Menu

Hoán Kiểm Trọng Sanh-Quyển 1.Chương 13


Hoán Kiểm Trọng Sanh


Tác giả: Xích Tuyết


Q.1 – Chương 13: Cô Chủ

Đứng chôn chân ở đó được hơn nửa tiếng, Phương Hạo Vân cuối cùng cũng bắt đầu rảo bước thật nhanh, đi về phía cửa hàng nhỏ mang tên “Lưu niệm hạnh phúc” kia.

– Cô chủ, tôi muốn mua hoa!

Lúc Phương Hạo Vân đi qua thì mới nhìn rõ, thì ra cửa hàng này kinh doanh hoa tươi. Hắn nảy ra ý nghĩ quyết định mua một bó hoa tươi tặng cho cô chủ.

– Xin đợi một chút, tôi tới ngay đây!

Cô chủ hình như còn đang bận tay với việc gì đó, mở giọng tỏ ý bảo Phương Hạo Vân chờ một chút. Nếu như giọng nói của Phương Hạo Vân không được thay đổi thông qua phẫu thuật, chắc hẳn cô đã nhận ra giọng nói quen thuộc ngày nào đó của hắn.

Một lát sau, chắc hẳn lúc này cô chủ đã xong việc, quay người lại mỉm cười tươi rói:

– Xin hỏi, anh cần loại hoa gì, tặng cho ai, hay để tôi giúp anh…

Lời nói còn chưa kịp phát ra hết câu, cô chủ bỗng nhiên khẽ thốt lên:

– Là cậu… sao cậu lại tới đây?

Tuy rằng giọng nói đã thay đổi, khuôn mặt cũng đã khác xưa, nhưng cô vẫn nhận ra được thân phận thật sự của Phương Hạo Vân. Bởi vì, chỉ đơn giản là họ đã quá quen thuộc với nhau rồi.

Lời thì nói là vậy, nhưng Phương Hạo Vân cũng có thể nhận ra được rằng kỳ thực cô chủ rất vui mừng khi hắn đến đây, có lẽ cô đã chuẩn bị nhiều hôm lắm rồi.

Ôm lấy một bó hoa hồng vàng, Phương Hạo Vân cũng không quan tâm đếm thử xem có bao nhiêu bông trong đó, mà đưa tay ra tặng cho cô gái trước mặt:

– Tặng cho cô, hoa tươi tặng mỹ nhân.

– Tôi đẹp ư?

Cô gái nhận lấy bó hoa, ngửi một hơi thật sâu, khuôn mặt lộ rõ vẻ vui mừng.

Phương Hạo Vân thấy vậy, ánh mắt lập tức quét về phía cô gái trước mặt, tuổi khoảng trên dưới 30, đôi môi đỏ thắm, làn da trắng trẻo, dưới cặp mi lá liễu hiện ra đôi mắt trong veo to tròn như hạt sương sa. Chiếc áo màu vàng nhạt ôm lấy bộ ngực đầy đặn của cô, khiến cho cặp ngực đã căng tròn sức sống càng được nhô lên cao vút. Dưới cặp eo thon thả bên dưới là một chiếc quần bò bó sát lấy cặp mông của cô. Trông có vẻ như trong lòng Phương Hạo Vân đang có gì đó rất rạo rực.

– Dì Bạch, dì vẫn mãi luôn luôn xinh đẹp như vậy!

Phương Hạo Vân thành thực mở lời.

Nghe thấy Phương Hạo Vân gọi mình bằng dì, người phụ nữ đó đầu tiên là hơi ngỡ ngàng đứng đờ tại chỗ, rồi ngay sau đó tươi cười:

– Hay đấy, tôi rất thích cái chức danh “dì” này, từ nay về sau cứ gọi tôi như vậy.

– Vào trong ngồi đi.

Sau khi hai người đi vào trong, người con gái mở toang cánh cửa chống trộm, điềm nhiên nói:

– Cậu đã đến rồi, vậy thì hôm nay tôi nghỉ bán hàng một ngày, đợi lát nữa cùng nhau ăn cơm, cậu không từ chối tôi đấy chứ?

