Menu

HỒN MA ĐÒI CHỒNG-Chương 13


Hồn Ma Đòi Chồng


Tác giả: Người Khăn Trắng


Chương 13

– Ông ơi…

Thím Tám nắm chặt tay ông, miệng muốn nói mà chẳng làm sao thốt nên lời. Chú Tám bình tĩnh hơn, hỏi lại:

– Chắc là vậy không?

Bảy Nô cả quyết:

– Chính tui lặn mò được xác cô ấy mà. Tội nghiệp cũng chỉ vì…

Do đám tang có quá đông người, nên sự hiện diện của vợ chồng Tám Thảnh chẳng ai hay biết, ngoài Bảy Nô.

Khi thím Tám ngỏ ý muốn vô chào ông bà Huyện và nói lời chia buồn, cũng như muốn kể về chuyện lạ đang ở nhà mình, thì Bảy Nô đã ngăn lại:

– Theo tui thì anh chị không nên vô bây giờ. Họ đang giận thấy ký Thông lắm, bởi cũng chỉ vì cô Tuyết đi tìm thầy ký mà ra cớ sự.

Bảy Nô đem mọi chuyện kể lại, rồi kết luận:

– Chỉ bởi ông bà Huyện muốn ngăn không cho thầy ký và cô Hai Tuyết yêu thương nhau, nên mới nhận lời đám bá hộ Tòng, mà lòng dạ cô Hai Tuyết thì chỉ thương có thầy ký thôi.

Lòng bán tin bán nghi, nên cuối cùng chú Tám bàn với vợ:

– Mình quay ngay về nhà xem sao. Nếu đúng là con Tuyết còn bên đó thì mình trở qua cho họ hay, để họ mừng!

° ° °

Trở về tới nhà thì trời đã tối. Vợ chồng Tám Thảnh hấp tấp lên nhà và gọi ngay khi còn ngoài sân:

– Thông ơi!

Không nghe tiếng đáp, thím Tám cằn nhằn:

– Thằng này mới có hơi đàn bà đã sinh ra lười nhác rồi.

Thím đẩy cửa đi thẳng vào trong, vỗ vô vách ván, kêu lớn:

– Thông ơi, kêu Hai Tuyết ra má biểu coi.

Vẫn im phăng phắc. Chú Tám hơi ngạc nhiên:

– Tụi nó đi đâu giờ này?

Thấy trời sắp tối mà đèn đóm trong nhà chưa đốt, lại vắng tanh một cách không bình thường, khiến Thím Tám sinh nghi: Thím đẩy cửa phòng và gọi lần nữa:

– Thông ơi!

Lần này thím nghe có tiếng ú ớ… Thím giục chồng:

– Ông đốt cho tui cây đèn coi!

Ngọn đèn dầu được đốt lên, vừa lúc thím Tám kêu lớn:

– Thằng Thông! Sao vầy nè con?

Nhìn thấy Thông nằm trên giường, một tay ôm cứng cái va-li, còn tay kia thì đưa lên như cố vẫy vẫy…

– Chuyện gì vậy con?

loading...

Chú Tám nhào tới đỡ con dậy, thì phát hiện thân thể Thông lạnh ngắt, mắt nhắm nghiền, nhưng miệng thì nói lí nhí:

– Tu… y… ết…

– Không xong rồi ông ơi!

Thím Tám chạy đi lấy dầu xoa cho con, còn chú thì đốt bếp lửa than lên, hơ khắp thân thể cho Thông. Lát sau Thông tỉnh lại. Anh vẫn cố ôm chặt cái va-li, vừa khóc vừa nói:

– Con không để mất Tuyết đâu ba má ơi!

Hỏi sự tình thì Thông kể:

– Tối qua con với Tuyết ngủ với nhau bình thường cho đến quá nữa đêm… Sau đó tụi con mệt quá nên ngủ một giấc. Ba má đi hồi nào con cũng không

hay. Đến gần chiều con mới giật mình tỉnh dậy thì chẳng thấy Tuyết đâu. Con gọi và muốn bật dậy đi tìm, nhưng người mất hết sinh lực không làm sao đứng dậy được. Cuối cùng con sờ đụng vật này trên giường, ngay bên cạnh chỗ con nằm.

Thông mở va-li ra, bên trong không hề có quần áo gì, chỉ có duy nhất một miếng như miếng vải, rất lạ, mà khi Thông trải rộng nó ra trên giường thì cả chú thím Tám đều ồ lên, giật mình. Bởi đó là… một bộ da người!

– Hai… Tuyết!

Tuy chỉ là bộ da mỏng tanh, nhưng nguyện vẹn hình hài của Tuyết, sinh động như một người sống!

Thông vừa khóc vừa nói:

– Con hiểu ra rồi, khi Tuyết tới đây là cô ấy đã chết. Chẳng biết chuyện gì đã xảy ra cho cô ấy? Con phải sang bên nhà…

Thím Tám buông tiếng thở dài:

– Nó đã chết thật rồi!

Họ thuật lại cho Thông nghe mọi việc. Anh chàng gào lên:

– Trời ơi! Tôi đã giết cô ấy…

° ° °

Từ đó…

Một năm… Rồi hai năm sau…

Người ta thấy thầy ký Thông vẫn không lấy vợ, nhưng cuộc sống của anh chàng càng ngày càng vui vẻ, hạnh phúc, còn hơn những người lập gia đình sinh con đẻ cái.

Đúng như ý nguyện của cha mẹ, Thông lập một vựa gạo ở chợ và trực tiếp quản lý. Vợ chồng Tám Thảnh do già yếu nên không ra phụ giúp gì được cho con trai. Tuy nhiên nếu có ai để ý họ sẽ ngạc nhiên khi nhà cửa một người độc thân như Thông lại vô cùng ngăn nắp,chẳng khác gì có bàn tay đàn bà!

Đã có nhiều cô gái giới bình dân có, mà con nhà khá giả cũng nhiều, để ý thương Thông, nhưng trước sau gì Thông cũng nói thẳng với họ:

– Tôi đã có vợ con đang đợi ở quê nhà!

Và từ chối tất cả lời mời mọc.

Chẳng ai hiểu vì sao. Người ta chỉ đoán do quá thương Hai Tuyết, nên Thông thề không bao giờ lấy vợ. Tuy nhiên, có một bí mật mà người ngoài không thể biết được: Trong phòng riêng của Thông lúc nào chiếc va-li của Tuyết cũng được Thông đặt ngay bên cạnh gối của mình. Trong va-li dĩ nhiên là có bộ da người. Và chính bộ da người ấy là nguyên nhân của việc mãi mãi không lấy vợ của Thông. Bởi cứ đêm đến, hoặc những lúc Thông đi đâu về và khoá cửa ngoài, thì bộ da người đó không còn là vật vô tri giác nữa. Nó trở thành một Tuyết bằng xương bằng thịt!

Cuộc sống lạ thường đó kéo dài và cả hai vô cùng mãn nguyện với thực tại đó…

Mục lục
loading...