Menu

HƯỚNG DẪN XỬ LÝ RÁC THẢI-Quyển 14.Chương 7


Hướng Dẫn Xử Lý Rác Thải


Tác giả: Mộng Lý Nhàn Nhàn


Q.14 – Chương 7: Tình Cờ Gặp Mặt

Trích lời Gia Mộc: Giữa nam và nữ có gian tình cũng giống như những hạt bụi dưới ánh mặt trời, người sáng mắt chỉ nhìn qua là thấy ngay. Nhưng bọn họ lại cho rằng mình che giấu rất tốt.

Việc gặp Tiêu Văn Linh và đám đồng nghiệp của cô ta ở quán bên bờ biển phải giảm giá ba mươi phần trăm mới có khách là một chuyện “tình cờ”.

Lúc Lâm Gia Mộc và Trịnh Đạc gọi đồ ăn, Tiêu Văn Linh khoan thai đi vào, hình như giải thích gì đó với những người đang ngồi quanh một chiếc bàn lớn. Kết quả là bị phạt uống ba cốc bia, sau đó ngồi xuống cùng những người này uống bia ăn hải sản.

“Anh biết cô ta sẽ đến à?”, Lâm Gia Mộc hỏi.

“Anh tưởng cô ta sẽ không đến”. Trịnh Đạc nói: “Rõ ràng cô ta đã nói với đồng nghiệp là phải đến bệnh viện chăm sóc con”.

Đúng lúc này, một người đàn ông trung niên hơi phát tướng nhưng tướng mạo cũng tạm được, ăn mặc cầu kỳ đi vào quán. Mấy người ngồi bàn đó đứng dậy nghênh đón, gọi người đó là ông chủ. Người đó ngồi xuống chỗ trống vừa được nhường, Tiêu Văn Linh ngồi cách ông ta rất xa, nhưng Lâm Gia Mộc lại có cảm giác việc Tiêu Văn Linh đột nhiên xuất hiện có liên quan đến người này.

Nhân viên phục vụ mang đồ ăn lên, chắn tầm nhìn của Lâm Gia Mộc và Trịnh Đạc. Sau khi nhân viên đi ra, Tiêu Văn Linh đã ngồi xuống bên cạnh ông chủ.

Vẫn nói phương pháp tốt nhất để loại bỏ những tâm trạng như khó chịu, đau buồn, lo lắng luôn là công việc. Khi nhìn thấy “gian tình” rõ ràng không phải vừa nảy nở giữa “ai đó” với “ai đó” hiện ra trước mắt, Lâm Gia Mộc gần như lập tức quên mất vì sao mình lại buồn bã đau lòng.

“Hai người bọn họ tuyệt đối không phải mới dan díu một, hai ngày”.

Trịnh Đạc cúi đầu giả vờ nghịch máy tính bảng: “Trên mạng không có manh mối gì… Người này họ Lý, đã kết hôn, vợ là người Hồng Kông lớn hơn ông ta hai mươi tuổi, là một phú bà có rất nhiều bất động sản và cổ phiếu. Công ty này là ông ta dùng tiền của vợ để sáng lập. Mười năm trước đã có người đồn vợ ông ta sắp chết, có điều đến bây giờ vẫn khỏe mạnh. A, ông ta mới từ Hồng Kông về, một tiếng trước mới xuống máy bay”.

Có lẽ là bởi vợ mới là người nắm tay hòm chìa khóa, ngài Lý này và Tiêu Văn Linh không thể hiện quá rõ ràng trước đám đông, nhưng qua biểu hiện của mọi người thì ít nhất là có mấy người biết rõ, còn có một người tỏ ra rất giận dữ. Lâm Gia Mộc chụp ảnh người này rồi lên website của công ty Tiêu Văn Linh tra cứu. Thì ra người này là sếp trực tiếp của Tiêu Văn Linh, cũng là người Hồng Kông. Cấp dưới của mình có người qua lại thân mật với ông chủ khiến mình không quản lý được, thảo nào anh ta lại tức giận.

“Tại sao chúng ta lại bỏ qua chuyện này?”.

“Chúng ta chỉ chịu trách nhiệm tra xem bố đẻ của Thông Thông là ai. Cái tên Ngũ Tư Lượng này xuất hiện quá sớm”.

