Menu

Hứa Với Ai Vĩnh Viễn Sánh Cùng Trời Đất-Chương 70


Hứa Với Ai Vĩnh Viễn Sánh Cùng Trời Đất


Tác giả: Mộc Thanh Vũ


Chương 70

Quá khứ thì vẫn là quá khứ, cuộc sống vẫn cứ phải tiếp tục.

Đó là một buổi sáng nắng ráo, bầu trời trong xanh như màu đá quý. Thế nhưng, Si Nhan và Ôn Hành Viễn lại nằm ở hai phòng bệnh khác nhau.

Ngay lúc Si Nhan ngất xỉu, Hàn Nặc đột nhiên xuất hiện, nhanh tay hơn Si Hạ mà đỡ được cô. Khi anh ta bế cô lên, Ôn Phỉ Văn và Ôn Hành Dao không hẹn mà cùng biến sắc.

Si Hạ định thần lại, thấy Ôn Hành Viễn được đưa ra ngoài, trao đổi ánh mắt với Ôn Hành Dao rồi nhanh chóng đi theo.

“Bây giờ sức đề kháng của cô ấy rất kém, phải đặc biệt chú ý, cố gắng nghỉ ngơi, tránh làm việc mệt nhọc.” Sau khi bác sĩ kiểm tra cho Si Nhan xong, anh ta có vẻ lo lắng, “Bệnh của cô ấy không để lâu được, chúng tôi đề nghị nhanh chóng làm phẫu thuật…”

“Cám ơn bác sĩ, chúng tôi sẽ bàn bạc.” Thấy Si Hạ đi đến phía này, Hàn Nặc vội ngắt lời.

Bác sĩ hiểu ý, liền gật đầu, lại dặn thêm: “Chăm sóc cho cô ấy.”

Si Hạ đến chỗ bác sĩ hỏi tình hình của Si Nhan, bác sĩ lại làm như lơ đễnh quay sang nhìn Hàn Nặc, rồi mới cười, “Chỉ là do mệt mỏi quá thôi, cho cô ấy nghỉ ngơi thêm thì sẽ nhanh tỉnh lại.”

Nghĩ đến một đêm đáng sợ vừa rồi, Si Hạ tin ngay không chút nghi ngờ.

“Cậu đến lâu chưa?” Ngồi trên băng ghế dài ngoài phòng bệnh, nghiêng đầu nhìn Hàn Nặc, anh hỏi.

Hàn Nặc không nhìn anh, móc bao thuốc từ trong túi áo ra, nhưng tay run run mãi không châm lửa được, cuối cùng dứt khoát ném bật lửa xuống đất rồi trầm giọng: “Lúc xảy ra chuyện, là em đưa cô ấy tới.”

Nói cách khác, cả đêm, anh ta cũng ở lại đây?

Si Hạ cau mày, một lúc sau mới nói: “Tiểu Nhan và Hành Viễn đính hôn rồi.”

Hàn Nặc gật đầu, tỏ vẻ đã biết. Trên trang báo lớn, tiêu đề bắt mắt như vậy, còn có cả bức ảnh hai người nhìn nhau cười rạng rỡ, anh ta muốn không biết cũng khó.

Trầm mặc một lúc, anh ta thở dài, sau đó đứng dậy, “Nếu họ không có chuyện gì, em đi trước đây.”

Lời nói đượm vẻ bất lực, không có chút giải thích nào, Hàn Nặc không quay đầu mà rời đi luôn.

Bất luận kết quả là thế nào, anh ta cũng không phải là người cuối cùng ở bên cạnh cô.

Những năm tháng sau đó, khi Hàn Nặc hồi tưởng lại quãng thời gian đầy khổ sở này, trong lòng ùa về vô số cảm xúc. Nụ cười của Si Nhan, hình ảnh Si Nhan khóc, khi Si Nhan yếu đuối, lúc kiên cường, đều đã là hồi ức không thể thay thế được trong đời anh ta. Anh ta lấy thân phận người ngoài để ở lại cạnh cô, nhìn cuộc sống của cô trôi đi, nhưng lại hoàn toàn bất lực.

