Menu

HƯỚNG DẪN XỬ LÝ RÁC THẢI-Quyển 11.Chương 7


Hướng Dẫn Xử Lý Rác Thải


Tác giả: Mộng Lý Nhàn Nhàn


Q.11 – Chương 7: Con Nợ

Trích lời Gia Mộc: Con người vì có tiền nên hấp dẫn, hay là vì hấp dẫn nên mới có tiền?

“Gia Mộc! Ăn cơm thôi!”.

Lâm Gia Mộc ngắt điện thoại, gập máy tính, khóa cửa phòng làm việc lại rồi mới lên tiếng: “Vâng ạ”.

Từ lúc tiếng máy hút mùi dừng lại, tiếng nồi niêu muôi thìa chói tai biến mất là cô đã biết rồi.

“Sao nghe giọng uể oải như vậy? Có phải tối qua ra ngoài cảm lạnh không?”. Trương Nhã Lan cởi tạp dề: “Đúng rồi, Tư Điềm và Trịnh Đạc đâu?”.

“Hai người họ làm một vụ khác, buổi trưa không về”.

“Thế sao con không nói sớm? Làm mẹ nấu cả cơm cho chúng nó”. Lâm Gia Mộc nhìn bàn ăn. Gà hầm nấm, rau xào, salad cúc đắng, canh giá đỗ tương, toàn là món vùng Đông Bắc. Cô nếm thử một miếng, quả nhiên hơi mặn. Trịnh Đạc còn có thể ăn mấy món rau, Uông Tư Điềm chắc sẽ phát khóc: “Mẹ, Trịnh Đạc và Tư Điềm đều ăn nhạt, mẹ đừng cho nhiều muối như vậy”.

“Mẹ có cho nhiều muối đâu. Chỉ là gà hầm cho nhiều một chút, thịt hầm không có muối không thơm”. Trương Nhã Lan sờ trán Lâm Gia Mộc: “Không sốt, sao tinh thần kém thế?”.

“Con thiếu ngủ”.

“Lũ trẻ bọn con đúng là, mẹ bảo con giữ Trịnh Đạc lại, mẹ ngủ sofa dưới văn phòng mà con cứ nhất quyết đuổi người ta đi, đuổi xong nửa đêm lại phải ra ngoài với người ta, bảo sao thiếu ngủ”.

Lâm Gia Mộc ngồi xuống, bưng bát lên ăn cơm. Thấy cô không đáp lời, Trương Nhã Lan thở dài một hơi, cũng ngồi xuống: “Mẹ biết con không thích mẹ lắm chuyện, nhưng ngoài mẹ thì đâu có ai làm phiền con như vậy… Mẹ vừa gọi điện thoại với bà bạn, con gái và con rể bà ấy trước vẫn nói là cái gì khắc đinh(*), không muốn sinh con. Hiện giờ con rể hối hận, ép con gái hoặc là sinh con hoặc là ly hôn, bà ấy tức quá khóc mãi trong điện thoại, không ngừng trách con gái mình ngốc. Đàn ông năm mươi tuổi còn có thể sinh con, phụ nữ quá ba mươi lăm tuổi là khó sinh rồi, uống thuốc tránh thai mười năm, cho dù không uống thuốc cũng chưa chắc đã sinh được con. Con cũng vậy, Trịnh Đạc là người tốt, con và nó kết hôn…”.

Lâm Gia Mộc đặt bát xuống, đứng lên: “Mẹ, con có việc phải ra ngoài”. “Lâm Gia Mộc! Con có thể đừng ương bướng như vậy nữa được không? Mẹ đang nói chuyện với con đấy!”.

Lâm Gia Mộc không đáp lời bà. Cô biết nếu mình mở miệng chắc chắn sẽ cãi nhau với mẹ. Cô mặc áo khoác, thay giày, cầm chìa khóa xe ra cửa, để lại bà Trương Nhã Lan ở trong nhà không ngừng giậm chân.

