Menu

HƯỚNG DẪN XỬ LÝ RÁC THẢI-Quyển 11.Chương 6


Hướng Dẫn Xử Lý Rác Thải


Tác giả: Mộng Lý Nhàn Nhàn


Q.11 – Chương 6: Hứa Hẹn

Trích lời Gia Mộc: Người không thích hứa hẹn thường lại là người coi trọng lời hứa.

“Sáng mai cháu đến sớm một chút, bác làm bánh cho cháu ăn. Tạm biệt, bye bye…”. Bà Trương Nhã Lan nhiệt tình tiễn Trịnh Đạc ra cửa, vừa đóng cửa lại đã sầm mặt: “Lâm Gia Mộc!”.

“Mẹ!”. Lâm Gia Mộc cũng cao giọng đáp.

“Con giỏi lắm! Con nói với mẹ đã nghỉ việc, mẹ còn rất mừng. Từ gia đình đến quốc gia bồi dưỡng con làm luật sư không phải để con giúp người khác kiện tụng tranh tài sản mà để con phò trợ chính nghĩa. Kết quả là con giấu mẹ làm những việc còn thất đức hơn. Quan thanh liêm cũng khó phán xét việc nhà người ta, thà dỡ một tòa miếu chứ không phá một gia đình. Con xem những ghi chép trong máy tính của con đó, từng khoản từng khoản, con thì kiếm được không ít tiền, nhưng nhà người ta lại tan nát hết…”.

“Mẹ ạ, những người đến tìm con đều đến bước đường cùng rồi, đã triệt để thất vọng với hôn nhân thì họ mới đến nhờ con. Tìm được bằng chứng, họ cầm bằng chứng đi ly hôn còn hơn là bị bịt mắt, đến lúc bị chồng bỏ vẫn còn không biết là chuyện gì xảy ra”.

“Con biết người ta tìm được bằng chứng là ly hôn à? Một đời người, vợ chồng sống với nhau nửa đời, ai không có lúc nhất thời trượt chân? Hai vợ chồng phải có một người có thể giả vờ ngu ngơ, chuyện qua rồi thì thôi, người ta vẫn là vợ chồng tốt. Thế mà con chuyên bới móc vết sẹo của người ta ra. Chẳng lẽ ly hôn nhất định sẽ hạnh phúc hơn không ly hôn?”.

“Mẹ, con không đưa ra quyết định giúp bất cứ ai cả”.

“Đúng là con không quyết định giúp người khác, nhưng con thúc đẩy người khác quyết định. Mắt thấy và tai nghe là hai việc khác nhau con ạ.

Hơn nữa làm những chuyện này sẽ dần mất lòng tin đối với hôn nhân. Cũng tại mẹ không tốt, quan tâm đến con không đủ nên mới để con lầm đường lạc lối…”.

“Mẹ à, con không hề lầm đường lạc lối, con đang làm ăn chính đáng.

Con cho rằng con đang giúp đỡ người khác”.

“Người khác cũng nghĩ như vậy sao? Mẹ đã làm việc nửa đời người, con người… đặc biệt là phụ nữ, không ai lại không thay đổi. Hôm nay con giúp người ta, người ta cảm ơn con rối rít, sau đó vợ chồng người ta làm lành rồi, con lại thành kẻ ác. Mẹ đã thấy quá nhiều chuyện như thế này…”.

“Con không phải lãnh đạo của họ, cũng không phải bạn của họ. Con và họ tiền trao cháo múc, xong việc hai bên không còn qua lại… Họ thế nào không liên quan gì đến con”.

“Thật sự không liên quan đến con à? Thế tại sao con phải hợp tác với Trịnh Đạc?”. Trương Nhã Lan hỏi đúng vấn đề mấu chốt: “Gia Mộc, con nghĩ lại đi. Năm nay con đã bao nhiêu tuổi rồi? Trịnh Đạc người ta mới bao nhiêu? Người ta đủ mọi tiêu chuẩn, cao ráo, đẹp trai, giàu có, có xe có nhà có tiền tiết kiệm, tính tình lại cẩn thận lễ phép, quan trọng nhất là trong nhà còn không có mẹ chồng. Chỉ cần con vừa buông tay, lập tức sẽ có những đứa con gái ngoài hai mươi tuổi kêu gào khóc lóc đòi lấy nó…”.

