Menu

Hoàng Kim Đồng-Chương 388


Hoàng Kim Đồng


Tác giả: Đả Nhãn


Chương 388: Hai Người Đánh Cuộc

– Hừ, tôi sẽ lấy lại một triệu ngay thôi.

Ngưu Hồng lúc này đã bình tĩnh trở lại, đánh bạc kiêng kỵ nhất chính là vội vàng xao động, hắn cũng cảm thấy tâm tính của mình vừa rồi là không đúng, vì vậy mà ép chính mình phải bình tĩnh trở lại.

Vì chi phiếu của ngân hàng Thụy Sĩ không thể xé lẻ, vì thế mà bây giờ muốn tiếp tục có xèng phải ký tên chuyển tiền, sau đó nhận xèng, ván thứ hai bắt đầu.

Thấy Ngưu Hồng đã cầm xèng trong tay thì Kế Dịch nói với hai nhân viên phục vụ:

– Chuẩn bị xóc dĩa.

– Đợi chút, quy tắc này chưa nói là hai người cùng lắc súc sắc, tôi đề nghị từng người lắc, sau đó cùng mở một lượt, không biết ý của ông chủ Trang thế nào?

Đúng lúc hai nhân viên phục vụ chuẩn bị cầm vào dĩa súc sắc trên bàn thì Ngưu Hồng chợt mở miệng cho ra lời đề nghị, hắn cũng không còn biện pháp nào khác, vì khi lắc hai cái một lượt thì hắn thật sự không nghe ra bất kỳ vấn đề gì.

Trang Duệ khẽ cười, hắn cũng không tin họ Ngưu kia có thể nghe được dao động mà biết được điểm số bên trong, vì thế hắn gật đầu nói:

– Cứ làm theo lời của Ngưu công tử, giám đốc Kế, ai lắc trước là do anh sắp xếp.

Trịnh Hoa ở bên cạnh định lên tiếng nhưng khi thấy Trang Duệ đồng ý dứt khoát như vậy thì cũng không muốn nói nhiều, dù sao hắn cũng không muốn rạch mặt với Ngưu Hồng.

– Được, vậy thì lúc này phía Ngưu tiên sinh lắc trước, Trang tiên sinh sẽ lắc sau, sau đó hai người cùng đặt cược…

Dưới sự giám sát của Kế Dịch, nhân viên phục vụ phía Ngưu Hồng bắt đầu lắc súc sắc, sau đó đến lượt nhân viên phục vụ đại diện cho Trang Duệ.

– Tôi vẫn đặt chẵn lớn.

Trang Duệ tiếp tục đưa xèng lên vị trí chẵn lớn.

– Tôi đặt chẵn nhỏ.

Ngưu Hồng do dự một chút, cuối cùng cũng đặt xèng xuống.

– Trang tiên sinh là bốn sáu sáu, mười bốn, là chẵn lớn, đánh trúng. Ngưu thiếu gia là một ba sáu, là chẵn lớn, không trúng.

Khi mở súc sắc ra thì hai mắt Ngưu Hồng như bốc hỏa, hắn nhìn Kế Dịch đẩy xèng sang cho Trang Duệ mà hô lớn:

– Đổi cho tôi mười triệu xèng.

– Ngưu thiếu gia, không phải chỉ là hai triệu sao? Cần gì nổi nóng như vậy?

Trang Duệ chậm rãi nói, hắn bây giờ cực kỳ thoải mái, không phải anh rất cố chấp sao? Hừ, Ngưu Hồng, để xem con trâu như anh còn hồng được không?

– Ai thắng ai thua còn chưa xác định, bắt đầu đi.

Sau khi ký tên lấy xèng, Ngưu Hồng áp chế mình bình tĩnh lại, cặp mắt nhìn chằm chằm vào nhân viên phục vụ bên cạnh Trang Duệ đang lắc tay. Nếu có người nhìn vào lỗ tai trái củae Ngưu Hồng thì thấy có lay động, đây là biểu hiện của tình huống cố gắng lắng nghe, những người trước kia từng huấn luyện khổ sở lắm mới làm được như vậy.

– Tôi đặt chẵn lớn.

Trang Duệ giống như biết được là chẵn lớn, vẫn tiếp tục chọn chẵn lớn.

