Menu

HƯỚNG DẪN XỬ LÝ RÁC THẢI-Quyển 1.Chương 9


Hướng Dẫn Xử Lý Rác Thải


Tác giả: Mộng Lý Nhàn Nhàn


Q.1 – Chương 9

Trích lời Gia Mộc: Những người của thế hệ trước sẽ không dễ dàng chấp nhận chuyện con cái li hôn. Trong mắt họ, li hôn là một vấn đề rất lớn. Cho nên trước khi li hôn, nhất định phải thuyết phục được bố mẹ, rào kín mọi ngả đường để tránh mâu thuẫn nội bộ.

Mẹ Tần Du đeo kính lão kí tên vào chỗ con gái chỉ trên tờ hợp đồng mua nhà. Sau khi bà kí xong, cô bé nhân viên phụ trách tiêu thụ tươi cười chỉ sang một gian phòng làm việc khác: “Cháu mời bác qua phòng đầu tiên bên trái làm thủ tục vào ở”.

Bà gật đầu, cầm tay con gái: “Cô đợi lát nữa, tôi bàn bạc với con gái tôi một lát”.

Bà kéo con gái đến phòng uống nước của khu giao dịch, lo lắng hỏi: “Tần Du này, con không nói chuyện mua nhà với Trương Gia Kiệt à?”

“Mẹ, con đã nói với mẹ bao nhiêu lần rồi, con và anh ta đã chấm dứt rồi”.

“Nhưng con lén mua nhà cho mẹ như vậy thì có bị kiện ra tòa không?”

“Có kiện cáo gì thì cũng là chuyện giữa con và hai người bọn họ, không quan hệ gì với mẹ và bố cả. Mẹ cứ suy nghĩ xem nên trang trí lắp đặt nhà mới thế nào đi”.

“Không được. Mẹ đã bàn với bố con rồi, chuyện này chưa xong xuôi thì bố mẹ không thể hoàn thiện nhà, cũng không thể chuyển đến ở được. Nhỡ đâu mới hoàn thiện được một nửa…”

“Mẹ à, con làm việc mà mẹ còn không yên tâm sao…”

“Mẹ yên tâm với con nhưng không yên tâm với chị họ con, suốt ngày quậy phá, quen biết cũng toàn đứa…”

Trong số anh em họ hàng nhà Tần Du thì cô là điển hình chính diện, còn Trương Kỳ chị họ cô chính là điển hình phản diện. Trương Kỳ học hành chẳng ra gì, nhưng bản lãnh lôi kéo bè cánh lại không nhỏ, mới mười mấy tuổi tuổi đầu đã cầm đầu đám choai choai trong phố, mười tám tuổi tốt nghiệp cấp ba chạy đi học làm tóc, sau khi làm thuê cho người ta năm sáu năm cuối cùng cũng ổn định được một chút. Cô lấy tiền dành dụm và vay tiền nhà mở một salon làm đẹp, cuộc sống cũng xem như đi vào quỹ đạo. Bây giờ tiền cũng có, nhà cũng có, xe cũng có, mỗi tội đã lớn tuổi mà chưa lấy chồng, làm mẹ cô tức giận đến mức phải cầm chổi đuổi ra khỏi nhà. Kết quả là cô chẳng những không sợ mà còn cả gan đi sống chung với người ta như vợ chồng, không cưới vẫn hoàn không cưới.

“Mẹ nhắc tới chị họ con làm gì? Hơn nữa chị ấy cũng rất ổn mà…”

“Ổn cái gì mà ổn? Đừng tưởng rằng mẹ không biết, chính là bạn nó cam thiệp vào nên chuyện mới ồn ào thế này…”

“Mẹ, có phải mẹ chồng con gọi điện thoại cho mẹ không?” Bây giờ Tần Du mới phát hiện tình hình không đúng: “Mẹ không nói chuyện chị họ con tìm người ở văn phòng tư vấn đến giúp con với nhà họ đấy chứ?”

“Chuyện đó thì không…” Giọng mẹ cô yếu hơn một chút: “Bà ấy nói bà ấy đã nghiêm túc phê bình Trương Gia Kiệt, ngoại tình không phải gia phong nhà họ Trương, còn nói chỉ cần con chịu tha thứ cho Trương Gia Kiệt, bà ấy sẵn lòng dẫn Trương Gia Kiệt đến nhà chúng ta quỳ xuống đất xin lỗi, viết cam kết đàng hoàng… Mẹ nói mọi chuyện cũng chưa đến nỗi nào, con đã bắt chúng nó đến đồn công an, còn giữ cả bằng chứng, thế là được rồi…”

Càng nghe, mặt Tần Du càng méo xệch: “Mẹ, Trương Gia Kiệt có nói chuyện điện thoại với mẹ không?”

