Menu

HƯỚNG DẪN XỬ LÝ RÁC THẢI-Quyển 3.Chương 4


Hướng Dẫn Xử Lý Rác Thải


Tác giả: Mộng Lý Nhàn Nhàn


Q.3 – Chương 4: Vào Cuộc

‘Trích lời Gia Mộc: Tất cả những người đáng thương đều có điểm đáng trách’.

Trương Hoành Lượng là một người mà khi tiếp xúc lần đầu bạn sẽ không cảm thấy hắn thô bạo. Đặc biệt là lúc này hắn đang ngồi trên sofa vừa xem ti vi vừa tán gẫu với Trịnh Đạc, nếu bạn nhất định phải chỉ ra trong hai người này ai có khuynh hướng bạo lực thì gần như chắc chắn bạn sẽ chỉ Trịnh Đạc.

Nếu Lâm Gia Mộc chưa xem tập bệnh án dày cộp đó, không chính mắt nhìn thấy hắn đòi tiền Trần Thục Lương thế nào thì khi tiếp xúc lần đầu cô cũng sẽ chỉ cảm thấy hắn hơi là lạ mà thôi, phải nói chuyện với hắn mấy câu mới có thể nhận ra sự khinh miệt phụ nữ và tôn sùng bản thân trong đáy mắt người này.

Cô bé Khải Hân rất ngoan, cũng rất xinh. Khải Hân không thích ngồi xem ti vi trong phòng khách hay xem hoạt hình trên máy tính trong phòng ngủ mà lại thích đến chỗ mẹ và cô hàng xóm mới quen hơn. Nhờ cô bé làm gì, cô bé sẽ lập tức nhận lời và làm rất gọn gàng.

“Khải Hân ngoan thật… Bây giờ hiếm khi thấy đứa bé nào ngoan như nó”.

“Từ nhỏ tính nó đã hướng nội, tương đối giống tôi”. Trần Thục Lương cười nói: “Khải Hân, đi bóc tỏi giúp mẹ”.

“Cháu nó đã đi học tiểu học chưa chị?”.

“Chưa, nó sinh vào mùa đông nên phải đi học muộn một năm…”.

“Trường học ở khu này của chúng ta thế nào?”.

“Cũng được, không bằng các trường điểm nhưng cũng hơn khối trường khác. Khải Hân học rất giỏi, vào tiểu học chắc cũng theo được”.

“Vậy thì tốt”. Lâm Gia Mộc khẽ nói với Trần Thục Lương: “Chị Trần, nếu biết gần đây có người nào bán nhà thì chị nói với tôi một tiếng được không? Bây giờ phí môi giới cao quá…”.

“Tưởng cô nói…”.

“Anh ấy… mới quen mấy người bạn, cùng bọn họ làm ăn gì đó. Hôm qua anh ấy nói với tôi là cùng lắm hai tháng nữa sẽ có đủ tiền mua nhà”.

“Sao cơ?”. Trần Thục Lương nhìn vào trong phòng khách: “Sao có thể…”. Trương Hoành Lượng đã khoác lác lắm rồi, khi mới lấy nhau hắn đã nói sẽ cho mẹ con cô ta ở biệt thự, nhưng mấy năm nay hắn chới chứng khoán, dù có lúc kiếm được nhưng cũng đổ luôn vào chơi tiếp, mấy hôm sau thấy hắn ngồi một mình uống rượu là biết lại thua lỗ rồi.

“Không phải làm ăn hợp pháp… Trịnh Đạc vốn là lính, anh ấy lại có ngoại hình bặm trợn. Bạn anh ấy mở sòng bạc, muốn anh ấy đứng ra bảo kê…”.

“Vậy sẽ rất mạo hiểm…”.

“Không đâu, bạn anh ấy có người nâng đỡ, hai giới đen trắng đều lo liệu xong xuôi rồi. Anh ấy đến đó cũng chỉ để đối phó với mấy khách lẻ”.

“Ờ”. Trần Thục Lương gật đầu. Lúc này Khải Hân bóc tỏi xong, cô ta nói: “Khải Hân, con ra xem ấm trà của bố con đã hết nước chưa”.

Khải Hân hơi sững lại, hiển nhiên cô bé rất không thích bị sai đến gần bố, một lát sau mới trả lời gượng gạo: “Vâng ạ”.

Khải Hân vào phòng khách xem, quả nhiên ấm trà đã cạn nước. Cô bé cúi xuống cầm lấy ấm trà nhưng chú hàng xóm nhìn rất đáng sợ đó đã ngăn lại: “Ôi, đừng động vào, ấm trà vẫn còn nóng, nhỡ bỏng thì sao?”.