Anh ta mãi mãi không quên được ánh mắt sau khi khóc nức nở rồi nhìn về phương xa của cô, như thể hồn lìa khỏi xác, lạnh lùng, mà cũng rất quật cường.

“Hàn Nặc, trên đời này có rất nhiều chuyện mà chúng ta phải thỏa hiệp, cũng giống như em và anh, rốt cuộc cũng thua vận mệnh, đối với anh lại càng rõ ràng. Anh ấy là người cuối cùng của em rồi.” Giọng nói của Si Nhan rất kiên định, khiến trái tim Hàn Nặc như bị kim châm. Anh ta nhìn cô hơi ngẩng đầu, như thể muốn hứng lấy ánh mặt trời, “Em không sợ chết, người với người cho đến cùng vẫn phải tách rời. Em chỉ sợ, nếu như em đột ngột ra đi, người yêu em sẽ không chịu nổi.”

Hàn Nặc xoay người, ánh sáng ấm áp nhưng dịu nhẹ chiếu lên khuôn mặt anh ta, làm ánh lên vẻ mặt trầm tĩnh mà vô cùng phức tạp. Anh ta biết rõ, lúc này, Si Nhan rất yêu Ôn Hành Viễn, anh ta thì đã là quá khứ, còn người đàn ông kia mới là hiện tại và tương lai.

Lắng nghe tiếng thở của nhau, một lúc sau, Hàn Nặc quay vai cô lại, “Nhan Nhan, ai cũng không trốn được chuyện bệnh tật, phẫu thuật gì đi nữa cũng có chút mạo hiểm, có lẽ không đáng sợ như chúng ta tưởng tượng đâu.” Gương mặt anh ta thoáng hiện vẻ bi thương, anh ta vẫn cố khuyên cô, “Ít ra, nên để cho anh ta biết.”

Im lặng một lúc, Si Nhan cười, hai mắt ươn ướt, “Em không định giấu anh ấy, anh cũng biết là em rất yếu đuối mà, em cần anh ấy cổ vũ. Hơn nữa, không phải là bác sĩ nói còn năm mươi phần trăm hy vọng sao, sao em có thể buông tay được.” Cảm thấy tay anh ta hơi siết lại, cô nghẹn ngào nói: “Hàn Nặc, có người thích hợp thì nên tìm hiểu đi, em hy vọng anh được hạnh phúc, thật hạnh phúc.”

Ngữ khí của cô rất nghiêm túc. Lồng ngực trái của Hàn Nặc tức nghẹn trong phút chốc, anh ta mím môi, khẽ ôm cô vào lòng.

Khi đó, anh ta đã nghĩ, cuộc sống này đúng là quá hoang đường. Lúc hai người chỉ cách hạnh phúc một bước ngắn nữa thôi thì vận mệnh lại âm thầm chia cắt họ bằng một bí mật động trời. Anh ta thật sự hận điều này.

Đoạn tình cảm của anh ta với Si Nhan, tại sao lại bế tắc đến thế?

“Hàn Nặc, em xin anh một điều.” Si Nhan đứng im trong vòng tay Hàn Nặc, giọt lệ nóng hổi rơi trên ngực áo anh ta.

Hàn Nặc không thể nói lại được, chỉ càng ôm cô chặt hơn.

Rõ ràng là cô không thuộc về anh ta, nhưng anh ta lại cứ ngu ngốc hy vọng, hy vọng họ cứ ôm nhau như thế cho đến khi bạc đầu, vĩnh viễn không chia lìa. Song, lúc tỉnh táo lại, tóc của họ vẫn một màu đen.

Không ai biết, cả một đêm Si Nhan ngồi ngoài phòng phẫu thuật, Hàn Nặc cũng yên vị trong xe đợi cô một đêm. Đến hừng đông, anh ta đã hút hết nhẵn năm bao thuốc.

Ánh sáng nhè nhẹ lọt qua rèm cửa sổ chiếu vào phòng. Trong phòng bệnh chỉ thoang thoảng có mùi thuốc khử trùng.

loading...

