Menu

Hứa Với Ai Vĩnh Viễn Sánh Cùng Trời Đất-Chương 21


Hứa Với Ai Vĩnh Viễn Sánh Cùng Trời Đất


Tác giả: Mộc Thanh Vũ


Chương 21: Yêu Vô Vị Lợi

Sáng sớm, sương bao phủ mặt đất, xe qua lại thưa thớt trên đường cao tốc. Si Nhan giẫm mạnh chân ga, dùng tốc độ 120 km/h lái xe như bay trên đường. Đoạn đường vốn phải mất ba giờ để đi thì cô chỉ dùng tới hai giờ đã đi qua, dừng lại trước ngôi nhà đã xa cách lâu.

Đêm qua có cơn mưa nhỏ, cây cối hai bên đường xanh bóng, hạt mưa đọng trên lá như những viên ngọc, trong suốt, long lanh.

Hít sâu một hơi lấy không khí tươi mát, cô nhẹ nhàng đẩy cánh cổng vào sân.

Tính kĩ ra thì đã rất nhiều năm rồi cô không về nhà ở vùng quê này. Khi ấy, bố còn lo sự nghiệp, mẹ bận bịu công việc, anh trai mới bước vào giới quan chức, phải lo hoàn thành nhiệm vụ. Còn cô, ngoài việc học ra thì chỉ lo yêu. Khó có dịp được rảnh rỗi về thăm nhà một chuyến, lần này trở về, Si Nhan có cảm giác như đã cách xa cả một đời người vậy.

Bố cô nửa nằm nửa ngồi trên chiếc ghế mây, hai mắt khẽ nhắm như thể đang ngủ thiếp đi. Ánh nắng ấm xuyên thấu qua hàng liễu trước nhà, rọi xuống những chấm sáng lốm đốm. Thời gian như dừng lại, cảnh vật tựa như một bức tranh thủy mặc tinh tế.

Si Nhan đứng ở cửa, hai mắt ươn ướt, nhưng trái tim lại đong đầy cảm giác bình an vô cùng.

Ba năm không gặp, bố đã già đi rất nhiều. Còn cô, cũng từ một cô bé trở thành một cô gái trưởng thành rồi. Tháng ngày hồn nhiên ngây thơ để lại bóng dáng xinh đẹp, tuổi thơ vui vẻ không âu lo đã hòa vào cùng hồi ức như con sông dài, rồi từng mảnh kí ức vụn vặt lại tụ về một nơi, dệt nên hai mươi sáu năm cuộc đời cô. Có vui sướng, có ngọt ngào, cũng có đau thương và sầu khổ.

Nếu như, thật sự có nếu như, Si Nhan hy vọng thời gian đừng trôi qua, cữ mãi mãi dừng lại ở những tháng năm hạnh phúc.

Lúc ấy, cô hay xắn ống quần, cùng các bạn trong xóm ra sông bắt cá. Si Hạ nắm bàn tay nhỏ bé của cô, đưa cô đi leo núi. Khi hoàng hôn buông xuống, cô hay ngồi cạnh bãi tập nhìn bọn con trai chơi bóng đến nỗi mồ hôi chảy như tắm. Thời gian thoi đưa, tất cả đã chỉ còn là hồi ức, bọn họ cũng đã trưởng thành cả rồi. Những thằng bé ngây ngô đã thành người đàn ông đĩnh đạc, những cô bé nghịch ngợm cũng trở nên đoan trang nhu mì. Tất cả, rốt cuộc chỉ là quá khứ.

Lúc còn nhỏ, ngày nào cũng mong được lớn lên; Đến khi thật sự trưởng thành rồi thì mới biết thời gian thuở nhỏ quý giá đến nhường nào. Chỉ có điều, thời gian vẫn hướng đến phía trước, vĩnh viễn không lui lại phía sau.

Ngửa đầu nhìn bầu trời xanh trong, một giọt lệ chậm rãi men theo khóe mắt chảy xuống. Một lúc sau, cô đưa tay lau nước mắt rồi bước chậm về phía bố còn đang ngủ.

Đi tới trước mặt ông, cẩn thận kéo tấm chăn mỏng lên người ông rồi khẽ nắm lấy bàn tay gầy guộc lành lạnh, cô nghẹn ngào gọi, “Bố.”

Bố không ngủ say, vừa nghe thấy tiếng gọi khẽ của cô đã chậm rãi mở mắt ra, đến khi nhìn rõ người trước mặt, đôi mắt đùng đục chợt lóe lên chút tia sáng, ông trầm giọng nói, “Tiểu Nhan…”

“Bố.” Ôm lấy cơ thể gầy gò của bố, Si Nhan lại khóc.