– Tôi đặt lẻ lớn.

Thứ gọi là tuyệt kỹ nghe ngóng của Ngưu Hồng thật sự khó thể nào tín nhiệm, vừa rồi hắn không nghe ra được thứ gì, bây giờ chỉ có thể dựa vào vận may mà thôi.

Nhưng lần này rõ ràng là Ngưu Hồng có may mắn, hắn đoán đúng, tất nhiên đây sẽ là suy nghĩ của người bàng quan. Đối với Trang Duệ thì thuần túy chỉ là hắn cố ý giả thua, vì nếu cứ tiếp tục thắng thì thật sự rất khó giải thích.

Đến ván thứ tư thì Trang Duệ tiếp tục thua, vì vậy mà tinh thần Ngưu Hồng chợt tỉnh táo trở lại, thậm chí cảm thấy đặt một triệu là hơi ít, vẻ mặt càng đắc ý, thậm chí còn có thể nói vài lời kích thích Trang Duệ.

Nhưng tình huống sau đó lại thay đổi bất ngờ, mười hai lần mở dĩa súc sắc, ngoài hai lần hai người cùng đoán đúng và coi như hòa thì chín lần còn lại Trang Duệ đều thắng, vì thế mà số xèng mười triệu trước mặt Ngưu Hồng chỉ còn lại một triệu.

– Lại đổi cho tôi mười triệu xèng.

Sau khi thua một triệu cuối cùng thì Ngưu Hồng thật sự khá bực bội, hắn mở rộng cổ áo, cầm lấy ly nước mát làm một ngụm. Mới qua nửa giờ mà thôi, nếu cứ tiếp tục thế này thì sợ rằng chi phiếu sáu chục triệu đô la Hongkong thật sự không đủ cho hắn chơi ba giờ.

Nhưng những ván bài sau thì Ngưu Hồng có chút may mắn, hắn bắt đầu thắng bốn triệu, nhưng sau đó vận may của Ngưu Hồng lại kém hẳn đi, liên tục thua, mất đi bốn triệu vừa thắng, đông thời mười triệu vừa đổi cũng chỉ còn lại sáu triệu.

Đánh bạc như vậy dù là Trịnh Hoa cũng cảm thấy tim đập liên hồi, ngay cả Trang Duệ cũng có biểu hiện rất bình tĩnh, khi nhân viên phục vụ lắc súc sắc thì còn quay sang trò chuyện với Tần Huyên Băng, sau đó tùy ý đặt xèng.

Nhưng kỳ quái là Trang Duệ luôn may mắn hơn Ngưu Hồng, tuy cũng thường xuyên đoán sai nhưng chỉ thua vài triệu và tiếp tục thắng, mà thời gian vô tình đã qua hai giờ.

– Ngưu thiếu gia, lúc này chi phiếu ngân hàng Thụy Sĩ của anh chỉ còn đủ để lãnh năm triệu mà thôi.

Khi Ngưu Hồng hầu như cởi bỏ gần hết nút áo, lộ ra phần lông ngực bên trong và chuẩn bị lên tiếng muốn đổi xèng thì giám đốc Kế nhắc nhở một câu như vậy.

– Cái gì? Anh nói lại lần nữa xem…

Ngưu Hồng trừng mắt nhìn Kế Dịch, hắn cảm thấy mình hình như không thua nhiều, sao sáu chục triệu chỉ còn lại năm triệu?

– Ngưu công tử, chi phiếu của ngài tổng cộng là sáu mươi mốt triệu đô la Hongkong, dựa theo tỉ suất hiện tại giữa đô la Hongkong và Euro thì ngài có thể lãnh năm triệu xèng, tuyệt đối là không sai…

Kế Dịch cầm biên lai có ký tên của Ngưu Hồng, hắn đưa đến trước mặt Ngưu Hồng, trên mỗi khoản tiền đều có chữ ký, lúc này tờ biên lai thật sự rất chói mắt. Hắn ngẩng đầu lên nhìn, thấy trươc mặt Trang Duệ có sáu chồng xèng, mỗi chồng gần cả chục triệu, Trang Duệ ngồi phía sau chồng xèng thì giống như đang cười nhạo chính mình.