Si Nhan mơ màng tỉnh dậy, thấy Nhược Ngưng cười yếu ớt, “Cậu có khỏe không? Có bị thương không?”

Tối hôm qua, trong lúc lơ mơ, cô nghe thấy Si Hạ nói Ôn Hành Viễn bị thương là do cứu Nhược Ngưng, nhưng cũng chưa kịp sang thăm cô ấy nên giờ có chút áy náy.

Nhược Ngưng nói cô ấy không sao, nhưng nước mắt lại bán đứng cô ấy. Cô ấy nghẹn ngào nói đứt quãng: “Mình xin lỗi, nếu như không phải vì cứu mình, Ôn Hành Viễn sẽ không bị thương, lại càng không khiến cậu bị dọa ra nông nỗi này.”

Si Nhan cắn răng ngồi dậy, đưa tay cốc trán cô ấy, “Nói luyên thuyên cái gì đấy, mình uy phong lẫm liệt thế này, chẳng lẽ lại bị dọa? Nếu anh ấy dám chỉ lo thân anh ấy, mình sẽ giết anh ấy cho mà xem.” Lau nước mắt cho Nhược Ngưng, Si Nhan lại sờ tóc cô ấy, “Cậu sợ à? Sờ lông tóc mà xem, chắc là sợ rồi.”

Nhược Ngưng có nỗi khổ trong lòng, không biết nên nói gì, duỗi tay ra ôm Si Nhan.

Để mặc cho cô ấy ôm một lúc, Si Nhan lầm bầm, “Này, cậu không sao là mình yên tâm rồi. Giờ có thể đưa mình đi thăm Ôn Hành Viễn một tí không? Chẳng biết anh ấy đã tỉnh chưa nữa.”

Nhược Ngưng buông lỏng tay ra, “Nhanh lên, anh ấy tỉnh dậy không thấy cậu thì sốt ruột gớm chết, bọn mình không dám nói là cậu bị ngất xỉu, sợ anh ấy lo. Chắc bây giờ bác sĩ đang kiểm tra cho anh ấy đấy.”

“Anh ấy tỉnh rồi? Sao không nói sớm.” Vừa nghe nói Ôn Hành Viễn đã tỉnh, hốc mắt Si Nhan lại nóng lên, suýt nữa nước mắt trào ra, cô cũng bất chấp cơn váng vất mà lao xuống giường. Sợ Nhược Ngưng cười nhạo, cô lầm thầm giải thích, “Mình phải xem anh ấy có bị phá dung mạo không, nếu có, mình cũng chẳng thèm anh ấy nữa.”

Bác sĩ vừa làm kiểm tra cho Ôn Hành Viễn xong thì Si Nhan đẩy cửa vào. Ôn Phỉ Văn đã thuê một y tá riêng, còn dặn dò cô ta phải chăm sóc con ông cho tốt, rồi mới cùng mọi người lục tục rời khỏi phòng, trả lại không gian cho hai người trẻ tuổi.

Si Nhan đứng thừ ra ở cửa, nước mắt lưng tròng, tâm trạng phức tạp, mãi vẫn không nói được câu nào.

Ôn Hành Viễn thấy cô không tiến vào, nhếch miệng cười với cô rồi khàn giọng nói: “Sao thế? Không được nghe bác sĩ nói anh tàn phế hả?”

“Ôn Hành Viễn, em cảnh cáo anh, nếu còn dám nói lung tung thì em đánh anh đấy.” Cô mắng anh, nước mắt lại chảy xuống.

Ôn Hành Viễn định cười, nhưng hai đùi đau điếng, anh cắn răng trách hờn, “Nhìn cái kiểu ngu ngơ của em, anh còn tưởng mình tàn phế rồi.” Khẽ rên một tiếng, anh vờ làm nũng, “Còn đứng đấy làm gì, nhanh đến đây hôn anh một cái trấn an đi nào.”