– Rất hân hạnh!

Phương Hạo Vân cũng muốn hàn huyên với người phụ nữ kia, giờ lại còn được mời ăn cơm cùng thì thật là không muốn gì hơn.

Tầng hai của cửa hàng Tinh phẩm là một gian phòng đôi được bày biện khá tiện nghi, cách ba trí đồ đạc bên trong rất ấm cúng và dễ chịu, chính giữa phòng khách treo một bức tranh tự họa có ghi chữ “Tĩnh lặng mà xa xôi”, bút pháp rất có hồn, khỏe khoắn trẻ trung, rồng bay phượng múa, rất có khí thế. Thật ra Phương Hạo Vân cũng biết rõ bức tranh này chính là tác phẩm của dì Bạch mà ra.

– Hạo Vân, con ngồi tạm ở phòng khách một lát, để dì vào trong bếp chuẩn bị một chút.

Đáp lại một tiếng lễ phép, Phương Hạo Vân liền tự rót lấy cho mình một ly trà thơm, người phụ nữ kia đeo tạp dề đi vào trong bếp bận rộn.

Nhìn dáng vẻ của dì Bạch, Phương Hạo Vân mới được mở rộng tầm mắt, biết nhau đã ba năm, hắn không biết rằng người dì này vẫn còn bộ dạng hiền hậu như vậy. Dáng vẻ lúc này trông chẳng khác gì một cô vợ nhỏ nội trợ trong gia đình cả.

– Hạo Vân, nếu thấy chán thì cứ bật ti vi lên mà xem, có sẵn nguyên liệu rồi, dì làm xong ngay đây.

Người con gái nhô đầu ra từ phòng bếp, dặn dò Phương Hạo Vân một tiếng. Phương Hạo Vân bất giác nhìn thấy khuôn mặt tràn đầy nụ cười mãn nguyện và hạnh phúc của dì.

– Đã lâu không nhìn thấy nụ cười của dì.

Phương Hạo Vân cũng mỉm cười đáp lại cô dì, ngồi xuống chiếc ghế sô pha trong phòng khách, cầm lấy một quyển Phật kinh, say sưa giở ra đọc.

Suốt ba năm, Phương Hạo Vân chưa từng bỏ bê việc nghiên cứu Phật kinh, bởi vì chỉ có Phật tính mới có thể đè nén kìm hãm những xao động bất an thường xuyên bùng phát trong cơ thể hắn.

– Xong rồi, có thể ăn được rồi.

Loáng một cái, người con gái kia đã lúi húi đặt đồ ăn lên mặt bàn, cũng chỉ là những món ăn đạm bạc thường ngày, nhưng những món ăn dân giã đạm bạc đó lại đều là những món mà Phương Hạo Vân thích nhất.

– Dì Bạch, không biết là dì vẫn còn giấu nghề đấy.

Ba năm rồi, đây là lần đầu tiên Phương Hạo Vân nhìn thấy dì mình tự tay nấu ăn.

Người phụ nữ đó mỉm cười hiền dịu:

– Từ năm 15 tuổi, dì đã tự mình học nấu ăn rồi, hơn nữa tay nghề còn rất khá, khi đó có người lúc nào cũng lo cho phần ăn của con, cho nên dì không có cơ hội trổ tài được. Cũng là do con không có phúc được ăn, có điều hôm nay con có thể thưởng thức tay nghề của dì, xem xem dì với người đó ai hơn ai?

Phương Hạo Vân tự động cắt đứt giữa chừng câu nói của người phụ nữ kia, bắt đầu vùi đầu nhồm nhoàm những miếng ăn thật lớn, không thể không nói, tài nghệ nấu nướng của phụ nữ quả thực không tồi.

Phương Hạo Vân mang một bộ dạng như muốn ăn tươi nuốt sống, cả một bát cơm chỉ trong nháy mắt đã được giải quyết hết, lần đầu tiên trong đời, cơm trong bát của hắn ngay cả một hạt cũng không còn.