“Mẹ…”. Nói cho cùng thì Trương Nhã Lan vẫn sợ việc làm ăn này làm lỡ chuyện cả đời của con gái. Lâm Gia Mộc có thể nói với bất kỳ ai rằng mình không cần đàn ông, mình là một phụ nữ độc lập tự chủ, nhưng cô không thể nói với mẹ mình như vậy…

“Gia Mộc, con nghe lời mẹ, ngoan ngoãn lấy chồng sinh con, dừng việc làm ăn thiếu đạo đức này lại, sống yên ổn, tiền không đủ thì mẹ có…”.

“Mẹ, không phải vấn đề tiền bạc. Bây giờ thời đại thay đổi rồi, những người tới tìm bọn con đều đã quyết định không sống với nhau nữa…”.

“Chân Chân cũng thế à?”. “Mẹ…”.

“Thảo nào dì Năm con không nói tỉ mỉ, thì ra là dì Năm thuê con làm việc này. Không phải con giúp Chân Chân mà là con làm việc của con.

Con ngốc quá, nếu sau này Chân Chân có thể tìm được đức lang quân như ý thì không sao, nhưng nếu không tìm được thì con sẽ bị hai mẹ con dì Năm oán hận cả đời”.

Sẽ bị oán trách… thậm chí sẽ bị người khác căm hận, chẳng lẽ Lâm Gia Mộc thật sự chưa nghĩ tới những chuyện này? Không những cô đã nghĩ mà thậm chí cô còn trải qua không chỉ một lần. Cho dù tận mắt thấy chồng và người phụ nữ khác thân mật trên giường, vẫn có rất nhiều phụ nữ lựa chọn nhượng bộ, ngược lại còn căm hận người đã lật tẩy chân tướng trước mặt mình. Vấn đề là Lâm Gia Mộc có sợ không?

Bà đến tìm tôi là vì chân tướng, tôi bày chân tướng trước mặt bà, bà trả tôi tiền, tất cả mọi chuyện giữa tôi và bà chấm dứt. Bà cảm ơn tôi thì tốt, bà không cảm ơn tôi cũng không sao. Vốn chỉ là quan hệ giữa người đi thuê và người được thuê, hai bên chỉ cần nói đến tiền, ok?

Nhưng Lâm Gia Mộc không thể nói như thế với mẹ. Lý do cô chịu thua mẹ cũng là đây. Cô chưa đầy một tuổi đã được mẹ đưa đến nhà ông bà ngoại ở thành phố A. Ông ngoại nói lần đầu tiên nhìn thấy mẹ lúc ba tuổi, cô nói cháu chào cô rất ngây thơ, mẹ cô khóc liền hơn một tiếng.

Nhưng dù thế, sau khi hết đợt phép, mẹ cô vẫn đi cùng bố cô. Nguyên nhân chỉ có một, công việc quá bận, không có thời gian chăm sóc con…

Sau đó cô được mẹ đón về học tiểu học. Mẹ quan tâm đến tất cả mọi việc lớn nhỏ của cô giống như một cách bồi thường, nhưng từ trước đến nay Lâm Gia Mộc vẫn cảm thấy mình như làm khách trong nhà. Sau đó xảy ra đủ loại chuyện không cần phải nhắc đến. Đối với cô, mẹ vẫn là một người có lúc biến mất, có lúc đột nhiên xuất hiện, sau đó nhúng tay vào cuộc sống của cô một cách rất đương nhiên, ngay cả cô đi tất kiểu gì cũng phải can thiệp.

Trong thời kỳ nổi loạn, cô thật sự hy vọng mẹ không tồn tại. Cô ở với ông bà ngoại cũng có thể sống rất tốt, vì vậy cãi nhau với mẹ rất nhiều lần.

