Menu

Lão Hàng Xóm Đáng Ghét-Chương 15


Lão Hàng Xóm Đáng Ghét


Chương 15

Trên đường về Trúc cứ hậm hực vì bị Hoàng lôi về, chưa kịp ngắm nghía hết mọi thứ, dù gì con gái cũng thích la cà mà cho nên đi đường cả buổi mặt nó cứ xị ra. Hoàng thấy thế liền tăng ga đột ngột, Trúc mất đà bị ngã dúi dụi vào người Hoàng. Tên này thật là xấu xa quá đi, dám dở trò với ta hả, tức thì Trúc đấm nguyên 1 cú vào lưng Hoàng

– Ui trời ơi, đau quá đi mất, cô làm gì thế – Hoàng la lên oai oái

– Ai biểu anh tính giở trò xấu xa với tui làm chi, đáng đời- Trúc giẩu mỏ

– Cô làm thế có ngày tai nạn đó- Hoàng vẫn suýt xoa cái lưng ngọc ngà của mình

– Vậy anh đi chậm chậm thôi, có ai đuổi đâu mà anh phóng như ăn cướp vậy, ko sợ công an bắt sao?

– Ừ thì tôi đi chậm, đi trên đường cao tốc mà phải đi chậm thật chán quá đi – Hoàng cằn nhằn, lại còn lôi công an ra dọa nữa chứ, trên cái đường này với con “khủng long” này, công an gặp nó chỉ có mà hít khói, nhưng thôi nó ko muốn ăn thêm cái đấm nào vào lưng nữa.

…………………………………………� �……………………….

Về nhà Trúc khệ nệ mang đống túi đồ vào nhà, công nhận đống đồ đó cơ man toàn là thức ăn, có khi mua cho cả tháng chứ chả chơi. Hoàng dựng xe xong bước vào nhà Trúc, công nhận nhà con gái có khác, quả là sạch sẽ gọn gàng, lại còn thơm tho nữa chứ, còn nhà Hoàng cũng may có cô giúp việc ngày nào cũng đến dọn dẹp ko chắc chả khác gì cái ổ chuột.

– Anh còn đứng đây nữa à, mau phụ tôi nấu nướng đi chứ – Trúc gọi

– Tui nói cô nấu cơm trả ơn tôi, chứ tôi nói tôi giúp cô nấu ăn cho tôi hồi nào

– Muốn ăn thì lăn vô bếp, anh ko làm là khỏi ăn đó nghen, tui đâu phải ô sin của anh chứ, nhanh lên ko thì muộn hết bây giờ- Trúc giục

Thế là Hoàng đành cặm cụi khoác tạp dề vào bếp làm chân phụ bếp cho Trúc, Trúc quay ra thấy Hoàng khoác cái tạp dề mà tủm tỉm cười, trông hotboy khoác tạp dề vào mà vẫn đẹp trai đó chứ, có khi còn dễ thương hơn mặc mấy bộ quần áo model chứ lị Suốt cả buổi Hoàng bị Trúc sai như chong chóng, mệt bở hơi tai, biết vậy ra ngoài ăn còn hơn – Hoàng lẩm bẩm

– Anh rửa rau đi

– Ừh đang rửa nè

– Nhanh lên, lâu thế nước sôi rồi nè

– Hành đâu

– Đây

Hoàng cứ quay tít mù, ko hiểu sao lại chịu sự sai khiến của con nhóc này, bây giờ đứa nào mà ở trường nhìn thấy cảnh này chắc sẽ có scandal xảy ra mất, lại còn thằng Hùng nữa, nó mà biết mình thế này chắc nó sẽ cười vào mũi mình mất thôi. Hoàng ơi là Hoàng mày đang làm cái gì thế này, hic hic.

Dường như nhìn thấy bộ dạng lúng túng của Hoàng, Trúc thấy tội tội, có lẽ hắn chưa bao giờ phải làm mấy cái công việc như thế này, nghĩ vậy Trúc ko sai Hoàng nữa mà tự làm

Hoàng quay ra nhìn Trúc, trông Trúc nấu nướng cứ thoăn thoắt, trên khuôn mặt bầu bĩnh đáng yêu của nó lấm tấm mồ hôi, hai má hơi hồng lên do nóng, nhìn Trúc lúc này quả là đáng yêu hơn bao giờ hết

– Xong rồi – Trúc cười tươi nói (nụ cười đẹp ngất ngây)

