Menu

HƯỚNG DẪN XỬ LÝ RÁC THẢI-Quyển 12.Chương 4


Hướng Dẫn Xử Lý Rác Thải


Tác giả: Mộng Lý Nhàn Nhàn


Q.12 – Chương 4: Điều Tra

Trích lời Gia Mộc: Con người hiện đại như đi trên đường cao tốc không dừng lại được, hai đầu đường lại tối đen như mực, trước mặt là sương mù. Tiến lên cần có dũng khí, nhưng ai cũng không dám dừng lại.

Trịnh Đạc rời mắt khỏi màn hình máy tính xách tay, nhìn Lâm Gia Mộc mặc áo ngủ bông, ngồi dưới đất, cầm ống nghe khám bệnh áp vào tường thay máy nghe trộm, không biết tại sao lại thấy rất buồn cười. Tóc cô hơi rối, gương mặt để mộc không trang điểm, áo ngủ in hình gấu Pooh, nhìn như một cô bé hơn hai mươi tuổi, chăm chú nghe ngóng như một bà già lắm chuyện, phải nói là vừa đáng yêu vừa không hợp.

Lâm Gia Mộc ngồi xổm một lát rồi đổi thành ngồi bệt, dùng tay sờ sờ bàn chân hơi lạnh. Tường phía bắc phòng ngủ của căn hộ này cũng là tường phòng ngủ của Dương Luy, lại xây bằng gạch ống. Lúc tâm tình kích động, Dương Luy không chú ý khống chế âm lượng, dùng ống nghe áp lên tường không khác gì đang nghe trực tiếp tại hiện trường.

“Cãi nhau xong chưa?”. Trịnh Đạc đi tới, ngồi xuống bên cạnh Lâm Gia Mộc, kéo hai chân cô vào trong lòng. Căn hộ này bỏ không một thời gian khá dài, điều hòa cũng hỏng, hai chiếc máy sưởi cũng không thể tăng nhiệt độ cho cả phòng được.

“Rồi”. Lâm Gia Mộc gật đầu, rụt tay vào tay áo, hai chân được Trịnh Đạc ủ ấm rừng rực: “Anh làm thế nào kiếm được căn hộ này?”.

“Anh điều tra tình hình nhà cửa xung quanh nhà Dương Luy, phát hiện căn hộ này còn bỏ không. Nhân tiện lại tra chủ nhà, thì ra là của một người quen cá độ bóng đá thắng được. Anh gọi mấy cuộc điện thoại là mượn được”.

Lâm Gia Mộc không hỏi là người quen nào. Làm nghề này của họ, tuy nói toàn là giải quyết việc gia đình, nhưng suy cho cùng thì vẫn dựa vào các mối quan hệ. Cô có quan hệ với bên chính quyền và tư pháp, Trịnh Đạc thông qua cảnh sát Lưu biết được không ít người ở cả hai bên đen trắng. Những nhân vật có máu mặt ở thành phố A dù ít dù nhiều đều có quan hệ với nhau, chỉ cần tìm đúng người, người ta sẽ nể mặt mình.

“Nếu em thấy lạnh thì về nhà với mẹ đi, anh ở đây trực đêm cho”.

Trịnh Đạc chỉnh lại tóc cho cô.

“Không lạnh”. Lâm Gia Mộc gối đầu lên đùi Trịnh Đạc. Nói thật, gối lên đùi anh ta không thích lắm, bắp đùi quá cứng, đau đầu, có điều lại tốt cho xương cổ: “Điều anh nói với mẹ em là thật lòng à?”.

“Câu nào?”, Trịnh Đạc cười xấu xa. Lâm Gia Mộc nhéo anh ta một cái, Trịnh Đạc giữ tay cô lại, đưa lên miệng mình: “Anh cảm thấy có những lời chúng ta không cần phải nói quá rõ ràng, tóm lại chỉ cần em chuẩn bị xong, bất cứ lúc nào anh cũng sẵn sàng cùng em đi đăng ký”.