Bây giờ tình cảm mẹ con rất tốt, nhưng mỗi khi mẹ can thiệp vào cuộc sống của cô đều khiến cô cảm thấy ngạt thở. Gần nửa đêm, mẹ đã ngủ, Lâm Gia Mộc bò xuống khỏi giường, cầm điện thoại di động vào nhà vệ sinh. Ngồi trên bồn cầu, cô lại không biết gọi cho ai ngoài Trịnh Đạc. Trương Kỳ biết quá rõ về chuyện giữa cô và mẹ, nhưng ngoài một chữ nhẫn thì cũng không đưa ra được đề nghị nào tốt. Suy tính trước sau phải đến hai, ba phút, cuối cùng cô vẫn gọi đến số điện thoại quen thuộc đó.

“A lô!”. Giọng Trịnh Đạc có vẻ ngái ngủ. “Anh ngủ rồi à?”.

“Vừa mới ngủ”.

Lâm Gia Mộc đột nhiên hơi hối hận vì đã gọi cuộc điện thoại này. Nếu hai người vẫn là quan hệ “bạn bè”, cô sẽ thản nhiên hơn nhiều. Sau khi quan hệ giữa hai người thay đổi, cô cảm thấy việc gọi điện thoại này không khác gì làm nũng: “Em…”.

“Mẹ em nói những lời làm em không chịu nổi à?”.

Lâm Gia Mộc trông có vẻ khôn khéo, mọi sự đều suy nghĩ chu toàn, nhưng thực ra những người thân thiết lại rất dễ làm cô tổn thương, cô lại còn làm bộ kiên cường khiến mọi người không nhìn ra cô đã bị thương.

“Cũng không đến nỗi”.

“Thực ra em rất giống mẹ em”.

“Cái gì?”, Lâm Gia Mộc cao giọng. Cô chưa bao giờ cảm thấy cô giống mẹ.

“Ngẫm lại xem, cả em và mẹ em đều là người theo chủ nghĩa hoàn mỹ, EQ đều rất cao, cũng đều có sở thích khống chế, đều có nguyên tắc làm việc của mình, cực kỳ có tinh thần trọng nghĩa…”.

“Em làm gì có tinh thần trọng nghĩa… đều là vì tiền cả đấy chứ…”. “Lâm Gia Mộc, người đang nói chuyện với em bây giờ là anh, đừng giả vờ nữa, được không?”.

“Nhưng mà em cũng không giống mẹ”. Ít nhất cô sẽ không đưa đứa con mới sinh của mình về nhà mẹ đẻ, sau đó không hỏi han gì, một lòng một dạ chỉ lo sự nghiệp của mình. Cô là người chỉ chăm lo sự nghiệp, hoàn toàn không muốn có con… Có lẽ… khi đó mẹ cô cũng không muốn có cô? Nhưng lại khuất phục trước áp lực của thế tục nên mới lấy chồng sinh con… Mặc dù đã hơn ba mươi tuổi mà còn băn khoăn về một việc như vậy là rất kém cỏi, nhưng Lâm Gia Mộc vẫn ngồi trên bồn cầu thở dài.

“Em lại suy nghĩ linh tinh rồi đúng không?”.

“Không”.

“Không nghĩ mới là lạ. Buổi sáng ngày mai chúng ta tranh thủ lấy mẫu DNA của Hàn Siêu rồi giao cho thân chủ là xong. Việc nhà họ để chính họ giải quyết, dù sao chúng ta thu được DNA là nhận được tiền, không cần phải nghĩ nhiều cho nhọc lòng”.

“Vâng”. Nói đến công việc, tâm tình Lâm Gia Mộc cũng tốt hơn nhiều: “Em biết rồi”.

“Ngày mai còn phải làm việc. Em đi ngủ đi”. “Mẹ em ngáy, em không ngủ được”.

“Vậy anh đến đón em qua nhà anh ngủ”. “Anh còn ngáy to hơn”.

“Ơ…”.

“Được rồi, em đi uống viên thuốc ngủ”.

“Đừng uống thuốc ngủ. Ra ngoài đi dạo một chút”. “Anh có đi không?”.

“Có”.

“Được rồi”.

Lâm Gia Mộc lặng lẽ thay quần áo, khoác một chiếc chăn nhung mỏng ra cửa. Xuống lầu được chừng mười phút, Trịnh Đạc đã lái xe đến. Lâm Gia Mộc mở cửa, ngồi lên xe. Nhìn thấy gương mặt tươi cười của Trịnh Đạc, cô đột nhiên hiểu ra gì đó, cô dựa vào lưng ghế, nhắm mắt lại.