“Không”.

“Bà ấy có thể quyết việc của mình nhưng không quyết việc của con trai bà ấy được. Đến bây giờ Trương Gia Kiệt vẫn chưa thèm gọi điện cho con lấy một lần, hắn đã quyết tâm li hôn con để lấy con bé kia rồi. Mẹ, mẹ biết rõ chuyện của con và hắn ta mà, nếu không phải con đã tuyệt vọng với hắn ta thì con đã chẳng tuyệt tình như vậy. Hắn ta đã dẫn con bé kia về nhà rồi. Mẹ…”

Mẹ cô cúi đầu nhỏ giọng: “Bố con đã nói phải đánh gãy chân nó rồi mới nói đến chuyện có li hôn hay không…”

“Nếu không li hôn, bố con đánh gãy chân hắn thì con lại phải trả tiền viện phí, lại phải hầu hạ, có tác dụng gì chứ?”

Thái độ của bố cô là kiên quyết ủng hộ con gái li hôn. Sau khi Tần Du về nhà, ông đã mắng Trương Gia Kiệt đủ bảy tám lượt. Nhưng ông lại không đồng ý với việc Tần Du mua nhà cho ông bà, cho rằng làm người phải quang minh chính đại, không thể gian trá như vậy… Nhà họ Tần không thiếu tiền. Ông bảo con gái cứ kí tên li hôn luôn, cho thẳng con rể quý hóa biến đi đâu thì đi.

Tần Du ôm mẹ: “Mẹ, con gái mẹ đẹp như vậy, lại còn thành đạt nữa. Con li hôn Trương Gia Kiệt, lập tức sẽ có một đại đội người đến theo đuổi con. Mẹ cứ yên tâm đi, nếu không còn cách nào khác thì con sang Hồng Kông thụ tinh nhân tạo, sinh cho mẹ một thằng cháu ngoại tóc vàng mắt xanh luôn…”

“Nói nhảm!” Mẹ cô đẩy con gái ra.

“Đi nào, mẹ, chúng ta đi lấy chìa khóa. Ngày mai con phải đi làm rồi, chiều nay phải liên hệ với công ty hoàn thiện nữa”.

“Người ta nói là các công ty hoàn thiện ăn bớt nhiều lắm…”

“Công ty này là chị Trương Kỳ giới thiệu, quan hệ thân thiết lắm, ăn bớt của ai thì được chứ nhất định không dám ăn bớt của mẹ”.

“Lại là chị họ con…” Bà lẩm bẩm một tiếng, thở dài cầm tay con gái. Bà thật sự không hiểu nổi thế giới của những người tuổi trẻ nữa.

loading...

Nhà họ Tần tuy có âu sầu phiền muộn, nhưng mối khi hai ông bà có ý kiến khác nhau thì con gái mới luôn là người quyết định cuối cùng. Chuyện hoàn thiện nhà cũng làm ông bà tốn rất nhiều thời gian và công sức. Hai người xoay quanh một cậu kiến trúc sư hỏi nọ hỏi kia, hôm nay định làm thế này, ngày mai lại đổi ý làm thế khác. May mà cậu kiến trúc sư này cũng dễ tính, lại biết cách lấy lòng người khác nên cuối cùng vẫn chốt được phương án hoàn thiện cuối cùng. Hai ông bà hỏi thăm giá tiền công và vật liệu hoàn thiện của mấy nhà xung quanh, biết giá cả như thế quả thật là hợp lí, vậy là suốt ngày theo kiến trúc sư đi lựa chọn các loại vật liệu xây dựng cần thiết.

Còn nhà họ Trương lúc này thì rất u ám. Sau khi suy nghĩ cặn kẽ và quan sát đánh giá Điền Kiều Kiều, ông bà Trương xác định con bé này không phải loại tốt đẹp gì, biết rõ con trai mình đã có vợ mà còn cố ý quyến rũ, ngồi vào bàn ăn là kén cá chọn canh, ăn cơm thì như mèo ăn, cơm nước xong dù cũng biết chủ động giúp ông bà rửa bát nhưng lại không phân biệt nổi đâu là nước rửa bát, đâu là nước giặt, không phải mắt kém thì chính là không biết chữ. Hơn nữa khi được hỏi có biết nấu cơm hay không, con bé đó nói mình biết nấu mì ăn liền và cơm rang trứng, đây là lối sống của một người đứng đắn sao? Càng không cần phải nói chưa cưới đã sống chung với đàn ông, hàng ngày ngủ đến lúc mặt trời cao bằng cây sào mới rời giường, ngay trước mặt ông bà mà còn tình tứ lả lơi với con trai mình, đúng là không đỡ được.

