Menu

Lão Hàng Xóm Đáng Ghét-Chương 38


Lão Hàng Xóm Đáng Ghét


Chương 38

– Trúc…Trúc ơi….Trúc có nghe Long nói ko thế? Long hoảng hốt

– Trúc ah, đừng làm Long sợ, Trúc nói gì đi chứ

– – Giọng con nhóc có vẻ nghèn nghẹn, có cố tỏ ra bình thường để Long ko lo lắng

– Trúc àh, Trúc phải tin Long, Long ko hề biết chuyện này, chuyện này quá đột ngột, Long bị ép, Long ko muốn chút nào, thực lòng Long chỉ….thương có mình Trúc thôi – Thằng nhóc luống cuống 1 cách tội nghiệp

– – Trúc thấy tim nó thắt lại

– Rồi, 1 người mà Trúc ko thể ngờ đc đâu, – Long chán nản

– Là con nhỏ đáng ghét…Minh Hồng đó

– Ba mẹ mình quen biết với nhà cô ta thì phải. Mình ko ưa cô ta chút nào, nhưng chuyện đó ko quan trọng, chỉ cần Trúc tin Long, Long sẽ giải quyết mọi việc 1 cách sớm nhất, đừng rời xa Long nghen Trúc, dù bất cứ chuyện gì đó – Long nhắc lại như sợ con nhỏ quên mất

– Thôi Trúc nghỉ đi vậy hẹn gặp Trúc ngày mai, Bye

…………………………………………� �…………………………………………� ��..

Cúp máy xuống, Trúc cảm thấy tim mình vẫn còn đập rất nhanh, cảm giác nghèn nghẹn trong cổ họng, nó có cảm giác sắp mất Long, Long sẽ rời xa nó. Nước mắt nó bắt đầu rơi. “Long ơi, Long bảo Trúc phải tin Long sao đây, phải ở bên cạnh Long sao đây hức hức” Nó òa khóc nức nở

“Tít…Tít” tiếng tin nhắn điện thoại, chắc là của Long, nó vồ lấy điện thoại 1 cách nhanh nhất có thể

“From Hoàng đẹp trai” – con nhóc có vẻ thất vọng, nó hờ hững mở tin nhắn ra

– “Ngủ chưa, gà tre ngốc”

– “Chưa, tôi chưa ngủ”

– “Đừng thức khuya quá gà tre àh, cô phải giữ gìn sức khỏe chứ, người gầy như cá mắm í”

-“ừh, tôi biết rồi” nó hờ hững đáp lại, bình thường nó đã xù lên như mèo và trả lời là “kệ tui, tui thích vậy đó”, tất nhiên điều đó khiến Hoàng thấy lạ rồi, nó hỏi ngay

– “Cô làm sao thế, hôm nay tự dưng lại ngoan ngoãn vậy, chắc mai có giông gió quá”

-“ Ko có gì hết, chỉ là hơi mệt thôi, tôi ngủ đây” Trúc mệt mỏi ntin

-“Uh, vậy cô ngủ sớm đi”

…………………………………………� �…………………………………………� ��……

Sáng hôm sau đi học, Trúc ko hề có tinh thần chút nào, toàn thân nó nặng nề, tâm trạng thì u ám, mặt nó ủ rũ, ngơ ngơ như mất hồn vậy. Đến lớp Dung cũng lấy làm lạ, cả buổi học mặt Trúc cứ ỉu như bánh đa gặp nước, ko nói ko rằng, học cũng ko tập trung. Dung hỏi gì nó cũng chỉ lắc đầu. Giờ ra chơi Dung lôi xgềnh xệch nó ra 1 góc và hỏi

– Bồ làm sao vậy, cả buổi hôm nay bồ cứ như người mất hồn vậy?

– Hơ hơ, mình sao, mình có sao đâu? – Trúc ngoành mặt đi chỗ khác

– Bồ giấu mình phải ko?…Bồ ko coi mình là bạn nữa rồi – Dung tức giận

– Ko có…thực sự mình ko có ý dấu bồ…mình chỉ….- Trúc bối rồi

– Vậy bồ nói đi, bồ có chuyện gì buồn phải ko, nói mình nghe nào, đừng giữ trong lòng nữa – Dung dịu dàng an ủi

– Dung ơi, chuyện là…là…Long…hức hức…- nó bắt đầu nấc lên- Long sắp….sắp hức hức – giọng nó nghẹn lại

