Menu

HƯỚNG DẪN XỬ LÝ RÁC THẢI-Quyển 10.Chương 2


Hướng Dẫn Xử Lý Rác Thải


Tác giả: Mộng Lý Nhàn Nhàn


Q.10 – Chương 2: Chuyện Năm Xưa

Trích lời Gia Mộc: Vận mệnh là thế, hai người vốn là hai đường thẳng song song, chỉ vì một chuyện nên bị kéo đến với nhau, ràng buộc với nhau, khó có thể tách ra được nữa.

Cô là người đại diện của bị cáo trong vụ tai nạn giao thông của nhà họ Trịnh. Khi đó cô chủ yếu phụ trách các vụ ly hôn trong văn phòng luật sư, đột nhiên có một hôm giám đốc gọi cô vào văn phòng bảo cô đảm nhiệm một vụ gây tai nạn giao thông rồi bỏ trốn. Chưa bao giờ ra tòa hình sự, cô sợ mình làm không tốt, giám đốc lại nói cô cứ bào chữa tùy ý là được: “Vụ án này đã được dàn xếp nội bộ xong rồi”.

Lâm Gia Mộc chợt thấy trong lòng lạnh buốt. Cô từng nghe các đồng nghiệp rỉ tai nhau, có những vụ án trước khi đưa ra xét xử hai bên cũng đã hiểu ngầm, kết quả xét xử đã được dàn xếp từ trước. Cô cho rằng mình chủ yếu phụ trách các vụ ly hôn, sẽ không dính vào những chuyện như thế này, không ngờ cuối cùng vẫn gặp.

“Không phải em vẫn nói phụ trách các vụ ly hôn phát ngán rồi à? Lần này là cơ hội tốt để rèn luyện đấy”.

“Vâng”. Lâm Gia Mộc nhận tài liệu về vụ án, xoay người đi ra khỏi phòng giám đốc.

Lúc mở hồ sơ ra, hình ảnh đầu tiên cô nhìn thấy là một cô gái mặc áo len trắng, buộc tóc đuôi ngựa, tươi cười vui vẻ trước ống kính. Bức ảnh bên dưới, mặt cô gái sưng vù, trên đầu quấn băng, nằm trên giường bệnh. Đây là người bị hại thứ nhất trong vụ án này, Trịnh Lâm. Hồ sơ vụ án cho thấy cô gái này là một học sinh vừa mới thi đại học xong. Kết quả thi rất khá, dù chưa đến mức đỗ vào đại học Bắc Kinh hay đại học Thanh Hoa nhưng cũng có thể vào một trường đại học không tồi. Cuộc đời của cô bé vừa mới bắt đầu mà đã vội vàng kết thúc.

Một bức ảnh khác là một người phụ nữ trung niên để tóc ngắn, cầm quạt in hình Thái Cực đồ tập thể dục. Bà là mẹ cô gái, chết tại chỗ trong vụ tai nạn giao thông đó.

Vụ án đã được nhận định là đua xe bất hợp pháp với tốc độ cực nhanh trong đêm tối, đột nhiên xe mất lái đâm lên đường dành cho người đi bộ. Tình tiết tồi tệ nhất là sau khi gây tai nạn, tài xế lại lái xe chạy trốn, không hề đưa người bị nạn đi cấp cứu, càng không gọi điện thoại báo cảnh sát, hôm sau xem tin tức mới đến phòng cảnh sát tự thú.

Lúc xem đến tài liệu về tài xế gây tai nạn Tăng Hào, cô hết sức kinh ngạc. Tài xế gây tai nạn tuổi không lớn, hai mươi sáu tuổi, ngoại hình mặc dù không giống minh tinh màn bạc nhưng cũng là một gã đẹp trai theo tiêu chuẩn của người bình thường, thoạt nhìn rất nho nhã. Tăng Hào xuất thân gia đình công nhân thông thường, vừa mới đi làm được ba, bốn năm. Xe hắn lái là xe của công ty, không phải xe riêng của hắn.