Khải Hân hoảng sợ rụt tay lại, ngẩng đầu nhìn thấy sắc mặt bố cũng không vui, nước mắt lập tức trào lên khóe mắt. Cô bé suýt nữa bật khóc nhưng vẫn cố gượng không khóc, không khóc chưa chắc đã bị đánh, nhưng nếu khóc, đặc biệt là khóc ở nhà người khác thì nhất định sẽ ăn đòn…

“Nào, cháu ngoan, thích ăn kem không? Trong tủ lạnh có kem đấy, cháu tự lấy đi”. Trịnh Đạc vuốt tóc cô bé.

Khải Hân cảm thấy chú hàng xóm có vẻ rất đáng sợ này thực ra cũng không quá đáng sợ, nhưng cô bé vẫn nhìn sang bố. Trương Hoành Lượng gật đầu, Khải Hân mới chạy đi như được ân xá, thậm chí còn quên cả lấy kem.

“Con bé này ngoan quá”. Trịnh Đạc khen ngợi.

“Trẻ con bây giờ đều được chiều quá sinh hư, từ nhỏ đã không được giáo dục. Từ nhỏ đã phải làm cho trẻ con biết sợ một người, như vậy mới dễ dạy bảo”. Hiển nhiên Trương Hoành Lượng rất hài lòng khi thấy con gái mình ngoan ngoãn trước mặt người ngoài.

“Đúng vậy”. Trịnh Đạc gật đầu rồi vỗ vỗ đầu: “Chết thật, trí nhớ dạo này kém quá, chỉ mải nói chuyện với anh. Hôm qua bạn tôi cho một cây Trung Hoa bao mềm, anh hút thử xem”. Dứt lời anh ta lấy một cây thuốc Trung Hoa từ trong tủ ti vi ra, tiện tay lấy một bao ném lên trên bàn uống nước.

Trương Hoành Lượng cầm lên nhìn một hổi: “Thuốc này đắt lắm”.

“Không đến nỗi đắt lắm, bình thường hút chơi cũng được”.

Trương Hoành Lượng quan sát Trịnh Đạc. Hôm nay Trịnh Đạc vẫn mặc áo phông quần bò, nhưng nhãn hiệu áo phông là D&G, vốn hắn cho rằng là hàng nhái nên không nhìn kỹ. Sau đó hắn lại nhìn thấy mấy thứ đồ trên giường phòng ngủ mở rộng cửa, túi xách Gucci và LV…

Mặc dù bây giờ hắn đã sa sút nhưng khi thị trường chứng khoán vẫn còn nóng, hắn cũng quen mấy người bạn giàu có, chính mình cũng mua vài món hàng hiệu cho đỡ thua kém bạn bè, cũng biết chút ít về cách phân biệt hàng thật hàng giả. Hai người này dùng hàng hiệu xịn, mà cho dù là hàng nhái thì cũng là hàng nhái cao cấp…

Trịnh Đạc chú ý tới ánh mắt hắn, anh ta nhún vai thờ ơ: “Bạn tôi cho, lần trước anh ấy đến Hồng Kông gặp đợt giảm giá nên mua về một đồng. Anh Trương, anh là người sành sỏi, anh xem giúp tôi xem có phải hàng xịn không”.

Thấy Trương Hoành Lượng gật đầu, anh ta đứng dậy vào phòng ngủ lấy một túi xách nam hiệu LV, một túi xách nữ màu cam hiệu Gucci ra. Trương Hoành Lượng nhìn đường may, chất liệu, logo: “Hàng thật, thật trăm phần trăm… Hai thứ này không rẻ tí nào đâu”.

“Bạn tôi có tiền, mấy thứ này chỉ đủ tiền cho anh ấy đánh một trận mạt chược. Nếu đến Macao một chuyến thì số tiền này còn lâu mới đủ. Anh ấy tặng vợ chồng tôi cũng là có chuyện cần nhờ”.

“Thế à?”. Mắt Trương Hoành Lượng sáng ngời. Tuy hắn luôn nói với người khác rằng mình ở nhà chơi chứng khoán nhưng thật ra vốn liếng đã bị đóng băng, nếu bán ra thì lỗ vốn luôn cả vốn gốc. Cả ngày hắn ngồi trước máy tính chỉ để chơi game và tải phim về xem. Mặc dù Trần Thục Lương vẫn nuôi hắn nhưng chút tiền đó hắn đâu để vào mắt. Nghe nói Trịnh Đạc quen biết người có tiền, nhịp tim hắn liền tăng tốc.

