Menu

Hứa Với Ai Vĩnh Viễn Sánh Cùng Trời Đất-Chương 74


Hứa Với Ai Vĩnh Viễn Sánh Cùng Trời Đất


Tác giả: Mộc Thanh Vũ


Chương 74

Si Nhan đón lấy quyển tạp chí trong tay Hàn Nặc, máy móc xem hết, một lúc sau mới cười khổ, “Qua một đêm đã nổi danh, kể ra cũng chi tiết thật.”

“Chắc là anh ta đã biết rồi, có cần anh giải thích không?” Nhận lại tạp chí, ánh mắt Hàn Nặc nhìn cô rất phức tạp. Anh ta định gọi điện cho Ôn Hành Viễn, do dự mãi đến cuối cùng vẫn thôi, anh ta cần tôn trọng cô.

Đưa tay day day ức, Si Nhan lắc đầu, “Cũng muộn rồi, anh về nghỉ đi, em sẽ nói với anh ấy.” Vừa nói cô vừa lảo đảo đứng dậy, không bận tâm đến cơn váng đầu, chống tay lên tường rồi đi lên tầng trên.

Hàn Nặc bình tĩnh đứng tại chỗ, ánh mắt dõi theo bóng dáng cô đang dần khuất sau chỗ rẽ cầu thang.

Y tá đặc biệt đang ngồi ngoài phòng bệnh, vừa thấy Si Nhan về liền chạy đến, “Cô Si? Cô về rồi, anh Ôn đợi cô cả buổi chiều đấy, còn chưa ăn tối.”

Trong phòng tối om, Si Nhan nhanh chân đến cạnh giường, nương theo ánh trăng để ngắm đôi mắt đang nhắm nghiền của Ôn Hành Viễn. Tưởng rằng anh đang ngủ, cô cúi người hôn nhẹ lên môi anh, ai ngờ bị anh kéo mạnh vào lòng, lập tức đáp lại bằng một nụ hôn nồng nàn.

“Hành Viễn…” Si Nhan hơi ghé vào ngực anh, sợ vết thương trên cánh tay anh bị rạn, muốn tránh nhưng không thể tránh được nụ hôn của Ôn Hành Viễn, muốn lên tiếng ngăn cản nhưng lại bị anh lợi dụng thời cơ, đưa đầu lưỡi luồn vào miệng, như muốn hút hết hương thơm trong miệng cô vậy.

Không để tâm đến sự phản kháng nho nhỏ của cô, anh siết chặt tay, ôm cô vào lòng, mãnh liệt nhưng không lỗ mãng, hôn cô vừa nồng nàn vừa dịu dàng.

Mơ hồ cảm giác được sự thay đổi của anh, Si Nhan có chút khổ sở, hai mắt giăng đầy hơi nước. Cô ôm cổ anh, cũng đưa lưỡi vào miệng anh, triền miên đáp lại nụ hôn của anh.

Ngay lúc này, dường như hai người muốn dùng nụ hôn mãnh liệt để giải tỏa nỗi niềm gì đó. Cô quên tiệt rằng trên người anh có vết thương, càng dính sát vào anh hơn, chỉ hận nỗi không thể xuyên qua da thịt anh; Anh cũng không để ý đến giọt lệ trên khóe mắt cô, càng quên mất cơn đau buốt trên tay, ôm chặt lấy cô như thể chỉ buông lỏng tay là cô sẽ biến mất.

Bên trong tối đen, ánh trăng bên ngoài rọi vào chiếu lên bóng dáng hai người đang ôm nhau. Si Nhan bị nụ hôn của anh làm cho mềm nhũn, ý thức mơ hồ, bàn tay lần mò cởi bỏ cúc áo trước ngực anh, đôi môi mềm lướt qua tai anh, cổ anh, cuối cùng vương trên gò ngực rắn chắc…

Nụ hôn của cô lúc khẽ khàng lúc nồng cháy khiến anh thật sự mất kiểm soát. Hơi thở Ôn Hành Viễn trở nên nặng nề, lồng ngực nóng rực, bụng dưới cũng dần nóng lên. Bàn tay nóng rẫy không chút do dự mà luồn vào trong áo cô, vuốt ve tấm lưng trơn nhẵn, dùng một ngón tay cởi bỏ móc áo lót của cô, tiện đà lần ra trước ngực, mặc sức xoa nắn bầu ngực mềm của cô, khiến Si Nhan khẽ rên lên một tiếng.