“Một tờ đăng ký đó thì có thể chứng minh được cái gì?”.

“Để anh nghĩ xem. Có đăng ký kết hôn sẽ có thể làm giấy chuẩn sinh(*), sau này thu nhập của công ty không cần phải phân chia, coi như tài sản chung của vợ chồng, rồi vay tiền, mua xe. Đúng rồi… anh và em đều có nhà, mua nhà phải hạn chế…”.

Lâm Gia Mộc cười. Một chuyện nghiêm túc như kết hôn mà qua lời Trịnh Đạc lại đơn giản đi rất nhiều. Nhưng nếu thật sự đơn giản như vậy đã tốt. Nhìn bao nhiêu cặp nam nữ hợp rồi lại tan, nói thật Lâm Gia Mộc thấy sợ. Đại đa số những người đó đều đã từng yêu nhau say đắm, lúc đi vào cung điện hôn nhân trong lòng cũng tràn ngập chờ mong, cuối cùng lại thành tình cảnh hai người trở mặt thành thù, tính toán lẫn nhau…

Trịnh Đạc vuốt vuốt vai cô: “Con người, nói cho cùng ai cũng sẽ thay đổi…”.

Anh ta yên lặng một lát. Năm đó anh ta không tin con người sẽ thay đổi, cho rằng mình và Tiết Văn Vũ sẽ ở bên nhau suốt đời, nhưng không

(*) Giấy chuẩn sinh: Ở Trung Quốc, sau khi đăng ký kết hôn, nếu muốn có con phải đi đăng ký giấy chuẩn sinh, giấy này tương đương với việc nhà nước cho phép cặp vợ chồng đó được sinh con.

Không ngờ tạo hóa trêu ngươi: “Vừa rồi thấy báo mạng đưa tin Paul Walker chết rồi, tai nạn giao thông. Hôm kia anh và cảnh sát Lưu còn nói phải đến rạp xem Fast and Furious 7…”.

Lâm Gia Mộc không biết Paul Walker ai, nghe thấy Trịnh Đạc nói đến Fast and Furious 7 mới liên hệ được đến tài tử này. Cô vỗ vỗ cánh tay Trịnh Đạc. Trịnh Đạc không phải một người hâm mộ cuồng nhiệt, nhưng anh ta đã theo dõi loạt phim này một thời gian dài.

“Con người là như vậy. Hôm nay chúng ta ở bên nhau, ngày mai có khi anh ra ngoài sẽ bị tai nạn giao thông. Cứ nghĩ ngày mai thế nào, mười năm sau sẽ thế nào, hai mươi năm sau sẽ thế nào thì cuộc sống còn gì ý nghĩa? Cho dù sau này hai chúng ta cũng trở mặt thành thù, công kích lẫn nhau giống như người khác, nhưng giờ này phút này chúng ta vẫn tốt đúng không? Lâm Gia Mộc, anh thật sự rất, rất yêu em. Đời này anh chưa thật sự yêu người nào, ngay cả đối với Tiết Văn Vũ, anh cũng không rõ có phải tình yêu không. Nhưng anh biết anh yêu em. Sáng sớm hôm nay ngủ dậy, nhìn thấy em ngủ bên cạnh anh, anh cảm thấy cực kỳ hạnh phúc”.

Lâm Gia Mộc yên lặng. Cô có yêu Trịnh Đạc không? Bao nhiêu năm nay, Trịnh Đạc là người đàn ông duy nhất có thể ở bên cạnh cô lâu như vậy, cũng là người đàn ông duy nhất cô muốn gọi điện thoại khi bị tổn thương. Bất kể ngoài miệng cứng rắn thế nào, trong lòng cô cũng đã yêu. Như Trịnh Đạc nói, nằm ngủ bên nhau sẽ cảm thấy rất hạnh phúc, sẽ không đột nhiên bừng tỉnh giữa đêm, nhìn khuôn mặt xa lạ bên cạnh mình, cảm thấy mình vừa làm một chuyện cực kỳ ngu ngốc, sau đó mặc quần áo lái xe bỏ đi, trốn về nhà mình, làm bộ hết thảy đều không xảy ra, mà sẽ nhìn mặt đối phương, gối đầu lên vai đối phương, muốn ngủ thêm một lát nữa…

Cho nên, hãy sống ở hiện tại?