– Nhìn con xem, cứ như là ma đói ấy…

Người phụ nữ mắng yêu một tiếng, nhưng vẻ mặt rất vui mừng, tươi cười cầm lấy bát cơm của Phương Hạo Vân xới thêm bát nữa cho hắn.

– Dì Bạch, vứt bỏ cuộc sống kinh thiên động địa trước kia, làm một bà chủ nhỏ, dì có hối hận không?

Phương Hạo Vân đưa mắt nhìn người phụ nữ kia, không tiếp tục và cơm nữa, hơn nữa còn yên lặng nhìn cô, ngậm miếng cơm trong miệng đang nhai dở mơ hồ hỏi.

Người phụ nữ ngây ra một lúc, rồi khẽ mỉm cười:

– Chẳng phải con vẫn luôn khát vọng tự do sao? Dì cũng như con thôi, thật ra con vẫn chưa hiểu về con người dì lắm, dì và con có rất nhiều điểm giống nhau. Ví dụ như dì cũng rất thích một cuộc sống êm đềm.

Phương Hạo Vân khẽ đưa đẩy miếng cơm trong miệng, tiếp tục lò dò hỏi:

– Dì Bạch, sau này vào mỗi dịp cuối tuần, con thay dì bán hàng được không?

Người phụ nữ kia nghe vậy, nở một nụ cười rạng rỡ với hắn, từ tốn nói:

– Tùy con, có điều tiền công không cao lắm đâu, dì chỉ làm ăn nhỏ thôi.

Phương Hạo Vân vừa kịp nhai xong miếng cơm cuối cùng, ngẩng đầu lên, cười đáp:

– Không cần tiền công đâu dì, chỉ cần dì lo việc cơm canh là được rồi. Không phải con nịnh nọt gì dì, mà tài nấu ăn của dì quả thực là cao tay nhất trong số những người con gặp.

– Tiểu tử thối, chỉ biết khua môi múa mép thôi, có điều dì lại thích nghe những lời con nói như vậy.

Người phụ nữ lại thâm trầm nói tiếp:

– Ở thành phố Hoa Hải dì không có người thân, khi nào rảnh đến thăm dì, cứ mỗi chủ nhật là dì lại chuẩn bị sẵn đồ ăn ngon đợi con, không được thất hứa đó nhé?

– Dì yên tâm, tài nấu ăn của dì tuyệt như vậy, con làm sao thất hứa cho được.

Phương Hạo Vân nháy nháy mắt nói.

Người con gái kia mỉm cười, sau đó lại như có vẻ hơi cau có:

– Thằng tiểu tử thối này, té ra con đến thăm dì chỉ để được ăn thôi, đúng là đồ không có lương tâm…

Phương Hạo Vân làm mặt hề hù bà dì của mình, cười hể hả nói:

– Ai bảo dì có tài nấu nướng tuyệt cú mèo như vậy chứ, trước đây không chịu làm cho con ăn.

Với khuôn mặt của một cậu bé mười tám tuổi như hắn, làm một bộ mặt hề cũng khá thích hợp.

– Trước kia hình như đâu cần đến ta lo cơm cho con!

Người con gái kia nở nụ cười ranh mãnh:

– Hạo Vân, con hối hận không?

– Không hối hận!

Phương Hạo Vân trả lời rất kiên quyết:

– Dì, dì có biết không, từ trước tới nay, con đều khát khao có được một cuộc sống bình dị, tự do tự tại. Giờ đây thật sự con cảm thấy rất nhẹ nhõm, nhẹ nhõm lắm cơ. Dì ơi, dì có biết không? Con sắp bước vào cổng trường đại học. Trước đây, tâm nguyện lớn nhất của con là được vào đại học, trải nghiệm cuộc sống ở đại học, nhưng không có cách nào được toại nguyện cả. Bây giờ, ông trời ban cho con một cơ hội tốt như vậy, con phải cố gắng nắm lấy cơ hội đó.

– Con sai rồi, cơ hội là do Nguyệt Như tạo ra cho con.

