Menu

HƯỚNG DẪN XỬ LÝ RÁC THẢI-Quyển 13.Chương 5


Hướng Dẫn Xử Lý Rác Thải


Tác giả: Mộng Lý Nhàn Nhàn


Q.13 – Chương 5: Tìm Kiếm

Trích lời Gia Mộc: Một trong những điểm đặc thù của người nói dối là họ luôn thêm vào một số chi tiết vô dụng để “chứng minh” lời nói của mình là thật.

Trong máy tính của Lục Thiên Phóng đương nhiên có thư mục ẩn, sưu tầm không đến hai mươi bộ phim sex của Nhật và hơn bốn mươi bộ phim sex Âu Mỹ, khẩu vị rất tạp, không quá bốn bộ phim hạng nặng, ngày tháng tải về kéo dài đến ba tuần trước.

Số lượng khủng hơn là các trận đấu NBA và MLB độ nét cao, gần như đều được tải ngay trong ngày hoặc hôm sau. Lục Thiên Phóng là fan ruột của đội Knicks và Yankees của New York, sưu tập hầu hết các trận đấu của hai đội này từ năm 2008 tới nay.

Bình thường các hoạt động trên mạng của cậu ta gần như đều xoay quanh hai đội này. Cậu ta theo dõi Facebook và Twitter của hai đội và của các cầu thủ. Bạn bè ngoài bạn học ra, còn lại đều là những người cùng sở thích. Hoạt động trên mạng của cậu ta có thể nói là tương đối đơn thuần.

Còn weibo trong nước, cậu ta kết bạn với mấy người nhưng bản thân lại ít đăng gì. Thường có một số người đẹp mời cậu ta trò chuyện, cậu ta cũng nói vài câu với mấy cô nàng có ảnh đại diện tương đối đẹp, nhưng nhìn chung là hoạt động không nhiều.

QQ của cậu ta được dùng từ lâu, đã đăng ký được gần năm năm, số QQ là năm chữ số, bạn bè trừ mấy người bạn ra toàn là phụ nữ, nội dung chat gần như hầu hết đều là tán tỉnh. Lâm Gia Mộc phát hiện ít nhất năm, sáu phụ nữ mặt mũi xinh đẹp, tuổi từ hai mươi đến ba mươi có quan hệ như bạn tình với cậu ta, những người này có trong danh bạ điện thoại di động của cậu ta, còn “bạn tình” trên QQ thì nhiều hơn một chút. Gu chọn người của Lục Thiên Phóng phần lớn là có giáo dục, từng du học, tác phong rất Tây hóa, biết chơi, ham chơi. Một số người trong số này nói đã có bạn trai gì đó, Lục Thiên Phóng sẽ chúc mừng mấy câu rồi không liên lạc nữa.

Sau khi tin tức Lục Thiên Phóng bị bắt được truyền ra, những bạn thân này gần như mỗi người đều gửi dăm ba tin nhắn, đều là hỏi cậu ta thế nào. Còn có người nói phải đi lột da con bé đó.

Trong đó có một tin nhắn rất thú vị: “Hôm đó em đã bảo anh con bé đó không tử tế gì mà anh không tin, cứ nhất quyết đòi chơi với nó, bây giờ to chuyện rồi chứ gì? Đừng tìm em làm nhân chứng, ông già em sẽ đánh gãy chân em mất”.

Lâm Gia Mộc mở trang QQ cá nhân của người này, tra được thân phận của người này. Người này cũng là một bạn thân kiêm bạn tình của Lục Thiên Phóng, tên là Vi Vi.

Cô tra hết tất cả danh sách bạn bè, nhưng không có bất cứ dấu vết nào của Hà Điền Điền. Điều này không hề phù hợp với thông tin Hà Điền Điền trò chuyện trên mạng với Lục Thiên Phóng mà bạn cùng phòng của Hà Điền Điền nói.