Hoàng nhìn vào bàn ăn, ngon quá, không ngờ cô ta lại khéo đến thế, nhìn thức ăn hấp dẫn chết đi được, hơn nữa Hoàng cũng đang đói nữa. Cô ta cũng đảm đang đấy chứ

– Nhìn cũng tạm đc đấy, nhưng phải nếm thử xem thế nào đã – Hoàng cố giả vờ tỉnh bơ

Trúc nhìn Hoàng lườm 1 cái rõ sắc, ôi sao lườm mà cũng xinh zị nè trùi. Hoàng gắp 1 miếng thịt lên ăn thử, ôi chao, sao mà ngon thế, nhà hàng cao cấp nó hay ăn cũng chỉ đến thế này là cùng, mà cách tẩm ướp của con bé này lạ thế, mình chưa ăn kiểu này bao giờ, miếng thịt gia vị ko thừa ko thiếu, đậm đà, rất hợp khẩu vị của nó.

– Cũng tạm đc, cho cô 6 điểm – Hoàng hơi nhíu mày

– 6 điểm hả, anh keo kiệt thế – Trúc lẩm bẩm

Nó gắp rau, ặc, sao cũng ngon thế này, vừa chín tới, ko sống ko nát, nước canh thì dịu ngọt, hấp dẫn quá

– Rau này hơi nhạt, 5,5 điểm nhé

Cứ thế Hoàng ăn liền tù tì 3 bát cơm. Trúc nhìn Hoàng ăn ko chớp mắt, rõ ràng hắn chê ỏng che eo món ăn của mình mà còn ăn như chiến hạm thế

– Nè, anh chê tui nấu dở sao ăn nhìu dữ zị

– Chẳng qua tôi đói nên mới ăn thôi, với lại dù gì cô cũng nấu rồi, tôi ko cố ăn thì phụ lòng cô hả – Hoàng chống chế

– He he tui bít rùi nhá, ngon đúng ko – Trúc cười đắc ý

– Ngon đâu mà ngon, thua xa mấy nhà hàng cao cấp tui hay ăn đó

– Vậy thì đừng ăn nữa, trả đây- Trúc lôi tất cả đồ ăn về phía mình. Thấy thế Hoàng liền lôi lại

– Cô làm gì thế tôi đang ăn mà, trời đánh tránh miếng ăn chứ, sao lại giật đồ ăn trên miệng người khác thế hả?

– Anh kêu ko ngon ăn làm chi, trả đây

– Tui ko trả, tui ăn hết rui- Nói đoạn Hoàng gắp thức ăn vào bát mình rùi cho ra sau lưng giấu đi như sợ Trúc lấy mất vậy

loading...

– Anh đúng là cái đồ tham lam xấu tính mà …..

Trúc ko tranh với Hoàng nữa, ko hiểu sao nhìn điệu bộ ăn ngon lành của Hoàng Trúc lại thấy vui vui, hắn cũng vui tính đó chứ, chỉ có kiểu ăn nói lấc cấc là khó ưa thôi.

Sau khi ăn no nê, thức ăn ko còn chút nào trên bàn, Hoàng xoa xao cái bụng của mình, trông Hoàng có còn thòm thèm lắm. 2 đứa dọn dẹp mang đồ xuống rủa.

– Tôi rửa anh tráng nghen

– Rửa bát nữa hả, tui ko làm đâu- Hoàng nhăn nhó

– Ko rửa là ko xong với tui đâu àh nghen – Trúc cầm con dao sáng lóa lên trươc mặt Hoàng. Muốn thử sự lợi hại của Đồ Long Dao ko hả?

– Được rùi, rửa thì rửa, cô bỏ con dao xuống đi, nhìn ghế quá

Trông Hoàng lóng ngóng buồn cười ko chịu đc, cũng phải thôi từ bé nó có phải nhúng tay vào việc gì đâu. Trúc rửa xong là để sang bồn rửa bên cạnh cho Hoàng tráng, nhanh thoăn thoát, công việc này đối với Trúc quá là dễ dàng, nhưng với Hoàng thì quả là 1 cực hình. Trúc đặt 1 chiếc bát xuống, đúng lúc Hoàng cho tay xuống để lấy bát lên rửa thì…tóm nhầm tay Trúc. Cả Hoàng và Trúc khựng lại 1 lúc, cả người Hoàng như có dòng điện chạy qua, cứng đơ toàn thân, Trúc thoáng đỏ mặt rồi nhanh chóng rút tay ra khỏi Hoàng, Hoàng cắm cúi tráng tráng rửa rửa. Bỗng………