Người phụ nữ khẽ thở dài một tiếng, nói:

– Ngày con xuất viện, Nguyệt Như đã tới chỗ dì, chúng ta uống rượu cùng nhau, tâm sự bên nhau, tối đó cô ấy uống ba chai rượu trắng, nói suốt một đêm, đau khổ suốt một đêm.

– Cô ấy nói với dì những gì?

Không biết vì sao, nhìn ánh mắt u buồn của dì, hắn bỗng nhiên trở nên có đôi chút chột dạ.

– Cô ấy nói với dì, con còn nợ cô ấy một chuyện.

Người phụ nữ điềm nhiên nói:

– Thật ra, Nguyệt Như là một cô gái tốt, dì luôn hy vọng hai đứa sẽ đến được với nhau.

Phương Hạo Vân thở dài cười nói:

– Dì à, việc còn nợ Nguyệt Như, con nhất định sẽ bù đắp, nhưng lần này con không hề hối hận. Con rất hài lòng với cuộc sống hiện tại, con đang cố gắng hòa nhập với gia đình họ Phương, con rất muốn hưởng thụ một cuộc sống gia đình, một cuộc sống tự do.

Nghe Phương Hạo Vân nói vậy, người phụ nữ chỉ biết mỉm cười, nụ cười rất tươi, rất chân thành, bất luận thế nào, chỉ cần nó cảm thấy hạnh phúc là đã quá đủ rồi.

……..

– Đúng rồi, thời gian này có còn dùng Thiên phạt để giết người nữa không?

Trầm tư một lúc, người phụ nữ bất chợt chuyển chủ đề, vẻ mặt nghiêm trọng khác thường, khuôn mặt rất chuyên tâm.

– Không có.

Phương Hạo Vân ánh mắt trầm xuống, nhìn chằm chằm vào dì mình, tựa như là một lời đảm bảo nói:

– Giờ đây con chỉ muốn sống một cuộc sống bình dị của một sinh viên mà thôi.

– Rất tốt, khi dì chưa tìm ra cách phá giải tác dụng phụ của Thiên phạt, dì hy vọng con không nên sử dụng nó.

Người phụ nữ thở phào một hơi nhẹ nhõm.

Phương Hạo Vân hình như đã hiểu ra điều gì đó, bỗng nhiên hỏi:

– Dì, dì ở lại cam tâm làm một người bình thường, chính là vì con, đúng không ạ?

Nghĩ tới những cuốn Phật kinh trên bàn lúc nãy, trong lòng hắn càng thêm chắc chắn.

Người phụ nữ mỉm cười một tiếng, giận dỗi nói:

loading...

– Tiểu tử thối, đừng làm điệu nữa, con nghĩ con có bao nhiêu mê lực nào, dì đã nói rồi, dì ở lại, là bởi dì cũng muốn có một cuộc sống bình thường như con thôi. Con đừng có nghĩ lung tung.

– Được rồi, thời gian không còn sớm nữa, nói chuyện rồi, ăn cơm rồi, con mau về sớm đi. Vừa vào nhà họ Phương, làm chuyện gì cũng cần cẩn trọng một chút. Tuần sau chúng ta gặp lại nhé.

Không đợi Phương Hạo Vân kịp nói gì, người phụ nữ đã hạ lệnh đuổi khách rồi.

Phương Hạo Vân há hốc mồm, thoáng một chút do dự, không nấn ná nữa, đứng dậy nói lời từ biệt, dù gì thì hai người cũng sống chung trong một thành phố, còn nhiều thời gian. Sớm muộn gì hắn cũng sẽ làm rõ ra thôi.

Trở về Phương gia, Phương Hạo Vân cả ngày không bước chân ra khỏi nhà, hắn khóa mình trong phòng, quen thân với những đồ đạc chủ nhân cũ trước đây của căn phòng.

Về điều này, vợ chồng Phương gia cũng không có bất kỳ điều gì hoài nghi, Phương Hạo Vân trước đây cũng thường như vậy, rất ít khi đi ra ngoài.