Trịnh Đạc xem xét nội dung tin nhắn trên tất cả điện thoại di động nhưng cũng không có dấu vết của Hà Điền Điền. Hà Điền Điền dường như hoàn toàn không tồn tại trong thế giới của Lục Thiên Phóng, đến tận hôm cô ta chết.

“Lưu Chí đăng weibo rồi”. Trịnh Đạc theo dõi weibo của Lưu Chí với nickname Lãng Tử. Nội dung mới nhất Lưu Chí đăng là: “Bị cảnh sát tìm được rồi, dẫn đi hỏi cung. So với bắt được hung thủ, hiển nhiên bọn họ muốn tôi câm miệng hơn. Trọn hai mươi tư tiếng hỏi cung làm tôi kiệt sức, có lúc tôi đã muốn bỏ cuộc, nhưng nghĩ đến Điền Điền, tôi lại có dũng khí. Lục Thiên Phóng, anh Lưu của mày quả nhiên rất chăm sóc mày, hôm nay chính là hắn hỏi tao. Hắn béo hơn trong tưởng tượng của tao, không biết đã ăn bao nhiêu mồ hôi nước mắt nhân dân”.

Ảnh đăng kèm là ảnh cảnh sát Lưu trên bức tường quang vinh của phòng cảnh sát.

Trịnh Đạc đóng cửa sổ lại, không xem nội dung bình luận bên dưới. Hiển nhiên cảnh sát Lưu lại lần nữa bị đẩy lên đầu sóng ngọn gió, năm nay số cảnh sát Lưu quả thực khổ vì tiểu nhân.

Khoảng một tiếng sau Trịnh Đạc nhận được một tin nhắn: “Hôm qua tôi xuống nông thôn bắt tù trốn trại, hoàn toàn không ở thành phố. Lưu Chí chỉ bị dẫn tới phòng cảnh sát hỏi cung, thời gian không vượt quá một tiếng. Bây giờ thái độ của lãnh đạo đã lỏng hơn, gọi tôi lên nói chuyện, bảo tôi điều tra thông tin về Lưu Chí”.

Xem ra Lưu Chí trộm gà không được còn mất nắm gạo, có một số việc làm quá lại hóa hỏng. Hắn cho rằng tâm tình của dân mạng tiếp tục bị kích động thì cảnh sát sẽ sợ, lại không biết lần này hắn động đến cảnh sát, rõ ràng đã động đến nơi không nên động đến.

Quả nhiên weibo của phòng cảnh sát thành phố A nhanh chóng tung ra phản ứng: “Liên quan đến vụ án nhảy lầu ngày 9 tháng 12, hôm qua phòng cảnh sát gọi năm người có quan hệ mật thiết với nạn nhân Hà đến lấy lời khai theo trình tự thường lệ trong đó có Lưu Chí, thời gian lấy lời khai từ một giờ chiều đến năm giờ chiều, thời gian Lưu Chí bị hỏi tổng cộng bốn mươi lăm phút. Cảnh sát Lưu đúng là đội trưởng đội cảnh sát hình sự phòng cảnh sát thành phố A, nhưng ngày hôm qua cảnh sát Lưu tham dự vây bắt nghi phạm khác hoàn toàn không liên quan đến vụ án này tại thôn XX xã XX, không hề có mặt ở đây”.

Mặc dù lượng chia sẻ thông tin này kém xa nội dung Lưu Chí đăng nhưng lại khiến một số người hoài nghi, hướng gió từ từ thay đổi. Lưu Chí từ một người tiết lộ đáng tin biến thành một người tiết lộ có thể đã bịa đặt.

“Vâng, thưa giáo sư, là em giới thiệu bà ấy đến. Em cho rằng vụ án Lục Thiên Phóng là một ví dụ điển hình về dư luận ảnh hưởng đến tư pháp. Vâng, thưa giáo sư, đúng là em đã hơi mạo muội. Có điều em cho rằng giáo sư… Vâng, vâng, em nhất định sẽ đến nhận lỗi trước mặt giáo sư. Vâng, em sai rồi, em xin lỗi… Giáo sư bảo trọng thân thể, chúc giáo sư năm mới vui vẻ… Không ạ, không phải bây giờ chúc mừng thì tết Dương lịch em không gửi thiệp chúc mừng cho giáo sư nữa… Vâng… ngoài thiệp mừng còn có cả rượu… vâng… còn có sách… Em hiểu rồi, em xin lỗi, thật sự xin lỗi giáo sư”. Lâm Gia Mộc ngắt điện thoại.