“ Xoảng” 1 tiếng vỡ chát chúa kêu lên

– Trời ơi, anh làm vỡ nguyên chồng bát của tôi rùi kìa, làm ăn kiểu gì vậy

– Tôi đã nói là tôi ko biết rửa mà, cô cứ ép tôi

– Anh đúng là cái đồ vụng về mà , đứng ra kia cho tôi nhờ đi – Trúc tức giận

– Tôi…tôi xin lối mà- điệu bộ Hoàng trông rõ thảm hại

– Thôi đc rồi anh ngồi đó đi, để tôi làm nốt cho, ko ngày mai tôi chẳng còn cái bát nào để ăn cơm

Hoàng chỉ đợi có vậy nhảy tót ra ngồi ghế, nhìn Trúc rửa thoăn thoắt, trông Trúc ra dáng 1 người vợ đảm đang lắm, ôi nó đang nghĩ gì thế nhỉ, đúng là lẩn thẩn.

– Sao anh lại ở riêng vậy? – Trúc lên tiếng hỏi phá vỡ bầu ko khí im ắng ngột ngạt

– Tôi thích thế, thoải mái hơn- Hoàng trả lời

– Nhà anh cũng ở ngoài này, bố mẹ anh cũng đồng ý cho anh ở riêng sao?

– Ừh – Bống giọng Hoàng trùng xuống

– Ờ 1 mình vậy anh ko buồn sao, ko nhớ bố mẹ sao, tôi thì nhớ bố tôi lắm

– Ko, tôi ko nhớ, cũng chằng ai nhớ tôi cả – Giọng Hoàng buồn buồn

– Sao cơ? – câu nói của Hoàng làm Trúc ngạc nhiên phải quay lại để nhìn Hoàng

– Ah, ko có gì, thỉnh thoảng cuối tuần tôi cũng tạt về nhà mà – Hoàng chống chế

– Ah ra vậy – Trúc quay lên rửa bát tiếp

– Còn cô, sao lại ở ngoài này 1 mình vậy?

– Bố tôi công tác trong Nam, chưa có điều kiện chuyển ra ngoài này nên tôi ra trước

– Còn mẹ cô

-………………….mẹ tôi mất lâu rồi – giọng Trầm hẳn

– Tôi xin lỗi đã nhắc đến chuyện buồn của cô – Hoàng bối rối

– Ko sao

Cả 2 lại tiếp tục im lặng, mỗi người theo đuổi 1 ý nghĩ riêng. Trúc cảm nhận đc ở con người Hoàng bên ngoài vẻ lạnh lùng bất cần cộc cằn thì bên trong cũng ko đến nỗi nào, có lẽ hắn cũng ko quá đáng ghét. Hoàng thì thấy Trúc là 1 cô bé bản lãnh cứng rắn nhưng cũng rất tình cảm đôi khi lại rất ngốc nghếch. Cả 2 ko ai nhìn thấy người kia cũng đang nở 1 nụ cười trên môi giống mình

– Xong rùi, anh về đi cho tui còn học bài – Trúc lên tiếng

– Học bài ah- Hoàng chưng hửng

– Ừ, đi lẹ đi, tui còn đi tắm và học nữa, anh định ngồi ở nhà tôi đến bao giờ nữa – Trúc giục

Chằng còn cách nào khác Hoàng đành đi về, mặc dù vẫn có vẻ lưu luyến lắm, đã lâu lắm rồi Hoàng mới có cảm giác vui vẻ như thế này, một cảm giác rất đầm ấm, nó ước gì thời gian có thể ngừng lại. Trúc như một luồng gió lạ thổi vào cuộc đời nó khiến cuộc sống của nó trở nên có nghĩa hơn. Trước kia, cuộc sống của nó tẻ nhạt, đi học về là nó lại la cà ở quán xá, bar, thỉnh thoảng đi đua cùng lũ bạn, tối nào cũng trong trạng thái say khướt, nó đến chỗ đấy để trốn tránh sự cô đơn, về đến nhà thì chỉ còn mình nó . Từ khi Trúc đến, nó cảm thấy cuộc sống trước kia thật là vô nghĩa, nó ko còn hứng thú với những nơi ồn ào như thế, nó thích về nhà cãi nhau với con nhỏ hàng xóm, thích bày trò trêu con nhóc, đến trường nó cũng muốn gặp con nhóc. Có lẽ con bé đã dần trở thành 1 phần rất quan trọng trong nó.

Mục lục
loading...