Menu

HƯỚNG DẪN XỬ LÝ RÁC THẢI-Quyển 14.Chương 5


Hướng Dẫn Xử Lý Rác Thải


Tác giả: Mộng Lý Nhàn Nhàn


Q.14 – Chương 5: Vô Tội

Trích lời Gia Mộc: Trong hôn nhân, người trưởng thành phải gánh vác hậu quả cho những việc mình làm là đương nhiên, nhưng trẻ con vô tội lại thường phải trả giá lớn nhất.

Tiêu Văn Linh đẩy xe mua hàng, cau mày đi giữa đám đông tranh mua hàng Tết trong siêu thị. Thương thế của con trai mặc dù đã ổn định nhưng vẫn phải nằm viện, mà lãnh đạo lại nói rõ cuối năm bận rộn, không thể cho cô ta nghỉ thêm nữa, bảo cô ta phải nghĩ cách. Cô ta hiểu ẩn ý của lãnh đạo, hoặc quay lại làm việc hoặc xin nghỉ việc. Vị trí của cô ta hiện nay là kết quả phấn đấu mấy năm liền, càng không cần phải nói đến cơ hội thăng tiến trong tương lai, cô ta tuyệt đối không chịu từ chức. Hơn nữa khả năng cô ta và chồng tiếp tục sống với nhau gần như là bằng không, sau khi ly hôn cô ta càng cần công việc.

Nhưng mấy ngày nay bố mẹ cô ta thay phiên nhau trông cháu rất mệt mỏi, Thông Thông lại không thân với ông bà ngoại như ông bà nội, hơn nữa đau ốm lâu khó chịu, thường xuyên làm khó dễ hai ông bà già. Vừa rồi trước khi rời khỏi bệnh viện, cô ta không nhịn được mắng cho Thông Thông một trận, bây giờ nghĩ lại vẫn muốn khóc…

Ngũ Tư Lượng là mối tình đầu của cô ta, cũng là người đàn ông đầu tiên của cô ta. Mặc dù cô ta biết rõ hắn chỉ thích mơ ước viển vông, ham ăn biếng làm, là một thằng bé to đầu không lớn lên được nhưng vẫn có một tia hy vọng với hắn, luôn cảm thấy hắn sẽ phấn đấu vì tương lai của hai người như lời hắn nói. Dù cuối cùng cô ta chia tay hắn theo ý mẹ nhưng trong lòng vẫn còn lưu luyến.

Bất kể là tướng mạo hay là gia thế, nhân phẩm, năng lực, Củng Hâm đều hơn xa Ngũ Tư Lượng, nhưng lúc ở bên cạnh Củng Hâm, cô ta lại không có cảm giác tim đập rộn ràng như lúc ở bên Ngũ Tư Lượng. Tuy nhiên cô ta đã đến tuổi xây dựng gia đình, cha mẹ hai bên đều không có ý kiến gì, điều kiện các mặt đầy đủ, ngay cả chính cô ta cũng không tìm được lý do để không kết hôn. Ôi, dù sao kết hôn cũng chỉ là hai người sống với nhau, cưới thì cưới…

Sau khi cưới mặc dù hai vợ chồng có những khó khăn trắc trở nhưng cuối cùng đều vượt qua. Hai người đều không biết nấu cơm, ăn nhà ông bà nội một bữa lại ăn nhà ông bà ngoại một bữa. Không thích dọn dẹp phòng, mẹ chồng có chìa khóa, tiện tay lại dọn dẹp giúp. Sau đó vì muốn riêng tư, cô ta tự mình dọn phòng, hóa ra cũng không mệt như tưởng tượng.

Trong mắt người ngoài, cuộc sống của cô ta không khác gì thiên đường, kết hôn rồi còn hạnh phúc hơn khi chưa kết hôn, cô ta lại luôn cảm thấy như sắp bị thứ gì nhấn chìm làm ngạt thở, không nhìn thấy cái gọi là hạnh phúc rốt cuộc ở chỗ nào.

Đúng lúc đó, một người đồng hương học cùng đại học mới đi xa về tổ chức một buổi tụ tập bạn đồng hương học cùng cấp ba và đại học ở thành phố A, Ngũ Tư Lượng đã rất lâu không gặp không ngờ cũng xuất hiện…

Cô ta không biết mình nghĩ thế nào mà lại cùng Ngũ Tư Lượng chuồn khỏi bữa tiệc đi thuê phòng. Gần như ngay khi cảm xúc rút đi, cô ta đã ý thức được mình đã có một quyết định vô cùng sai lầm.