Cô càng xem càng thấy lạ. Theo lý mà nói, những người thích đua xe đa số đều có những ghi nhận về vi phạm luật giao thông, nhưng hồ sơ của hắn gần như trống không, chỉ có một lần đỗ xe trái quy định. Một người như vậy tại sao đột nhiên lại biến thành một kẻ đi bão?

Một chuyện kỳ lạ khác là có nhân chứng nói người gây tai nạn cũng bị thương, trên đầu chảy rất nhiều máu. Nhưng trong ảnh chụp khi đến đầu thú ngày hôm sau, trên người tài xế gây tai nạn lại không hề có vết thương nào. Điều này chẳng những không phù hợp với lời khai của nhân chứng mà còn không phù hợp với lẽ thường.

Nhưng lúc gặp mặt thân chủ của mình, cô lại nhận được một câu trả lời máy móc: “Tôi tuổi trẻ bồng bột, cãi nhau với người khác mấy câu, vì sĩ diện nên đua xe với người ta, không ngờ lần đầu tiên đua xe đã xảy ra chuyện. Khi đó tôi quá sợ, chỉ nghĩ đến việc rời khỏi hiện trường, cho nên tôi đã bỏ chạy. Hôm sau xem tin tức mới cảm thấy mình làm sai, mới nói chuyện này với người nhà, đến chỗ cảnh sát giao thông tự thú. Tôi mong nhận được sự tha thứ của người nhà nạn nhân và sự xét xử khoan hồng của tòa án”.

Lâm Gia Mộc cau mày lật xem tài liệu. Những lời này quả thực giống hệt những lời hắn nói khi tự thú, một chữ cũng không sai, vẻ mặt bình thản máy móc, hoàn toàn không có những phản ứng người bình thường nên có: “Anh có biết vụ án này thuộc về tội gây tai nạn giao thông nghiêm trọng hay không? Hơn nữa anh còn bỏ trốn. Một người chết, một người trọng thương trong tai nạn, cô gái bị trọng thương không chịu nổi việc có thể bị liệt cả đời nên đã tự tử vào ngày hôm qua, là tình huống cực kỳ nghiêm trọng. Mức hình phạt cao nhất viện kiểm sát đưa ra là bảy năm tù, dù có tình tiết anh đến tự thú nhưng tôi cũng chỉ có thể giảm bớt cho anh nhiều nhất một năm…”.

“Sáu năm đúng không?”. “Đúng!”.

“Thế thì sáu năm”, Tăng Hào nói thờ ơ như không.

Rời khỏi trại tạm giam, Lâm Gia Mộc không ngừng hồi tưởng lại tình hình khi đó. Cô từng nghe nói có người gánh tội thay người khác vì tiền, cảnh sát và viện kiểm sát cũng coi như không biết để nhanh chóng kết án, không ngờ chuyện như vậy lại xảy ra ngay trước mặt mình…

Cô mở cửa chiếc Volkswagen bọ rùa của mình, lái đến hiện trường xảy ra tai nạn. Ngồi trong xe nhìn hiện trường phía xa, cô cảm thấy nguyên tắc làm việc và lương tâm của mình đều đang bị giày vò. Cô biết tình hình của giới luật sư, cũng biết chuyện này không hề có gì mới mẻ, cô nên mắt nhắm mắt mở cầm khoản phí luật sư của mình. Trong một vụ án một bên muốn đánh một bên muốn chịu đòn, thậm chí người nhà nạn nhân cũng đã bị mua chuộc này, cô chỉ cần giả điếc vờ câm đến cùng là được. Nhưng cô…

Đúng lúc này, một người đàn ông mặc quân phục xuống taxi, ngồi xuống hiện trường tai nạn, sờ mặt đường đã được rửa sạch, hai vai run lên, hiển nhiên là đang khóc…

Cô xuống xe đi tới gần người đàn ông như ma xui quỷ khiến: “Anh là… Trịnh Đạc?”.

Cô nhớ đã nhìn thấy tên Trịnh Đạc trong hồ sơ vụ án. Hai mẹ con bị chết là người nhà quân nhân, cơ quan quân sự địa phương và cơ quan dân chính đều đã tới hỏi về vụ án này.