“Đừng, Hành Viễn, đây là bệnh viện…” Bả vai mát lạnh, Si Nhan nhanh chóng tỉnh táo, vội đè lại bàn tay đang định cởi áo cô, hổn hển ngăn cản. Họ đúng là phát điên rồi, đây là phòng bệnh, anh lại đang bị thương nặng, đùi anh sẽ đau buốt chỉ vì một cử động nhỏ. Vậy mà anh lại muốn cô ngay ở đây, còn cô lại mất khống chế trước anh.

Ôm cô vào lòng, như thể muốn nhập cô vào trong mình, ngực anh dán lên làn da mềm của cô, ấm áp và thân mật đến bất ngờ. Cái ôm này, xem ra còn cho cảm giác an tâm hơn cả sự kết hợp thân thể.

“Sao giờ mới về?” Yên lặng hồi lâu, hơi thở của hai người vẫn không thể hồi phục như cũ được. Giọng nói của anh hơi khàn, khẽ cắn lên tai cô, Ôn Hành Viễn hỏi. Anh đợi cả buổi chiều, tính thời gian thì đáng lẽ cô phải đến lâu rồi, gọi di động cho cô không được, anh vô cùng sốt ruột.

Giọng nói khàn khàn mà lại dịu dàng cách kỳ lạ, khiến trong lòng Si Nhan cuộn trào một con sóng dữ dội. Cô nghiêng đầu lắng nghe tiếng tim đập của anh, nhẹ giọng nói, “Em xin lỗi.”

Anh nâng đầu cô dậy, hung hăng in một dấu hôn dưới xương quai xanh của cô, làn da mịn màng nhanh chóng xuất hiện một vết xanh tím, như một ấn ký chứng tỏ quyền sở hữu.

Nụ hôn này vừa hung ác vừa vội vàng, hơi đau nên Si Nhan cắn môi, cau mày nhưng không kháng cự. Sau đó, Ôn Hành Viễn nhích người ra để Si Nhan dựa lên người anh, lôi tuột cái áo đang cởi được một nửa trên người cô xuống, ôm cô trong tình trạng mình trần vào lòng, kéo chăn đắp lên cả hai và từ từ nhắm mắt lại.

“Hành Viễn…” Si Nhan ôm lấy cánh tay trái của anh, vùi mặt vào hõm vai anh, bao nhiêu lời muốn nói đều nghẹn trong lòng, cuối cùng biến thành một tiếng gọi khẽ khàng.

“Ơi?” Ôn Hành Viễn đáp lại, có vẻ đang rất mệt mỏi.

“Hành Viễn…” Đưa tay ôm thắt lưng anh, cọ cọ vào cần cổ anh, Si Nhan nghẹn ngào vô cùng. Anh đang tức giận, cô có thể cảm nhận được, nhưng anh không nói, có lẽ là đang chờ cô chủ động lên tiếng. Nhưng cô không biết phải nói về bệnh tình của mình như thế nào.

“Ăn tối chưa?” Dường như cảm giác được sự bất lực của cô, Ôn Hành Viễn khẽ nói, nghiêng đầu hôn lên trán cô, cố gắng kiềm chế bản thân mình.

“Dạ, anh đói lắm hả? Em mua cháo rồi, hai hôm nay anh không ăn uống nhiều, giờ ăn đồ loãng thôi.” Y tá đặc biệt nói với cô là Ôn Hành Viễn chưa ăn tối, bởi thế cô mới bắt xe đi mua cho anh ít cháo.

Ôn Hành Viễn không nói chuyện, ôm cô thêm một lúc rồi mới buông tay cho cô đứng dậy mặc áo. Lúc đèn được bật lên, anh nghiêng đầu và nhắm mắt lại. Si Nhan nâng cao giường, đỡ anh ngồi dậy, đồng thời cài lại cúc áo cho anh.

Ôn Hành Viễn nhìn vành tai đo đỏ của cô, liền rướn người lên hôn vào má cô, “Sao vẫn hay xấu hổ thế hả, cũng không phải mới lần đầu nhìn thấy anh ở trần mà.”

Mặt Si Nhan càng đỏ hơn, cô khẽ cắn một cái lên vai anh, vùi đầu vào lòng anh làm nũng khiến Ôn Hành Viễn bật cười.

Múc một bát cháo, đưa một thìa nhỏ đến bên môi anh, không để ý đến cơn đau trên cổ tay, cô kiên nhẫn nói, “Vừa lắm, không nóng không nguội, anh ăn nhiều vào.”

Ôn Hành Viễn ăn hết một bát, nhìn khuôn mặt tiều tụy của cô mà xót xa, định nói một câu an ủi, anh mấp máy môi, nhưng cuối cùng lại nói, “Quý Nhược Ngưng bảo em đi lâu rồi, sao muộn thế này mới về, đi đâu thế?”

loading...