Cho nên họ căn bản không nghiêm túc điều tra về những người khác bên cạnh Tiêu Văn Linh.

“Hơn nữa qua lịch sử cuộc gọi của Tiêu Văn Linh hoàn toàn không thấy cô ta có bất cứ liên lạc gì với người này. Thậm chí trong danh bạ của cô ta còn không có số của người này”.

Nói chuyện gian tình quả nhiên rất tốn cơm. Lâm Gia Mộc và Trịnh Đạc vừa ăn vừa nhỏ giọng thảo luận, chẳng bao lâu đã uống hết hai cốc rượu trắng chủ quán tự nấu, ăn hết sạch sáu đĩa hải sản.

Trong lúc hai người đang nghĩ xem có cần gọi thêm gì không, Tiêu Văn Linh từ chỗ ngồi đứng lên, nhìn khẩu hình thì hình như là vào nhà vệ sinh, mà từ chỗ cô ta đến nhà vệ sinh nhất định cần đi qua…

“Văn Linh! Vừa rồi chị nhìn sau lưng cũng đoán là em. Cơ quan em đi liên hoan à?”, Lâm Gia Mộc chào Tiêu Văn Linh trước.

Nhìn thấy cô và Trịnh Đạc, Tiêu Văn Linh đầu tiên là sửng sốt, sau đó cười nói: “Đúng vậy”.

“Con em thế nào rồi?”.

“Đỡ hơn rất nhiều rồi. Chị họ em đã đến hỗ trợ. Ôi… lần này đúng là mệt chết đi được. Vốn em cũng không định đến, nhưng mấy đồng nghiệp cứ nhất quyết bắt em đến cho khuây khỏa”.

“Đúng vậy, ra ngoài cho thoải mái cũng tốt”.

“Em vào nhà vệ sinh một chút”. Tiêu Văn Linh nói xong đi vòng qua bàn họ vào nhà vệ sinh. Lâm Gia Mộc đứng dậy đi theo.

Tiêu Văn Linh vào nhà vệ sinh một lát rồi đi ra, sau khi rửa tay liền bắt đầu trang điểm lại. Cô ta vốn dung mạo không tồi, trang điểm là để giấu đi vẻ mệt mỏi và những nếp nhăn thời gian gần đây. Có lẽ là vì rượu, có lẽ là vì gặp lại tình nhân sau thời gian xa cách, hai mắt cô ta phát ra ánh sáng khác thường.

Vậy nên mới nói một người đàn ông và một người phụ nữ có gian tình sẽ không giấu được người khác. Bất kể họ tự cho là che giấu tốt thế nào cũng không thể giấu được những người có con mắt tinh đời.

Chuyện đầu tiên Ngũ Tư Lượng làm sau khi xuống xe lửa là bắt taxi đến thẳng bệnh viện nhi. Nhưng vì đã qua thời gian thăm hỏi nên bị bảo vệ ngăn lại ngoài cửa, hắn vừa định lý luận một phen thì chuông điện thoại đã vang lên như đòi mạng.

“Mẹ ạ… con đến rồi… con biết… Ai da, con biết mà… Con sẽ không bị lừa đâu… Con đến là để tìm bằng chứng… Đứa bé đó tuyệt đối không phải của con, chắc chắn là con trai cô ta ốm, nghe nói nhà mình có tiền rồi nên mới nảy ra ý định sách nhiễu nhà mình… Con hiểu mà… Mẹ, bệnh viện không cho con vào, để con nói chuyện với họ… Bây giờ nói chuyện tử tế thì không được… Vâng vâng, con nghe lời mẹ, con sẽ không cãi nhau với người ta. Con đi thuê khách sạn. Bạn học của con à? Bọn nó đều lập gia đình rồi, làm gì có chỗ cho con ở? Vâng, con biết rồi. Đúng rồi, Tiểu Tạng không nghi ngờ gì… Vâng, mẹ với bố dỗ dành cô ấy một chút… Cô ấy ít tuổi mà… Vâng, con biết rồi, xong việc con sẽ về ngay”.

Ngũ Tư Lượng cúp điện thoại, ngẩng đầu nhìn phòng bệnh đèn đuốc sáng choang, mím môi quay đi.