Trước đây cô cảm thấy câu này rất giả tạo, người nói lời này đều là người vô trách nhiệm, muốn tìm một cái cớ. Bây giờ nghĩ lại, phải là người hết sức dũng cảm mới dám nói sống ở hiện tại, không nghĩ đến tương lai. Còn đi một bước nghĩ ba bước, suy tính tất cả mọi chuyện đều chu toàn, có lẽ lại bỏ lỡ một cảnh đẹp lướt qua trước mặt… Cô không nói gì, nắm tay Trịnh Đạc, kéo Trịnh Đạc cùng nằm xuống với cô, gối đầu lên vai anh ta: “Anh để em suy nghĩ một chút”.

“Được”. Trịnh Đạc dùng ngón tay chải tóc cô. Khi thật lòng yêu một người thì chỉ ôm là đủ, có lúc ôm còn thân mật hơn ân ái rất nhiều.

“Reng reng…”. Lâm Gia Mộc bấm chuông cửa. An Tố Trân vẫn chỉ mở hé cửa.

“Trong nhà không có người”.

“Cô, chẳng lẽ cô không phải là người à?”. Lâm Gia Mộc cười nói: “Cháu đến lấy đĩa”.

An Tố Trân nhận ra Lâm Gia Mộc, biết cô là hàng xóm. Tối qua bà ta cho cháu trai ăn bánh ngọt, cháu trai cũng nói rất ngon. Mặc dù bà ta chỉ ở nông thôn không đến hai mươi năm, thời gian còn lại đều là “người thành phố”, nhưng vẫn giữ được bản sắc của người nông thôn, chẳng hạn như hiếu khách, đặc biệt là đối với hàng xóm.

“A, là cháu à, mau vào nhà đi”.

Lâm Gia Mộc thay dép vào nhà. Ti vi trong phòng khách đang mở kênh thiếu nhi, một cậu bé khoảng ba tuổi đang hoa chân múa tay trước ti vi.

“Đây là cháu trai cô à? Luy Luy đang có thai cháu thứ hai ạ?”.

“Nó có thai lần đầu. Đây là con trai của thằng con lớn nhà cô, tên là Đại Bảo”.

“A, Đại Bảo, nhìn đáng yêu quá, khỏe mạnh kháu khỉnh”. “Đâu, chỉ là khỏe mạnh, ít khi đau ốm thôi”.

Nói ngọt là một vũ khí hiệu quả, đối với một bà già như An Tố Trân, khen cháu trai bà ta có hiệu quả hơn khen bản thân bà ta nhiều.

“Cháu ngồi đi, cô đi lấy trái cây cho cháu ăn”. “Không cần đâu ạ, cháu vừa ăn bên nhà rồi”.

Lâm Gia Mộc ngồi xuống sofa. Đồ trang trí làm người khác chú ý nhất trong phòng khách chính là ảnh cưới của Dương Luy và Văn Minh. Hai người này trai tài gái sắc, ảnh cưới phải đạt cấp bậc của đại minh tinh: “A, đây là con trai cô à? Nhìn rất đẹp trai, thảo nào lại lấy được một nàng dâu xinh đẹp như Dương Luy”.

“Không phải cô khoe khoang chứ Văn Minh nhà cô quả thật ngoại hình rất đẹp. Lúc vừa thi đỗ công chức, rất nhiều người xếp hàng giới thiệu đối tượng cho nó, điều kiện kém nhất cũng là khuê nữ của ông chủ lớn, nhưng Văn Minh nhà cô vẫn chỉ yêu Dương Luy…”.