Diệp Thư rất suy sụp. Bà ta cho rằng lúc người chồng cùng mình tay trắng dựng nghiệp đi yêu người khác, trở mặt ly hôn, mang đứa con trai duy nhất của hai người đi, bà ta cũng đã đủ suy sụp, sẽ không thật sự đau lòng buồn bã vì bất cứ người nào nữa. Không ngờ một cuộc điện thoại đã hoàn toàn phá vỡ sự bình lặng giả tạo của bà ta.

Bà ta biết Hàn Quốc Trụ có quan hệ bất chính với em dâu, thậm chí khi hai người này còn chưa có quan hệ bất chính cũng đã biết giữa hai người này có chuyện gì đó rồi. Hàn Quốc Trụ là một người đàn ông ngoài miệng có đạo đức, trong lòng có lẽ có đạo đức, nhưng thắt lưng tuyệt đối không có đạo đức. Phan Mỹ Mỹ là một phụ nữ cho rằng mình đã vớ được một người giàu, nhưng sau khi trở thành vợ người ta lại phát hiện thì ra mình chỉ vớ được em trai của một người giàu. Từ lần đầu tiên gặp nhau, ánh mắt hai người này đã không bình thường. Phan Mỹ Mỹ không có phản ứng đặc biệt đối với Tiêu Lệ, nhưng lại phản ứng rất mạnh với

(*) Chỉ những người quyết định không sinh con.

Diệp Thư, mấy lần hoặc công khai hoặc bóng gió tỏ ý khinh thường Diệp Thư. Khi Hàn Quốc Trụ và Phan Mỹ Mỹ lằng nhằng với nhau, Diệp Thư cũng hạ quyết tâm phải rời xa Hàn Quốc Trụ.

Nhưng lúc đó bà ta bị ốm, hai ngày liền không dậy được khỏi giường. Không có ai chú ý tới sự biến mất của bà ta trừ Hàn Quốc Trụ. Hàn Quốc Trụ đến thăm bà ta, chăm sóc bà ta rất lâu, cũng làm cho bà ta chấp nhận số phận. Số mình nó khổ như vậy, thôi thì coi như không thấy đã làm sao.

Một thời gian sau đó, Hàn Quốc Trụ nói với bà ta rằng nếu không phải vì con gái và thằng con trai đã chết thì ông ta đã ly hôn từ lâu rồi, người vợ thật sự trong lòng ông ta là bà ta… Bà ta nhân cơ hội đàm phán với Hàn Quốc Trụ, trăng hoa bên ngoài thì không sao, nhưng lăng nhăng với người nhà thì không ổn, suy cho cùng thì Phan Mỹ Mỹ vẫn là em dâu ông ta… Hàn Quốc Trụ đồng ý chia tay Phan Mỹ Mỹ, sau đó quả nhiên hai người cũng chia tay, bà ta cho rằng chuyện này đã qua, không ngờ…

Diệp Thư căm hận ném điện thoại di động vào gương trang điểm. Vì sao bà ta không thể sinh con cho Hàn Quốc Trụ mà Phan Mỹ Mỹ có thể? Lại nghĩ đến chuyện nhận con nuôi gần đây, thậm chí Hàn Quốc Trụ còn muốn để Hàn Siêu nhận tổ quy tông, tại sao? Tại sao?

Chẳng lẽ ông ta quan hệ với mình chỉ vì tiền sao?

Sau khi ly hôn Diệp Thư được chia số tài sản gần mười triệu. Bà ta kinh doanh buôn bán cũng tích lũy được một gia tài lớn. Mấy năm nay dòng tài chính của Hàn Quốc Trụ gặp khó khăn, chỉ cần ông ta mở miệng, bà ta nhất định sẽ cho vay. Hàn Quốc Trụ cũng luôn trả tiền đúng hạn, nhưng sau một, hai tháng có vấn đề tương tự lại vay nhiều hơn, thậm chí ngay cả sổ đỏ của bà ta cũng bị Hàn Quốc Trụ mang đi thế chấp. Diệp Thư thật sự hoang mang, bà ta không bị lừa chứ?