Đến tận lúc hai đứa đi làm, ông bà già mới được yên tĩnh một chút. Bố mẹ Trương Gia Kiệt ngồi xuống trao đổi tình hình với nhau, càng cảm thấy chuyện này không ổn: “Tôi đã hỏi nó rồi, nó nói quan điểm của bố mẹ nó tương đối hiện đại, không thích con cái dựa dẫm vào bố mẹ, việc tổ chức đám cưới nó và Gia Kiệt sẽ tự lo liệu trong khả năng của mình…” Lo liệu trong khả năng của mình? Nói thật là hay, bây giờ Gia Kiệt kiếm được nhiều tiền, công việc tốt, có nhà có xe, còn cô ta có cái gì? Rõ ràng là nhất quyết phải ăn bám Gia Kiệt, không thể nào so sánh được với Tần Du.

“Tôi đã hỏi thăm một bạn học cũ ở huyện lị, bố Điền Kiều Kiều là giáo viên dạy môn thể chất, mẹ là nhân viên nấu cơm ở nhà ăn”.

“Cái gì?” Mẹ Trương Gia Kiệt lập tức nổi giận: “Như vậy còn dám nói là dòng dõi thư hương? Hừ! Thì ra là quân lừa đảo!”

“Bà phải đến nói chuyện tử tế với nhà thông gia đi, loại con dâu như Điền Kiều Kiều không được, Tần Du vẫn tốt hơn nhiều”.

“Tôi đã gọi điện nói chuyện với bà thông gia rồi, lúc đầu bà ấy nói phải trao đổi với Tần Du, bây giờ lại đổi giọng, nói chuyện của bọn trẻ cứ để bọn trẻ giải quyết, bọn họ không thể can thiệp được”.

“Lúc đầu Tần Du nói với bà rằng Gia Kiệt ngoại tình, chẳng phải bà cũng nói để Tần Du tự xử lí à? Đúng là con hư tại mẹ! Bà làm được thì người ta cũng làm được. Lần này bà không vác mặt đến nhà thì con trai bà không giữ được vợ đâu”.

“Tôi vác mặt mo đến cũng không sao, nhưng nhà họ Tần còn nói Gia Kiệt phải tự mình tới nhà xin Tần Du tha thứ…” Bây giờ bà không thuyết phục được thông gia, lại không quản nổi con trai, hai vợ chồng già nhìn nhau, chỉ có thể bó tay rầu rĩ: “Không được, tôi phải nói với Gia Kiệt, nếu nó lấy Điền Kiều Kiều thì đừng gọi tôi là mẹ nữa!”

Trương Gia Kiệt đặt điện thoại xuống, cảm thấy vô cùng đau đầu. Hắn dùng sức vuốt mặt, muốn làm cho tinh thần tốt hơn một chút. Hắn và bố mẹ hắn thật sự không thể thống nhất quan điểm được, Tần Du đã làm cạn tàu ráo máng như vậy mà bố mẹ hắn vẫn còn muốn hắn hàn gắn với Tần Du.

Kiều Kiều nói đúng, tam thập nhi lập, mình đã quá ba mươi rồi, nên độc lập rồi. Bây giờ Kiều Kiều thuê nhà cùng người khác, mỗi lần hắn đến đều nhìn thấy ánh mắt soi mói của bạn cùng phòng Kiều Kiều, thật sự là bất tiện. Hắn bật máy tính, lên mạng, bắt đầu tìm thông tin cho thuê nhà. Chính hắn đã tính toán rồi, căn hộ đó là hắn và Tần Du mua sau khi đăng kí, coi như tài sản chung của vợ chồng. Bây giờ Tần Du nói không chịu buông ra cũng không có tác dụng gì, hắn vẫn có thể nhận được một nửa quyền tài sản. Căn hộ của vợ chồng hắn ở khu vực có vị trí đẹp, nội thất cũng khang trang, bây giờ nhu cầu mua nhà cũ đang cao, một nửa số tiền bán nhà cũng đủ để trả lần đầu khi mua một căn hộ rộng rãi khác.