Cũng chỉ có mẹ và Tiêu Văn Linh mới cho rằng hắn là một kẻ ngu ngốc. Rõ ràng chỉ là một đêm phong lưu sau khi uống rượu, làm gì trùng hợp đến nỗi đứa bé đó chính là con hắn được? Còn đến tòa án yêu cầu gửi giấy triệu tập hắn nữa, rõ ràng là muốn bịp hắn. Hơn nữa, cho dù là con hắn thì đã làm sao? Đàn ông thì không có quyền được biết à? Sinh con trong tình hình hắn không biết mà hắn phải chịu trách nhiệm? Làm gì có chuyện ấy?

Nhưng trát gọi đã được gửi đến cơ quan, người ta đã nắm rõ họ tên, chức vụ của hắn. Hắn tìm luật sư, luật sư nói rõ nếu hắn không đến tòa án thì chỉ có thể mặc cho người khác xâu xé. Vụ án như thế này mặc dù là ai đâm đơn người đó phải cung cấp bằng chứng, nhưng có tường trình của mẹ đẻ Thông Thông, hắn có nghĩa vụ cung cấp mẫu DNA. Nếu hắn là bố đẻ của nó thật, hắn sẽ rất bị động, không chỉ phải lo tiền thuốc thang mà còn phải bồi thường phí nuôi dưỡng và thiệt hại tinh thần cho Củng Hâm bao nhiêu năm qua.

Ngũ Tư Lượng mặc dù có năm phần nắm chắc Thông Thông không phải con hắn nhưng cũng không dám mạo hiểm, cho nên hắn phải động não, bí mật đến thành phố A, định lấy mẫu DNA của Thông Thông rồi mang đi xét nghiệm trước. Nếu là con hắn, hắn có chết cũng không cung cấp mẫu. Nếu không phải con hắn, hắn sẽ cung cấp mẫu DNA, sau đó kiện ngược lại Tiêu Văn Linh và Củng Hâm.

Phụ nữ đúng là một loại động vật máu lạnh và thực dụng. Trước đây hắn không có tiền thì tất cả đều tránh xa hắn, ngay cả những bác gái thích làm mai làm mối cũng không chịu giúp hắn hoặc chỉ làm mối cho những người không ra gì, thậm chí là phụ nữ ly hôn phải nuôi con, còn bảo hắn không nên kén chọn.

Bây giờ hắn có công việc, làm ở xí nghiệp nhà nước, còn được thăng chức, hơn nữa nhà hắn được đền bù, những người đó lập tức đổi sắc mặt, không chỉ chủ động làm mối cho hắn mà đối tượng cũng càng ngày càng tốt. Chẳng hạn như bạn gái của hắn bây giờ còn chưa đến hai mươi lăm tuổi, tốt nghiệp đại học, công việc mặc dù bình thường nhưng ngoại hình xinh đẹp, gia cảnh cũng tốt. Mặc dù còn chưa tới giai đoạn bàn chuyện cưới xin nhưng cũng sắp rồi. Bố mẹ hắn đã tính đến chuyện mua nhà cưới vợ cho con.

Nhưng hắn luôn nghĩ ngợi, nếu hắn vẫn là hắn trước kia thì cô gái này có đến với hắn không?

Tính ra, lúc hắn chỉ có hai bàn tay trắng, người toàn tâm toàn ý yêu hắn, toàn tâm toàn ý muốn tốt cho hắn chỉ có… Tiêu Văn Linh. Tiêu Văn Linh cũng đã thay đổi, bị người nhà cô ta dạy dỗ trở thành một người thực dụng, bây giờ lại trở thành một kẻ sách nhiễu. Nhưng chẳng may đứa bé là con hắn? Trong một góc đã rất lâu không có ai đụng vào trong lòng Ngũ Tư Lượng có một tia hy vọng… Không! Hắn không thể bị uy hiếp! Hắn không dễ gì mới vươn lên được, không thể lại bị kéo xuống nữa. Tiêu Văn Linh đã nhìn thấy vẻ thảm hại nhất của hắn, nhà họ Tiêu đã cho hắn một đòn đả kích nặng nhất trong đời, dù thế nào hắn cũng không thể để người nhà họ Tiêu được toại nguyện!

loading...

Lúc Tiêu Văn Linh ra khỏi khách sạn là năm giờ sáng, trời mới tờ mờ, trên đường chỉ có xe cộ thỉnh thoảng chạy vụt qua, không có nhiều người đi bộ. Cô ta co người vì lạnh, kéo áo khoác vào sát người. Một chiếc taxi từ xa chạy đến, cô ta vẫy tay. Taxi dừng lại, cô ta ngồi vào xe, trong xe cũng rất lạnh: “Sao trong xe lạnh như vậy?”.

