Menu

HƯỚNG DẪN XỬ LÝ RÁC THẢI-Quyển 13.Chương 4


Hướng Dẫn Xử Lý Rác Thải


Tác giả: Mộng Lý Nhàn Nhàn


Q.13 – Chương 4: Quần Chúng Phẫn Nộ

Trích lời Gia Mộc: Dư luận vốn đã đáng sợ, mạng internet lại chắp thêm cánh cho dư luận làm nó biến thành quái thú.

Tuổi tác cao dần, bà Trương Nhã Lan cũng càng ngày càng ít ngủ. Lúc ở nhà đi thể dục sáng, nói chuyện hay tranh luận với chồng cũng coi như là có chuyện để làm. Nhưng ở thành phố A lạ người lạ đất, bà nhất thời không có cách gì gia nhập vào đội khiêu vũ quảng trường gần đó, sáng sớm mỗi ngày sau khi dậy chuẩn bị bữa sáng xong chỉ có thể bật máy tính chơi bài hoặc tán gẫu qua mạng với bạn, đến khoảng bảy rưỡi mang đồ ăn sáng xuống tầng dưới cho con gái và “con rể” ăn. Lâm Gia Mộc bây giờ tuần nào cũng có khoảng năm ngày không ở nhà mà ở nhà Trịnh Đạc. Mặc dù Trương Nhã Lan rất mừng khi thấy tình cảm của hai người bọn họ càng ngày càng tốt nhưng vẫn lo chuyện con gái không chịu kết hôn. Nhưng chồng bà nói đúng, Gia Mộc vốn tính bướng bỉnh, nếu cứ ép cô chỉ khiến cô bật lại. Bây giờ Trịnh Đạc xem ra rất đáng tin, bà vẫn nên đóng vai bà mẹ vợ rộng lượng quan tâm, chịu khó vun đắp tình cảm mới được.

Sáng sớm hôm nay lúc tán gẫu với chồng, chồng bà gửi cho bà một liên kết: “Bà đọc tin tức này xem, bà có nghe nói về chuyện này không?”.

Trương Nhã Lan mở liên kết ra xem và lập tức bị thu hút, sau khi xem xong đập bàn đứng dậy: “Bọn con nhà giàu này thật quá đáng, người ta con nhà lành mà bị giày xéo như vậy, đám cảnh sát làm gì mà còn không xét xử? Cái gì mà không đủ bằng chứng? Bằng chứng đã rõ thế cơ mà!”.

Vì vừa xem một tin tức như vậy, lúc mang đồ ăn sáng xuống tầng dưới, bà vẫn còn trong cơn giận. Uông Tư Điềm giúp bày bát đũa thuận miệng hỏi một câu: “Sao bác lại tức giận như vậy? Ai trêu chọc bác à?”.

Một câu này chọc đúng chỗ ngứa của Trương Nhã Lan: “Không ai trêu chọc bác hết. Chỉ là bác không hiểu, sự đời sao lại biến thành như vậy, có tiền có thế là có thể tùy tiện ức hiếp người lương thiện…”. Sau đó là nội dung khoảng hơn năm ngàn chữ, từ bản thân vụ án của Lục Thiên Phóng nói đến quá khứ, lại nói đến tương lai, nói tiếp đến giá trị cuộc đời…

“Một cô gái tốt như vậy, bác đọc những bài viết của bạn học nó mà muốn rơi nước mắt. Cháu nói xem, cái thằng Lục Thiên Phóng này tồi tệ thế nào? Con gái nhà người ta nâng niu nuôi dạy bao nhiêu năm mà bị nó hủy hoại như vậy, nó còn tìm người hắt nước bẩn, nói cô gái đó là gái gọi, đúng là chết rồi cũng không cho người ta được yên ổn…”.

Uông Tư Điềm ho một tiếng không nói gì. Sau khi liếc nhìn Lâm Gia Mộc, Trịnh Đạc tắt máy tính, thu hết những thứ cần thu, Lâm Gia Mộc nói: “Mẹ đừng suốt ngày đọc những tin tức trên mạng đó nữa. Những thứ này đều là nửa thật nửa giả, đều là những người vô trách nhiệm viết lung tung. Chân tướng sự việc còn chưa biết là thế nào. Mẹ phải tin tư pháp bây giờ là công chính, sẽ không để người tốt oan uổng, cũng sẽ không bỏ qua một người xấu nào”.