Bà ta gắng sức thở sâu, ra sức suy nghĩ. Rốt cuộc mình đã cho Hàn Quốc Trụ vay bao nhiêu tiền? Có bao nhiêu là ông ta mang đi đầu tư thật, có bao nhiêu dùng để nuôi tình nhân?

“Reng reng…”, có người bấm chuông cửa…

Bà ta nhìn ra ngoài qua lỗ mắt mèo, người đứng ngoài cửa là Hàn Quốc Trụ đã rất lâu không lộ diện… Lúc hai người còn nồng thắm, Hàn Quốc Trụ chỉ hận không thể một ngày hai mươi tư giờ dính lấy bà ta. Bây giờ có niềm vui mới, một tuần chưa chắc đã đến được một lần… Diệp Thư cười lạnh đầy oán hận. Hàn Quốc Trụ đến thật đúng lúc, thù cũ nợ mới cùng tính luôn một thể…

Hàn Dĩnh cầm thìa khoắng cốc chocolate để trước mặt, ngẩng đầu thoáng nhìn Lâm Gia Mộc ngồi đối diện này giờ không nói một lời: “Chị cho rằng em gọi điện thoại cho Diệp Thư là sai?”.

“Em làm sai rồi”. “Vì sao?”.

“Bố em nợ Diệp Thư ít nhất năm triệu. Ông ta còn thế chấp bất động sản của Diệp Thư vay một triệu nữa”.

“Cái gì?”.

“Em cho rằng bố em nặng tình đến mức duy trì quan hệ với một người phụ nữ sáu năm sao?”.

“Ông ấy…”.

“Không phải Diệp Thư không rời được ông ta, mà là ông ta không rời được Diệp Thư”.

“Có phải chị chắc chắn em sẽ tiếp tục thuê chị không?”. Việc này tuyệt đối không thể điều tra được trong vòng mấy tiếng.

“Ờ”. Sau khi gửi thông tin cho Hàn Dĩnh, Lâm Gia Mộc quyết định tiếp tục điều tra chuyện nhà họ Hàn. Dù có lúc cô cũng cảm thấy Hàn Dĩnh có thể sẽ buông xuôi, nhưng lý trí nói với cô, Hàn Dĩnh sẽ còn đến tìm cô vì chuyện này.

“Thế bây giờ làm thế nào?”. Hàn Dĩnh biết có những người phụ nữ lừa tiền của bố, cũng biết bố lừa tiền một số phụ nữ. Nhưng cô ta lại không ngờ Diệp Thư bị bố lừa nhiều tiền như vậy.

“Hãy cầu cho bố em dỗ dành được Diệp Thư đi. Nếu không, Diệp Thư làm ầm lên, em và mẹ em muốn xuất ngoại không khó, nhưng sợ là người đi được, tiền không đi được”.

Hàn Dĩnh đỏ mặt. Cô ta không ham tiền của bố, nhưng mẹ phải chịu nhiều khổ sở như vậy, phấn đấu gây dựng một cơ nghiệp của mình, đến mấy chục tuổi lại không còn gì cả… Điều này làm cô ta không chịu nổi: “Không có biện pháp khác à?”.

Lâm Gia Mộc ra hiệu im lặng, nghe điện thoại: “A lô!”.

loading...

Cô im lặng nghe người bên kia điện thoại nói, lông mày giãn dần. “Bố em và Diệp Thư khoác tay nhau rời khỏi nhà Diệp Thư”.

Hàn Dĩnh thở phào một hơi. Lần đầu tiên cô ta cảm kích ba tấc lưỡi của bố mình đến thế: “Bây giờ làm thế nào?”.

“Nếu Diệp Thư nói với bố em chuyện cuộc điện thoại nặc danh, rất có khả năng ông ta sẽ nghi ngờ em”.

“Rồi sao?”.

“Chiếc SIM điện thoại em dùng đâu?”. “Trong thùng rác phòng em”.

“Nhặt lại cho chị, chị có việc cần dùng”. “Vâng…”.