Trịnh Đạc thoáng nhìn quanh: “Người bạn này của tôi mở sòng bạc… Hôm qua tôi đồng ý làm bảo kê cho anh ấy. Mấy thứ này là anh ấy đưa trước”.

“Ờ”.

“Anh Trương, anh có biết nhiều người giàu không? Bạn tôi nói cứ dẫn một khách chơi đáng tin đến là anh ấy sẽ trả tôi 10% hoa hồng”.

“Có… có an toàn không?”.

“Người bạn này của tôi quen biết cả hai giới đen trắng, an toàn lắm. Khách chơi cũng đều là người nọ giới thiệu người kia, người lạ căn bản không vào được cửa”.

Trương Hoành Lượng suy nghĩ một chút: “Đáng tiếc là tôi không biết mấy người có tiền…”.

“Hì hì, chúng ta nói chuyện phiếm thôi mà, làm gì anh nghiêm túc thế… Coi như tôi cung cấp cho anh một thông tin thế thôi…”.

“Ha ha…”. Trương Hoành Lượng cười cười, không nói chuyện nữa.

Vợ chồng con cái về đến nhà, vừa bước vào cửa Trương Hoành Lượng đã hỏi: “Người bạn này của em có thể tin được không?”.

“Em cũng mới quen cô ấy không lâu, có điều cô ấy có vẻ cũng được… Nhưng hôm nay cô ấy khoác lác với em…”.

“Khoác lác cái gì?”.

“Cô ấy nói chồng cô ấy làm việc cho một người bạn rất giàu, kiếm được rất nhiều. Chậm nhất là hai tháng nữa có thể mua nhà cho cô ấy”. Trần Thục Lương nói, có vẻ hoàn toàn không tin.

“Mẹ ơi, con cất kem cô Lâm cho vào tủ lạnh được không?”.

Trần Thục Lương gật đầu, lúc này Trương Hoành Lượng mới chú ý tới chiếc túi nhựa đựng kem trên tay con gái: “Mang đây cho bố xem nào”.

Hắn mở ra xem, không ngờ là hai chiếc Haagen-Dazs… “Xem ra bọn họ có tiền thật…”.

“Sao lại thế được… Cô ấy nói trước họ cũng có nhà, nhưng chồng cô ấy đánh bạc thua mất cả nhà rồi…”.

“Em thì biết gì…”. Trương Hoành Lượng trợn mắt nhìn vợ: “Đây là cơ hội của anh… Anh phải nắm được cơ hội này…”.

“Nhưng anh có biết khách chơi nào lắm tiền đâu”.

loading...

“Em chờ anh thăm dò hư thực đã, nếu bạn của chồng bạn em thật sự tồn tại thì sợ gì không tìm được mấy ông chủ dám vung tiền như rác”. Lúc này trong lòng Trương Hoành Lượng đã có vài lựa chọn, những người này đều thích đánh bạc, hắn cũng có thể nói là có quen biết.

Trịnh Đạc cầm tấm thẻ VIP màu vàng trên tay, nhớ lại vẻ mặt của Trương Hoành Lượng lúc nãy mà không nhịn được cười.

“Hắn sập bẫy rồi à?”.

“Hắn bảo anh dẫn hắn đi gặp bạn anh để xem xét tình hình trước”.

“Cở sở ngầm của anh Lưu…”.

“Đáng tin trăm phần trăm, hơn nữa anh Lưu không nể mặt anh thì cũng phải nể mặt Điền Cầm Cầm”.

“Ý anh là…”.

“Cảnh sát, kiểm sát, tòa án đều là một nhà”. Mặc dù Điền Cầm Cầm không ở thành phố A nhưng chồng cô lại là thảm án tòa án hình sự tỉnh, cảnh sát Lưu cũng rất muốn quen biết những người như vậy. Thời buổi này bên trên không có người nâng đỡ thì làm gì cũng khó khăn. Cảnh sát Lưu mặc dù là một cảnh sát tốt và yêu nghề nhưng cũng là một người có chí tiến thủ, vì vậy anh ta mới chịu ra lệnh tạm dừng hành động thu lưới vốn phải tiến hành sau hai tháng giăng lưới và bảo người mình cài cắm vào đường dây đánh bạc này giới thiệu Trịnh Đạc tới đó làm bảo kê. Hòn đất ném đi hòn chì ném lại, Trịnh Đạc cũng sẽ phải làm một số việc mà người của cảnh sát Lưu không làm được.

