Menu

Hoán Kiểm Trọng Sanh-Quyển 3.Chương 11


Hoán Kiểm Trọng Sanh


Tác giả: Xích Tuyết


Q.3 – Chương 11: Thẳng Thắn

Phía bên kia điện thoại dừng lại một chút, rồi nói: “Buổi tối cậu có rảnh không? Chị muốn mời cậu ăn cơm. Lần trước cậu giúp cho hội võ thuật của bọn chị nhiều như vậy, tới bây giờ chị còn chưa đáp tạ cậu đó. Hôm nay, chị muốn mời cậu ăn cơm, để gặp mặt tỏ lòng biết ơn với cậu.”

Để không cho Phương Hạo Vân cơ hội từ chối, Trần Thanh Thanh cũng không nói thẳng tới chuyện mời gia nhập hội võ thuật.

“Chị mời tôi ăn cơm? Không cần đâu, làm chị phải tốn kém thì ngại lắm. Ăn cơm thì cũng được, có điều trước hết chúng ta phải nói cho rõ ràng, đến lúc đó phải 50-50, mỗi bên một nửa.”

Phương Hạo Vân cũng đang muốn tìm Trần Thanh Thanh nói chuyện, nếu cô ta đúng là đại tiểu thư của tập đoàn Trần Thị, thì phải nhân cơ hội tìm hiểu một chút về thương vụ của tập đoàn Trần Thị, hoàn thành nhiệm vụ mà Văn Kỳ cắt cử mình đi làm.

Nhiệm vụ lần này Văn Kỳ sai hắn đi, là nhiệm vụ đầu tiên hắn làm ở tập đoàn Thịnh Hâm, nhất định phải làm cho tốt một chút. Hơn nữa, đó cũng là giúp cho nhà mình mà thôi, cho nên Phương Hạo Vân không muốn chỉ làm để ứng phó.

Trần Thanh Thanh nghe thấy vậy, cố nén cảm xúc muốn mắng chửi, vội vàng nói đồng ý.

“Học tỷ, thế nào? Thu phục được rồi?” Trầm Văn Long mặt mày hớn hở hỏi, thầm nghĩ rằng mỹ nhân ra tay, không thể nào thất bại được.

Trần Thanh Thanh hầm hừ nói: “Hắn cũng đồng ý rồi.”

“Đồng ý rồi? Chuyện tốt à nha, chỉ là sao sắc mặt của học tỷ lại…” Trầm Văn Long thấy hơi khó hiểu, chuyện này vốn là phải vui mừng chứ, nhưng mà vẻ mặt của học tỷ như là ăn phải mướp đắng vậy.

“Đáng chết, tiểu tử thối, đầu gỗ, dưa chuột đần thối…”

Trần Thanh Thanh tưởng tượng tới cái quy tắc 50-50 mà Phương Hạo Vân nói trong điện thoại, trong lòng càng tức giận. Không biết có bao nhiêu thằng đàn ông chờ mong được đi ăn cơm với cô, vậy mà Phương Hạo Vân này lại ngược lại, còn phải chính cô đi cầu hắn ta. Xong rồi, hắn lại còn nói ra cái quy chế chết tiệt 50-50 làm mất hết cả hứng thú, thật sự là đáng giận.

” Học tỷ, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

Cảm nhận thấy một cỗ oán niệm cường đại, Trầm Văn Long không tự chủ lui về phía sau mấy bước, lo sợ bị lâm vào cảnh giận cá chém thớt.

“Không phải việc của cậu.” Trần Thanh Thanh oán hận lườm Trầm Văn Long, đột nhiên nói: “Con trai chẳng phải là thứ gì tốt…”

Trầm Văn Long xấu hổ một hồi, thấp giọng thì thầm: “Mắc mớ gì tới em cơ chứ.”

……….

Trương Mỹ Kỳ dường như có ý muốn hóa đau thương thành ăn uống, ở siêu thị mua tận mấy bao lớn thịt cá, hai cô gái phải lấy tới ba cái xe để đẩy.

Trở lại nhà trọ, Tạ Mai Nhi dường như có hơi thất vọng, bởi vì cô thấy Phương Hạo Vân chưa về.

Trương Mỹ Kỳ cười nói: “Sao thế? Thất vọng rồi hả, ha ha, nấu cơm đi, hắn dù sao cũng phải về ăn cơm mà.”

Tạ Mai Nhi bị Trương Mỹ Kỳ nói như vậy, nhất thời cảm thấy hơi ngượng ngùng, cô vội vàng buông chiếc túi bảo vệ môi trường trong tay, cù vào nách của bà chị.