“Em vừa mới lái mà bà chị. Bà chị đi đâu?”.

Tiêu Văn Linh suy nghĩ một lát, đọc địa chỉ nhà mẹ đẻ.

Trong nhà không có ai, mặc dù đã nhờ người đến giúp đỡ nhưng ông bà Tiêu vẫn không yên tâm về cháu ngoại, vẫn đến bệnh viện chăm sóc. Sau khi thay quần áo, Tiêu Văn Linh cầm quần áo đi vào phòng tắm.

Tình yêu chính là như vậy. Cô ta và Củng Hâm sống với nhau nhiều năm, cùng nuôi dạy con cái nhưng lại không có tình cảm, lúc nghiêm trọng nhất nghe thấy giọng người đàn ông đó cũng cảm thấy khó chịu bất an, càng không cần phải nói đến lúc cùng giường chung gối. Nhưng cô ta vẫn phải chịu đựng vì cái gọi là gia đình hoàn mỹ trong mắt người ngoài, cô ta thật sự cảm thấy mình sắp ngạt thở, đến tận lúc biết ông ta…

Thực ra ông ta không còn trẻ trung gì, đã năm mươi mốt tuổi, nhưng thoạt nhìn rất trẻ, giọng nói trầm trầm, ánh mắt nhìn người khác luôn rất chăm chú, bất kể làm việc gì cũng ung dung nhẹ nhàng, lại khôn khéo từng trải. Trong khoảnh khắc nhìn thấy ông ta, Tiêu Văn Linh biết mình đã gặp được người mình vẫn tìm kiếm. Đáng tiếc… chàng đã có vợ, thiếp đã có chồng…

Ba năm trước có một vụ làm ăn liên quan đến khách hàng người Nhật, nhưng đồng nghiệp vốn giỏi tiếng Nhật lại chuyển sang công ty khác nên Tiêu Văn Linh từng học tiếng Nhật không chuyên được chỉ định đi theo. Tiếng Nhật lưu loát và thái độ tự nhiên thoải mái của cô ta để lại ấn tượng sâu sắc cho tổng giám đốc Lý. Hai người trao đổi số điện thoại di động, thăm dò nhau khoảng một tuần rồi bắt đầu hẹn hò lần đầu tiên. Có điều hẹn hò là hẹn hò, hai người vẫn hiểu ngầm, hai bên đều có gia đình nên việc hẹn hò phải bí mật. Để chứng tỏ mình đến với tổng giám đốc Lý là vì tình yêu, Tiêu Văn Linh còn không chịu nhận quà tổng giám đốc Lý tặng, mỗi lần hẹn hò đều tự bắt taxi về nhà. Hai người có chung một hộp thư, liên hệ với nhau qua thư nháp. Mặc dù tình cảm này không thể công khai, có lúc thậm chí tình cờ gặp nhau cũng chỉ có thể nhìn đối phương nhiều hơn một giây, đầu ngón tay khẽ chạm vào nhau, nhưng lại sâu sắc đến cốt tủy, làm cho Tiêu Văn Linh cảm thấy dù mình có bị đốt cháy cũng không tiếc nuối.

Vốn cô ta không kể với tổng giám đốc Lý rằng con trai cô ta xảy ra chuyện, cũng không kể với ông ta tất cả những chuyện xảy ra với mình. Đến tận lúc cô ta trở lại công ty, bị cấp trên làm khó dễ, không ngừng bóng gió cuối năm bị cắt thưởng, ngay cả việc thăng chức sắp tới cũng dừng lại, thậm chí còn có khả năng bị cho thôi việc, cô ta trốn trong nhà vệ sinh khóc một tiếng rồi mới lấy dũng khí liên lạc với tổng giám đốc Lý. Tổng giám đốc Lý đã lập tức quay về ngay sau khi cô ta gửi email.

Đêm qua là đêm hai người ở bên nhau lâu nhất. Cô ta không còn phải lo “làm thêm giờ” về nhà muộn bị chồng chất vấn, cũng không cần lo chuyện này lộ ra sẽ ảnh hưởng đến gia đình nữa. Nói ra cũng nực cười, cái “gia đình” mà cô ta toàn tâm toàn ý bảo vệ đó đã mục nát từ tận gốc rễ rồi.