Trong thời gian này tìm nhà cho thuê thì thời hạn thuê không thể quá dài, mà thời hạn ngắn quá lại không có lợi. Hắn tìm tới tìm lui mà vẫn không thấy căn nào thích hợp, lúc này điện thoại lại đổ chuông, người gọi vẫn là mẹ hắn.

“Mẹ…”

“Mẹ đã nói chuyện với Tần Du rồi, nó nói con phải gặp nó nói chuyện. Điều kiện của nó vẫn là con và Điền Kiều Kiều phải cắt đứt hoàn toàn. Con trai, con nghe mẹ nói…”

“Mẹ, đây là chuyện riêng của con, mẹ không cần can thiệp nữa”. Trương Gia Kiệt dừng cuộc gọi, quả nhiên Tần Du vẫn không chịu buông tay, bây giờ đã vận động đến mẹ hắn rồi. Trương Gia Kiệt vốn tưởng rằng mẹ hắn sẽ thích Điền Kiều Kiều, không nghĩ tới càng chung sống thì mẹ hắn càng không hài lòng với Điền Kiều Kiều. Tần Du giỏi kiếm tiền chứ gì? Phụ nữ càng già càng không có tiềm lực, làm sao mẹ hắn lại không thấy rằng hắn nhất định sẽ kiếm được nhiều hơn Tần Du chứ?

Hắn đang ngồi phiền muộn thì cấp trên của hắn, phó tổng giám đốc Lê đi đến gõ gõ bàn hắn: “Jay, lần trước cậu đạo diễn tiết mục quảng cáo đó rất tốt, việc lần này là đích thân ông chủ giao, cậu cố làm cho tốt hơn nữa”.

Trương Gia Kiệt nhận lấy xấp tài liệu phó tổng giám đốc Lê đưa cho: “Rượu Tây?”

“Rượu vang và rượu trái cây, công ty ở California đàng hoàng, muốn phát triển vào thị trường trong nước. Dự toán dành cho quảng cáo rất cao, yêu cầu là tập trung làm nổi bật chất lượng, dành điệu, tốt cho sức khỏe, an toàn…”

“Biết rồi”. Trương Gia Kiệt đặt xấp tài liệu sang bên cạnh.

“Làm cho tốt, đừng để chuyện cá nhân ảnh hưởng đến công việc”. Phó tổng Lê thoáng nhìn màn hình máy tính của hắn.

“Vâng”.

Sau khi phó tổng Lê đã đi, Trương Gia Kiệt lật tài liệu nhưng không có tâm tư đọc một chữ nào. Hắn tiện tay ném tập tài liệu xuống bàn, đứng dậy đi uống trà, không để ý màn hình điện thoại đang kết nối với máy tính để sạc pin chợt sáng lên một lát, màn hình máy tính cũng nháy lên rồi lập tức trở lại bình thường…

Ngón tay Trịnh Đạc múa trên bàn phím máy tính. Quân đội thời đại công nghệ yêu cầu bộ đội phải có kiến thức cong nghệ thông tin nhất định, Trịnh Đạc mặc dù không phải hacker chuyên nghiệp nhưng đã học được mấy chiêu của các chiến hữu có trình độ rất cao, xâm nhập một chiếc máy tính dân dụng bình thường hoàn toàn không có khó khăn gì.

Càng không cần phải nói trước đó họ đã cài được phần mềm gián điệp vào điện thoại di động của Trương Gia Kiệt, điện thoại của hắn đang kết nối máy tính để sạc điện. Trịnh Đạc không tốn chút công sức nào đã xâm nhập được vào máy tính của Trương Gia Kiệt, tìm được folder chứa tư liệu tham khảo của Trương Gia Kiệt, copy mấy file tài liệu vào đó.

“Nếu Trương Gia Kiệt không ăn cắp ý tưởng đó thì làm thế nào?” Vì sợ gián điệp kinh tế, hệ thống tường lửa của công ty quảng cáo này thuộc dạng đứng đầu trong số các công ty hiện nay. Trịnh Đạc tự nhận mình chỉ là dân nghiệp dư, sợ bị phát hiện nên không dám ở lại lâu mà nhanh chóng thoát ra.

“Trộm cắp sẽ thành thói quen”. Cười nói, một người phản bội vợ, vụng trộm với bồ nhí bên ngoài, bất chấp tình cảm vợ chồng mà chỉ muốn bỏ vợ lấy vợ mới thì chuẩn mực đạo đức của người đó cao được bao nhiêu chứ?

Mục lục
loading...