Trong lúc cô ta đang ngượng ngùng mặc quần áo định đi, Ngũ Tư Lượng ngậm điếu thuốc nói một câu: “Nghe nói em lấy một gã làm văn phòng… anh tưởng em sẽ lấy một ông chủ chứ”.

“Trên thế giới này chẳng lẽ ngoài những người nghèo không có chí tiến thủ thì chỉ còn toàn ông chủ à?”.

Tiêu Văn Linh trừng mắt nhìn hắn, nhanh chóng mặc quần áo rời đi, làm như chuyện này chưa từng xảy ra. Sau đó một bạn học hỏi nhỏ cô ta và Ngũ Tư Lượng ra ngoài có làm gì không, cô ta nói mấy câu vu vơ với thái độ kiên quyết rồi bắt taxi về. Không biết là vì nguyên nhân gì, Ngũ Tư Lượng cũng không nói với người khác giữa hai người đã xảy ra chuyện gì.

Sau khi có thai cũng có lúc cô ta từng nghĩ không biết cái thai có phải của Ngũ Tư Lượng không, nhưng cô ta lại nhanh chóng gạt bỏ ý nghĩ này, yên tâm dưỡng thai sinh con. Nếu như không có chuyện lần này, có lẽ cả đời cô ta sẽ không biết mình đã sinh cho Ngũ Tư Lượng một đứa con.

“Làm ơn tránh đường!”, người phía sau có vẻ sốt ruột, Tiêu Văn Linh phát hiện mình đã đứng ở khu bán rau dưa rất lâu, vội vã lấy một mớ rau rồi đẩy xe đi.

“Văn Linh!”.

Cô ta quay lại nhìn, thấy người phụ nữ họ Lâm quen biết trong bệnh viện đang vẫy tay với cô ta từ khu bán thực phẩm trẻ em.

“Hi!”, Lâm Gia Mộc chào. Tiêu Văn Linh chần chừ một lát rồi chậm rãi đẩy xe đi tới. Lâm Gia Mộc làm như không nhận thấy vẻ xa cách của cô ta, cầm hai gói chà bông (ruốc) lên hỏi: “Hai loại này loại nào tốt hơn?”.

“Bây giờ chị đã cho cháu ăn dặm rồi à?”. “Trong sách nói sáu tháng có thể ăn dặm rồi”. “Chị đã cho cháu ăn lòng đỏ trứng chưa?”.

“Cho ăn một, hai lần rồi, hình như nó không thích lắm, cũng không thích ăn cháo, cho nên chị định…”.

“Nếu trẻ con không thích thì đừng bắt nó ăn, cho thêm nước rau quả gì đó là được rồi”. Bản thân Tiêu Văn Linh cũng không phải chăm con nhưng dù sao cũng nghe người khác nói một số kinh nghiệm làm mẹ.

“Thế thì…”. Lâm Gia Mộc đặt gói chà bông xuống: “Phải mua máy xay thức ăn à?”.

“Ờ, siêu thị chắc có bán, nhưng trên mạng cũng có, hình như còn rẻ hơn một chút”.

“Thế thì chị sẽ mua trên mạng”. Lâm Gia Mộc cười nói: “Đúng rồi, chị muốn đổi loại sữa khác cho cháu. Em thấy loại sữa bột nào tốt?”.

“Em quên ngày xưa con em uống sữa gì rồi… nhưng nghe mẹ chồng em nói thì không nên đổi sữa cho trẻ con, dễ bị đau bụng”.

“Thế à? Thế thì chị vẫn mua Weyth vậy”. Cô đẩy xe đến khu sữa bột, cầm một hộp Weyth giai đoạn thứ hai bỏ vào trong xe. Cô thấy trong sách nói sáu tháng nên uống sữa giai đoạn hai.

“Bây giờ… một hộp sữa có thể uống mấy ngày?”.

“Khoảng một tuần”.

“Nếu chỉ mua một hộp thì không có lợi lắm”. Tiêu Văn Linh chỉ tờ quảng cáo mua hai tặng một.

“À, trước giờ toàn là ông xã chị mua cả thùng, hôm nay anh ấy bận, sữa ở nhà lại sắp hết rồi nên chị mới mua…”.