“Đó là tình cảm của họ tốt”, Lâm Gia Mộc cười nói. Thảo nào Dương Luy không ưa bà già này. Con trai nhà mình là bảo bối, khuê nữ nhà người ta là cỏ rác, lấy một công chúa cũng chê người ta xấu: “Cô không phải người ở nơi này ạ?”.

“Cô là người Hà Bắc”.

“A, nghe giọng cô cũng đoán được. Cô đến đây cũng phải đi xa nhỉ?”.

“Chứ sao, cũng vất vả chứ. Nhưng con dâu có thai, cô là mẹ chồng không đến hầu hạ, sau này lại bị người ta oán trách”. An Tố Trân nói với giọng Hà Bắc rất nặng: “Nhưng cô con dâu này thật là khó hầu hạ, ở chỗ cô có người ngày nấu ba bữa cơm, quét dọn nhà cửa là mừng lắm rồi, đằng này nó vẫn không thích…”.

“Thanh niên bây giờ đều thích tự lập”. Lâm Gia Mộc quan sát căn hộ này, bất kể diện tích hay là trang thiết bị đều có thể được coi là trên mức trung bình: “Căn hộ này không rẻ, đồ đạc cũng đều là loại tốt nhất. Lúc hai đứa cưới nhau, nhà cô chắc bỏ ra không ít tiền”.

“Căn hộ này là nhà thông gia trả tiền ban đầu, nhà cô chi ba trăm ngàn hoàn thiện, mua xe, đến bây giờ hai vợ chồng nó còn phải trả nợ”.

“Bây giờ ai cũng vay trả góp cả. Cháu nghe nói con trai cô là công chức, phúc lợi tốt, lại có quỹ nhà ở, có thể nộp ít tiền hơn nhiều”.

“Cô cũng không hiểu…”. Bà già cười hì hì. Bà ta rất thích nghe người khác nói con trai mình là công chức, là quan: “Đại Bảo, cháu làm gì thế? Dám vào phòng thím à?”.

Đại Bảo hoảng sợ đóng cửa lại, quay lại tìm bà nội: “Bà nội, cháu đói”.

“Cháu chờ chút. Bà lấy sữa cho cháu uống”. Bà già đứng dậy, lấy một hộp sữa trong tủ lạnh cho Đại Bảo uống: “Thằng cháu nội này bị con dâu lớn của cô chiều hư rồi, suốt ngày uống sữa như uống nước. Như một thùng sữa này, chưa được một tuần đã hết sạch rồi”.

“Trẻ con uống nhiều sữa mới cao được mà”. Lâm Gia Mộc xoa đầu Đại Bảo: “Cô dẫn Đại Bảo đi bao lâu rồi? Mẹ nó không nhớ nó à?”.

“Cái đứa con dâu lớn nhà cô ấy, cho nó một cái bàn mạt chược thì bố mẹ đẻ nó cũng không nhớ, nói gì đến con trai. Đại Bảo từ nhỏ đã được cô nuôi, không nhìn thấy nó mẹ nó càng thích. Sau này Luy Luy sinh cho cô thằng cháu thứ hai, cô sẽ nuôi cả hai thằng luôn”.

loading...

“Cô biết Luy Luy sẽ sinh con trai à?”.

“Không phải thì lại sinh thêm một đứa nữa. Phải có con trai, bà thông gia của cô là bác sĩ khoa sản, kiểu gì cũng có cách. Nhưng nếu sinh con gái thì cô không trông cho nó đâu”.

Là cháu gái sẽ không trông giúp? Bà già này ăn mặc như người thành phố, lối tư duy lại vẫn dừng lại ở nông thôn: “Cô có cháu đích tôn rồi mà, một trai một gái cho có nếp có tẻ”.

“Không được, không được, không có con trai thì khổ thân thằng Văn Minh. Không nói người khác, ngay như bà thông gia của cô, nuôi một đứa con gái vừa nhọc lòng vừa tốn kém. Nếu bà ấy có con trai thì có cần bỏ tiền mua cái nhà rộng thế này, lại suốt ngày mang đồ ăn đến không? Sinh được một đứa cháu ngoại còn mang họ nhà người khác, hai vợ chồng đó vẫn vui mừng, nhưng cô chỉ thấy họ đáng thương”.