Trịnh Đạc sờ sờ trán cô: “Mệt không?”. “Mệt”.

“Thế ngủ một lát đi”. “Không ngủ được”.

Anh ta ngả ghế lái phụ ra: “Không ngủ được thì cứ nằm xuống”. “Trịnh Đạc…”.

“Sao?”.

“Chúng ta cứ thế này được không?”. Cô cầm tay Trịnh Đạc.

“Cái gì?”.

“Thỉnh thoảng hoặc thường xuyên ngủ cùng nhau, hằng ngày làm việc với nhau, không nói chuyện khác, chỉ ở cùng nhau…”. Tình hình như bây giờ rất tốt, Lâm Gia Mộc cảm thấy mình như có một đôi cánh bằng sáp, bay gần mặt trời quá sẽ bị nóng chảy, cách mặt trời quá xa lại bị chết cóng.

“Được”, Trịnh Đạc gật đầu. “Anh yêu em đúng không?”.

Vừa mới nói là không nói chuyện khác xong đã chủ động nói đến tình yêu, cô nàng này…

“Trừ khi em nói em yêu anh, nếu không anh sẽ không nói ba chữ đó”.

Lâm Gia Mộc cười, gật đầu, quấn chặt chiếc chăn nhung vào người. Yêu, hai người đều không phủ nhận, lại không muốn thừa nhận những thứ phía sau chữ yêu này. Hai người họ đều đã trải qua quá nhiều, cũng đã thấy quá nhiều. Hứa hẹn có lẽ có sự hấp dẫn của nó, nhưng có những lúc lại vô cùng mong manh.

Trường mầm non song ngữ Little Star luôn nổi danh thu phí cao trình độ dạy học cũng cao. Nghe nói có những gia đình vừa sinh con đã đăng ký trước, dù vậy cũng chưa chắc có thể vào học.

Hiệu trưởng Susan là một bác gái người Anh nhìn rất hiền lành, nghe nói tiếng Trung rất không tốt, người giới thiệu về chương trình giáo dục của trường là trợ lý của bà ta, một người đàn ông trung niên tên là Andy.

“Trường mầm non của chúng tôi dạy học theo mô hình kiểu Mỹ, dùng tài liệu dạy học của trường mầm non quý tộc tư nhân ở Mỹ, tất cả các lớp đều có một chủ nhiệm lớp người Trung Quốc và một giáo viên người nước ngoài tiến hành dạy học bằng song ngữ. Đến giờ tiếng Anh, cả trường chỉ dùng tiếng Anh trao đổi, cố gắng tạo ra một môi trường ngôn ngữ gần như thật, không để các cháu lỡ mất giai đoạn tiếp thu ngôn ngữ tốt nhất”.

Lâm Gia Mộc khoác tay Trịnh Đạc, chiếc nhẫn kim cương lấp lánh sáng: “Lần này chúng tôi đến xem trường cho cháu nhà chị gái tôi. Chị ấy vốn làm việc ở Mỹ, bây giờ muốn về nước nhưng không yên tâm với môi trường giáo dục trong nước lắm. Chị ấy nhờ tôi đi xem mấy trường mầm non. Không giấu anh, trường này là nơi đầu tiên chúng tôi đến”.

“Tôi cho rằng anh chị đã tới trường chúng tôi thì sẽ không muốn đến các trường khác nữa”, trợ lý hiệu trưởng nói.

“Thật không? Chị gái tôi nói chị ấy ở bên Mỹ có nghe nói trong nước có rất nhiều công ty chỉ thuê bừa một người nước ngoài làm giám đốc, sau đó giả mạo công ty vốn nước ngoài…”.

Mặt Andy hơi biến sắc: “Tôi cũng biết có những công ty như chị nói. Nhưng chúng tôi là tổ chức giáo dục trẻ em đầu tiên tiến quân vào thành phố A, đã có lịch sử mười năm rồi, được các phụ huynh đánh giá rất cao. Mong anh chị tin tưởng, chúng tôi tuyệt đối không phải một tổ chức treo đầu dê bán thịt chó như thế”.