Chỉ có điều họ không biết rằng, Phương Hạo Vân hiện tại không ra khỏi cửa phòng chẳng phải vì chuyện học tập.

– Tuyết Di, đi xem Hạo Vân có phải là còn đang học không, sắp lên đại học rồi, con bảo nó dành thời gian nghỉ ngơi hợp lý, thay đổi không khí, đừng suốt ngày chỉ biết học trong phòng, như vậy không tốt cho đầu óc đâu.

Buổi chiều, Phương Tử Lân thấy con trai cả ngày không xuống dưới nhà, trong lòng có chút bất an, lo rằng nếu để lâu sẽ không tốt cho cơ thể cậu con trai, liền bảo con gái đi xem thế nào.

– Ba, con biết rồi, con đi ngay đây!

Nếu là hồi trước, Phương Tuyết Di còn lâu mới thèm để ý, có điều hiện tại đã khác, Tuyết Di sở dĩ có thể thuận lợi trở lại công ty làm việc, hoàn toàn nhờ vào công lao của Phương Hạo Vân. Với nguyên tắc có ơn phải trả, Phương Tuyết Di gõ cửa phòng cậu em trai.

– Ai đấy?

Phương Hạo Vân đang lục ngăn kéo tìm quyển nhật ký, bỗng nhiên nghe thấy tiếng gõ cửa, giật hết cả mình, có chút tâm trạng như một kẻ ăn trộm vậy.

Chỉ khi sờ sờ lên mặt, hắn mới thở phào một hơi, lão tử chính là Phương Hạo Vân, việc quái gì phải sợ chứ.

– Hạo Vân, là chị, chị Phương Tuyết Di đây, ba bảo em xuống dưới vận động một chút, đừng có suốt ngày chỉ biết học với học như vậy.

Ngoài cửa vọng vào giọng nói ngọt xớt của Phương Tuyết Di.

Câu nói đó đã thức tỉnh Phương Hạo Vân, hắn vội vàng giở những cuốn sách tiếng Anh mà chủ nhân cũ đã chuẩn bị từ mấy tháng trước, giả bộ đang chăm chú học bài đặt sách trên bàn.

…….

– Chị, chị vào đi!

Phương Hạo Vân mở cửa, mời Phương Tuyết Di vào phòng. Điều này vốn dĩ rất bình thường, lại khiến cho Phương Tuyết Di hết sức kinh ngạc, Phương Hạo Vân trước đây chưa bao giờ để cho cô vào phòng cả.

Cẩn thận quan sát vài lần, Phương Tuyết Di thấy cuốn sách tiếng Anh trên bàn, trong lòng vừa là bội phục, vừa là tức giận. Bội phục ở chỗ thằng bé này quả thật giỏi giang, còn chưa có giấy nhập học, vậy mà cuốn sách Anh ngữ dành cho đại học kia đã bắt đầu học trước rồi. Tức là vì một con người bình thường, tại sao lại biến thành một con mọt sách như vậy.

Thật đáng tiếc!

– Hạo Vân, phòng em bề bộn quá, sao không biết đường dọn dẹp một chút vậy?

Đang định nói gì đó, không để ý giẫm phải một cái bình nhỏ dưới đất.. Cúi đầu nhìn, thằng này kinh thật, căn phòng đã đủ bẩn thỉu rồi, dường như chẳng có ai quét dọn vậy, bày ba đồ đạc lộn xộn không nói, nhìn xuống sàn gỗ bên dưới thì vẫn còn bám đầy bụi bặm.

– Vài ngày nữa, đợi khi có thời gian em sẽ quét dọn sau.

Phương Hạo Vân ngượng ngùng cười trừ một tiếng, thật ra nhà họ Phương có ô sin, nhưng thời gian gần đây, hắn không cho ô sin vào phòng, còn hắn thì cũng chẳng biết quét dọn là gì, để lâu biến thành một mớ hỗn độn như bây giờ.

Phương Tuyết Di có chút bực tức, trông như cái ổ lợn ấy, vậy mà còn nói là mấy ngày nữa mới dọn dẹp.