Lâm Gia Mộc chỉ mất khoảng nửa tiếng đã thăm dò rõ ràng bà già này. Một bà già truyền thống, nhìn có vẻ đôn hậu, mắt lại sáng lấp lánh, cầm tay cô, xem kỹ chiếc vòng tay ngọc bích và hoa tai kim cương của cô, xem ra cũng có quan điểm và nguyên tắc sống rõ rệt, không phải một người dễ bắt nạt… Một bà già như vậy, Dương Luy chắc chắn không phải đối thủ, cho dù không thua thiệt thì cuối cùng sợ là cũng vỡ đầu chảy máu.

“Cháu không đi làm thật à? Chồng cháu làm nghề gì?”.

“Chồng cháu mở một công ty. Anh ấy không nỡ để cháu ra ngoài đi làm nên cho cháu ở nhà nội trợ”.

“Mở công ty thì chắc nhiều tiền, thế sao lại còn phải thuê nhà?”. “Việc làm ăn chủ yếu của nhà cháu không ở bên này mà ở Bắc Kinh.

Bọn cháu qua bên này mở công ty con, vợ chồng cháu ở đây hai tuần lại đi, căn hộ này là cháu mượn của một người bạn”.

“Cháu còn theo chồng đi công tác à?”.

“Biết làm sao được, đàn ông không giám sát chặt chẽ là không được, hơn nữa cháu là người thành phố A, theo anh ấy về chủ yếu là để thăm gia đình”.

“A, ra thế”. Bà già nói, mặt mày hớn hở: “Một mình cô ở nhà cũng không có việc gì, lúc nào rảnh cháu cứ qua bên này, cô cháu mình nói chuyện cho vui”.

“Vâng ạ”.

Lâm Gia Mộc lấy đĩa cáo từ. Bà già vừa đóng cửa lại đã nhếch miệng: “Nhìn thì trẻ nhưng tuổi tác xem ra cũng phải ba mươi rồi, trên tay không đeo nhẫn, cũng không giống người đã sinh đẻ. Cái gì mà chồng con, cặp với đại gia thì có”.

Văn Minh là công chức cục Tài chính thành phố, vì rất trẻ, làm việc cũng cần mẫn, sau khi qua ngưỡng cửa ba mươi đã được liệt vào danh sách đối tượng bồi dưỡng trọng điểm. Tuy vẫn làm việc ở bộ phận giao dịch nhưng lại mang chức danh phó chủ nhiệm, dù còn chưa được nâng cấp bậc nhưng mọi người đều gọi anh ta là chủ nhiệm Văn. Vì chủ nhiệm và phó chủ nhiệm thường trực cả năm đều làm việc trên tầng bốn, gần như toàn bộ công việc ở sảnh giao dịch đều do Văn Minh quản lý.

Đại sảnh thanh toán của cục Tài chính thành phố A có khoảng hai, ba mươi cửa, tuy có một nửa số nhân viên các cửa là nhân viên hợp đồng nhưng cũng có một nửa là công chức, còn có một số người lớn tuổi hơn Văn Minh. Tuy những người này ngoài miệng đều gọi Văn Minh là chủ nhiệm Văn nhưng trong lòng vẫn không phục. Thằng nhóc từ tỉnh khác đến này đúng là quá mức may mắn, nhạc phụ là chủ nhiệm khoa ngoại một trong những bệnh viện lớn nhất ở địa phương, nhạc mẫu là chủ nhiệm khoa sản, vợ là kế toán công ty nước ngoài, vừa kết hôn đã có nhà có xe. Nghe nói dạo này vợ Văn Minh có thai, Văn Minh lại được lãnh đạo khen ngợi, bóng gió cứ tiếp tục chăm chỉ làm việc mấy năm, sau này tiền đồ nhất định xán lạn, quả thực là tất cả chuyện tốt trong thiên hạ đều rơi vào người anh ta. Vì vậy có một số người đã bắt đầu tính toán. Đương

nhiên, ngoài mặt những người này vẫn rất vui vẻ, cả ngày nói cười thân thiết không khác gì anh em ruột.