“Vâng, bạn tôi cũng nói vậy… Con trai cô ấy cũng học ở trường các anh, cháu tên là… Hàn Siêu…”.

“Hàn Siêu… A, có phải tổng giám đốc Hàn giới thiệu cô đến đây? Tổng giám đốc Hàn rất tín nhiệm trường chúng tôi, năm nào cũng quyên tặng rất nhiều sách vở”.

“Thì ra là thế”. Lâm Gia Mộc gật đầu, lại ngẩng đầu nhìn Trịnh Đạc: “Anh yêu, anh thấy thế nào?”.

loading...

“Anh cho rằng vẫn phải xem xét, dù sao cũng là việc chị em nhờ, con chị ấy lại nói tiếng Trung không tốt…”.

“Nếu anh chị muốn cho cháu đi học vào mùa thu năm sau thì tốt nhất nên đăng ký từ bây giờ…”.

“Không thể vào học giữa chừng sao? Chị tôi định qua tết Dương lịch sẽ về”.

“Xin lỗi, chúng tôi đã đủ chỉ tiêu rồi, hơn nữa không nhận học sinh chuyển ngang. Đương nhiên, nếu anh chị được tổng giám đốc Hàn giới thiệu hoặc có quyên tặng cho nhà trường thì chúng tôi sẽ sắp xếp cho cháu anh chị vào học sớm”.

Hiện nay không chỉ vào trường cấp ba phải chạy chọt mà kể cả học mẫu giáo cũng phải quyên tặng… Lâm Gia Mộc thầm khinh bỉ trong lòng: “À, ra vậy. Tôi sẽ bàn bạc với chị gái và anh rể tôi. Các anh có thể dẫn tôi đi tham quan vườn trường, cho phép tôi chụp một vài bức ảnh không?”.

“Được chứ”. Andy nói mấy câu tiếng Anh với Susan, Susan gật đầu: “Susan bảo tôi dẫn anh chị đi tham quan vườn trường”.

Anh ta vừa dứt lời, Susan đã mỉm cười, chào một tiếng rồi nhanh chóng biến mất.

Andy dẫn hai người đi tham quan trường mầm non, nói môi trường ở đây tốt thế nào, việc dạy dỗ khoa học ra sao. Đi qua lớp mẫu giáo bé, anh ta chỉ một cậu bé ngồi bàn thứ hai bên trái: “Cháu này chính là…”.

“Siêu Siêu!”. Lâm Gia Mộc đột nhiên gọi rất to.

Hàn Siêu rất nhạy cảm với tên mình, lập tức quay ra, nhìn thấy trợ lý hiệu trưởng dẫn hai cô chú lạ mặt đến, cô đó còn vui vẻ gọi tên mình.

Đúng lúc này tiếng chuông hết giờ vang lên, giáo viên nói với các bạn nhỏ có thể ra chơi. Hàn Siêu chạy đến bên cửa sổ: “Cô biết cháu à?”.

“Cô là bạn của mẹ cháu, cháu không nhận ra cô à?”. Hàn Siêu lắc đầu.

“Lần trước cô còn mua McDonald cho cháu mà”.

“McDonald!”. Vừa nghe thấy McDonald, vẻ mặt Hàn Siêu lập tức sáng lên: “Cháu chào cô…”.

“Ngoan quá”, cô đưa tay xoa đầu Hàn Siêu.

Hàn Siêu nhíu mày, vừa định nói gì đó thì chú cao lớn bên cạnh cô đã lấy một thanh chocolate ra như làm ảo thuật: “Cháu ăn chocolate không?”.

“Xin lỗi, chúng tôi không cho phép các cháu ăn đồ bên ngoài hoặc do gia đình mang tới”.

“A, xin lỗi, chúng tôi không biết quy định”.

Hàn Siêu trợn mắt nhìn đi nhìn lại hai người này với vẻ nghi hoặc, không hề chú ý người phụ nữ vừa xoa đầu làm mình đau nhói một cái đã bỏ một sợi tóc có chân tóc vào một chiếc túi.

“Mẫu xét nghiệm DNA đã gửi đến cơ quan em chỉ định, hơn nữa đã thanh toán xong xuôi, em cứ chờ tin tức”.