Tổng giám đốc Lý nói sức khỏe của vợ mình không tốt, lần này ông ta về Hồng Kông đã đưa vợ đi khám toàn diện. Mặc dù bác sĩ nói không có bệnh gì nghiêm trọng, nhưng chức năng của các cơ quan trong người bị suy giảm là điều chắc chắn. Một bà già hơn bảy mươi tuổi, bất cứ lúc nào cũng có thể… Vợ ông ta lo lắng cho sức khỏe của mình nên đã lập di chúc, để lại gần như toàn bộ tài sản cho ông ta.

Cô ta biết ông ta ám chỉ điều gì. Củng Hâm cho rằng ly hôn là sự trừng phạt đối với cô ta sao? Bác sĩ nói Thông Thông mặc dù bị thương rất nặng, nhưng cơ thể trẻ con còn đang phát triển, khả năng bình phục tương đối lớn. Tòa án mở lại hai trong số bốn chiếc thẻ ngân hàng để cô ta thanh toán tiền thuốc thang, bố mẹ cô ta cũng lấy tiền dành dụm ra cho Thông Thông chữa bệnh, tổng giám đốc Lý còn cho cô ta một tấm séc… Tóm lại chuyện này hoàn toàn không nghiêm trọng với cô ta như trong tưởng tượng, thậm chí có khả năng là cơ hội để ly hôn…

Cô ta tắm xong, thay quần áo ở nhà đi ra, nhìn thấy trát của tòa án đặt trên bàn uống nước không biết từ bao giờ. Củng Hâm đã đâm đơn kiện cô ta và Ngũ Tư Lượng… Tại sao Củng Hâm lại biết Ngũ Tư Lượng?

Cô ta khởi động chiếc điện thoại đã tắt nguồn cả đêm, quả nhiên có rất nhiều tin nhắn và cuộc gọi lỡ. Ngũ Tư Lượng rất giận dữ, hoàn toàn không tin Thông Thông là con hắn, mắng cô ta là gái điếm, đê tiện, tội phạm quấy rối, sau đó là vô số những từ thô tục khó nghe. Trước đây tại sao cô ta lại thích một người như vậy? Trong lúc cô ta định nhắn tin chửi lại thì nhìn thấy tin nhắn cuối cùng được gửi đến từ một số lạ, trong đó chỉ có mấy chữ: “Tôi là bạn gái của Ngũ Tư Lượng. Cô là ai?”.

Cô ta cười xấu xa: “Tôi là mẹ của con trai của Ngũ Tư Lượng”.

Bây giờ mới chưa đến sáu rưỡi sáng, người gửi tin nhắn chắc hẳn còn chưa dậy. Lúc tỉnh dậy đọc được tin nhắn này chắc cũng lập tức tỉnh ngủ. Cô ta không nhịn được cười thành tiếng, đặt điện thoại di động xuống, vừa định đi mua sữa đậu nành để chuẩn bị bữa sáng thì có nhạc báo tin nhắn.

“Cô nói dối. Ngũ Tư Lượng chưa bao giờ kết hôn”.

“Em gái này, chưa kết hôn thì không thể có con sao? Chị là bạn gái đầu tiên của anh ta thời đại học”.

“Có phải cô nghe nói chúng tôi sắp cưới nên cố ý liên lạc lại với anh ấy không? Còn trát gọi của tòa án là chuyện gì?”.

Ngũ Tư Lượng nghĩ đủ mọi chuyện, lại không nghĩ tới chuyện trái đất tròn, vòng giao tiếp giữa người với người là rất nhỏ. Giấy gọi của tòa án được gửi đến cơ quan, sau khi nhận được giấy gọi hắn lập tức xin nghỉ, trong xí nghiệp có đủ kiểu tin đồn. Ở xí nghiệp có một người là họ hàng xa của Tiểu Tạng, bạn gái hắn. Người họ hàng xa này nói với Tiểu Tạng, trước đó Tiểu Tạng biết Ngũ Tư Lượng có liên lạc với một số điện thoại lạ, biết trát tòa án Ngũ Tư Lượng nhận được gửi từ thành phố A nơi có số điện thoại lạ đó, vì thế lập tức gửi tin nhắn đến chất vấn.