Si Nhan như mất khống chế, tiến lại gần và ôm cổ anh, áp mặt vào ngực anh khóc rống lên, miệng nói lúng búng không rõ, “Hành Viễn…Hành Viễn…Anh làm em sợ chết đi được có biết không hả…Em còn tưởng…tưởng anh…”

“Bây giờ không phải vẫn ngon lành sao? Anh không nỡ bỏ em.” Nghe ra giọng trách cứ của cô, Ôn Hành Viễn cười. Để yên cho cô khóc một lúc, anh mới nghiêng đầu, hơi thở ấm áp lướt nhẹ qua cổ cô, “Em yêu, mặc dù anh rất yêu em, cũng rất nhớ em nữa, nhưng có thể cho anh uống nước trước không?”

Nghe vậy, Si Nhan cuống quýt buông tay ra, vội vàng rót cho anh một cốc nước rồi đưa đến miệng anh, nhìn bờ môi khô khốc của anh mà xót ruột, “Không phải rất khôn sao, khát mà cũng không nói. Uống từ từ thôi nào.” Thấy anh nhíu mày, cô hỏi: “Có phải chân đau lắm không?”

Ôn Hành Viễn uống hết nửa cốc nước ấm, hừ nhẹ một tiếng, nói kiểu trẻ con, “Vừa nãy có nhiều người, ngại nên không nói cái này, sao không tiêm cho anh mũi giảm đau đi, chân không nát bét nhưng cũng đau chết mất.”

“Anh thử nói nhăng cuội nữa xem.” Khóe mắt Si Nhan lại ươn ướt, lông mi dựng lên. Cô đang lo lắng mà anh cứ nói từ chết nhẹ tênh, sợ là dọa cô chưa đủ? Nếu anh không bị thương, cô sẽ đánh anh thật.

“Đúng là rất đau.” Ôn Hành Viễn khẽ lầm bầm, như thể không dám lớn tiếng, tỏ vẻ đáng thương mà lắc lắc bàn tay trái đang chìa ra của cô.

“Em biết.” Thấy trán anh rịn mồ hôi, hai mắt Si Nhan cay xè. Cô đau lòng xoa trán anh, “Nhưng mà không tiêm giảm đau nhiều được, không tốt cho cơ thể. Nếu anh đau, em ở đây cùng anh, được không?”

Ôn Hành Viễn thấy cô lại chảy nước mắt thì biết cô đang đau lòng, vội dịu dàng nói: “Đau thế này anh vẫn chịu được, cố chịu, cố chịu. Không được khóc, mắt sưng lên rồi này.”

“Em chưa thèm chê anh hốc hác, anh còn dám nói gì nữa.” Si Nhan ngồi bên mép giường, một tay xoa má anh, một tay nắm tay anh, giọng nói nghẹn ngào.

“Hốc hác rồi thì không còn là người đàn ông vàng nữa, em còn cần anh không?” Tay trái anh khẽ bóp bàn tay cô.

Giọng nói của anh rất khẽ, ngữ khí dè dặt, để lộ ra sự yếu ớt mà trước nay Si Nhan chưa từng thấy.

“Em cần, lúc nào cũng cần.” Hốc mắt Si Nhan đỏ hỏe, cô rướn người hôn lên đôi môi khô khốc của anh.

Ôn Hành Viễn cười, từ từ nhắm mắt lại.

Hành Viễn, không phải là em không cần. Khi em muốn có anh, khi em muốn cố gắng vì anh, lại phát hiện ra mình thật bất lực. Nếu như có thể, em thật sự muốn lưu lại cho anh chút gì đó.

Cô đau khổ nhìn anh, gương mặt anh dưới ánh đèn mờ nhạt vô cùng tiều tụy. Si Nhan ngồi cạnh giường, trong lòng chỉ còn lại nỗi bi thương.

Thế giới này có rất nhiều nỗi khổ, Si Nhan không muốn suy nghĩ nhiều về ý nghĩa của cuộc sống nữa. Cô thầm nghĩ, phải kiên cường để hạnh phúc bên anh, đi qua từng bước của sinh mệnh này, từng giây một…

Lại một đêm dài đằng đẵng. Trên trời có những vì sao mà dường như không bao giờ sáng rõ được…

Mục lục
loading...