– Bình tĩnh nào và kể mình nghe, Long làm sao? Dung trấn an Trúc

-Long…sắp đính hôn rồi – nói xong câu đó nước mắt nó trực trào ra

– Hả??? Ko thể nào!…Với ai?….Sao lại thế? Dung sửng sốt hết chỗ nói, nó biết thừa là Long có tình cảm với Trúc, nếu ko muốn nói là sâu đậm vậy tại sao lại đi đính hôn, nhất là ở tuổi này chứ

– Xin lỗi, bạn có phải Trúc ko? 1 tiếng con gái đằng sau. Cả 2 đứa quay lại thì thấy 1 đứa con gái rất xinh, ăn mặc thời trang, cười tươi với chúng nó

– Bạn là….Minh Hồng! Minh Hồng phải ko? – Trúc khá sửng sốt vì sự xuất hiện của Minh Hồng trong trường

loading...

– Vậy là bạn vẫn nhận ra mình, hôm nay mình đến đây làm thủ tục nhập học ko ngờ lại gặp người quen – Minh Hồng cười

– Thế…thế àh, mình cũng bất ngờ lắm – Trúc gượng cười

– Không biết Trúc biết chưa nhỉ, mình sắp đính hôn với Long, mình phải chuyền trường về đây để đc ở gần anh í, Trúc biết mà Long thì nhiều vệ tinh lắm, mình phải ở bên cạnh anh í chứ đúng ko? – Minh Hồng nói kiểu như cố tình cho Trúc biết chuyện đó, trông con nhỏ kênh kiệu và đáng ghét lắm

– Àh, Ờ, thế sao, mình cũng mới biết chuyện này, bạn làm thế là đúng lắm – Nó lắp bắp, chả hiểu sao nó lại nói thế nữa

– Thôi mình đi nghen, mình còn qua lớp anh Long nữa, nói ảnh đưa mình lên làm thủ tục nhập học – Nó cố nói to cho Trúc nghe, Minh Hồng vẫn tức chuyện khi xưa, nó làm đủ cách mà Long ko thèm để ý nó chút nào nhưng lại đi quan tâm chăm sóc 1 đứa con gái trai chả ra trai gái chả ra gái, lúc nào cũng 1 lũ đàn e toàn con trai như Trúc. Hôm nay chơi Trúc 1 cú như thế, nó hả lòng hả dạ lắm.

– Là cô ta sao? Dung ré lên

– “gật gật”

– Long ghét cô ta lắm mà

– Nghe Long nói là do 2 gia đình có hôn ước gì gì đó – Trúc thởi dài

– Mình ko thể tin đc, tại sao lại là con nhỏ đó, Long nói sao/

– Thì ….và….thế là…- Trúc tuôn 1 tràng những chuyện Long nói hôm qua

Dung gật gật, gù gù, vậy là Long hoàn toàn ko muốn cuộc hôn nhân này, nhất định phải có nguyên do gì thì Long mới cam chịu như vậy, mà Long nói sẽ giải quyết việc này co nghĩa là Long đã tính cả rồi.

– Thôi bồ đừng buồn nữa, sẽ có cách giải quyết thôi mà, Long đời nào chịu con nhỏ đó – Dung an ủi Trúc

Trúc cười để Dung an lòng, mặc dù trong lòng nó nặng trĩu, sự xuất hiện của Minh Hồng như 1 rào cản giữa nó và Long. Đến giờ vào lớp, nó kêu mệt, nói Dung xin phép cô cho nghỉ tiết này, Dung biết nó cần yên tĩnh nên cũng ko ép nó và ko đi theo nó. Trúc lang thang ra khu nhà phía sau trường, nơi đây thật yên tĩnh và biệt lập, nó phát hiện ra nơi này tình cờ trong 1 lần đi lấy sổ sách cho cô giáo. Nó ngồi xuống chiếc ghế đá tựa lưng vào và nhắm mắt lại, từng làn gió khẽ thổi vào gương mặt xinh đẹp của nó, nó xõa mái tóc dài óng ả của nó ra, gió thổi tung lên, nó mặc kệ, mùi hoa ở đâu thoang thoảng nhẹ nhẹ. Nó thấy lòng mình nhẹ nhõm hẳn. Nó mỉm cười…..

Cách đó ko xa, Hoàng đã nhìn thấy Trúc, thằng nhóc khá ngạc nhiên vì con nhóc này hôm nay lại bỏ học (nó vốn là 1 học sinh nghiêm túc mà). Hoàng cứ ở đó nhìn trộm Trúc, con nhỏ hôm nay lạ quá, nó có chuyện gì mà trông buồn buồn vậy, nó xõa tóc ra kìa, tóc đẹp thật vậy mà cứ cột lên. Nó cười trông thật xinh, sao nụ cười này buồn vậy? Con nhóc có chuyện gì sao?