Văn Minh dạo này cũng tương đối căng thẳng, không chỉ phúc lợi công chức giảm mà tiền lương cũng giảm, cường độ bị giám sát cũng chặt chẽ hơn, thường xuyên nghe nói bên trên có người xuống thanh tra, nếu không thì là thành phố tự kiểm tra, bộ phận giao dịch như chỗ anh ta càng là trọng điểm. Hơn nữa bộ phận giao dịch cũng nhiều người, thời buổi này người nào cũng có điện thoại di động, có những người lén lên mạng trong giờ hành chính, bị người khác chụp được đưa lên mạng, đừng nói đến cơ hội thăng chức của anh ta mấy năm sau, ngay cả chức vụ bây giờ có thể giữ được hay không cũng còn chưa biết. Những nhân viên hợp đồng và công chức ngang tuổi còn dễ quản lý, những người lớn tuổi và có thâm niên trong nghề thì khó hơn nhiều, có quản cũng chỉ quản được nhất thời. Mặc dù những người này lúc rảnh rỗi không thích lên QQ như đám thanh niên, nhưng đọc báo trong giờ hành chính bị bắt thì cũng gay go.

Chỉ nói miệng thì vô dụng, lúc rảnh rỗi anh ta phải thường xuyên lượn lờ. Bình thường như vậy cũng không sao, vấn đề là mấy ngày nay tâm tình anh ta không tốt, mới đi một, hai vòng đã cực kỳ bực mình. Vừa về vị trí của mình ngồi xuống, anh ta đã nghe thấy có người gõ cửa sổ.

“Ai?”.

“Văn Minh à?”.

Đôi nam nữ này ăn mặc tương đối sành điệu. Nam mặc áo khoác D&G, bên trong là nguyên bộ sơ mi, gi lê và áo vest, trên chiếc cà vạt sọc chéo là một chiếc kẹp cà vạt sapphire. Nữ mặc áo khoác len cashmere dài màu trắng, bên trong mặc váy đầm màu xanh ngọc, có thể thấy khá đắt tiền. Có điều những người như thế này cũng thường gặp ở trung tâm thanh toán, những người đi ra đi vào cục Tài chính không ai nghèo cả: “Xin hỏi anh cần thực hiện giao dịch gì sao?”.

“Tôi đến xin tư vấn giảm thuế đầu tư, bây giờ đã tư vấn xong rồi, vợ tôi nói biết anh cho nên đến chào hỏi”. Trịnh Đạc cười nói, đưa tay nới bớt cà vạt. Loại trang phục nghiêm túc này khiến anh ta cảm thấy rất gò bó.

“Anh Văn đúng không ạ? Chúng ta là hàng xóm”, Lâm Gia Mộc cười nói: “Tôi họ Lâm”.

“A, thì ra là chị Lâm. Tôi đã nghe mẹ và vợ tôi nhắc tới chị”. Văn Minh cười nói: “Hai anh chị đến có việc à? Còn có vấn đề gì cần tư vấn sao?”.

“Sếp Vương ở tầng trên đã giải thích cho chúng tôi các chính sách liên quan rồi”. Sếp Vương này không phải nhân vật số một ở cục tài chính mà chỉ là số ba, nhưng trong tay nắm thực quyền, cũng là một người có tiếng nói rất quan trọng trong lĩnh vực thu hút đầu tư.

“A, phó cục trưởng Vương là người uy tín nhất ở cục chúng tôi, ông ấy đã giải thích về chính sách thì chắc chắn là chính xác nhất rồi”.

“Chúng tôi mới đến thành phố A, sau này khó tránh khỏi phải làm phiền anh. Tạm biệt!”. Dứt lời, Lâm Gia Mộc khoác tay Trịnh Đạc, chào Văn Minh.