Hàn Quốc Trụ cau có mở danh bạ điện thoại. Hiểu con không ai bằng cha, Hàn Dĩnh có vẻ ngoan ngoãn, nhưng trên thực tế lại rất xảo quyệt, chưa được mười tuổi đã biết bày trò phá hoại chuyện bồ bịch của ông ta. Mấy năm nay số phụ nữ Tiêu Lệ đuổi đi còn không nhiều bằng số bị Hàn Dĩnh đuổi đi. Trước giờ ông ta đều cười trừ cho qua, dù sao thì những người phụ nữ đó cũng chỉ là đồ chơi, chơi mấy lần là chán, Hàn Dĩnh đuổi bọn họ đi cũng coi như là giúp ông ta giải quyết phiền phức. Nhưng lần này Hàn Dĩnh động đến Diệp Thư thì quá đáng rồi.

Ông ta đã dùng hết mọi mưu kế, đồng ý với Diệp Thư trả tiền cho ngân hàng theo đợt, lấy lại sổ đỏ cho bà ta, cũng đồng ý sẽ chia tay Vương Sảnh, lại bảo đảm Hàn Siêu tuyệt đối không phải con đẻ của ông ta, ông ta tuyệt đối không hề có ý để Hàn Siêu nhận tổ quy tông. Quan trọng nhất là ông ta nhận lời với Diệp Thư sẽ sinh một đứa con với bà ta… Nói thật, Diệp Thư từ lâu đã không còn sức hấp dẫn gì với ông ta, tất cả đều là vì tiền. Nếu như là mười năm trước, làm sao ông ta có thể ký kết một loạt điều ước đầu hàng vì số tiền cỏn con như vậy?

“Dĩnh Dĩnh…”.

“Bố”. Hàn Dĩnh nhìn đồng hồ, cô ta còn chưa chỉnh lại đồng hồ theo giờ trong nước. Bây giờ là nửa đêm giờ Canada: “Sao bố gọi cho con muộn thế?”.

“Bố muốn hỏi một chút xem tết Dương lịch con có về nhà không”. “Con không biết”.

“Sao?”.

“Con đã hẹn với một người bạn cùng đi xem thác Niagara”. “Lần trước con đã đi xem một lần rồi mà?”.

“Lần này là đi cùng bạn”. Hàn Dĩnh ngáp một cái: “Bố, không có việc gì thì con ngủ tiếp đây”.

“Được rồi, chúc con ngủ ngon”.

Cuộc điện thoại đó được gọi từ số trong nước, Hàn Dĩnh còn ở Canada… Hàn Quốc Trụ cau mày, vậy thì là ai gọi tới?

Ông ta gọi đến số điện thoại di động đó. Sau khoảng hai phút, lúc ông ta cho rằng không có ai nghe máy thì một người lại bắt máy: “A lô!”.

Hàn Quốc Lương…

“Tại sao cái điện thoại này lại ở chỗ chú?”.

“Cái gì? Đây là điện thoại trong túi xách của Mỹ Mỹ…”.

“Mỹ Mỹ?”. Hàn Quốc Trụ nhíu mày: “Được rồi, chú cất điện thoại đi”. “Anh tìm Mỹ Mỹ có chuyện gì? Tại sao em chưa bao giờ thấy cái điện

thoại này?”.

“Không có việc gì, anh gọi nhầm”. Hàn Quốc Trụ ngắt điện thoại. Thì ra là Mỹ Mỹ… Con mụ thành sự không đủ bại sự có thừa này!

Nếu không phải cô ta lén sinh Hàn Siêu, lại cầm kết quả xét nghiệm đe dọa mình thì làm sao mình lại đồng ý nhận nuôi Hàn Siêu… Bây giờ lại chọc đến Diệp Thư, chẳng lẽ cô ta muốn lấy mình thật? Không suy nghĩ một chút xem thân phận mình là gì sao? Hàn Quốc Trụ này tốt xấu gì cũng là người có máu mặt ở thành phố A, làm sao có thể lấy em dâu mình được?