Lâm Gia Mộc gõ câu này vào khung chat kèm với địa chỉ và số điện thoại cơ quan xét nghiệm. Khoảng năm phút sau cô nhận được hồi âm.

“Đã xác nhận, ngày mai sẽ thanh toán hết số tiền còn lại”.

Lâm Gia Mộc vốn đã đóng khung chat, nhưng suy nghĩ một lát lại bật lên: “Nếu kết quả đúng như dự đoán của em thì em định làm thế nào?”.

“Em sẽ về nước xử lý, về đến nơi sẽ gặp chị”.

Khách sạn Marriott.

Dự báo thời tiết liên tục đưa tin cảnh báo nhiệt độ thấp. Mọi người vội vã đi trên phố, mưa phùn lất phất ướt lạnh mang theo bông tuyết len qua đủ lớp vải, lông, da, ngấm vào người. Giây phút mở cửa khách sạn, vẻ mặt lữ khách qua lại đều lập tức thả lỏng. Thời tiết này không có việc nào làm mọi người vui vẻ hơn đi từ bên ngoài vào trong nhà ấm áp.

Hàn Dĩnh giao hành lý cho nhân viên đón khách của khách sạn. Đã trải qua năm mùa đông ở Canada, cô ta cảm thấy nhiệt độ như vậy quả thực có thể hình dung bằng hai chữ mùa xuân. Có điều hiển nhiên những người xung quanh không hề có cảm nhận như cô ta.

“Hôm qua tôi đã đặt phòng rồi”.

“Xin chị cho xem chứng minh thư và thẻ tín dụng”

Hàn Dĩnh lấy chứng minh thư và thẻ tín dụng từ trong ví ra. Sau khi kiểm tra, nhân viên lễ tân đưa cho cô ta một chiếc thẻ phòng và một chiếc hộp kim loại màu bạc phong kín: “Đây là đồ và thư bạn chị nhờ tôi chuyển cho chị”.

“Cảm ơn”. Cô ta cầm chiếc hộp, thoáng nhìn qua lá thư, trong thư chỉ có một hàng chữ viết tay: “Mừng em về nước, chúc em mọi việc thuận lợi”.

Ba mươi ngàn tệ đổi lấy hai mẫu DNA và chứng nhận bố mình là bố đẻ của em họ. Lượng Lượng nói cô ta bị cắt cổ, cô ta lại cảm thấy rất đáng giá, chưa nói đến chiếc hộp kim loại tặng kèm này nữa.

Sau khi vào phòng mình, cô ta mở hộp kim loại ra. Trong hộp là chồng tài liệu cao đến hai phần ba chiếc hộp, có nội dung tin nhắn điện thoại, chat QQ của bố cô ta với người khác, lại giới thiệu về các “bạn gái” lâu năm của bố cô ta hiện nay.

Hiện Hàn Quốc Trụ có hai bạn gái. Một là Diệp Thư, một người phụ nữ mạnh mẽ hơn bốn mươi tuổi, đã ly hôn nhưng vẫn còn duyên, có hai cửa hàng trong trung tâm thương mại của Hàn Quốc Trụ. Trong ảnh, bà ta mỉm cười với Hàn Quốc Trụ đang chụp ảnh, thoạt nhìn cũng rất quyến rũ nhưng vẫn không đẹp bằng mẹ. Một bạn gái khác là Vương Sảnh, năm nay hai mươi hai tuổi, vừa tốt nghiệp đại học, được Hàn Quốc Trụ nuôi trong một căn hộ, toàn bộ nhu cầu cho cuộc sống đều được Hàn Quốc Trụ chi trả.

Hàn Dĩnh biết Diệp Thư từ trước. Diệp Thư đã cặp với Hàn Quốc Trụ khoảng năm, sáu năm rồi, nghe nói không những không tiêu tiền của Hàn Quốc Trụ mà còn cho Hàn Quốc Trụ vay tiền. Diệp Thư còn từng nói chuyện với mẹ cô ta, nói không muốn phá hoại gia đình họ, chỉ là quá yêu Hàn Quốc Trụ. Hàn Dĩnh ra nước ngoài du học, Diệp Thư còn tặng quà Hàn Dĩnh, Hàn Dĩnh trước mặt tươi cười nhận lấy, vừa xoay người liền ném vào thùng rác.