– Không đúng, vì sao thua nhiều như vậy?

Ngưu Hồng nhíu mày, hắn cẩn thận suy xét, chỉ là đầu óc bây giờ thật sự rất loạn, toàn nghĩ đến những lúc mình thắng tiền, những lúc thua tiền thì lại bị đầu óc đang hưng phấn loại bỏ mất.

Có câu trong nhà chưa rõ ngoài ngõ đã tường, người ngoài cuộc tỉnh táo kẻ trong cuộc u mê, ngoài người tính toán gài Ngưu Hồng là Trang Duệ thì những nhân viên phục vụ đang chia bài và nhóm Trịnh Hoa đều thấy rất rõ ràng.

Hai người đánh cuộc nhìn có vẻ đều có thắng có thua, nhưng thường khi Ngưu Hồng đặt trúng thì Trang Duệ cũng trúng, mà Trang Duệ đặt trúng thì Ngưu Hồng thường sai. Nếu so sánh trên tiêu chí này thì xèng của Ngưu Hồng sẽ liên tục giảm bớt, đồng thời Ngưu Hồng đã đánh cuộc đỏ mắt cung quên mình ký hóa đơn bao nhiêu lần, đổi bao nhiêu xèng.

loading...

Mọi người thấy đánh bạc thế này đơn giản chỉ là so sánh vận may, Trang Duệ cũng không thể nào làm bừa được, ngược lại thì Ngưu Hồng thường xuyên dỏng tai nghe súc sắc nhưng trình độ cũng không phải là tốt, thường thắng một lần lại thua bốn lần. Chỉ sau hai giờ thì người nơi đây đều tận mắt thấy Trang Duệ chỉ bỏ ra một triệu nhưng lại có được kỳ tích tháng gần sáu chục triệu.

Đúng vậy, có thể xưng là kỳ tích, vì phần lớn thời gian Trang Duệ đều nói chuyện cùng Tần Huyên Băng, hoặc nói đùa với Trịnh Hoa, có đôi khi ánh mắt cũng khôn thèm nhìn về phía Ngưu Hồng, nhưng mỗi lần đặt cược thì mười ván thắng bảy, còn lại có hai ba lần hòa, Ngưu Hồng có thể thắng một ván là rấ may mắn, đây nếu không phải là kỳ tích thì chỉ có thể nói vận may của Trang Duệ là quá mạnh.

Chỉ là những người kia không biết Trang Duệ nhắm mắt lại thì linh khí có thể xuyên qua mí mắt, vì thế hắn dễ dàng thấy được những con súc sắc của Ngưu Hồng, đối với hắn thì đánh cuộc và hai tay đưa tiền là không khác gì nhau.

– Ngưu thiếu gia, nếu không đủ tiền thì hôm nay coi như thôi, ngày mai chúng ta tiếp tục, tôi sẽ cho anh cơ hôi gỡ vốn. Đúng rồi, tôi quên nói với anh, từ nhỏ tôi là người rất may mắn, đi trên đường cũng có thể nhặt được tiền. Chậc chậc, không ngờ hôm nay lại “đỏ bạc” như vậy.

Trang Duệ thấy Ngưu Hồng ủ rũ thì trong lòng sinh ra cảm giác như đang chạy giữa trời hè được người ta đưa đến một ly chè đậu xanh mát lạnh, rất sảng khoái, lỗ chân lông khắp toàn thân mở cả ra.

Theo lý thì Trang Duệ cũng không ép mạnh những người đắc tội với mình, mà ngôn ngữ cung không cay nghiệt như vậy. Nhưng tên Ngưu Hồng kia thật sự làm cho người ta bực bội, chuyện đấu giá trước đó cũng không đáng là gì, vì người ta cũng có quyền ra giá.

Nhưng hôm nay Ngưu Hồng năm lần bảy lượt đứng ra khiêu khích làm cho Trang Duệ thật sự bực bội, thực tế thì Ngưu Hồng càng thèm thuồng Tần Huyên Băng càng làm cho Trang Duệ bực bội và không nhịn được nữa, dám có tâm tư với người yêu của ta sao?