“Em gái, em nhìn thấy trát tòa án rồi à? Chị và anh ta cùng là bị cáo. Chồng chị phát hiện con trai chị không phải con anh ấy nên đến tòa án kiện cả chị và anh ta”.

“Cô lừa tôi! Tôi không tin!”.

Tiêu Văn Linh chọn mấy tin nhắn trước đó Ngũ Tư Lượng gửi cho mình rồi chuyển tiếp lại: “Em tin hay không thì tùy, em biết số anh ta chứ?”.

Đối phương lập tức im bặt. Sau đó điện thoại của cô ta đổ chuông, người gọi đến hỏi: “Con trai cô bao nhiêu tuổi rồi?”.

“Sáu tuổi rưỡi”.

“Cô có phải họ Tiêu không? Là bạn học cùng đại học với anh ấy, làm anh ấy tổn thương rất sâu nặng?”.

“Chị và anh ta yêu nhau khi học năm thứ hai, ba năm sau thì chia tay. Sau khi tốt nghiệp đại học, anh ta cùng chị đến thành phố A, sau một thời gian ngắn đi làm thì chỉ ở nhà chơi game, ở lỳ nhà chị, áo đến đưa tay, cơm đến há mồm. Bố mẹ chị không chịu nổi nên mới đuổi cổ anh ta đi, chị cũng cảm thấy yêu anh ta không có tương lai nên mới chia tay. Em cho rằng giữa chị và anh ta thì ai tổn thương sâu nặng hơn?”.

“Vậy… hai người…”.

“Chị và anh ta gặp lại khi họp lớp. Tóm lại đó là một sai lầm. Nhưng vì sai lầm này mà chị phải trả giá bằng hôn nhân. Em gái, mặc dù chị có lỗi với em, nhưng anh ta không thể không chịu trách nhiệm”. Lúc nói tới đây, Tiêu Văn Linh cảm thấy một khoái cảm khi trả được thù. Nếu buổi tối hôm đó Ngũ Tư Lượng đồng ý dùng bao cao su thì tất cả sẽ không xảy ra. Trước cô ta vẫn xấu hổ khi nhắc tới chuyện bố đẻ của con mình là một kẻ chẳng ra gì, nhưng xem tin nhắn của Ngũ Tư Lượng thì không ngờ hắn lại phất rồi, nhà được đền bù, cũng trở thành một cán bộ con con ở xí nghiệp nhà nước, còn đã có bạn gái… Nếu hắn vẫn thảm hại như trước kia mà lại quan tâm đến cô ta và con thì Tiêu Văn Linh dù chết cũng không nói ra hắn… Đúng rồi, tại sao Củng Hâm biết Ngũ Tư Lượng? Thậm chí tòa án còn gửi giấy gọi đến địa chỉ chính xác? Nghĩ tới đây, cô ta không muốn dây dưa với cô bé xa lạ này nữa: “Chị còn phải nấu cơm. Tạm biệt!”.

Sau khi cúp máy, cô ta chặn số điện thoại này rồi gọi cho Củng Hâm. Điện thoại đổ mấy hồi chuông, Củng Hâm mới nghe máy, giọng nói rõ ràng lộ vẻ chán ghét.

“Tại sao anh biết Ngũ Tư Lượng?”.

“Tôi thuê người điều tra cô”, giọng Củng Hâm có vẻ đắc ý. “Cái gì?”, mặt Tiêu Văn Linh biến sắc.

“Cô không ngờ đúng không? Những bí mật đó của cô không còn là bí mật. Cô và nó lên giường với nhau lúc họp lớp đúng không? Chỉ một lần đã có nghiệt chủng? Đúng là hiệu suất cao! Tôi nghe nói điều kiện kinh tế của nó không tồi, đòi bồi thường một triệu chắc cũng không quá đáng chứ?”.

“Anh thích đòi anh ta bao nhiêu thì đòi”. Tiêu Văn Linh chỉ sợ chuyện của tổng giám đốc Lý bị lộ: “Anh… anh còn điều tra được gì nữa?”.

“Tôi điều tra được gì phải nói với cô sao? Tôi và cô không có gì để nói nữa, chúng ta gặp nhau ở trước tòa”, Củng Hâm ngắt máy

Mục lục
loading...