“Ông ấy không nhận lời à?”.

“Ông ấy nhận lời rồi, nhưng bắt chẹt em hai chai Mao Đài và bộ luật Mỹ nguyên bản mới nhất, hơn nữa phải chuyển phát nhanh đến văn phòng ông ấy chứ không phải đưa đến nhà. Vợ ông ấy quản nghiêm lắm”.

Vụ án Lục Thiên Phóng giằng co trọn ba ngày dường như dần có dấu hiệu nới lỏng, hai người họ cũng bắt đầu có tâm tình nói đùa.

Trong buổi thảo luận về vụ án, cảnh sát Lưu đặt túi vật chứng đựng điện thoại iPhone 5S của Lục Thiên Phóng lên bàn: “Tôi đã xem lịch sử trò chuyện vừa rồi anh Tống nói, nhưng có một sơ hở rõ ràng. Ngày tháng trong lịch sử trò chuyện bắt đầu từ ba tháng trước, cũng chính là đầu tháng Chín. Tôi nhớ không lầm thì cuối tháng Chín iPhone 5S mới phát hành, thời gian đưa ra thị trường còn muộn hơn một chút…”.

“Có lẽ hắn đã roaming(*) lịch sử trò chuyện”.

(*) Roaming: chuyển vùng dữ liệu.

“Chỉ roaming lịch sử trò chuyện với Hà Điền Điền ở số QQ này? Còn lịch sử trò chuyện của số QQ hắn đã dùng năm năm trên một chiếc điện thoại di động và máy tính xách tay của Apple khác lại không roaming?”.

“Hắn chính là hội viên siêu cấp…”.

“Nhưng hắn không roaming lịch sử trò chuyện”.

Nói cho cùng, Lục Thiên Phóng không hề để ý đến những cuộc trò chuyện câu được câu chăng trên QQ đó.

Trưởng phòng cảnh sát hơi lớn tuổi, nghe bọn họ nói những chuyện này chỉ nửa hiểu nửa không. Có điều ông ta biết hơn mười người trước mặt này cũng không phải chuyên gia: “Được rồi, các anh đừng tranh luận nữa. Cậu Triệu phòng công nghệ đã tan làm chưa? Về nhà rồi cũng gọi cậu ấy tới đây. Tôi nhớ cậu ấy là chuyên gia, để cậu ấy xem cái này là iPhone gì, xem có người nào thay đổi gì không?”.

Lúc này một nữ cảnh sát nói một câu: “Cho dù lịch sử trò chuyện là thật thì cũng chỉ có thể nói rõ hai người bọn họ có quan hệ luyến ái…”.

Cả phòng rơi vào yên lặng. Nói cho cùng trong vụ án này, mặc dù quần chúng trên mạng tức giận nhưng bằng chứng có thể định tội cho Lục Thiên Phóng quá ít. Đầu tiên có hai nhân chứng chứng minh Hà Điền Điền yêu Lục Thiên Phóng qua mạng, thậm chí chiếc váy Hà Điền Điền mặc hôm đến dự sinh nhật cũng là Lục Thiên Phóng tặng. Lễ tân của khách sạn cũng có thể chứng minh Hà Điền Điền tỉnh táo vào thang máy cùng Lục Thiên Phóng, ghi hình cũng có thể chứng minh Hà Điền Điền một mình rời khỏi phòng lên sân thượng. Cùng lắm là tình nhân cãi nhau, cô gái tự tử. Nếu không phải vụ này gây ra chấn động trên mạng như vậy thì họ chắc chắn sẽ không bắt người. Nhưng sau khi bắt người mới phát hiện sự tình không đúng, Lục Thiên Phóng hoàn toàn không thừa nhận từng yêu Hà Điền Điền qua mạng, chỉ nói là tình một đêm… Vì thế vụ án này mới trở nên phức tạp…