Trương Mỹ Kỳ sợ nhất là nhột, hơn nữa nách lại là chỗ mẫn cảm, cuống quít cầu xin tha thứ: “Đại tiểu thư tốt bụng của chị, chị sai lầm rồi, chị thẳng thắn, chị nhận sai, đồ ăn hôm nay chị bao…”

Tạ Mai Nhi cười hi hi, nói: “Bát đũa chị cũng phải rửa…”

“Được, chị đồng ý với em, em đừng cù nữa…” Mới chỉ vài cái như vậy, mà Trương Mỹ Kỳ đã cảm thấy thân mình của mình bắt đầu nóng lên, cô sợ nếu còn tiếp tục cù như vậy, cô thực sự sẽ không chịu nổi nữa.

Tạ Mai Nhi cũng biết dừng đúng lúc, buông tha cho Trương Mỹ Kỳ, cười nói: “Chị Mỹ Kỳ, sợ nhột chính là tử huyệt của chị đó, về sau xem chị còn dám bắt nạt em nữa không.”

Đúng lúc này, ngoài cửa truyền đến tiếng bước chân.

Trương Mỹ Kỳ vội vàng chỉnh sửa lại mái tóc hỗn loạn của mình, nở nụ cười nhẹ, nói: “Mai Nhi, tám phần là vị kia của em về phải không? Trong lòng em hẳn là thoải mái rồi chứ?”

Tạ Mai Nhi không thèm cãi cọ, vội vàng ra mở cửa, quả nhiên đúng là Phương Hạo Vân, cô vội vàng hỏi: “Hạo Vân, em ăn cơm chưa?”

Phương Hạo Vân lắc lắc đầu.

“May quá, lát nữa chúng ta cùng ăn đi.” Trương Mỹ Kỳ nhìn Phương Hạo Vân, nhẹ giọng nói: “Chị và Mai Nhi mua rất nhiều đồ ở siêu thị, hôm nay chúng ta có thể làm một bữa tiệc lớn.”

“Chuyện này… Chị Mỹ Kỳ, chị Mai, tối nay em có hẹn ăn bên ngoài với bạn rồi, cám ơn ý tốt của các chị…” Thời gian không còn sớm, Phương Hạo Vân chuẩn bị thay quần áo là đi luôn.

“Là cô bạn gái nhỏ Bạch Lăng Kỳ của em hả?” Thái độ của Tạ Mai Nhi rõ ràng là hơi mất tự nhiên, có điều cô vẫn cười nói: “Đi chơi vui vẻ nhé.”

Phương Hạo Vân dừng bước, quay đầu nhìn Tạ Mai Nhi, mỉm cười với cô, giống như là đang giải thích nói: “Không phải Lăng Kỳ, là bạn bình thường.”

Đợi sau khi Phương Hạo Vân rời đi, Trương Mỹ Kỳ nói với Tạ Mai Nhi: “Mai Nhi, nếu chỉ là bạn bè bình thường, sao em lại không giữ hắn lại ăn cơm?”

“Chúng ta cứ ăn với nhau thôi, thiếu hắn không phải tốt hơn sao, còn có thể ăn nhiều hơn một suất.” Tạ Mai Nhi hiển nhiên trong lòng đang tức, cũng đã ở cùng chiến tuyến với Trương Mỹ Kỳ, quyết định hóa chuyện buồn thành ăn uống.

“Đúng rồi Mai Nhi, em vừa nói bạn gái nhỏ của hắn, là ai vậy?” Trương Mỹ Kỳ hình như là máu lên não hơi chậm, nói tới một lúc rồi, giờ mới nhớ ra để hỏi.

Tạ Mai Nhi thản nhiên cười cười, nói quan hệ của Phương Hạo Vân và Bạch Lăng Kỳ cho Trương Mỹ Kỳ nghe, cuối cùng, còn nhắc lại một lần: “Chị Mỹ Kỳ, thật sự, em không có ý gì với Hạo Vân, em với hắn chỉ có quan hệ bạn bè bình thường.”

“Mác cũng đã nói rồi, giữa nam với nữ không có quan hệ hữu nghị trong sáng. Mai Nhi, con gái bọn mình khác với con trai, có đôi khi bước nhầm một bước là bước nhầm cả đời, thậm chí ngay cả cơ hội ngoảnh đầu lại cũng không có. Chị không hy vọng em sẽ giống chị.” Để thức tỉnh Tạ Mai Nhi, Trương Mỹ Kỳ thậm chí không tiếc lấy cuộc hôn nhân bất hạnh của mình ra để làm tư liệu.