“Lúc nói với anh về chuyện đánh bạc, em không ngờ anh lại làm lớn như vậy”. Lâm Gia Mộc chỉ định bảo Trịnh Đạc gạ Trương Hoành Lượng cá độ bóng đá trên mạng thôi, không ngờ…

“Việc này cũng là cơ hội tình cờ. Sau chuyện này, nếu Trương Hoành Lượng may mắn chạy thoát được thì cũng phải trốn mấy năm không dám lộ diện, không chạy thoát được thì phải ăn cơm tù mấy năm”. Vốn hắn nên vào tù vì tội bạo hành, nhưng không được thì vào tù vì tội khác cũng không sao. Nhà tù sẽ dạy hắn thế nào mới là cậy mạnh bắt nạt kẻ yếu. Anh ta hỏi: “Sao, sợ rồi à?”.

Lâm Gia Mộc lắc đầu: “Từ lâu em đã không biết sợ là gì nữa rồi”. Cô và Trịnh Đạc vốn luôn lượn lờ bên lề pháp luật, lần nàu cùng lắm chỉ là bước thêm một bước ra ngoài mà thôi. Nghĩ đến chồng bệnh án dày cộp đó, cô lại cảm thấy thủ đoạn của Trịnh Đạc quả thực là khả thi. Muốn mẹ con Trần Thục Lương hoàn toàn rời khỏi Trương Hoành Lượng thì biện pháp duy nhất chính là làm cho Trương Hoành Lượng rời khỏi cuộc sống của hai mẹ con họ.

“Đi thôi, anh mời em đi xem phim”.

“Xem phim gì?”.

“Phù hợp với lứa tuổi của em, Monsters University – Lò đào tạo quái vật”.

Lâm Gia Mộc đấm anh ta một cái nhưng cô lại thấy đau tay: “Á”.

“Anh nói sai à? Năm đó em chả xem Công ty quái vật – Monsters Inc còn gì”.

“Thôi đi!”.

Hai người hì hì ha ha đi ra cửa, lại nhìn thấy Khải Hân đang đứng ngơ ngác trước cửa thang máy: “Khải Hân!”.

Trần Khải Hân chạy tới ôm đùi Lâm Gia Mộc: “Cô Lâm, bố cháu không có nhà, cháu muốn nấu mì ăn liền nhưng không bật được bếp. Thế là cháu đi làm bài tập, làm bài tập xong cháu ngửi thấy trong phòng có mùi gas…”.

“Khải Hân ngoan, dừng sợ. Bây giờ cô chú sẽ vào nhà cháu xem…”.

“Cô đừng nói với bố cháu được không?”.

“Chắc chắn cô sẽ không nói với bố cháu”. Lâm Gia Mộc vuốt tóc Trần Khải Hân. Cô bé Khải Hân này rất thông minh, biết có mùi gas thì phải thông gió nên cửa chống trộm vẫn để mở. Mùi gas trong nhà không quá nồng nhưng trong bếp thì rất đậm. Lâm Gia Mộc khóa van bình gas, mở tất cả cửa sổ trong nhà, một lát sau mùi gas mới bay hết. Vừa định an ủi Khải Hân mấy câu, đột nhiên cô nhìn thấy một hộp thuốc trong tủ bếp, là thuốc Tramadol. Hơn nữa đã dùng hết nửa hộp, cô hỏi: “Khải Hân, đây là thuốc của ai?”.

“Của mẹ cháu, mẹ cháu rất hay bị đau toàn thân”.

“Ngày nào mẹ cháu cũng uống à?”.

“Vâng, ngàu nào cũng phải uống thuốc trước khi rời giường, không uống thuốc thì mẹ cháu không dậy được”.

Xem ra vấn đề của Trần Thục Lương còn lớn hơn cô tưởng nhiều. Nghĩ lại, với những vết thương cả tinh thần và thể xác mà cô ta phải chịu, hơn nữa với điều kiện của một y tá, việc Trần Thục Lương nghiện thuốc giảm đau, thậm chí phải uống thuốc giảm đau mới dậy khỏi giường được cũng không có gì là khó hiểu.

Lâm Gia Mộc nhìn ánh mắt vô tội của Khải Hân, không biết cảm giác trong lòng mình lúc này là gì.

Sau khi xuống xe, Trương Hoành Lượng chủ động chỉnh lại cà vạt. Hắn hoàn toàn không ngờ Trịnh Đạc lại lái xe thẳng đến khách sạn năm sao cao cấp nhất thành phố khiến bộ Âu phục tốt nhất của hắn cũng trở nên quá giản dị. Hắn quay lại thoáng nhìn, Trịnh Đạc vẫn mặc một bộ đồ đơn giản nhưng lại tỏ ra cực kỳ ung dung. Trịnh Đạc ném chìa khóa xe cho nhân viên đỗ xe rồi đi trước vào cửa, quay lại nhìn hắn một cái: “Khách sạn năm sao, cảnh sát gần như chẳng bao giờ động vào làm gì?”.