“Con cho rằng mẹ ngốc thật à? Sự đời bây giờ thế nào? Đen không nhất định là đen, trắng không nhất định là trắng, mẹ đã thấy quá nhiều rồi…”. Sau đó lại là bài phát biểu hơn năm ngàn chữ, tóm lại bà Trương Nhã Lan rất kích động, nói đến cuối cùng lại chuyển giọng: “Đúng rồi, Trịnh Đạc, không phải cháu biết một cảnh sát gọi là cảnh sát Lưu sao? Cậu ta nói thế nào về vụ án này?”.

“Anh ấy… dạo này anh ấy rất bận, hơn nữa anh ấy không bao giờ nói với cháu về những vụ án đang điều tra. Bác yên tâm, vụ án này nếu là anh ấy làm thì chắc chắn sẽ có một kết quả công bằng chính trực để bác hài lòng”.

“Để bác hài lòng thì có ích lợi gì? Phải làm cho người nhà cô gái đó hài lòng. Bác thấy trên mạng có người tiết lộ, người nhà họ Lục vẫn bám lấy người nhà cô gái đó, hình như là muốn giải quyết bằng tiền. Bác cũng không tin con gái người ta như hoa như ngọc bị chết không rõ ràng mà lại có thể giải quyết bằng tiền”.

Lâm Gia Mộc thoáng nhìn Trịnh Đạc, Trịnh Đạc nhìn Trương Nhã Lan, nở nụ cười đôn hậu: “Bác đừng tức giận vì chuyện của người khác nữa. Thôi bác ngồi xuống ăn sáng đi. Bánh đậu này là bác hấp à? Ngon quá”.

“Đương nhiên là bác hấp rồi. Đậu này là bác mua từ chợ nông sản về, đậu đỏ chính hiệu. Hôm qua bác đã hấp mấy cái… Cháu ăn thử xem có ngọt không…”.

Có lẽ vì người giúp việc bán thời gian thường xuyên đến quét dọn nên căn nhà của Lục Thiên Phóng sạch sẽ hơn họ tưởng nhiều. Phong cách thiết kế chỉnh thể vừa nhìn đã biết là của kiến trúc sư, phong cách cá nhân rất ít, toàn bộ đều là phong cách nhà ở kiểu Mỹ hiện đại. Đồ dùng trong nhà rất ít, rất thoáng. Vì không có người ở nên điều hòa hạ xuống nhiệt độ thấp, cả căn hộ khá vắng lạnh.

loading...

Lâm Gia Mộc và Trịnh Đạc trải tấm nhựa mỏng mỗi chiều hai mét ở cửa, thay đồ phẫu thuật, giày và găng tay dùng một lần đã chuẩn bị từ trước, bắt đầu tiến hành tìm kiếm trải thảm đối với cả ngôi nhà.

Ngoài mấy quyển tạp chí thời trang, tạp chí thể thao và tạp chí xe hơi, phòng khách chỉ có trái cây đã hỏng và gói bánh quy Oreo mới ăn vài cái. Ti vi bắt tín hiệu qua sóng wifi, bộ phim xem gần nhất là “The Walking Dead” của Mỹ. Các chương trình ưa thích của Lục Thiên Phóng có một nửa là phim Mỹ, một nửa là bóng rổ NBA. Bởi vì cậu ta không ở nhà, hệ thống đã tự động ghi lại ba trận đấu. Trịnh Đạc xem thời gian, hôm xảy ra chuyện cậu ta còn ở nhà xem hết một trận bóng rổ.

Phòng bếp rộng rãi sạch sẽ như chưa sử dụng bao giờ, thứ duy nhất có dấu vết sử dụng chính là ấm nước. Trong tủ lạnh có một nửa là bia Heineken, còn lại là pizza đông lạnh và các loại đồ ăn nhanh.

Nhà vệ sinh dùng cho khách đã được dọn dẹp, thùng rác sạch sẽ, nhưng bên cạnh cống thoát nước có mấy sợi tóc dài. Trong ngăn kéo có nửa lố bàn chải đánh răng chưa mở và nhiều dầu gội đầu, sữa tắm dùng một lần của khách sạn. Trong tủ là nguyên một lố khăn mặt chưa sử dụng.

Phòng ngủ phụ cũng rất gọn gàng sạch sẽ, nhưng trong tủ quần áo có mấy bộ quần áo không biết chủ nhân là ai.

Xem ra căn nhà này thường xuyên tiếp khách, nhưng khách đều sử dụng đồ dùng một lần, rốt cuộc có bao nhiêu người là bạn bè, bao nhiêu người là bạn gái thì không rõ.