“Vâng”. Trịnh Đạc lau nước mắt, ngẩng đầu lên, hít sâu một hơi rồi đứng dậy. Lâm Gia Mộc không tự chủ được lùi về phía sau một bước.

Người đàn ông này thật cao to, mặc dù không có hành động gì đặc biệt nhưng cô lại cảm thấy toàn thân anh ta ngập tràn sức mạnh: “Cô là…”.

“Tôi là luật sư của Tăng Hào”. Lâm Gia Mộc vốn cho rằng sẽ nhìn thấy vẻ mặt căm hận của Trịnh Đạc, không ngờ lại thấy vẻ châm biếm trong mắt anh ta.

“Có lẽ đây là vụ án đơn giản nhất mà cô từng tiếp nhận…”.

“Cộc cộc!”. Trịnh Đạc cầm hai cốc đồ uống gõ cửa kính xe. Lâm Gia Mộc mở khóa để anh ta lên xe: “Sao đi lâu thế?”.

“Quán cà phê đông quá”. Trịnh Đạc đưa cốc cà phê nóng cho cô: “Cà phê đen chỉ thêm đường”.

Lâm Gia Mộc cầm lấy, đưa lên mũi ngửi: “Cảm ơn”.

“Ha ha”. Trịnh Đạc cười: “Bao nhiêu năm mà em vẫn không thay đổi, trước khi uống cà phê nhất định phải ngửi, có mùi sữa là không chịu uống”.

Lâm Gia Mộc cũng cười: “Chuyện đứa bé, anh định làm thế nào?”. “Vẫn phải tìm cảnh sát Lưu”.

“Chẳng phải cô ta đã nói…”.

“Cô ấy đến nhờ anh làm chuyện này chắc chắn cũng biết anh sẽ tìm cảnh sát Lưu”.

Khi đó cảnh sát Lưu là người làm mối cho hai người. Lúc Trịnh Đạc do dự không chịu đón nhận tình cảm của Tiết Văn Vũ, cảnh sát Lưu thường xuyên động viên khuyên nhủ. Sau đó cảnh sát Lưu xuất ngũ, anh ta vào trường quân sự, ba người từng đi ăn, đi xem phim cùng nhau, đến tận lúc… Cảnh sát Lưu và Tiết Văn Vũ thỉnh thoảng vẫn liên lạc với nhau. Chuyện Tiết Văn Vũ ra khỏi quân đội đến bệnh viện địa phương làm việc và lấy chồng sinh con cũng là cảnh sát Lưu nói với Trịnh Đạc.

Trịnh Đạc vừa định gọi điện thoại cho cảnh sát Lưu, cảnh sát Lưu đã gọi đến cho anh ta trước: “Trịnh Đạc, cậu gây ra chuyện gì thế?”.

“Cái gì?”.

“Trưởng phòng đi họp trên thành phố, chưa được hai tiếng đã gọi điện thoại cho tôi bảo tôi vào ủy ban thành phố. Thị trưởng gặp riêng tôi, bảo tôi điều động tất cả lực lượng trợ giúp cậu, nhưng phải chú ý bảo mật”.

“À…”. Trịnh Đạc suy nghĩ một lát: “Anh đến văn phòng một chuyến, chúng ta nói chuyện trực tiếp”.

Anh ta vừa đặt điện thoại xuống, trời đột nhiên đổ mưa. Chẳng bao lâu sau mưa lại biến thành tuyết, hạt tuyết rơi lên xe kêu lách tách.

Anh ta giảm tốc độ xe xuống mức thấp nhất, tăng nhiệt độ điều hòa, chạy chầm chậm trên mặt đường đang dần dần đóng băng.

“Em không có gì để nói à?”. Đột nhiên anh ta hỏi Lâm Gia Mộc đang chậm rãi uống cà phê.

“Không có gì để nói cả”. Không những cô không có gì để nói mà cũng không có tư cách gì để nói. Hai người thậm chí còn không được tính là quan hệ nhập nhèm, chỉ hơn quan hệ bạn bè thông thường là có chung hoạt động hợp tác làm ăn mà thôi. Mặc dù hai bên đều sẵn sàng làm bia đỡ đạn cho nhau, không bao giờ phủ nhận quan hệ của họ khi nghe thấy những lời đồn đoán của người ngoài, nhưng cũng chỉ dừng lại ở mức đó.