Có câu nói bạn bè như tay chân phụ nữ như quần áo, ai động vào quần áo của ta, đừng trách ta chặt tay, Ngưu Hồng vốn không phải là bạn của Trang Duệ, vì vậy Trang Duệ cũng không thèm quan tâm đối phương sống chết thế nào.

Chỉ là Trang Duệ so sánh thật sự có chút làm cho người ta bực mình, nhặt tiền khi đi trên đường thì có rất nhiều nhưng thật sự chưa từng thấy kẻ nào chạy vào sòng bạc thắng tiền giống như nhặt tiền. Lúc này Ngưu Hồng thật sự có chút nghi ngờ, mình đi đường chưa từng nhặt tiền rơi, đó có phải là hành vi sai trái không?

– A Hồng, hôm nay cậu không may mắn, chúng ta dừng lại ở đây thôi.

Trịnh Hoa tuy tức giận Ngưu Hồng không nể mặt mình nhưng chỉ sau hai giờ mà thua gần sáu chục triệu đô la Hongkong, Trịnh Hoa thật sự cảm thấy trái tim đập mạnh, vì vậy hắn không khỏi muốn mở miêng dừng canh bạc này lại.

– Năm triệu thì năm triệu, còn không mau lấy ra đây.

Ngưu Hồng căn bản không phản ứng với lời nói của Trịnh Hoa, hắn rống lên với Kế Dịch, sau đó hắn đưa mắt nhìn Trang Duệ, vẻ mặt bất thiện:

– Đừng đắc ý quá sớm, canh bạc giữa chúng ta còn chưa xong đâu.

Lúc này trong mắt Ngưu Hồng thì Trịnh Hoa thân thiết với Trang Duệ, nói kết thúc canh bạc chẳng phải muốn mình mất cơ hội gỡ vốn sao? Dân cờ bạc, đặc biệt là những kẻ đã đỏ mắt thì trong lòng vĩnh viễn luôn ôm lấy hy vọng hư vô mờ mịt, đó chính là có thể gỡ lại vốn, có thê thắng tiền quay về.

– Tùy anh thôi, chỉ cần anh có thể còn xèng, đánh cuộc đến lúc nào thì tôi cũng sẽ tiếp.

Trang Duệ nghe lời của Ngưu Hồng có chút quen tai, hắn cẩn thận suy xét lại, có lẽ là lời nói của nhân vật trong phim nào đó, mà lời nói của chính hắn thì thật sự giống như nhân vật phản diện. Nhưng Trang Duệ không quan tâm, nếu cứ tiếp tục như vậy mà Ngưu Hồng có thể gỡ được vốn, có lẽ hắn sẽ ăn sạch những con súc sắc kia mất.

Khi Ngưu thiếu gia ký tên lần cuối thì lúc này năm triệu Euro đã không còn, lúc này tài sản của hắn chỉ cònn lại năm triệu trước mắt.

– Trang Duệ, thế này không sao đấy chứ?

Tần Huyên Băng thấy Ngưu Hồng đánh bạc đỏ mắt thì trong long có chút lo lắng, nàng biết đối phương là kẻ táo bạo, nếu thua nhiều quá và sinh ra ý nghĩ lệch hướng, sợ rằng Trang Duệ sẽ gặp phiền toái.

Trang Duệ khẽ vỗ tay của Tần Huyên Băng rồi nói:

– Không có gì, anh có chừng mực mà.

Dưới sự kiên trì của Ngưu Hồng, canh bạc lại tiếp tục, không biết có phải là Ngưu Hồng thua nhiều và đến lúc thắng hay không mà nửa giờ sau liên tục thắng, thu về hơn chục triệu. Điều này làm cho Ngưu thiếu gia cảm thấy có cơ hội gỡ vốn, vẻ mặt cũng có nụ cười rực rỡ, sau khi chấm dứt mỗi ván thì luôn thúc giục Kế Dịch nhanh tay.

– Ngưu thiếu gia, bây giờ đã đến giờ cơm, chúng ta có tiếp tục không?

Trang Duệ đưa mát nhìn ra bên ngoài, lúc này đã là năm giờ chiều, sau khi tiến vào phòng đến bây giờ đã đánh bạc hơn ba giờ, nói thật canh bạc chỉ dùng ánh mắt nhìn và thắng thua là do mình làm cho Trang Duệ cảm thấy không thú vị gì cả, hắn cố ý muốn thua Ngưu Hồng một chút để nghĩ lý do chấm dứt.