Phòng sinh hoạt ở tầng hai bừa bộn hơn tầng một một chút, có mấy chiếc gối ôm rải rác, còn có nửa túi đồ ăn vặt và đồ uống. Một chiếc máy tính MAC của Apple đặt tùy tiện bên cạnh sofa, xem ra đây mới là địa điểm hoạt động thường ngày của Lục Thiên Phóng. Chăn trong phòng ngủ bị vén ra một nửa, tủ quần áo mở rộng cửa, ngoài mấy chiếc quần áo hiển nhiên là vừa được thay ra treo xiên xẹo bên ngoài, số quần áo còn lại đều ngay ngắn trật tự. Lâm Gia Mộc lật xem một lát, có một nửa số quần áo còn chưa thèm cắt mác. Phía sau tủ quần áo là phòng tắm khô ướt tách biệt, so với nhà vệ sinh ở tầng một phòng tắm trên này có sức sống hơn nhiều. Sữa tắm và dầu gội đầu đều là một nhãn hiệu của Mỹ. Lâm Gia Mộc xem qua tủ đựng mỹ phẩm, chỉ có các loại đồ dùng của nam, không có bất cứ dấu vết nào của phụ nữ. Bà Lục nói bạn gái của Lục Thiên Phóng cứ đến rồi lại đi, nhưng Lâm Gia Mộc thậm chí còn hoài nghi Lục Thiên Phóng đã bao giờ có “bạn gái” thật sự hay chưa.

Trịnh Đạc tắt đèn, bật đèn tử ngoại lên soi. Giường của Lục Thiên Phóng sạch sẽ đến bất ngờ. Xem ra có người vừa thay ga trải giường. Anh ta lật ga trải giường lên, bất ngờ phát hiện một chiếc máy tính bảng. Anh ta cầm máy tính bảng, bật đèn, ra hiệu với Lâm Gia Mộc, không ngờ Lâm Gia Mộc lại bê một cái hòm từ trong phòng chứa đồ ra, bên trong có một nửa là các loại điện thoại di động, máy tính bảng còn chưa mở hộp, một nửa còn lại là các loại sản phẩm kỹ thuật số gần như mới, tuyệt đại bộ phận là sản phẩm của Apple, có một số ít là của Samsung. Có điều về tổng thể thì Lục Thiên Phóng là fan của Apple, chỉ cần Apple ra điện thoại mới là chắc chắn sẽ mua. Lần này thậm chí cậu ta còn mua đủ bộ các màu iPhone 5S…

“Tư Điềm sẽ ghen tị với cậu ta đến chết mất”, Lâm Gia Mộc cười nói.

Người thường xuyên thay điện thoại di động như vậy, chắc hẳn lượng thông tin có thể chứa đựng trong điện thoại di động cũng có hạn, vì thế giá trị của chiếc máy tính MAC đó càng cao hơn. Lâm Gia Mộc dùng ổ cứng di động sao chép lại toàn bộ dữ liệu trong chiếc máy tính này.

Hai người sắp xếp lại đồ đạc y nguyên như cũ, từ tầng hai lại lùi xuống tầng một, cất mấy bộ quần áo vào ba lô, cuộn tấm nhựa lại cất đi rồi rời khỏi ngôi nhà này.

Hôm sau người giúp việc theo giờ của nhà họ Lục nhìn thấy chìa khóa trong thùng thư, trong lòng cảm thấy kỳ lạ, không biết vì sao bà chủ lại dặn mình để chìa khóa lại. Mở cửa vào nhà lại phát hiện không có bất cứ đồ đạc nào bị động tới… Lúc lên tầng hai dọn phòng, bà ta phát hiện quả nhiên thiếu mấy bộ quần áo. Chẳng lẽ đúng là bà chủ sai người đến lấy mấy bộ quần áo? Bà ta lắc đầu. Thế giới của người có tiền, người bình thường không hiểu được. Lúc bà ta chuẩn bị dọn phòng thì chuông cửa vang lên. Một tờ lệnh lục soát được giơ lên trước mặt… Bà ta nhìn mười mấy viên cảnh sát mặc cảnh phục trước mặt, mỉm cười: “Lục Thiên Phóng bình thường vẫn ở ngôi nhà này, các anh tới vừa đúng lúc, người nhà họ chỉ lấy đi mấy bộ quần áo, những thứ khác đều không động vào”.

Mục lục
loading...