“Lúc cô ấy gọi điện thoại cho anh, anh không nhận ra giọng cô ấy, cũng không nhớ số điện thoại di động của cô ấy. Lúc lưu số anh mới nhớ ra cô ấy không hề thay số”. Trịnh Đạc nói: “Anh cho rằng anh sẽ nhớ cô ấy mãi mãi, nhưng hóa ra anh đã quên cô ấy”.

Lâm Gia Mộc nhìn ra ngoài cửa xe, dùng ngón tay vẽ hình người que trên cửa kính đã đọng đầy hơi nước. Cô không chấp nhận Trịnh Đạc chỉ vì quá khứ đó sao? Hay là cô chỉ coi quá khứ đó là cái cớ để mình cứ mãi giậm chân tại chỗ? Chồng của một thân chủ từng mắng cô, nói loại phụ nữ như cô sẽ độc thân cả đời không ai thèm lấy. Cũng từng có người đi trước nói với cô, phụ nữ sống quá tỉnh táo là không tốt, sẽ làm cho đàn ông sợ hãi. Cô không rõ vì sao Trịnh Đạc đã hợp tác với cô nhiều năm như vậy, biết rõ cả những gì tốt nhất và xấu nhất của cô lại yêu cô. Thậm chí anh ta từng đến đón cô rời khỏi khách sạn sau một cuộc tình một đêm. Cô không phải một cô gái truyền thống, cô là một phụ nữ rất Tây. Tình cảm là tình cảm, dục vọng là dục vọng. Cô là một phụ nữ trưởng thành, cô thừa nhận mình thỉnh thoảng vẫn có dục vọng… Nhưng từ bao giờ cô không còn tìm ai nữa? Ba năm trước? Hay là bốn năm trước?

Đối với cô, hai chữ hôn nhân là hoàn toàn vô nghĩa, thậm chí ngay cả một tình cảm ổn định cũng không nhất thiết phải tồn tại. Loài người sinh ra đã không phải động vật một vợ một chồng. Bản năng của đàn ông là cố hết sức làm cho nhiều phụ nữ có thai để di truyền bộ gene của mình. Bản năng của phụ nữ là nuôi dưỡng dạy dỗ con nhỏ, nâng cao tỉ lệ sống sót của con nhỏ, đồng thời cũng hy vọng có thể sinh con với những người đàn ông khỏe mạnh nhất. Hôn nhân cứng rắn trói chặt hai người lại với nhau, hình thành thể liên hợp kinh tế, vốn chính là để tạo ra môi trường ổn định, nâng cao tỉ lệ sống của con cái. Nhưng ở thời hiện đại, khái niệm này càng ngày càng yếu. Đàn ông đột nhiên phát hiện mình có thể ngủ với bất cứ phụ nữ nào mà không cần có trách nhiệm. Phụ nữ cũng phát hiện thì ra mình có thể có nhiều lựa chọn hơn.

Cô làm luật sư ly hôn trước đây hay chuyên gia tư vấn bây giờ đều chỉ là hy vọng giúp người yếu thế giành được sự đền bù về kinh tế nhiều hơn, cho người yếu thế có thêm một chút an ủi về tâm lý. Trong lòng cô rất bi quan, không tin vào hôn nhân.

loading...

Đến tận lúc dừng xe dưới lầu, Trịnh Đạc vẫn không nói gì. Lâm Gia Mộc là một phụ nữ luôn nghĩ rất nhiều. Người khác nghĩ một, cô nghĩ mười. Người khác nghĩ yêu sẽ phải ở bên nhau suốt đời suốt kiếp, cô lại nghĩ lúc ly hôn có thể giành được bao nhiêu tài sản. Đừng nhìn cô cả ngày cười tít mắt mà lầm, cô là người theo chủ nghĩa bi quan từ trong xương tủy.