“Chị có thể thấy được, em rất tốt với tiểu tử Phương Hạo Vân kia.” Trương Mỹ Kỳ trầm giọng nói: “Phương Hạo Vân khiến cho chị cảm thấy rất bí ẩn, tuy rằng hắn nhìn qua chỉ giống như một thằng con trai mới lớn bình thường, nhưng mà chị vẫn cảm thấy rằng hắn không đơn giản như vậy, nhất là ánh mắt của hắn, chị không biết là em có chú ý không, đã vài lần, chị đều từ trong ánh mắt của hắn nhìn thấy sự từng trải lâu năm không tương xứng với tuổi… chị cảm thấy rằng hắn là một người có chuyện xưa.”

“Chị Mỹ Kỳ, hình như chị nói hơi nghiêm trọng rồi, em thấy Hạo Vân chỉ là một học sinh bình thường thôi, tuy rằng nguyên nhân hắn vào công ty có hơi kì quái, nhưng mà em cảm thấy rằng hắn hẳn chỉ là một học sinh bình thường mà thôi.” Thoáng do dự một chút, Tạ Mai Nhi quyết định thẳng thắn nói với Trương Mỹ Kỳ nguyên nhân mà mình tốt với Phương Hạo Vân.

“Chị Mỹ Kỳ, kỳ thật em tốt với Phương Hạo Vân, là bởi vì muốn báo đáp hắn…” Trương Mỹ Kỳ và Tạ Mai Nhi cho tới bây giờ đều không giấu nhau điều gì, cho nên, Tạ Mai Nhi liền nói hết chuyện Phương Hạo Vân giúp nàng giảm đau ra.

Trương Mỹ Kỳ nghe xong, sắc mặt hơi hơi đỏ lên, cô khẽ hừ một tiếng, nói: “Mai Nhi, thật sự là hắn lấy tay mát xa chỗ đó của em… Em sao có thể để như vậy…”

Tạ Mai Nhi tùy tiện nói: “Chị Mỹ Kỳ, không phải em đã nói rõ với chị rồi hay sao, Hạo Vân chỉ là giúp em chữa bệnh thôi, hơn nữa, sau khi được Hạo Vân mát xa, kì kinh nguyệt vừa rồi, em thật sự là không bị đau lại nữa. Đúng rồi, Hạo Vân còn đồng ý với em, bảo là sẽ mời bạn của hắn đến giúp em hoàn toàn chữa khỏi bệnh đau bụng kinh này.”

loading...

Trương Mỹ Kỳ hít sâu một hơi, cảm thấy khó có thể tin: “Mai Nhi, em nói là thật ư? Khó có thể tin được.”

Cũng là con gái, Trương Mỹ Kỳ đương nhiên là vô cùng hiểu rõ về đau bụng kinh. Bệnh này tuy không thể chết người, nhưng lại vô cùng dai dẳng. Bình thường phần lớn các cô gái đều phải trải qua một lần như vậy, nhưng lại có những người bị mãi không dứt. Cô thật sự khó có thể tưởng tượng, Phương Hạo Vân chỉ lấy tay mát xa là có thể loại trừ đi bệnh độc này.

Đương nhiên Tạ Mai Nhi nói là sự thật, nhưng mà Trương Mỹ Kỳ vẫn còn hơi hoài nghi.

” Chị Mỹ Kỳ, em nói hoàn toàn là thật đó, chị nếu không tin, chờ đến khi Hạo Vân chữa khỏi hoàn toàn cho em là biết.” Tạ Mai Nhi nghiêm túc nói.

Trương Mỹ Kỳ trầm tư một chút, nói: “Cho dù điều em nói là thật, nhưng mà nơi đó của em dù sao cũng bị người ta nhìn qua, sờ qua…”

Tạ Mai Nhi ngắt lời nói: “Chị Mỹ Kỳ, không có gì đáng ngại, em coi Hạo Vân là bác sĩ, đúng rồi, chị Mỹ Kỳ, chuyện này chị phải giữ bí mật cho em đó, dù sao…”

“Ừm, chị biết!” Trương Mỹ Kỳ gật đầu đồng ý, trong lòng lại có tâm tư khác, cô đang nghĩ, nếu điều Tạ Mai Nhi nói là thật, cô có nên mời Phương Hạo Vân giúp mình không. Trên thực tế, Trương Mỹ Kỳ tuổi lớn như vậy rồi, nhưng vẫn bị bệnh đau bụng kinh quấy nhiễu. Chỉ có điều cô chưa từng nói chuyện này với người khác, cô thậm chí còn tới bệnh viện để bác sĩ chẩn đoán, bác sĩ bảo là nội tiết có chút rối loạn, sau đó luôn uống thuốc điều trị đều đặn, nhưng mà cho tới bây giờ vẫn chưa thấy hiệu quả.