Vương Sảnh là một người mới. Trong ảnh, Vương Sảnh để mái bằng, mặc váy đầm, nhìn rất ngây thơ. Hàn Dĩnh xem nội dung chat, không ngờ Vương Sảnh vẫn gọi Hàn Quốc Trụ là bố trên QQ: Bố, con gái bố ra nước ngoài, con làm con gái cho bố chiều được không? Bố, con không nên làm vỡ quà bố tặng, bố tha thứ cho con được không? Bố, con sợ tối, bố đến ngủ với con đi…

Đọc đến đây, Hàn Dĩnh cho rằng mình sẽ vừa nôn vừa ném tập giấy in nội dung chat đi, nhưng không ngờ cô ta lại có thể tỉnh táo đọc hết, còn mang ra so sánh với nội dung chat giữa Hàn Quốc Trụ và Diệp Thư. Vì trẻ tuổi, lại biết nói ngọt, hiển nhiên con bé Vương Sảnh này được sủng ái hơn, tình cũ Diệp Thư có vẻ như đã thất sủng, thường xuyên gọi điện thoại cho Hàn Quốc Trụ nhưng thời gian gọi lại rất ngắn, nội dung chat với Hàn Quốc Trụ cũng toàn là những câu ai oán. Nào là em đã thế nào thế nào vì anh, giờ anh lại thế nào thế nào với em, không ngừng vặn hỏi người nọ là ai. Hàn Quốc Trụ lại trả lời rất buồn nôn, nói mình lớn tuổi, muốn trở về với gia đình. Một chi tiết khiến Hàn Dĩnh chú ý là Diệp Thư nói bốn năm trước đã bỏ đứa con ba tháng vì Hàn Quốc Trụ…

Bốn năm trước… Cũng là lúc con đĩ kia có thai Hàn Siêu… Hàn Dĩnh suy nghĩ một lát, mở túi xách lấy chiếc SIM điện thoại mình vừa mua, lắp vào điện thoại di động rồi gọi cho Diệp Thư.

“A lô!”. Lúc này đang là thời gian kiểm kê cửa hàng, giọng Diệp Thư trong điện thoại hơi khàn, âm thanh xung quanh rất ồn ào.

“Hàn Siêu là con đẻ của Hàn Quốc Trụ. Hàn Quốc Trụ đang nghĩ cách nhận Hàn Siêu về. Hàn Siêu sinh ngày 7 tháng 6 năm 2010. Tình nhân của Hàn Quốc Trụ ở phòng 81 đơn nguyên 8 cụm 12 khu Lệ Cảnh”.

“Ai đấy?”.

Hàn Dĩnh dừng cuộc gọi, tháo SIM ra ném vào thùng rác. Sau đó cô ta lại cầm điện thoại của khách sạn lên gọi cho Lâm Gia Mộc: “Em tiếp tục thuê chị điều tra tất cả mọi hành tung của bố em, cần bao nhiêu tiền?”.

“Xin lỗi, bên chị không nhận những hợp đồng không có thời hạn như vậy. Nếu em cần thì chị sẽ giới thiệu một văn phòng tư vấn đáng tin cho em. Đại khái khoảng một ngàn một ngày là được”.

“Thế bên chị nhận hợp đồng kiểu gì?”.

“Một nhiệm vụ, đặt cọc một nửa trước, sau khi hoàn thành kết toán một nửa còn lại. Bất kể là giải quyết trong một ngày hay là một tháng đều có chi phí như nhau. Nói đơn giản thì người khác tính công nhật, còn bên chị nhận khoán đứt”.

“Nhiệm vụ gì cũng được sao?”. “Em muốn kết quả thế nào?”.

“Em muốn… cả nhà em di cư, rời xa đám họ hàng và bồ bịch đó, còn cả thằng Hàn Siêu kia nữa”.