Cảnh sát Tống phụ trách vụ này cho rằng Lục Thiên Phóng có tật giật mình nên lời khai mới không hợp với sự thật. Cảnh sát Lưu vừa trở lại tổ chuyên án đã đưa ra nghi vấn lịch sử trò chuyện trên chiếc iPhone 5S tìm được trên người Lục Thiên Phóng khi bị bắt là giả, điều này làm cho vụ án càng trở nên khó khăn.

Lưu Chí thoạt nhìn “liên hệ có hạn” với chuyện này, nhưng lại là người đứng sau toàn bộ sự việc. Thú vị nhất là người này rất cố chấp, sau khi bị bóc mẽ vẫn nói năng hùng hồn, không những không xóa bài viết nói Lục Thiên Phóng được cảnh sát Lưu bao che mà còn đăng tiếp: “Cảnh sát Lưu mặc dù không ở đó nhưng tầm ảnh hưởng của hắn vẫn có, nếu hắn không có quan hệ gì với Lục Thiên Phóng thì vì sao một vụ án trọng đại như vậy, đường đường đội trưởng đội hình sự thành phố A lại không tham dự? Nhưng có một điều cộng đồng mạng đã lầm, cảnh sát Lưu không phải đệ của Lục Thiên Phóng, Lục Thiên Phóng là đệ của cảnh sát Lưu”.

Nội dung này được đăng khoảng nửa tiếng đã bị xóa, sau đó hắn lại đăng một bài khác: “Tôi đã đến thăm bố mẹ Điền Điền, thái độ của họ đối với tôi hoàn toàn thay đổi, đột nhiên trở nên lạnh nhạt với tôi. Chú và cậu bạn ấy lại có vẻ rất vui. Nghe nói đã bàn điều kiện xong xuôi rồi, nhà họ Lục đồng ý bồi thường một triệu để họ rút đơn kiện. Vụ án đại khái đã bị xử lý như vậy. Điền Điền, em trị giá một triệu, em biết không?”.

Bức ảnh kèm theo là ảnh đen trắng Hà Điền Điền mặc váy liền ngồi đọc sách trong phòng tự học.

Quả nhiên bài này vừa được đưa lên, quần chúng lại nổi giận, chỉ có mấy người chỉ ra vụ án này là án hình sự, hơn nữa còn chưa đến khâu khởi tố, hoàn toàn không thể có chuyện rút đơn kiện. Có điều những ý kiến này nhanh chóng chìm ngập trong biển bình luận, căn bản không có chút hiệu quả nào.

Uông Tư Điềm tắt điện thoại di động, xách giỏ trái cây vào nhà nghỉ Như Gia, bấm chuông cửa phòng 305. Một phụ nữ trung niên tóc búi, trang điểm đậm, mặc áo đen, dáng người biến dạng nghiêm trọng: “Cô là…”.

Người phụ nữ cúi đầu, nhìn thấy tay Uông Tư Điềm xách giỏ trái cây. “Cháu là bạn học của Điền Điền, nghe nói các cô ở đây nên đến thăm.

Cô là…”.

“Cô là mợ của Điền Điền”. Người phụ nữ cười nói: “Vào đi cháu”.

Mẹ của Hà Điền Điền dù đã ngoài bốn mươi nhưng dáng người còn rất đẹp, ngoại hình vẫn rất thanh tú, có thể thấy lúc trẻ là một người đẹp. Vì quá sốc, nên toàn thân đờ đẫn, mắt nhìn chằm chằm ra ngoài cửa sổ, không biết đang nhìn cái gì. Thậm chí lúc Uông Tư Điềm chào, bà ta cũng không quay lại.

“Từ khi Điền Điền xảy ra chuyện, chị ấy cứ nhìn thấy cô gái nào tầm tuổi Điền Điền là lại ngẩn ngơ, cháu đừng trách chị ấy”.

