúc ngập ngừng

1…2…3…4… Lúc đầu Trúc lúng túng lắm, lú con gái ở ngoài nhìn bộ dạng Trúc mà cười khúc khích.

– Kệ họ, đừng quan tâm, hay chỉ nhìn tôi thôi này, nhìn vào mắt tôi ý- Hoàng dịu dàng

Một lúc sau Trúc đã quen dần, nó bắt đầu bắt nhịp với Hoàng, trông 2 đứa nhảy thật ăn í và đẹp đôi, cứ thế Hoàng và Trúc thả mình trong điệu Vance nhẹ nhàng uyển chuyển. Mọi người xung quanh bắt đầu ngừng nhảy, và quan sát chúng nó. Ánh mắt ngưỡng mộ có, ghen tỵ có. Nhưng trong đối với 2 đứa bây giờ, trong mắt chúng nó chỉ có người đối diên, là bạn nhảy của nó mà thôi.

Chưa bao giờ nó có cảm giác gần gũi với Trúc thế này, con nhỏ đang ở trong vòng tay nó, nó quá hạnh phúc, ước gì thời gian ngừng trôi.

Cảm giác này thật lạ, có lẽ mình ko còn cảm giác phải đề phòng với Hoàng nữa, hôm nay Hoàng thật dịu dàng, nhìn kĩ Hoàng cũng đẹp trai đấy chứ, hèn gì mà mấy đứa con gái cứ lăn xả vào… ước gì đây là Long nhỉ!!!Con nhóc chợt thấy có lỗi khi nghĩ thế, nó đang nhảy với 1 người mà lại nghĩ đến 1 người khác. Không đc, tỉnh lại Trúc ơi….

Mục lục
loading...