Sau khi di cư chưa chắc Hàn Quốc Trụ sẽ tốt hơn, nhưng thay đổi môi trường, không còn là ông chủ lớn, tiếng Anh của bố cô ta cũng không tốt, ông ta thích người khác, người khác chưa chắc đã thích ông ta. Đến lúc đó gia đình ba người của mình phải chăng sẽ có thể sống những ngày yên bình? Hàn Dĩnh cảm thấy ý nghĩ này không thực tế lắm, nhưng vẫn không thể dứt bỏ được ảo tưởng này. Suy cho cùng, Hàn Quốc Trụ chưa bao giờ bạc đãi hai mẹ con cô ta về vật chất, cũng cực kỳ chiều chuộng cô con gái này. Dù ngoài miệng có nói ác độc thế nào, cô ta cũng không thể thật sự bỏ mặc bố mình.

“Em định trả bao nhiêu tiền?”.

“Một trăm ngàn”.

“Em biết việc này rất khó chứ?”.

“Việc di cư em đã tìm cơ quan chuyên nghiệp, cũng không khó. Khó là ở chỗ làm cho bố em bán hết tất cả tài sản trong nước để đi cùng mẹ con em”.

Không phải Hàn Quốc Trụ chưa nghĩ tới chuyện di cư, nhưng ông ta muốn cả nhà cùng di cư, sau đó ông ta lại về nước, để vợ con ở lại nước ngoài.

“Hàn Dĩnh, em biết tình hình tài sản của gia đình em hiện nay không?”. “Cái gì?”.

“Em xem tài liệu đi, xem xong gọi lại cho chị”.

Hàn Dĩnh chỉ chú ý xem nội dung trò chuyện giữa bố và bồ, quả thật không xem tài liệu bên dưới. Cô ta lấy tài liệu ra, số liệu trong đó khiến cô ta nghẹn lời trân trối, nhanh chóng gọi điện thoại cho Lâm Gia Mộc: “Làm sao chị biết…”.

“Bố em đăng ký nhận sao kê của ngân hàng qua điện thoại di động, cái này là chị tình cờ biết được”.

“Bố em…”.

“Bây giờ ông ấy còn có tài sản lớn ở trong nước, từ từ trả lãi vẫn có thể chống đỡ được, trong vòng mười năm có thể trả hết nợ, bắt đầu thu vào. Một khi bán hết tài sản như em nói, chuỗi tài chính nhà em sẽ xuất hiện vấn đề”.

“Bố em… thế chấp tất cả nhà, cửa hàng và…”.

“Đúng, hơn nữa đây chỉ là vay ngân hàng, chị còn chưa điều tra tỉ mỉ những khoản vay cá nhân”.

Nói cho cùng thì vay ngân hàng chỉ là một phần của tảng băng trôi. Lâm Gia Mộc có thể biết đến những khoản vay ngân hàng cũng là bởi vì trojan làm việc quá hiệu quả, không chỉ lịch sử trò chuyện mà cả sao kê của ngân hàng cũng gửi hết về, Lâm Gia Mộc liền đóng gói gửi Hàn Dĩnh xem như một món quà.

“Em hiểu rồi”. Bây giờ không phải lúc bảo vệ nhà mình mà là lúc phải bảo vệ chính mình và mẹ trước. Cô ta biết chuyện bố đầu tư thất bại, gần như chắc chắn là vì phụ nữ. Người khác giới thiệu người đẹp cho ông ta, lại thêm mấy câu tâng bốc là Hàn Quốc Trụ sẽ mất lý trí đầu tư bừa, khi xảy ra chuyện lại không muốn truy cứu vì sợ mất mặt, vì thế mới lâm vào tình cảnh hiện nay.

“Vậy là…”.

“Để em và mẹ em thoát thân trước”. Có lẽ Lâm Gia Mộc có thể giúp mẹ mình tỉnh ngộ.

“Hàn Dĩnh, em chỉ nghĩ đến việc làm mẹ em bỏ bố em, có bao giờ nghĩ đến việc làm bố em bỏ mẹ em không?”.

“Sao?”.

“Dù thế nào thì kết quả cũng là chia tay, đúng không?”.

Đầu óc đang rối bời của Hàn Dĩnh đột nhiên thông suốt. Đúng vậy, mẹ yêu bố như vậy, sao nỡ chia tay? Nhưng nếu bố nhất định đòi chia tay mẹ? Đau lòng tuyệt vọng, mẹ sẽ đồng ý cùng đi với cô ta.

Mục lục
loading...