Cổ tay bị sái nặng, đột nhiên tim cũng nhói lên, tay cô run run, một tiếng “choang” giòn tan – chiếc bát rơi xuống đất, vỡ tan tành. Cái bát bị rơi thật đúng lúc, Ôn Hành Viễn trầm mặt, ánh mắt sắc bén dừng trên mặt cô, như thể đang muốn chứng thực một điều hoài nghi trong lòng.

Cô y tá đặc biệt nghe thấy tiếng vang liền đẩy cửa vào, vội vàng hỏi, “Có cần tôi giúp không, cô Si?” Không đợi Si Nhan mở miệng, Ôn Hành Viễn đã thản nhiên đảo mắt qua cô ấy, anh nói chậm mà lạnh lùng: “Không cần đâu, cô có thể về rồi.”

Cô y tá nhìn Si Nhan, do dự một chút rồi lui ra ngoài, dường như sợ Si Nhan không thể ứng phó được nên ngồi ở hành lang đợi.

Si Nhan nhìn cái bát đã vỡ vụn, mãi sau mới ngẩng đầu nhìn anh, còn anh thì lại lạnh lùng nhìn cô. Cô nghe thấy anh hỏi: “Có phải ở cạnh cậu ta không?”

Anh vốn không muốn hỏi, anh vốn muốn nhắc mình phải tin tưởng cô, nhưng biểu hiện chột dạ của cô lại đâm sâu vào vết thương của anh. Dựa vào tính cách của anh, nếu như lần này cô không thể cho anh một lời giải thích hợp lý, anh rất khó có thể tha thứ cho cô được.

Si Nhan sững sờ, lấy sự trầm mặc làm câu trả lời.

Vẻ cam chịu của cô khiến anh cực kỳ thất vọng, anh mím môi, ánh mắt không còn vẻ xót xa nhìn thẳng vào cô. Ôn Hành Viễn không nói gì, một lúc sau, anh đưa tay cầm quyển tạp chí ở trên bàn, giở đến một trang và đưa cho cô, “Nói cho anh biết đã xảy ra chuyện gì đi.”

Si Nhan nhìn chằm chằm vào tấm ảnh chụp, không thể nào nói lại được. Cô bóp chặt quyển tạp chí, nhẹ giọng nói: “Không như anh nghĩ đâu, bọn em không hề có gì cả.”

“Sao lại khóc? Có chuyện gì ấm ức ư? Có phải anh có gì không tốt không, hả?” Không cần đoán cũng biết, Ôn Hành Viễn vô cùng không hài lòng vì sự im lặng của cô. Anh đưa tay xoa má cô, giọng nói trầm thấp mang theo vẻ dịu dàng chết người, “Nào, nói cho anh biết đi, anh sửa.”

Trong lòng chua xót, nước mắt tuôn rơi chỉ vì nghe thấy anh nói hai chữ – “anh sửa”. Cô run rẩy, cắn chặt môi dưới, nghẹn giọng, “Không phải đâu, không có gì…đừng ép em, Hành Viễn…” Anh có thể mắng cô, nhưng đừng dùng cách này, nó còn đau khổ hơn lăng trì.

“Em cảm thấy anh đang ép em? Là chồng sắp cưới của em, chẳng lẽ anh không thể yêu cầu một lời giải thích? Thế này là quá đáng sao?” Bàn tay anh dừng lại trên mặt cô, nhẹ nhàng lau đi giọt lệ nóng, “Chỉ cần là lời từ miệng em nói ra, anh sẽ tin. Nói cho anh biết tại sao em lại ôm cậu ta? Hả?”

Xoay mặt đi, tránh khỏi sự động chạm của anh, Si Nhan vô cùng chua xót. Cô biết tấm ảnh này làm tổn thương trái tim anh, hay nói đúng hơn là hình ảnh đôi mắt ngấn lệ của cô làm anh bị tổn thương, anh tưởng cô đang hối hận, hối hận vì đã đồng ý lấy anh. Trong lòng cô đang gào thét, em không hề, thật sự không hề như vậy. Nhưng cô lại chỉ lẳng lặng đứng dậy, cúi đầu nói, “Em xin lỗi.”

Bên trong phòng bệnh yên tĩnh chỉ còn tiếng thở nặng nề của anh, sau đó là một chuỗi tiếng vang – “choang…choang…”. Đồ đạc trên bàn bị anh gạt hết xuống đất. Cô y tá nghe thấy thì vội vàng chạy đến cửa, nhưng không dám vào.