Cảnh sát Lưu gầy hơn một chút, áo sơ mi hơi nhăn nhúm, có thể thấy sau khi giặt không được là. Trên tay áo len có một vài vết bẩn, có điều tinh thần vẫn rất tốt. Anh ta vừa vào văn phòng đã đòi uống trà, lúc uống Thiết Quan Âm loại cao cấp nhất của Lâm Gia Mộc, lông mày anh ta giãn ra: “Nói đi, cậu bị cuốn vào việc gì?”.

“Tiết Văn Vũ”.

Ba chữ này khiến cảnh sát Lưu giật mình: “Thì ra là cô ấy, thảo nào ngay cả thị trưởng cũng bị kinh động. Cậu gặp cô ấy bao giờ?”.

Nói xong anh ta thoáng nhìn Lâm Gia Mộc, vẻ mặt của cô vẫn như thường. Lâm Gia Mộc không bao giờ để lộ tâm tình ra mặt, lúc nào cũng ung dung thản nhiên, tươi cười thoải mái. Mới tiếp xúc với những người phụ nữ như thế này sẽ thấy thoải mái như được tắm gió xuân, nhưng tiếp xúc thời gian dài sẽ cảm thấy rất đáng sợ. Mặc dù anh ta bội phục Lâm Gia Mộc, có quan hệ tốt với Lâm Gia Mộc nhưng tính ra lại không thân thiết với cô như với Tiết Văn Vũ. Khi đó mọi người còn trẻ, tư tưởng đều đơn thuần, cho dù là đóa hoa trong quân ngũ như Tiết Văn Vũ cũng vẫn chỉ là một tờ giấy trắng. Bây giờ tuổi đã lớn, bị xã hội làm tổn thương quá nhiều, tự nhiên người ta sẽ học được cách sống với một bộ mũ giáp vô hình trên người.

“Chẳng phải anh vẫn liên lạc với cô ấy sao?”. Số điện thoại di động của Trịnh Đạc không công khai vì lý do công việc như Lâm Gia Mộc, không nhiều người có thể liên lạc trực tiếp với anh ta. Không cần nói cũng biết Tiết Văn Vũ lấy số điện thoại của anh ta từ đâu.

“À, tôi cho rằng cô ấy chỉ muốn ôn chuyện cũ với cậu, dù sao chuyện cũng đã qua nhiều năm, mọi người đều đã đến tuổi băm, suốt ngày phân cao thấp cũng không có ý nghĩa gì”. Nói xong cảnh sát Lưu lại nhìn Lâm Gia Mộc, thấy Lâm Gia Mộc vẫn ngồi yên mỉm cười uống trà. Đột nhiên một người đi tới sau lưng vỗ vai anh ta, anh ta giật mình, quay đầu nhìn lại mới biết là Uông Tư Điềm: “Tư Điềm, sao em bước đi không có tiếng động gì thế…”.

“Đó là tại anh suy nghĩ chăm chú quá đấy”. Nói xong Uông Tư Điềm đưa cho anh ta một quả quýt: “Vừa mới mua, anh ăn thử xem”.

“Cảm ơn”.

“Không có gì”. Uông Tư Điềm nói xong cũng cười rồi ngồi xuống bên cạnh Lâm Gia Mộc, lấy một túi quýt bắt đầu chia cho mọi người. Nói đến Tiết Văn Vũ, bất kể vẻ mặt của ba người họ thế nào thì trong lòng cũng vẫn hơi ngột ngạt. Uông Tư Điềm đi vào chia quýt làm ba người dần thấy thoải mái hơn.

“Cô ấy có khó khăn gì?”.

“Con trai bị bắt cóc. Nghe nói hung thủ từng xuất hiện tại thành phố A”.

“Con trai?”. Cảnh sát Lưu nhíu mày: “Thằng bé đó là bảo bối của nhà họ Lục, bình thường đến công viên chơi cũng phải một cảnh vệ một bảo mẫu theo sát, tại sao vô duyên vô cớ lại xảy ra chuyện?”.

“Tôi chỉ nghe nói lúc xảy ra chuyện thì có bảo mẫu đi cùng, không nghe nói có cảnh vệ”.