Bẩn thế này, sao mà ở được?

Cô khom lưng với tay nhặt những mớ giấy lộn dưới đất, rồi vứt vào thùng rác trong phòng.

– Sao không chịu gấp chăn màn vào thế?

Phương Tuyết Di nhìn giường chiếu không khác gì chuồng lợn, bực tức nói:

– Để chị giúp em dọn dẹp, đợi một lát nữa phơi khô, buổi tối ngủ sẽ thấy dễ chịu hơn.

Giũ chăn màn lấy vài cái, bỗng nhiên nhìn thấy một cái quần lót nam, hơn nữa lúc rơi xuống, vừa đẹp rơi ngay vào tay của Phương Tuyết Di.

– Tiểu tử thối… nội y cũng ném lung tung…

Phương Tuyết Di toan chực thu dọn giúp hắn, bỗng nhiên cảm giác quần lót hơi ươn ướt, cô khẽ giật mình, lập tức hiểu ra là chuyện gì. Cu cậu đã 18 rồi, đã thành một người đàn ông chính hiệu, dấu vết để lại trên quần sịp đã nói rõ vấn đề.

Nghĩ tới đây, mặt Phương Tuyết Di có chút ửng đỏ, thậm chí còn có chút hoảng hốt.

Để không cho Phương Hạo Vân nghi ngờ, cô vội vàng thu dọn căn phòng cho hắn, để che dấu những hoảng loạn trong lòng.

Tối qua chắc hẳn Phương Hạo Vân đã có một giấc mộng xuân, cho nên mới thay quần sịp, không ngờ lại bị cô chị phát giác. Đừng nói Phương Tuyết Di tá hỏa, ngay cả Phương Hạo Vân cũng cảm thấy có chút ngượng ngập, mất mặt.

Vội vàng thu dọn chiếc quần sịp tội lỗi kia vào, Phương Hạo Vân cũng luống cuống tay chân giúp đỡ chị dọn dẹp căn phòng của mình.

Rất nhanh, hai chị em chung tay góp sức đã dọn dẹp sạch sẽ căn phòng.

Trước đó Phương Tuyết Di làm việc có hơi quá sức, nên giờ cảm thấy hơi mệt mỏi. Sau khi dọn xong liền ngồi lên giường xõa tóc nghỉ ngơi, bộ ngực cao vút, không ngừng chuyển động theo hơi thở dồn dập của cô, do ngồi thẳng lưng nên khiến cho cặp mông phía sau cô hơi vểnh ra, cùng với cặp eo thon tạo nên một sức hút mãnh liệt, khiến đôi mắt khó cưỡng lại. Khiến cho người ta tim đập thình thịch, cơ thể trào ra một cảm giác khó nói.

Phương Tuyết Di hình như cảm nhận được ánh mắt thèm thuồng của cu cậu, ngẩng đầu lên, quả nhiên bắt gặp Phương Hạo Vân đang nhìn đắm đuối về phía mình, ánh mắt láo liên nhìn từ bộ ngực tới cặp mông của nàng.

Phương Hạo Vân không hề phát hiện ra, ánh mắt vụng trộm của mình đã bị đương sự phát hiện.

– Nhìn đi đâu đấy?

Phương Tuyết Di cắn môi, khẽ chau mày, sắc mặt có chút không vui, lạnh lùng nhìn Phương Hạo Vân, giận dữ nói:

– Thằng nhóc tư tưởng lồi lõm, đang nhìn cái gì thế, có biết ta là chị của cậu không?

Phương Hạo Vân đi lại gần vài bước, vẻ mặt tủi hờn:

– Em có nhìn thấy gì đâu, chị không được nói bậy, nếu không cẩn thận em nói với ba là chị dụ dỗ gợi dục em đấy.

Phương Tuyết Di trừng to mắt, vừa bực mình vừa buồn cười mắng:

– Em dám?

– Cái gì mà em chẳng dám, dù sao thì lời em nói, ba và dì chắc chắn phải tin.