Người khác đều sầu não vì không có gái, ông ta lại sầu não vì gái quá nhiều…

Dù thế nào, trước hết cũng phải trấn an Diệp Thư đã. Ông ta nợ Diệp Thư quá nhiều tiền, Diệp Thư cũng biết quá nhiều chuyện của ông ta.

Ông ta cầm điện thoại gọi một số: “A lô, anh Bảy à? Ờ, tôi biết… tôi có bao giờ khất nợ anh Bảy đâu. Ngày mai tôi sẽ bảo kế toán gửi tiền lãi cho anh… Anh Bảy, anh có thể cho tôi vay ít tiền nữa không… Hai triệu là đủ rồi… Tôi biết dạo này tiền nong căng thẳng. Năm phần trăm? Được được, bao giờ có thể nhận được? Anh yên tâm, lần này tôi vay ngắn hạn, cuối năm đến nơi rồi, nhận tiền thuê mặt bằng chắc chắn sẽ thanh toán. Anh yên tâm, chắc chắn tôi sẽ trả cho anh…”.

Diệp Thư ngắt máy, cười lạnh lùng trước tấm gương trang điểm vỡ vụn. Hàn Quốc Trụ cho rằng có thể chơi bà ta sáu năm mà không phải trả bất cứ giá nào sao? Vừa rồi bà ta đã hỏi người bạn làm ở ngân hàng, Hàn Quốc Trụ chỉ nợ tiền một ngân hàng đã lên đến vài chục triệu, chưa nói đến những ngân hàng khác và vay nặng lãi. Mấy năm nay ông ta nở mày nở mặt toàn là nhờ tiền đi vay! Xem ra bà ta không chọc giận Hàn Quốc Trụ, dỗ dành Hàn Quốc Trụ trả tiền và sổ đỏ cho bà ta mới là đúng sách. Người khác sống chết bà ta không cần biết, bà ta không giành được người, nhưng tiền nhất định phải lấy lại.

Tật lớn nhất của Hàn Quốc Trụ không phải háo sắc mà là tự cao tự đại, cho rằng ông ta là vị thần của phụ nữ, bất cứ người phụ nữ nào cũng phải quỳ dưới quần ông ta, bị sự hấp dẫn của ông ta mê hoặc, hoàn toàn không biết khi phụ nữ đã dùng đến mưu kế thì sẽ đáng sợ thế nào.

Mặc dù Diệp Thư hận Hàn Quốc Trụ đến mức chỉ muốn xé nát ông ta ra, nhưng cuối cùng vẫn nghĩ ra không thể hoàn toàn trở mặt với ông ta mà phải từ từ lấy tiền về… Còn sinh con à? Diệp Thư cười lạnh, bà ta không thể sinh con từ lâu rồi…

“A lô!”. Diệp Thư cười nhạt, nghe điện thoại của Hàn Quốc Trụ: “Anh lấy lại sổ đỏ rồi à? Không, anh không cần đến đây. Em muốn xem tình hình cửa hàng thế nào, nhân tiện đến văn phòng anh lấy sổ đỏ luôn”.

Sổ đỏ, đồng hồ Patek Philippe, Hàn Quốc Trụ lại bắt đầu thể hiện mình không thiếu tiền. Nếu không vì trò này, mình cũng không dễ dàng mắc lừa, tin rằng ông ta là tỷ phú, mình và ông ta sẽ có tương lai… Sau khi lấy lại được sổ đỏ, Diệp Thư hít sâu một hơi, cười lạnh lùng với chính mình trong gương. Đã có người muốn đóng vai đại gia thì bà ta cũng nên học tập những cô bé cặp với đại gia. Không vì tiền chỉ vì tình? Nhìn xem bà ta đã biến mình thành người thế nào?

“Thích không?”, Hàn Quốc Trụ cười hỏi.

“Thích”. Diệp Thư gật đầu: “Nhân tiện đeo đi Hồng Kông luôn”. “Hồng Kông?”.

“Đúng vậy. Em muốn đi Hồng Kông chơi vài ngày. Anh đi cùng em nhé?”.

“Được, anh đi cùng em”, Hàn Quốc Trụ ôm bà ta, cười nói.

Mục lục
loading...