“Tạm biệt!”.

Sau khi hai người họ đi, cơn đau đầu của Văn Minh mới đỡ hơn một chút. Đối với anh ta, việc gặp một người quen ở cửa của mình không phải chuyện gì đặc biệt. Mặc dù qua lời họ có thể thấy họ đã xây dựng tốt mối quan hệ với cấp trên, nếu không phó cục trưởng Vương cũng không dễ dàng tiếp họ. Nhưng huyện quan không bằng hiện quản, vẫn có không ít người muốn có quan hệ tốt với người quản lý trực tiếp là anh ta.

“Anh Văn, anh biết hai người này à?”. Tiểu Ngô “tình cờ” đi qua, nán lại nghe ngóng đến giờ đi tới: “Trang phục trên người hai người này ít nhất giá trị mấy trăm ngàn. Chiếc túi xách Hermes và chiếc vòng tay của người phụ nữ đó… cả ghim cài tay áo, kẹp cà vạt của người đàn ông đó…”.

“Thôi nào, cậu đừng chú ý đến những thứ vô dụng đó nữa”.

“Ấy, anh Văn à, cái gì mà hữu dụng với cả vô dụng chứ? Anh không nghe bọn họ nói đã xin phó cục trưởng Vương tư vấn à? Phó cục trưởng Vương là ai chứ? Không có điện thoại của lãnh đạo thành phố, ông ấy có bao giờ tiếp doanh nhân? Họ đã nói là hàng xóm của anh, làm quen một chút thì càng tốt chứ sao?”.

“Biết rồi”. Văn Minh cúi đầu tiếp tục làm việc. Tiểu Ngô nhếch miệng định đi, Văn Minh gọi cậu ta lại: “Tiểu Ngô này, cậu biết quán sushi ngon nhất thành phố này ở đâu không?”.

“Sao thế? Đắc tội chị dâu em nên phải xin lỗi à?”.

“À, tối hôm kia bực mình, nói mấy lời hơi quá đáng. Bây giờ nghĩ lại…”. Văn Minh không ngốc, anh ta hiếu thảo, nhưng cũng biết bất kể là về kinh tế hay là sự nghiệp, vợ mình đều cực kỳ quan trọng đối với mình. Hôm qua lãnh đạo còn gọi anh ta lên nói chuyện, nói anh ta trẻ tuổi, ngoại hình lại tốt, nhất định đừng để xảy ra vấn đề về gia đình để ảnh hưởng đến tiền đồ. Trong số vợ những người làm ở cục Tài chính thì Dương Luy là người khá nhất khá nhì, bảo anh ta nhất định phải biết quý trọng… Anh ta hiểu Dương Luy, bản tính không xấu, chỉ là quá bướng bỉnh. Hôm kia anh ta nói hơi quá đáng, đến bây giờ Dương Luy còn không chịu nói với anh ta câu nào, càng không chịu cho anh ta vào phòng ngủ…

“Nói hơi quá đáng…”.

Tiểu Ngô cười. Cậu ta biết chuyện gia đình của Văn Minh. Mấy năm nay Văn Minh và Dương Luy vẫn mặn nồng, nhưng từ khi mẹ của Văn Minh đến, sắc mặt Văn Minh đã lúc nắng lúc mưa. Chắc hẳn hai vợ chồng này cãi nhau cũng không ngoài chuyện này.

“Anh Văn, dù em chưa vợ con gì nhưng cũng muốn khuyên anh một câu. Quan hệ mẹ chồng nàng dâu có tốt hay không chủ yếu phụ thuộc người đàn ông. Bà nội em đáo để, mẹ em cũng chẳng vừa, nhưng bố em lúc cần làm gấu thì làm gấu, lúc cần giả hổ thì giả hổ, điều tiết quan hệ mẹ chồng nàng dâu rất tốt. Từ khi em còn bé đến giờ mẹ và bà nội em chưa bao giờ cãi nhau. Là đàn ông, trong những thời điểm mấu chốt phải có chủ kiến của mình, nhưng có lúc cũng phải mềm dẻo linh hoạt. Chẳng hạn như… bà nội em không thích mẹ em trang điểm xinh đẹp, còn mẹ em… hai mươi năm trước đã dám đi bốt cao đến gối chưng diện khắp nơi. Nhưng bố em vẫn kiên định lập trường, nói vợ ăn mặc đẹp là giữ thể diện cho mình, cứ mặc! Lại mua áo da cho bà nội, nói ngọt cho bà vui, thế là hóa giải một cuộc chiến tranh”.