Lồng ngực anh phập phồng gấp gáp, vết thương trên cánh tay phải bị nứt ra, hình như bị chảy máu, anh lạnh giọng, “Tại sao không nói với anh, hả? Anh muốn em giải thích, không phải là xin lỗi.” Ngữ khí của anh không cao nhưng lại đặc biệt lạnh lùng, khiến Si Nhan bất giác rùng mình, “Anh chỉ muốn biết là vì chuyện gì mà em cho phép cậu ta ôm em.”

Thấy cô không lên tiếng, Ôn Hành Viễn trầm giọng ra lệnh, “Lại đây.” Ngay lúc này, anh cực kỳ hận việc mình không thể đi lại được.

Nước mắt rơi lã chã, Si Nhan không thể không đi tới cạnh anh. Ôn Hành viễn cầm cổ tay cô, động vào đúng chỗ đau, khiến cô vô thức hơi rụt lại.

Chỉ một động tác né tránh nhỏ cũng khiến anh càng thêm tức giận. Ôn Hành Viễn dồn lực vào tay, kéo cô ngồi xuống trước mặt mình. Mặc dù anh còn đang mặc đồ bệnh nhân nhưng bàn tay vẫn tóm chặt lấy cổ tay cô, “Nói đi, anh không muốn làm ầm ĩ lên.”

“Không có chuyện lửa tình bốc cháy gì hết, anh phải tin em.” Si Nhan cảm nhận được sự mệt mỏi bất lực trước nay chưa từng có, trong tiếng khóc nghẹn ngào có cả tiếng thở dốc.

“Lúc này mà nói chuyện tin tưởng, có phải là không công bằng với anh không?” Anh trầm giọng, ngữ khí lạnh lẽo.

Si Nhan bị nói đến nỗi không cãi lại được. Trước đây cô từng nói về chuyện Đường Nghị Phàm, còn bảo xảy ra chuyện này mà nói đến tin tưởng thì quá nực cười, không ngờ tình huống đó lại nhanh chóng xảy đến với mình, cô mím môi, nghẹn ngào, “Em xin lỗi đã khiến anh khó chịu, nếu như anh tin em yêu anh, đừng ép em giải thích, em không muốn dối anh, nhưng bây giờ em không muốn nói.”

Cô cũng biết là khiến cho anh khó chịu, nhưng cô lại không muốn nói với anh? Tiểu Nhan, em có biết không, anh không thấy khó chịu, anh chỉ rất khổ sở thôi.

“Anh không phải là người có thể cùng em trong lúc hoạn nạn sao? Em không tin tưởng anh đến thế sao?” Ôn Hành Viễn hít sâu mấy lần, nở nụ cười chua chát. Cô dựa vào cửa sổ, bất chợt nghe anh nói thế, lời nói nghẹn trong lòng không thể phát ra được.

Si Nhan rưng rưng nhìn anh, khuôn mặt tuấn tú dần mờ nhạt, một lúc sau cô cất giọng khàn khàn, “Không phải, em không có ý đó, Hành Viễn, thật ra em…” Trực giác nói cho cô biết rằng Ôn Hành Viễn hiểu lầm không chỉ vì bài báo này. Liên kết mọi chi tiết với nhau, có ai mà có thể coi như chưa từng xảy ra chuyện gì. Cô bất đắc dĩ dằn lòng, muốn nói ra sự thật.

“Anh gọi tài xế đưa em về nghỉ, có gì để mai nói.” Không hề phản bác mà là chặn họng, Ôn Hành Viễn gọi vào số của tài xế. Anh muốn tỉnh táo lại một chút, chỉ sợ dưới sự phẫn nộ mà nói ra những lời làm tổn thương nhau.

Lời định nói ra bị nghẹn lại, một giọt nước mắt lăn xuống, trái tim rỉ máu, Si Nhan nhìn anh cúp điện thoại rồi từ từ nằm xuống, nhắm mắt lại, không để ý đến cô.

Trong phút chốc, cõi lòng cô hóa lạnh, cô cắn chặt môi, nhẹ nhàng nói, “Em xin lỗi”, rồi xoay người rời khỏi phòng bệnh. Đi về phía vườn hoa bệnh viện, dưới ánh đèn mờ mờ, cô móc bao thuốc và cái bật lửa từ trong túi ra, thành thục châm lửa.

Chấm lửa đỏ ở đầu điếu thuốc lập lòe trong đêm tối, Si Nhan ngửa đầu, dòng lệ chua xót chảy xuống từ khóe mắt. Không biết ngồi bao lâu, đột nhiên thấy ở phía chân trời có một ngôi sao băng xẹt qua, cô cất tiếng đau đớn đến nát lòng, “Cầu cho tôi và Ôn Hành Viễn được ở bên nhau đến khi trời đất hoang tàn…”

Mục lục
loading...