“Không đâu ạ”. Uông Tư Điềm cười nói: “Đây là chú Hà ạ?”.

Bố của Hà Điền Điền có ngoại hình rất bình thường, có điều không xấu, dáng người rất cao, đang ngồi mà vẫn cao hơn người khác một chút. Nhìn cách ăn mặc thì hai vợ chồng này không phải người có tiền, có điều cũng không thể nói là nghèo, thuộc tầng lớp làm công ăn lương ở thành phố. Còn chú của Hà Điền Điền ngồi bên cạnh lại mặc Âu phục thắt cà vạt, nhìn rất có tướng lãnh đạo. Uông Tư Điềm nhớ lại, chú của Hà Điền Điền có vẻ là cán bộ ở một cơ quan nào đó.

loading...

“Cháu là bạn đại học hay là cấp ba của Điền Điền?”. Người nói chuyện với Uông Tư Điềm cũng là ông chú này.

“Cháu là bạn học cùng đại học”. “Sao nhìn cháu lạ thế nhỉ?”.

“Lần trước lúc các bạn học cùng đến, cháu có chút việc không đến được. Lần này xong việc cháu mới đến thăm cô chú được”.

“Ờ”. Chú của Hà Điền Điền gật đầu: “Cháu đến là vì chuyện trên mạng à?”.

“Mạng gì ạ?”.

“Cháu đừng lừa chú. Lưu Chí đã cho chú xem rồi. Nó nói việc này to chuyện rồi, không thể dùng tiền giải quyết. Hơn nữa nhà họ Lục có tiền, một triệu với một trăm đồng cũng không khác nhau nhiều…”.

“Lưu Chí?”. Uông Tư Điềm nhìn quanh: “Lâu lắm rồi cháu không nhìn thấy Lưu Chí. Bọn cháu sắp thi rồi, phải học rất nhiều, đã hai, ba ngày nay cháu không lên mạng”.

“Học tập là tốt, không được suốt ngày lên mạng”. Bố của Hà Điền Điền đột nhiên nói một câu, sau đó nhìn Uông Tư Điềm chằm chằm: “Chưa gặp cháu bao giờ”.

“Vâng, cháu…”.

“Chú không biết bạn học nào của Điền Điền. Hồi nó học cấp ba, mấy đứa bạn thân bất kể là trai hay gái chú đều biết, đứa nào tốt, đứa nào xấu, đứa nào ham chơi, đứa nào đáo để chú đều biết hết. Bây giờ thì không biết đứa nào cả. Nuôi con vào đại học làm gì, còn không bằng tốt nghiệp cấp ba cứ ở nhà, tìm bừa một chỗ làm thuê, sống bình an thật tốt”.

Uông Tư Điềm yên lặng một lát: “Chú, Điền Điền ngoan như vậy, chú dạy dỗ rất tốt”.

“Chú không dạy dỗ tốt, không dạy dỗ tốt!”. Ông Hà đột nhiên cầm ly trà ném mạnh xuống đất: “Không được nói đến tiền! Ai cũng không được nói đến tiền với tôi! Tôi cần con gái tôi! Tôi cần hung thủ hại con gái tôi bị chém thành ngàn mảnh!”.

Uông Tư Điềm hoảng sợ đứng lên, quần bị mảnh ly trà rạch một vệt. Mợ của Hà Điền Điền kéo Uông Tư Điềm lại: “Anh có nổi cáu cũng không được đập phá lung tung chứ! Cháu qua đây, để cô xem cháu có bị thương không”.

“Không, cháu không sao”. Uông Tư Điềm lắc đầu: “Cô, cháu muốn hỏi cô có thể liên lạc với Lưu Chí không. Cháu là ủy viên học tập lớp cháu, Lưu Chí trốn học quá nhiều, giáo viên bảo cháu tìm cậu ta”.

“Có, có. Cháu chờ một chút, nó có để lại số điện thoại”.