“Chị đi thì ai trông con?”.

“Cháu nó đang ngủ. Chị nhờ một đứa em trông giúp, lát nữa cháu dậy chắc nó lại gọi điện thoại bảo chị về”. Lâm Gia Mộc gạt mái tóc đã hơi dài ra sau tai: “Đúng là ngưỡng mộ em có cả ông bà nội ngoại giúp đỡ, vợ chồng chị chỉ có thể dựa vào chính mình”.

“Vâng”. Tiêu Văn Linh lại lộ vẻ khó xử. Điện thoại của cô ta đột nhiên đổ chuông, Lâm Gia Mộc thoáng nhìn thấy một chữ Ngũ.

loading...

“A lô! Bây giờ tôi không có thời gian nói chuyện với anh, chuyện cần nói tôi cũng đã nói hết rồi… Nếu anh có lương tâm thì đến thăm con trai anh, mang ít tiền đến cho con chữa bệnh. Nếu anh không có lương tâm thì không đến cũng được… Anh yên tâm, tôi sẽ không nói ra anh đâu. Không phải vì anh, là tôi không muốn để con trai tôi… Ý anh là gì? A… Anh đang đe dọa tôi đúng không? Tôi nói cho anh biết, anh thích lấy gái mười tám thì mau lấy đi, đừng ở đây nói nhảm với tôi nữa”.

Tiêu Văn Linh ngắt điện thoại, nhìn thấy vẻ kinh ngạc của Lâm Gia Mộc, không biết tại sao lại cảm thấy xấu hổ vô cùng: “Em đi đây”.

“Em chờ chút. Chị cũng mua xong rồi, chị em mình cùng ra ngoài”. “Thế cũng được”. Tiêu Văn Linh đẩy xe đi trước, Lâm Gia Mộc đi theo sau. Lúc này các bàn thu ngân rất đông người, hai người xếp hàng mười bảy, mười tám phút mới đến lượt. Tiêu Văn Linh không đủ tiền mặt trong ví, lấy một tấm thẻ ra đưa cho nhân viên thu ngân: “Cô quẹt thẻ giúp tôi”.

Nhân viên thu ngân quẹt thẻ, bảo cô ta bấm mật khẩu. Nhưng sau khi nhập mật khẩu xong, máy POS lại báo: “Xin lỗi, thẻ của bạn đã bị khóa”.

“Tại sao lại bị khóa?”. Tiêu Văn Linh lại lấy một chiếc thẻ khác ra, mật khẩu vẫn sai, vẫn không được. Thử đến chiếc thẻ thứ tư vẫn không được, mồ hôi bắt đầu lấm tấm trên trán Tiêu Văn Linh.

“Bao nhiêu tiền?”, Lâm Gia Mộc hỏi.

“Tổng cộng là ba trăm mười bốn đồng năm hào sáu xu”.

“Quẹt thẻ của tôi đi”. Lâm Gia Mộc lấy thẻ của mình ra, nhân viên thu ngân quẹt xong bảo Lâm Gia Mộc nhập mật khẩu hoàn thành giao dịch.

Tiêu Văn Linh xách túi đồ, không biết nên làm thế nào, cô ta nói: “Chị cho em số điện thoại, sau khi làm rõ chuyện thẻ ngân hàng, em sẽ lập tức trả tiền cho chị”.

“Ờ”. Lâm Gia Mộc viết một số điện thoại di động lên mặt sau hóa đơn mua hàng: “Em có về bệnh viện không? Chị lái xe đến, cho em quá giang một đoạn”.

“Không, em phải đến ngân hàng”. “Chị đi cùng em”.

“Không cần, chị còn phải trông con mà”.

Tiêu Văn Linh gào khản cả giọng qua điện thoại: “Củng Hâm, tôi biết anh hận tôi, nhưng Thông Thông tốt xấu gì cũng gọi anh là bố bao nhiêu năm, thế mà lúc này anh đến tòa án kiện tôi, đóng băng tất cả thẻ của tôi… Thông Thông còn ở bệnh viện, cần tiền chữa bệnh… Đừng quên trong những tấm thẻ đó có một nửa là tiền tiết kiệm của tôi…”.