Có điều nghĩ tới phải để cho Phương Hạo Vân mát xa chỗ đó của mình, cô vẫn thấy hơi lo lắng. Cô khác với Tạ Mai Nhi, thân thể của cô vô cùng mẫn cảm, hơn nữa trải qua ngần ấy năm, cô còn chưa thực sự “vào đời”, cô lo sợ rằng trong qua trình mát xa cơ thể sẽ xảy ra một ít phản ứng, sẽ vô cùng xấu hổ.

Nghĩ đến đây, trên khuôn mặt cô liền nổi lên một vầng đỏ ửng.

” Chị Mỹ Kỳ, chị có tâm sự à?” Trông thấy Trương Mỹ Kỳ ngẩn người, Tạ Mai Nhi vội vàng thân thiết hỏi.

“Hả!”

Trương Mỹ Kỳ phục hồi lại tinh thần, vội vàng che giấu đi sự bối rối của mình, nói: “Không có việc gì, chúng ta nấu cơm đi, chị thấy hơi đói rồi…”

……..

Chú thích:

* Shangri-La là một địa điểm hư cấu được miêu tả trong tiểu thuyết năm 1933, Lost Horizon (chân trời đã mất), của nhà văn Anh James Hilton. Trong tiểu thuyết này, “Shangri-La” là một thung lũng huyền thoại, dẫn đến từ một tu viện Lạt-ma giáo, nằm trong vùng phía tây cuối dãy núi Côn Lôn. Giờ đây Shangri-La đã trở nên đồng nghĩa với bất kỳ thiên đường hạ giới nào.

Chuỗi khách sạn năm sao Shangri-La tồn tại thật sự ngoài đời thực.

………

Đại khách sạn Shangri-La ở trung tâm thành phố Hoa Hải, nếu xuất phát từ nhà trọ Kim Hoa, đi nửa giờ xe là tới nơi. Khi Phương Hạo Vân và Trần Thanh Thanh cùng bước vào khách sạn nổi tiếng về ẩm thực ở Hoa Hải này, sắc trời cũng đã dần tối, trên đường nơi nơi đều có đèn đỏ nhấp nháy.

Ở một khu ghế lô xa hoa trong khách sạn, Phương Hạo Vân và Trần Thanh Thanh ngồi vào chỗ của mình uống hết mấy tách trà Long Tĩnh, rồi mới phân phó người phục vụ bàn đưa menu tới.

(ghế lô: ở đây chỉ một phòng ăn riêng trong khách sạn)

Nhận lấy menu, Trần Thanh Thanh giả vờ từ chối đưa lại cho Phương Hạo Vân, mỉm cười: “Hạo Vân, chị rất vui, cậu đã nhận lời mời của chị. Hôm nay là chị mời cậu, cậu xem cậu muốn ăn gì thì cứ thoải mái.”

Thân là đàn ông, một ít phong độ thân sĩ tối thiểu Phương Hạo Vân cũng vẫn có, hắn mỉm cười lại đẩy menu về trước mặt đối phương, nói: “Học tỷ, trong điện thoại chúng ta không phải đã nói rõ rồi sao? 50-50, mỗi người nửa tiền.”

Chết tiệt cái 50-50, một thằng cha không thú vị, nghe thấy Phương Hạo Vân vẫn không quên cái 50-50, Trần Thanh Thanh oán hận cắn răng, thật sự muốn lao về phía trước cắn chết cái gã trai kia.

Đương nhiên, ở mặt ngoài Trần Thanh Thanh vẫn cố gắng nở nụ cười, một bộ dáng thực là nhiệt tình, dù sao cô vẫn còn có việc phải nhờ người ta. Cô thản nhiên tươi cười, nói với Phương Hạo Vân: “Nếu đã như vậy, chị tùy ý gọi vài món ăn là được. Chốc nữa cậu xem cậu thích gì, lại gọi thêm…”

Trần Thanh Thanh đã bắt đầu ngoặc vài nét bút trong menu, đối với khách sạn quy mô như thế này, Trần Thanh Thanh vốn là khách quen.

“Được rồi, cậu gọi thêm món gì đi.” Cậu không phải muốn 50-50 sao, vậy thì chị đây sẽ gọi vài món ăn đắt tiền vào. Trần Thanh Thanh đắc ý cười cười, đưa tay đẩy lại menu cho Phương Hạo Vân.