Mợ Hà Điền Điền lấy một quyển vở ra, trong đó ghi rất nhiều số điện thoại, tìm được số của Lưu Chí ở một góc, quả nhiên khác số hắn vẫn dùng mọi ngày.

Cảnh sát Lưu lật xem báo cáo khám nghiệm tử thi, lông mày nhíu chặt. Bác sĩ pháp y sở cảnh sát tỉnh phái tới bác bỏ nhận định nạn nhân tự tử của pháp y thành phố, viết nguyên nhân chết là chưa rõ, dùng bút đỏ khoanh tròn hai điểm rạn xương không rõ ràng trên ảnh chụp X quang. Trong lần đầu tiên khám nghiệm, bởi vì nguyên nhân chết quá rõ, toàn thân gãy xương nhiều nơi, cơ quan nội tạng tổn hại nghiêm trọng, có thể xác định là rơi lầu mà chết. Cộng thêm trên sân thượng không hề có dấu vết của người khác, cho nên pháp y kết luận là tự tử. Nhưng pháp y của tỉnh lại cho rằng trước khi chết nạn nhân có khả năng đã giằng co vì có hai điểm rạn xương trên cánh tay không giống những chỗ gãy xương khác. Còn trước khi chết nạn nhân có bị xâm hại tình dục hay không thì hai vị bác sĩ pháp y lại nhất trí quan điểm, đều là không rõ. Có thể kết luận có hành vi tình dục, màng trinh nạn nhân bị tổn hại, nhưng không thể xác định là hiếp dâm, cũng không tìm thấy tinh dịch. Chỉ có thể xác nhận nạn nhân có hành vi quan hệ tình dục trong vòng hai mươi tư tiếng trước khi chết, hơn nữa đối tượng có dùng bao cao su.

Về điểm này thì Lục Thiên Phóng không hề phủ nhận. Cậu ta nói chính vì nạn nhân là gái trinh nên mới cãi nhau với nạn nhân. Cậu ta vốn cho rằng nạn nhân là một cô nàng ăn chơi, không ngờ lại là gái trinh. Không những rất thiếu kinh nghiệm ở trên giường mà còn bắt cậu ta chịu trách nhiệm, nói mãi cái gì mà yêu với đương. Cậu ta cảm thấy mình bị gài bẫy cho nên mới đuổi nạn nhân đi.

Cảnh sát Lưu đích thân hỏi Lục Thiên Phóng, lời khai của Lục Thiên Phóng không thay đổi, cuối cùng nói úp úp mở mở, sau khi Hà Điền Điền đi, cậu ta có nói chuyện với người khác và than vãn về chuyện này. Người đó còn nói cậu ta được hời còn làm bộ, có điều Lục Thiên Phóng không muốn nói ra thân phận của người đó. Cảnh sát Lưu tức giận đến mức suýt nữa động thủ đánh cậu ta. Lúc này là lúc nào mà còn muốn bảo vệ người khác?

“Số QQ đó là thế nào?”.

“Em chưa bao giờ dùng số đó. Em dùng QQ là để tán gái, đổi đi đổi lại phiền lắm”.

“Thế vì sao trong điện thoại của mày có số QQ đó và lịch sử trò chuyện?”.

“Cái này em không rõ. Em thường xuyên cho người khác mượn điện thoại nghịch, có thể là bọn nó làm…”.

“Điện thoại di động của cậu có tài khoản ngân hàng và tài khoản thanh toán qua mạng mà cậu cho mượn thoải mái?”.

“Anh, em chưa bao giờ để nhiều tiền trong tài khoản trên điện thoại, chỉ có hơn hai mươi ngàn, ai mà thèm trộm cắp chứ? Hơn nữa điện thoại không bao giờ nằm ngoài tầm mắt em, cho bọn nó mượn chơi một chút có sao”.

Thấy cảnh sát Lưu thẩm vấn, Lục Thiên Phóng rõ ràng thả lỏng hơn nhiều: “Anh, anh phải tin em, thật sự không phải em làm. Con bé đó nó muốn câu em… Em là ai chứ? Chưa đến ba mươi tuổi em có thể kết hôn sao?”.