Nghe tiếng khóc của cô ta, tâm tình vẫn vô cùng căm phẫn của Củng Hâm đột nhiên vui vẻ hơn một chút, có một loại khoái cảm như báo được thù: “Thông Thông không phải con tôi, nó thế nào thì liên quan quái gì tới tôi? Tôi còn không đòi cô tiền nuôi dưỡng và thiệt hại tinh thần bao nhiêu năm đấy”.

“Củng Hâm, anh không được quá tuyệt tình như vậy”.

“Là tôi tuyệt tình hay là cô tuyệt tình? Củng Hâm tôi có điểm nào có lỗi với cô? Cô cắm sừng tôi bao nhiêu năm, còn để tôi nuôi con cho thằng khác… Bây giờ cô biết sợ, biết hối hận rồi à? Tôi cho cô hay, muộn rồi!”.

“Củng Hâm, nếu anh muốn ly hôn thì có thể hẹn thời gian, chúng ta cùng đến cục Dân chính làm thủ tục. Tôi không cần nhà, tôi cần tiền…”.

“Nhà vốn cũng không liên quan gì đến cô. Luật sư nói rồi, nhà là tôi mua trước khi cưới, là tài sản trước hôn nhân của tôi. Cô chỉ được sở hữu một nửa phần trả góp sau đó. Cô ngoại tình sau khi cưới, rõ ràng là bên có lỗi, tôi có quyền yêu cầu nhận nhiều tài sản hơn, cũng có quyền bắt cô bồi thường!”.

“Tôi có lỗi, tôi xin lỗi, nhưng Thông Thông có tội gì?”. “Sự tồn tại của nó chính là tội lỗi!”.

“Nên anh mới cố tình làm to chuyện đúng không? Làm cho tất cả mọi người đều biết anh là kẻ đổ vỏ? Tốt! Tôi cũng không cần giữ thể diện nữa, bây giờ tôi sẽ đến tòa án. Tôi phải hỏi họ xem, đóng băng tất cả thẻ ngân hàng của tôi làm tôi không có tiền trả viện phí cho Thông Thông, nếu Thông Thông có gì không hay, họ có thể chịu trách nhiệm được không?”.

Lâm Gia Mộc bỏ tai nghe xuống, lấy một con vịt màu vàng trong túi mua hàng ra cho đứa bé chơi. Trịnh Đạc cầm con vịt lên ngửi, không có mùi gì lạ, lại nhìn bao bì: “Hơn một trăm tệ?”.

“Vịt cao su thương hiệu nước ngoài nhập khẩu”. Lâm Gia Mộc nhún vai: “Nghe nói là an toàn, không độc”.

“Dù thế mang về cũng phải rửa qua chứ”. Trịnh Đạc vội giật con vịt lại trước khi đứa bé cho con vịt vào miệng: “Hai người họ muốn kiện tụng à?”.

“Ờ”.

Lâm Gia Mộc xem thường loại phụ nữ ngoại tình cắm sừng ông xã lại sinh con không rõ bố là ai, cũng xem thường loại đàn ông hẹp hòi hoàn toàn quên hết tình bố con sáu năm trời như Củng Hâm, lại còn tên Ngũ Tư Lượng rõ ràng không muốn chịu trách nhiệm, số thằng bé Thông Thông đúng là quá khổ.

“Tiêu Văn Linh xin tòa án hủy đóng băng tài sản cho Thông Thông chữa bệnh, khả năng thành công là bao nhiêu?”.

“Chín mươi phần trăm”.

Nói cho cùng thì tòa án vẫn bảo vệ bên yếu thế. Bây giờ Thông Thông cần điều trị, bất kể thế nào Thông Thông cũng là con do Tiêu Văn Linh sinh ra khi cuộc hôn nhân với Củng Hâm vẫn còn giá trị. Tiêu Văn Linh dùng tài sản chung của hai người thanh toán chi phí chữa bệnh là chuyện đương nhiên, có điều ai cũng không biết Củng Hâm có nổi điên một lần nữa hay không.

“Có cần nói với Củng Hâm chuyện Ngũ Tư Lượng không?”.

“Em sẽ hoàn thiện tài liệu để kết thúc vụ này. Những gì chúng ta nên làm đều đã làm xong, kết quả cuối cùng thế nào là chuyện của ba người này”. Lâm Gia Mộc cảm thấy trong lòng vẫn có một tảng đá lớn. Người bị hại vô tội nhất trong vụ này thực ra là Thông Thông, người gánh chịu hậu quả cuối cùng cũng là Thông Thông.

Mục lục
loading...