“Chuyện này tôi nhớ rất rõ. Có lần Tiết Văn Vũ cho tôi xem ảnh con trai cô ấy, có một tấm là bảo mẫu bế con. Tôi hỏi có phải cô ấy chụp không, chọn góc chụp thật sự rất đẹp. Cô ấy thuận miệng nói là cảnh vệ chụp, bố chồng cô ấy nhất quyết phải cho một cảnh vệ đi theo bảo vệ”.

Một mình bảo mẫu trông đứa bé có thể nhất thời sơ suất hay vì nguyên nhân nào đó mà để đứa bé bị người ta bắt mất. Nhưng có một cảnh vệ đi theo thì sao có thể xảy ra chuyện được?

“Anh còn giữ những bức ảnh đó không?”.

“Để tôi lên QQ của cô ấy xem có còn không”. Cảnh sát Lưu dùng điện thoại lên mạng, vào trang QQ cá nhân của Tiết Văn Vũ, phát hiện vốn là không gian giới hạn một số người có quyền mới được vào, bây giờ đã thành công khai, nội dung hoàn toàn trống trơn: “Cô ấy xóa hết rồi”.

“Khi đó anh cũng xem bằng điện thoại di động à?”. “Đúng vậy”.

“Là chuyện bao lâu trước?”.

“Khoảng chừng một tháng trước. Hôm đó là sinh nhật cô ấy, tôi lên mạng nhắn tin chúc mừng, không ngờ cô ấy lại trả lời và trò chuyện với tôi vài câu. Tôi hỏi thăm tình hình cô ấy gần đây, cô ấy nói bây giờ cô ấy rất ổn, con trai rất ngoan ngoãn nghe lời. Tôi nói tôi cũng đã lấy vợ sinh con, tôi và cô ấy trao đổi quyền truy cập trang QQ cá nhân của nhau rồi vào xem ảnh”.

Trịnh Đạc kết nối điện thoại của cảnh sát Lưu với máy tính xách tay, năm phút sau tìm được bộ nhớ đệm lưu lịch sử lên mạng, tìm được bức ảnh cảnh sát Lưu nói. Quả nhiên là một bảo mẫu bế một cậu bé khoảng hai tuổi, địa điểm chụp ảnh có lẽ là công viên. Cảnh vệ không xuất hiện trong ảnh nhưng có thể thấy bóng anh ta dưới đất, là một người đàn ông không cao nhưng rất to khỏe, phù hợp với thói quen thích dùng lính Tứ Xuyên của nhà họ Lục.

“Các anh biết bao nhiêu về chồng của Tiết Văn Vũ?”, Lâm Gia Mộc

Cảnh sát Lưu thoáng nhìn Trịnh Đạc: “Em bảo cậu ta nói đi”.

“Lục Cẩn vốn tên là Lục Trường Phong, nhà họ Lục và nhà họ Tiết là chỗ thân quen. Anh ta cũng tầm tuổi Tiết Văn Vũ, hai nhà đã mặc định về chuyện hôn nhân giữa hai người. Lúc Tiết Văn Vũ theo đuổi anh, Lục Cẩn đã đến gặp anh. Nói thế nào nhỉ, đó là một người nhìn rất chững chạc, mặc dù tuổi tác ngang bọn anh nhưng thoạt nhìn lại lớn tuổi hơn khá nhiều. Anh ta là người rất hoạt bát, nói chuyện rất logic, kín kẽ giọt nước không lọt. Anh ta nói anh ta và Tiết Văn Vũ cùng lớn lên với nhau từ nhỏ, mặc dù gia đình có ý định như vậy nhưng anh ta lại cảm thấy anh ta và Tiết Văn Vũ giống anh em hơn, bảo anh không cần băn khoăn vì sự tồn tại của anh ta. Sau đó khi anh và Tiết Văn Vũ đến với nhau thì mới biết lúc đó anh ta đã có một cô bạn gái bắt đầu qua lại từ thời cấp ba. Tiết Văn Vũ hủy hôn ước, anh ta cũng có thể danh chính ngôn thuận dẫn bạn gái về nhà. Anh cho rằng anh ta và bạn gái có thể tu thành chính quả, không ngờ chưa được một năm đã chia tay rồi. Hình như là nhà họ Lục quá cao ngạo, phép tắc quá nhiều, người ta không chịu nổi nên tháo chạy”.