Bố đưa cánh tay gầy ôm con gái vào lòng, cũng rơm rớm nước mắt, hồi lâu sau mới thì thào, “Cuối cùng thì Tiểu Nhan của bố cũng về rồi.”

Ngồi xổm dưới chân bố, cô nép vào lòng ông. Ngẩng đầu nhìn bố, cô nhìn thân thể gầy guộc, khuôn mặt đầy nếp nhăn, mái tóc đã bạc một nửa của ông mà giật mình.

Si Nhan chợt cảm thấy chua xót, nước mắt tuôn như mưa, chỉ biết nghẹn ngào, “Bố, con về muộn.”

Hẳn là vì xúc động, bố lắc đầu, không nói được lời nào, chỉ nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt cô, ánh mắt tràn đầy vẻ hiền từ.

Vì sao có thể nhẫn tâm như vậy? Cô chỉ nghĩ đến nỗi đau của mình, chỉ muốn thoát khỏi nơi đầy những sầu khổ của mình, vì tình yêu đau đớn của mình mà rũ bỏ tất cả để tha hương. Cô thật ích kỷ, ích kỷ đến nỗi chỉ nghĩ tới cảm nhận của mình mà quên đi người vẫn luôn quan tâm đến cô, người luôn yêu thương cô.

Người bố luôn yêu thương cô đã phải làm thế nào để sống qua những ngày tháng không còn mẹ cô? Lúc ấy, đáng lẽ phải có con gái ở cạnh bầu bạn, nhưng cô, lại dứt khoát ra đi.

Ngày rời đi, trời mưa rất to, bố không tới, chỉ có Si Hạ đến đưa cô lên máy bay.

“Bố nói, nếu bỏ đi có thể khiến em vui vẻ hơn thì cứ đi đi, nhưng đừng quên, bố vẫn ở nhà chờ em.” Si Hạ nắm chặt tay cô, giọng nói khàn khàn.

Không biết có phải do một đêm khóc đến cạn nước mắt hay không, sống mũi Si Nhan cay xè nhưng lại không chảy được một giọt nước mắt nào, chỉ khẽ gật đầu.

“Đừng từ chối sự quan tâm của Hành Viễn, ở một nơi xa lạ phải có bạn bè. Tin anh đi, trên đời này vẫn còn có người yêu em một cách rất vô tư.” Trìu mến vuốt tóc cô, Si Hạ nói lời sâu sắc.

loading...

Khi đó, Si Nhan không mấy hiểu lời an ủi và ám chỉ của Si Hạ. Cô vô cùng hoang mang, dường như trong lòng chỉ nhớ một người, trong đầu cũng chỉ còn lại hình ảnh người ấy ôm một người khác và bóng lưng lúc người ấy quay đi. Trừ điều đó ra, dường như ai ở bên cạnh cô cũng không nhìn thấy.

Cứ như vậy, cô cứ thuận theo Ôn Hành Viễn. Anh sắp xếp ổn thỏa tất cả cho cô, còn cô chỉ cần phối hợp với anh để hoàn thành. Chẳng hạn như chuyện máy bay, như công việc anh đã xếp sẵn cho cô ở Cổ Trấn, như việc anh ở cùng bầu bạn một năm, như việc đùa giỡn ầm ĩ với anh như với một người anh trai.

“Trên đời này vẫn còn có người yêu em một cách vô tư.” Sau này nhớ đến lời của Si Hạ, cô nhẩm đi nhẩm lại nó, rồi im lặng một lúc lâu.

Ôn Hành Viễn luôn biết lúc nào nên xuất hiện, lúc nào để cho cô được tự trầm mặc, đau thương. Người như vậy, tình cảm sâu nặng như vậy, cô, nên đáp lại mới phải.

Ngồi nhớ về những kỉ niệm ở chốn thị thành mới biết, thì ra, tình yêu ngọt ngào có thể bị lạc mất ở một khúc rẽ nào đó. Tình yêu bị đánh mất, giống như nước trong tay, cho dù bạn nắm chặt thế nào đi nữa thì từng giọt, từng giọt vẫn cứ yên lặng chảy qua kẽ hở.

Tình yêu đã chết, để lại nỗi ưu thương, giữa họ, luôn cần có người buông tay trước.

Mặc dù có chút tiều tụy nhưng tinh thần của bố thì rất tốt. Sau khi Si Nhan trở về, nụ cười xuất hiện nhiều hơn trên mặt ông. Gần như cô không rời khỏi bố một bước, chỉ ngồi cạnh ông nói chuyện phiếm, cùng ông đi dạo, cùng ông đánh cờ. Hơn nữa, để chăm sóc bố, cô học chị Trương cách nấu vài món đơn giản. Nhìn bố ăn ngon lành, cô vừa cười, nhưng lại vừa không ngăn nổi đôi mắt khỏi cay xè.