Phải biết rằng những ván vừa qua Trang Duệ thật sự lười sử dụng linh khí, đều là do Tần Huyên Băng thay hắn ném xèng lên bàn, dfu là những người bàng quan cũng thấy rõ tâm tư của Trang Duệ.

– Thế nào, thắng nhiều muốn chạy sao? Anh cũng không như vậy chứ? Hôm nay nếu anh không thắng sạch tiền của tôi thì cứ tiếp tục đánh bạc, muốn đi cũng được, tôi cũng cho anh lấy tiền thắng đi, nhưng phải đồng ý với tôi mộti điều kiện.

Ngưu Hồng cảm thấy vận may đến, vì vậy rất hưng phấn, hắn thấy Trang Duệ muốn không tiếp tục thì mặt trâu biến thành mặt chó.

– Sao? Điều kiện gì?

Trang Duệ còn chưa từng gặp qua loại người thế này, hắn muốn nể mặt mà đối phương cứ muốn tự giẫm đạp lên mặt chính mình.

– Điều kiện sao? Hì hì, đơn giản, chỉ cần Tần đại tiểu thư theo tôi đi ăn tối là được, tất nhiên là bữa tối của hai người.

Ngưu Hồng nở nụ cười hì hì, thật ra hắn cũng không muốn cùng ăn tối với Tần Huyên Băng, dân cờ bạc khi đỏ mắt sẽ không quan tâm đến mỹ nữ, ánh mắt sẽ khó thể nào rời khỏi chiếu bạc.

Ngưu Hồng nói ra những lời này là muốn ép Trang Duệ tiếp tục, mình thừa lúc có vận may để tiếp tục thắng thêm, chỉ là Ngưu Hồng đã quên, đến bây giờ Trang Duệ chỉ bỏ ra một triệu tiền vốn mà thôi.

– Ngưu Hồng, anh…

Tần Huyên Băng nghe vậy thì đứng lên cực kỳ tức giận.

– Huyên Băng, ngồi xuống, Ngưu công tử muốn tiếp tục, anh sẽ phụng bồi.

Trong mắt Trang Duệ lóe lên hàn quang, trước đó hắn dùng nguyên tắc làm người không quá tuyệt tình, tha cho Ngưu Hồng một lần. Nhưng bây giờ hắn lại hạ quyết tâm, hôm nay dù Ngưu Hồng bỏ ra bao nhiêu tiền thì hắn phải thắng sạch, dù vì vậy mà đắc tội với vị vua đường thủy thì cũng sẽ chẳng hối tiếc.

– Bắt đầu đi.

Trang Duệ lên tiếng với Kế Dịch bằng vẻ mặt không chút biểu cảm, lúc này hắn không còn bộ dạng lười biếng, ngay cả đám người Trịnh Hoa cũng thấy hắn thật sự nổi giận, đều là do Ngưu Hồng tự mình chuốc lấy.

Hai vị nhân viên phục vụ lúc này đẩy mạn quá trinh lắc súc sắc, những âm thanh giòn tan vang lên, canh bạc tiếp tục.

Trong mắt mọi người thì Trang Duệ có vẻ rất may nhưng vận may của Ngưu Hồng cũng đã đến, hai mươi phút sau liên tục thắng về bảy triệu.

Nhưng quy luật phong thủy thay đổi thất thường, khi Ngưu Hồng rất đắc ý và chuẩn bị thắng lại tiền thì thế cục đổi dời, hắn bắt đầu thua tiền.

Lần này Ngưu Hồng lại thua rất nhanh, những giờ vừa qua thu về mười triệu, bây giờ chỉ mất nửa giờ đã thua hai mươi ba triệu, không riêng gì thua số tiền thắng, còn mất cả năm triệu đổi xèng cuối cùng.

Lúc này Ngưu Hồng trợn tròn mắt, nếu miêu tả tốt thì hắn thật sự không còn là chính mình. Thế cục biến hóa rất nhanh, phải biết rằng sáu chục triệu đô la Hongkong mà đổi thành xèng cũng thật sự là chật túi.

Mục lục
loading...