Hoàng từ từ tiến đến bên cạnh Trúc, con nhỏ vẫn ko biết gì, Hoàng nhẹ nhàng

– Sao lại ngồi đây 1 mình, học sinh ưu tú như gà tre nhà ta mà cũng biết trốn tiết sao?

– Anh đấy ah, làm tôi giật mình, tôi hơi mệt nên ra đây hít thở ko khí cho thoáng í mà – Trúc nói

– Vậy sao, mỗi khi tôi buồn hay chán nản điều gì tôi cũng hay ra đây, ở đây yên tĩnh lại đẹp nữa, sau đó là tôi cảm thấy bình tâm trở lại, chỗ này chỉ có tôi với thằng Hùng hay ra thôi, bây giờ có thêm cả cô nữa đó hi hi

– Thế ah, vậy là anh chuyên gia trốn tiết rồi nhá- Trúc cười toe

– Cô cười rồi kìa, cô cười trông xinh lắm, đừng nhăn nhó trông như bà già í – Hoàng tủm tỉm

– Anh đúng là đồ cà chớn mà – Trúc giẩu mỏ

– Đồ cà chớn này hơi bị đẹp trai nhá, cà chớn như tui khối người mơ ko đc đó

– Úi, chảnh thấy ớn lun nè – Trúc giả vờ rùng mình

– Chảnh đâu mà chảnh, sự thật nó là như thế, tui biết làm sao bây giờ, đẹp trai cũng khổ quá đi – Hoàng giả vờ than và cười toe

– Thui đi, ghê quá ông nội ơi, trông cái mặt anh kìa ko nhìn thấy mặt đất nữa, coi chừng trúng gió cứ hếch mặt lên mà đi ha ha ha – Trúc ngoác miệng cười, nhìn cái bản mặt của Hoàng phởn phơ như trẻ con, ngộ hết biết

– Gà tre như thế mới đúng là gà tre chứ – Hoàng tủm tỉm

– Gà tre cái đầu anh í – Bắt đầu trở lại bản tính cũ

– Nè, tuần sau cô có đi sinh nhật chị của Hùng ko?

– Tui…cũng chưa biết nữa, thực sự tôi chưa đến những chỗ như thế bao giờ tôi thấy ngại ngại sao í- Trúc bối rối

– Ngại hả, ko sao đâu, còn có Dung, có tôi nè, việc gì phải ngại, đi đi cho vui nhá nhá

– Nhưng tui…..

– Thôi cứ vậy đi, ko nói nhiều nữa, Hùng nó chưa mời ai bao giờ đến sinh nhật chị nó đâu nhá, cô và Dung là trường hợp đặc biệt lắm đó. Đi đi nhé

– Ơ, nhưng mà tui…..- Trúc chưa nói dứt câu thì Hoàng đã chạy đi rồi, chẳng lẽ con nhóc lại nói là tui ko có đồ để diện mấy chỗ tiệc tùng sang trọng đó đâu. Nó thở dài và đứng dậy. Trong lòng nó cảm giác đỡ nặng nề hơn, ko hiểu sao gần đây nói chuyện với Hoàng nó ko còn cảm thấy khó chịu nữa, mặc dù có cãi nhau nhưng nó ko thấy bực bội như trước nữa.

…………………………………………� �…………………………………….

1 tuần tiếp theo

Trúc ko có cách nào gặp riêng Long, cứ mỗi lần Long qua lớp nó, nó đã thấy mừng thì 1 lúc sau lại xuất hiện con nhỏ Minh Hồng, nó luôn giả vờ nhõng nhẽo với Long và tìm cớ kéo Long đi chỗ khác. Trúc thấy vậy, nó buồn lắm, nó ko muốn làm Long khó xử nên nó luôn từ chối mỗi khi Long qua lớp rủ nó xuống canteen. Long ngay trước mặt nó thôi mà nó thấy sao xa cách quá, nó tủi thân lắm. Nó chẳng thể nào phản đối đc, nó có là gì đâu, chỉ là 1 người bạn, còn Minh Hồng là người sắp đính hôn với Long. Tự nhiên nó thấy giận Long, giận mình, Long gọi điện thoại nhắn tin nó cũng ko trả lời hoặc trả lời 1 cách qua loa lấy lệ. Nó thấy giọng Long buồn lắm nhưng nó cũng buồn có kém gì Long đâu

Mục lục
loading...