Về đêm, ở nông thôn rất yên tĩnh. Si Nhan ngủ không được ngon, hay nằm mơ. Có khi cô mơ thấy mẹ, có khi lại nghe thấy tiếng phanh xe chói tai, thậm chí còn mơ thấy tất cả đèn bên đường đều vụt tắt, cả thế giới sáng chói đột nhiên đen kịt lại. Cô đổ đầy mồ hôi lạnh, lúc mở mắt ra thì phát hiện đèn phòng đang bật, còn bố thì đang ngồi bên cạnh giường kéo chăn cho cô.

“Bố, sao bố chưa ngủ?” Si Nhan cầm tay bố.

“Lúc nhỏ ngủ đã không ngoan, lớn lên cũng thế, cứ đá chăn lung tung.” Ánh mắt bố thật hiền từ, nụ cười cũng rất ấm áp.

“Bố, Tiểu Nhan không đi nữa, ở lại với bố có được không?” Cô ngồi dậy, rúc đầu vào lòng bố.

“Con bé ngốc này, con ở lại chỗ quê mùa này thì buồn đến chết mất. Bố già rồi, thích yên tĩnh. Con muốn đi đâu thì cứ đi đi, chỉ cần thỉnh thoảng tranh thủ về thôi là bố vui rồi.” Bố khẽ thở dài, không có vẻ là vì phiền muộn, mà là vì yên tâm, vì muốn an ủi.

“Thế thì bố đến thành phố A đi, anh cũng ở đấy, như vậy bọn con yên tâm hơn.” Si Nhan hơi ngẩng đầu, trong mắt đầy vẻ cầu xin. Mặc dù Si Hạ đã sắp xếp ổn tất cả rồi, có người thường xuyên đến chăm sóc bầu bạn với bố, nhưng ông vẫn rất đơn độc, cô biết.

Bố hơi cong môi, lắc đầu, “Lúc đấy anh con cũng không đồng ý, nhưng bố nhất quyết đòi về.” Khẽ ôm lấy cô, ánh mắt ông đưa về phía bức ảnh gia đình, “Trước kia, bố và mẹ con đều bận rộn, ngoài chuyện công việc ra thì thời gian nói chuyện phiếm cũng không có, càng đừng nói là đưa bà ấy đi chơi. Mặc dù bà ấy không nói gì, nhưng trong lòng chắc là oán giận bố lắm…Lúc còn trẻ cứ nghĩ là có nhiều thời gian, nhưng ai mà biết được, đến lúc bố rảnh rỗi, thì cũng là lúc bà ấy đi…Bố già rồi, sức khỏe không còn được như trước nữa, bây giờ chẳng muốn đi đâu cả, chỉ muốn ở đây với bà ấy thôi…Con không biết chứ, bà ấy cực kỳ thích chỗ này…”

Đêm đó, bố nói rất nhiều, ánh mắt vẫn rất có thần, như thể mẹ chưa hề đi, mà chỉ là đứng ở một góc, lẳng lặng sống cùng ông. Còn trong mắt cô, ngôi nhà lạnh lẽo tĩnh mịch lại có vẻ ấm áp lên nhiều, cũng vì dòng hồi ức của bố.

Bình thản ngả vào lòng bố, giống như khi còn bé hay làm nũng không chịu đi ngủ rồi bắt ông kể truyện cổ tích, cô ngủ thiếp đi lúc nào không biết.

Cuộc sống lại được quay về cái thời tĩnh lặng, bình yên. Si Nhan gọi điện về công ty xin nghỉ thêm, ở lại quê đến tận tháng Bảy.

Ôm đầu gối ngồi bên bờ ruộng, ngẩng đầu nhìn áng mây hồng phía chân trời, Si Nhan không kìm được suy nghĩ, ngày mai, nhất định sẽ là một ngày bầu trời trong xanh.

“Tiểu Nhan, nên về thôi.” Giọng nói trầm thấp của bố vang lên.

Si Nhan quay đầu lại, nhoẻn miệng cười khẽ, phủi phủi vụn cỏ trên người rồi ôm lấy cánh tay bố. Ánh trời chiếu hơi gắt chiếu xuống họ, kéo xuống hai cái bóng rất dài.

Có lẽ bình thản mới là hạnh phúc thật sự. Cô không cần ai vào lấp chỗ trống trong trái tim cô, cuộc sống tiếp diễn thế nào cũng được, bởi thật ra nó không quan trọng nữa rồi.

Chuyện thế gian, vốn không được như ý người ta. Có thứ hạnh phúc xa vời, cũng có thứ hạnh phúc ngay gần kề, còn cô, đã học được cách không cố chấp nữa.

Mục lục
loading...