Trương Hoành Lượng gật đầu, tỏ vẻ mình cũng rất quen thuộc nơi này: “Ờ, tôi đã tới khách sạn này nhiều lần rồi, chẳng bao giờ ngờ được ở đây lại mở sòng”.

Trịnh Đạc không hề bóc mẻ hắn: “Loại sòng cao cấp này không có người giới thiệu thì anh có đi đến cửa cũng không biết bên trong đang làm gì”. Anh ta vừa nói vừa bước vào thang máy, bấm nút lên tầng 8.

Trong thang máy chỉ có hai người họ, Trương Hoành Lượng vẫn vô thức hạ thấp giọng: “Ở đây phí vào bàn là bao nhiêu?”.

“Phí vào bàn là mười ngàn, mỗi ván thấp nhất năm ngàn, không giới hạn cao nhất. Chủ yếu là chơi mạc chược, xì tố, cũng có Black Jack. Hai tiếng chơi thắng thua hai, ba triệu cũng là bình thường”.

“Hai tiếng?”.

“Mỗi lần chỉ có hai tiếng, đến giờ là thu bài kết ván”. Trịnh Đạc dẫn hắn đi ra thang máy, tới trước cửa phòng 802 cuối hành lang, lấy thẻ từ ra quẹt. Người trong phòng ngẩng đầu nhìn cửa rồi lại cúi đầu tiếp tục làm việc. Một cậu bé rất trẻ, thậm chí có cảm giác như chưa quá hai mươi tuổi, trên người mặc áo ngủ tơ tằm đầu tóc rối bù mở cửa phòng ngủ ra, vui vẻ chạy tới: “Trịnh đại ca, anh đến rồi”.

“Đây là bạn tôi, Lục Thiên Phóng”.

Trương Hoành Lượng vốn không hề quá để ý tên nhóc trắng trẻo quá mức, mặc áo ngủ, tóc nhuộm ba màu, hai mắt hơi thâm, nhìn rất công tử bột này, đến tận lúc Trịnh Đạc nhắc đến cái tên đó, “Lục Thiên Phóng? Bố nó là…”.

Trịnh Đạc ho nhẹ một tiếng: “Hôm qua anh đã nhận lời rồi, từ hôm nay trở đi anh bắt đầu đến làm”.

“Lưu đại ca đâu?”.

“Lưu đại ca của em có việc”.

“Vâng”. Lục Thiên Phóng gật đầu rất ngoan ngoãn: “Em giới thiệu mọi người cho anh biết”.

Dứt lời cậu ta đưa mắt nhìn một vòng: “Hai người mặc Âu phục đen đó là bảo vệ Giáp, bảo vệ Ất. Ba cô gái mặc váy là Xuân Hoa, Thu Nguyệt, Đông Cúc…”.

“Em lại đặt tên lung tung cho mọi người rồi”.

“Ha ha, để bảo mật mà”.

Trịnh Đạc biết, chủ yếu là tên nhóc này cơ bản không nhớ rõ hoặc thậm chí chẳng muốn nhớ tên những người không quan trọng đó. Cho dù là ô sin nhà nó đã làm gần chục năm nhưng nó cũng không nhớ người ta tên là gì, nhà ở đâu. Ngược lại, đối với những người “quan trọng” thì nó sẽ nhớ kỹ chỉ sau một lần gặp mặt, anh ta hỏi: “Vậy chỗ này anh tên là gì?”.

“Anh à?”. Lục Thiên Phóng gãi đầu: “Đội trưởng, đội bảo vệ”.

Trịnh Đạc rất ngán ngẩm: “Đây là bạn anh, anh ấy họ Trương…”.

“A, anh ấy chính là đại diện khách hàng Đinh muốn đến xem xét tình hình mà anh nói đấy à?”. Xem ra trước Trương Hoành Lượng đã có các đại diện khách hàng Giáp, Ất, Bính rồi.

“Đúng vậy. Trong tay anh ấy có mấy khách hàng lớn”.

Lục Thiên Phóng đưa tay về phía Trương Hoành Lượng: “Bạn của Trịnh đại ca chinh là bạn tôi”.

Trương Hoành Lượng bắt tay cậu ta. Cơ hội đổi đời Trương Hoành Lượng hắn chờ đợi bao nhiêu năm nay cuối cùng đã xuất hiện ngay trước mắt.

Mục lục
loading...