Phương Hạo Vân cầm menu nhìn lướt qua, bình tĩnh nào, tất cả đều là đồ ăn đặc sản thế này, tuy rằng không có nhiều lắm, nhưng mà hắn phỏng chừng cũng phải hơn vạn.

Phương Hạo Vân sớm đã có chuẩn bị trong lòng, hắn tùy tay gạch một vài món mình thích, hơn nữa còn gọi thêm một chai rượu vang.

Trần Thanh Thanh thấy Phương Hạo Vân gọi rượu vang, thoáng do dự một chút, liền nhận lại menu gọi hai chai rượu ngũ lương (loại rượu trắng nổi tiếng ở Tứ Xuyên làm bằng năm loại lương thực)

Phương Hạo Vân khẽ nhíu mày, nói: “Học tỷ, tôi không thích uống rượu trắng.”

“Ừm, chị biết, chị chỉ gọi cho mình thôi, có điều cậu cũng phải uống giúp chị đó, nếu không, chị sẽ nói cho người khác Phương Hạo Vân cậu là một thằng đàn ông không có phong độ thân sĩ…” Nói xong trong ánh mắt của Trần Thanh Thanh hiện lên vài tia giảo hoạt, rượu trắng trộn rượu vang là dễ làm say nhất.

Là một khách sạn cao cấp năm sao, trình độ đầu bếp của Shangri-La đương nhiên không cần phải nói. Nửa giờ sau, đồ ăn hai người gọi đã lần lượt được bưng lên, sắc, hương, vị đều đủ cả, chỉ vừa liếc mắt nhìn thấy, cũng đã đủ khiến cho người ta phải chảy nước miếng.

Đợi khi thức ăn đưa lên hết, Phương Hạo Vân mời một tiếng, rồi cắm đầu vào ăn như heo, tiêu phí nhiều tiền như vậy không ăn thì đúng là ngu.

Trần Thanh Thanh nhìn Phương Hạo Vân giống như là quỷ chết đói đầu thai vậy, trong lòng lại càng tức. Đã có câu nói chỉ cần nhìn sắc đẹp là có thể thay cơm, nhưng mà Phương Hạo Vân này sao lại không có một tí giác ngộ nào cả, chẳng lẽ, đồ ăn này lại còn mê người hơn so với một siêu cấp đại mỹ nữ như cô.

“Ăn cho no chết đi!” Trần Thanh Thanh bất mãn thì thầm một câu.

” Cái gì…” Phương Hạo Vân hơi hơi ngẩng đầu, nhìn Trần Thanh Thanh, cười nói: “Học tỷ, có phải chị vừa nói chuyện với tôi không, ngại quá, tôi hơi tập trung quá, cho nên không nghe thấy chị nói gì, thật sự là ngại quá…”

Không nghe được là tốt nhất, Trần Thanh Thanh vội vàng điều chỉnh tâm tình của mình, khóe miệng lộ ra một nụ cười mê người, nói: “Chị bảo là đồ ăn hôm nay không tồi, ăn rất ngon.”

“Ồ, là như thế à, vậy chị ăn nhiều chút vào, đồ ăn hôm nay rất đắt đó.” Nói xong, Phương Hạo Vân gắp cho Trần Thanh Thanh một miếng mông gà, còn làm ra vẻ nghiêm túc nói: “Cái này thích hợp cho nữ sinh ăn.” Phương Hạo Vân nhớ rõ, bà chị hình như đã từng nói qua lúc nào đó, ăn gì bổ nấy, vả lại nữ sinh thời nay đều thích ăn mông gà mà.

Nhìn cái mông gà trong bát, Trần Thanh Thanh chợt ngạc nhiên, ăn gì bổ nấy đương nhiên cô đã nghe qua, hơn nữa nữ sinh đại học thời nay đang lưu hành uống nước đu đủ và ăn mông gà. Nhưng vấn đề là, mông của cô còn cần phải bổ nữa sao, toàn thân trên dưới, Trần Thanh Thanh đối với mông của mình chính là vừa lòng nhất.

“Cái này chính là bắt nạt người phải không?” Trần Thanh Thanh trong lòng càng tức giận hơn, có điều cô cũng không ngu xuẩn tới mức đã trở mặt với đối phương.

Một lát sau, Trần Thanh Thanh thật vất vả mới bình tĩnh lại được tâm tình của mình, nâng chai rượu lên, rót đầy cho hai người, rồi cười nói: “Hạo Vân, tới, chị kính cậu một ly, vô cùng cảm tạ cậu lần trước đã giải vây cho hội võ thuật.”

Mục lục
loading...