Văn Minh nghe xong bật cười: “Thôi đi ông tướng, mẹ cậu và bà nội cậu có quan hệ tốt như mẹ con ruột, bố cậu bị cả hai bắt nạt thì có. Thôi về đi, người ta đã phải xếp hàng trước cửa của cậu rồi kìa, chưa cưới vợ thì đừng dạy đời anh”.

Trịnh Đạc khởi động xe: “Chú Vương em nói thế nào?”.

“Chú ấy đánh giá Văn Minh không tồi”. Lâm Gia Mộc cởi bao tay và áo khoác. Phó cục trưởng Vương tuy là quan lớn nhưng lại là bạn học của Trương Nhã Lan, mẹ Lâm Gia Mộc. Ngoài việc thích tham gia tổ chức đội hợp xướng, Trương Nhã Lan còn rất thích tổ chức họp trường họp lớp. Trước khi đến cục Tài chính, Lâm Gia Mộc đã nhờ mẹ gọi điện thoại. Phó cục trưởng Vương đương nhiên rất nhiệt tình tiếp đãi họ, hỏi tình hình của Lâm Gia Mộc và Trịnh Đạc gần đây. Sau khi khẳng định phó cục trưởng Vương sẽ được uống rượu mừng, Lâm Gia Mộc hỏi chuyện Văn Minh. Phó cục trưởng Vương đánh giá Văn Minh rất tốt, chăm chỉ chịu khó, làm việc hiệu quả. Sau đó phó cục trưởng Vương tiết lộ một chi tiết: “Cục trưởng Tả và bác sĩ Dương dường như không có quan hệ gì, trên thực tế lại có quan hệ cá nhân chúng ta không biết. Lần trước khám sức khỏe phát hiện một khối u, sau khi đến bệnh viện 301 ở Bắc Kinh xét nghiệm, cục trưởng Tả lại quay về thành phố A phẫu thuật, chính là để nhờ bố của Dương Luy. Cục trưởng Tả không tin bác sĩ ở Bắc Kinh mà chỉ tin bác sĩ Dương. Kết quả phẫu thuật thành công…”.

Cục trưởng Tả là người đứng đầu cục Tài chính: “Quan hệ này người khác không biết, tóm lại là Văn Minh có lộc nhờ bà xã”.

Lâm Gia Mộc gật đầu: “Cảm ơn chú Vương”.

“Không cần cảm ơn”. Phó cục trưởng Vương đứng dậy bắt tay tạm biệt hai người bọn họ: “Mẹ cháu nói cháu làm nghề này không tốt, chú lại cảm thấy rất tốt. Người quang minh chính đại như chú chẳng hạn, không sợ người khác điều tra, chỉ có những người ăn ở không ra gì mới sợ… Cháu có danh thiếp không? Cho chú một cái, bao giờ con gái chú sắp lấy chồng cũng phải nhờ cháu tra giúp xem chồng tương lai của nó là người tốt hay người xấu”.

“Vâng, đến lúc đó cháu nhất định sẽ giúp chú”.

Lâm Gia Mộc đưa danh thiếp cho phó cục trưởng Vương. Thời đại này, lòng tin giữa người với người chỉ mỏng như tờ giấy. Bề ngoài mọi người đều cực kỳ thân thiết, nhưng trong lòng lại thà tin xác nhận của bên thứ ba hơn là tin tưởng lẫn nhau.

Mục lục
loading...