Không phải mọi cô gái con nhà bình dân đều có thể hòa nhập với gia đình cán bộ cao cấp. Đối nhân xử thế, lời ăn tiếng nói, thậm chí là rót một ly trà đều có quy định. Mặc dù trong nhà có tiền có của nhưng không thể sử dụng tùy tiện. Lý tưởng rất đầy đặn, hiện thực lại rất xương xẩu.

“Nghe nói lúc chia tay, cô gái đó bị suy nhược tinh thần đến mức gần như sụp đổ. Sau đó Lục Trường Phong đổi tên thành Lục Cẩn”.

“Anh có thể bảo Tiết Văn Vũ gửi tư liệu về bảo mẫu và cảnh vệ đến đây không?”

“Ờ”. Mặc dù đã nhận được rất nhiều tư liệu, nhưng xem kỹ lại thì còn thiếu không ít, chỉ có lời tự thuật của bảo mẫu, không hề có lời kể của cảnh vệ, thậm chí cũng không nhắc tới tên anh ta.

Tiết Văn Vũ hơi kinh ngạc trước yêu cầu của Trịnh Đạc: “Hôm đó cậu Tống không đi cùng. Cậu ấy chơi bóng rổ bị trẹo chân. Bố chồng em lại có việc, một cảnh vệ khác phải đưa đi. Vốn mẹ chồng em không muốn cho cháu ra công viên, nhưng Tráng Tráng thích đi, không cho đi sẽ khóc ăn vạ. Mẹ chồng em không làm sao được, đành phải để một mình bảo mẫu đưa nó đi”.

“Em không cảm thấy chuyện này quá trùng hợp à?”. Trịnh Đạc bật loa ngoài, Lâm Gia Mộc ghé vào chen ngang một câu.

Tiết Văn Vũ bên kia điện thoại yên lặng vài giây: “Em sẽ bảo bố chồng lệnh cho cậu Tống đến đó”.

“Tốt nhất em gửi cho anh tư liệu về lý lịch của anh ta”, Trịnh Đạc nói.

Nhà họ Lục dùng người không thể không tra rõ lý lịch.

“Được. Anh có máy fax chứ? Nhắn số cho em, em bảo họ gửi cho”. Tiết Văn Vũ nói: “Anh cho rằng không phải bắt cóc trẻ em thông thường à?”.

“Có lẽ thế”.

“Không phải bắt cóc trẻ em, vì sao bọn chúng không đưa ra yêu cầu gì?”.

“Em đừng nghĩ quá nhiều, bọn anh cũng chỉ tìm hiểu cẩn thận để tránh bỏ sót manh mối thôi”.

“Vâng”.

Tiết Văn Vũ dừng điện thoại, Lâm Gia Mộc cũng đưa ra câu hỏi đó: “Nếu là bắt cóc có mục đích, vì sao không có ai đòi tiền chuộc, cũng không đưa ra bất cứ yêu cầu nào?”.

“Có lẽ bọn chúng đã đưa ra yêu cầu nhưng nhà họ Lục không đáp ứng, hoặc đã đáp ứng nhưng đối phương lại đổi ý. Tiết Văn Vũ không nói thật”. Cảnh sát Lưu hoài nghi hết thảy theo thói quen.

“Tiết Văn Vũ nói thật, chỉ sợ có ẩn tình gì ngay cả cô ta cũng không biết”, Lâm Gia Mộc than. Một phụ nữ để mất con, có bản lĩnh đến mấy cũng vẫn sẽ rối loạn. Sự sốt ruột của Tiết Văn Vũ không phải là giả, sự nghi hoặc cũng không phải là giả. Cô ta đã tìm Trịnh Đạc thì chắc chắn sẽ không giấu Trịnh Đạc những thông tin then chốt mình biết.

“Dù thế nào cũng vẫn phải nghiên cứu về người cảnh vệ này”. Máy fax đã bắt đầu tự nhận thông tin, nội dung trang đầu tiên là tư liệu cơ bản về người cảnh vệ này.

Mục lục
loading...