“Bạn học của cô gái đó nói cậu dùng QQ câu người ta ba tháng, suốt ngày tán gẫu với người ta, trong điện thoại của cậu cũng có lịch sử trò chuyện”.

“Chắc chắn không có! Em tán gái chưa bao giờ quá một tuần, chơi được thì chơi, không chơi được thì nghỉ, em tuyệt đối không dây dưa. Hơn nữa cái điện thoại này em mới mua hơn hai tháng, sao có thể có lịch sử trò chuyện ba tháng trước?”.

“Vậy cậu nghĩ kỹ đi, hôm xảy ra chuyện ai đã sờ vào điện thoại của cậu?”.

“Ai sờ à…”. Lục Thiên Phóng gãi đầu: “Em đi vào nhà vệ sinh, tiện tay ném điện thoại di động cho bạn em”.

“Người bạn đó tên là gì? Đừng nói là cũng không thể nói được nhé!”. “Lưu Chí”.

“Sao cậu lại quen Lưu Chí?”.

“Nó là bạn của bạn em, bởi vì biết nhau nên chơi với nhau. Nó cũng không tồi, rất trọng nghĩa, chỉ đôi khi thích khoác lác. Nhà nó hình như là mở mỏ than, tiền không ít, có điều ông già nó hơi keo, mỗi tháng cho nó tiền tiêu vặt không nhiều. Đôi khi nó mặc hàng hiệu thật giả lẫn lộn, có điều nhìn chung cũng tạm được”.

Cảnh sát Lưu thật sự muốn nhảy qua bàn đánh cậu ta một trận, uổng cho bố mẹ cậu ta tinh khôn mưu mẹo lại sinh ra một thằng con trai chậm phát triển trí tuệ, ngoài lúc tiêu tiền thông minh một chút, còn lại không có một chút đầu óc nào, bị người ta bán còn giúp người ta đếm tiền: “Cậu có mua chiếc váy đỏ đó không?”.

“Váy đỏ? Không”.

“Cậu khẳng định chứ?”.

“Khẳng định quá đi chứ. Em chưa bao giờ mua váy cho gái, chỉ mua trang sức hoặc đồ lót”.

“Được rồi, anh biết rồi”.

“Anh, bao giờ em có thể ra ngoài?”.

“Cậu cứ ngoan ngoãn ở trong này, không được gây chuyện”. “Anh, em muốn ăn cá hồi! Em muốn ăn trứng cá muối!”. “Cậu ăn ngón tay mình ấy”.

Lục Thiên Phóng nằm bò trên bàn, chớp mắt nhìn cảnh sát Lưu rời khỏi phòng, đột nhiên thu lại vẻ cợt nhả, lau nước mắt không biết chảy ra từ bao giờ, đứng lên: “Có phải nên đi rồi không?”.

Một cảnh sát trẻ tuổi trông coi cậu ta nhìn cậu ta một cái, còng tay cậu ta lại, đột nhiên cảm thấy trên tay lành lạnh, rõ ràng là một giọt nước mắt vừa rơi xuống mu bàn tay, anh ta nói: “Anh đừng khóc. Bây giờ đội trưởng Lưu phụ trách vụ án này, chắc chắn sẽ tra rõ chân tướng”.

“Ờ”. Lục Thiên Phóng gật đầu: “Bên ngoài bây giờ đồn đại thế nào, có phải tôi nổi tiếng lắm không?”.

“Ha ha, đội trưởng Lưu không cho chúng tôi lên mạng xem tin tức”. Cảnh sát không trả lời thẳng, nhưng trong lòng Lục Thiên Phóng hiểu rất rõ, lần này mình ngã đau rồi. Thuở nhỏ cậu ta được học câu “Chúng khẩu đồng từ, ông sư cũng chết” mà không hiểu tại sao, bây giờ cuối cùng cũng hiểu được ý câu này.

Mục lục
loading...