Phương Hạo Vân thừa dịp thò đầu vào nhìn, thản nhiên như không nói:

– Chị à, để như vậy là em nhìn thấy đấy, mau che cổ áo lại đi.

– Thằng nhóc láo lếu, mày muốn chết à, cẩn thận tao mách ba chuyện mày quấy rối tình dục đấy.

Phương Tuyết Di oán hận nhìn cậu em, cũng không có ý chịu khuất phục.

– Được thôi, để xem lúc đó ba tin ai.

Phương Hạo Vân làm ra vẻ như muốn xuống lầu, tỉnh bơ nói:

– Chị ơi đi thôi, chúng mình xuống dưới nào.

– Đợi đã!

Phương Tuyết Di không ngờ thằng nhóc láo lếu này lại dám làm thật. Hai chị em đùa cợt nhau thì không sao, nhưng nếu truyền đến tai ba mẹ, bất luận thật giả, đều phiền phức to. Nhất là Phương Hạo Vân đã lớn tướng rồi, đang trong thời kỳ kích thích tuổi thanh xuân, ba mẹ rất để tâm tới những hành vi của nó.

– Chị sợ rồi à?

Phương Hạo Vân dường như sớm đã biết được Phương Tuyết Di không dám, đắc ý nói:

– Muốn em không đi cũng được, nhưng chị phải đồng ý với em một chuyện.

Phương Tuyết Di nhìn con mắt giảo hoạt dáo dác của Phương Hạo Vân, tức giận nói:

– Nói đi, rốt cuộc em muốn gì nào? Chị thật là làm ơn mắc oán, dọn phòng giúp em, lại còn bị em cho ăn đậu hũ, rồi giờ còn bị uy hiếp nữa.

Phương Hạo Vân cười khoái trá:

– Sau này không được phép bắt nạt em nữa, không mắng mỏ em, không nói xấu em trước mặt ba mẹ nữa.

– Chỉ đơn giản vậy thôi?

Phương Tuyết Di do dự một chút, rồi gật đầu nói:

– Không thành vấn đề, nhưng em cũng không được bất kính với chị, không được hỗn láo quá đáng. Dù sao chị cũng là chị em. Đừng quên, chị hơn em năm tuổi đấy.

– Ngã giá!

Phương Hạo Vân sảng khoái đáp lời.

…….

– Chị, em hỏi chị chuyện này, chị có bạn trai chưa?

Phương Hạo Vân bỗng nhiên hỏi một chủ đề rất nhạy cảm.

Phương Tuyết Di ngây ra một lúc, rồi bất chợt nói:

– Thằng nhóc xấu xa này, em hỏi thế làm gì?

– Ai là thằng nhóc, chị đừng có quên, em là người đã có bạn gái rồi đấy nhé.

Nói đến đây, Phương Hạo Vân cười nhạt:

– Chị, thật ra chị cũng không nên nhạy cảm quá. Em ấy à, thấy chị thường xuyên mặt mày cau có, tâm trạng không tốt, cho nên khuyên chị mau chóng tìm cho mình một người bạn trai. Như vậy, chị có thể gạt bỏ những phiền muộn trong lòng được rồi, những chuyện buồn bực, cứ nói hết cho bồ của chị. Có những chuyện cứ giấu diếm trong lòng sẽ rất khó chịu. Nếu như chị có một người để thổ lộ, sẽ dễ chịu hơn nhiều.

Phương Hạo Vân sớm phát hiện ra, người chị này thật ra cũng không hề vui vẻ, chí ít, từ khi tới nhà họ Phương, hắn chưa từng thấy cô vui vẻ. Trên mặt cô luôn ẩn giấu một nỗi buồn man mác. Cho dù thỉnh thoảng có nở nụ cười, cũng là rất khiên cưỡng.

Cho nên Phương Hạo Vân muốn khai thông tư tưởng cho cô, giúp cô vui vẻ đề huề, từ đó tạo nên mối quan hệ tin tưởng lẫn nhau giữa hai chị em.

Và dù gì, Phương Hạo Vân cũng rất trân trọng gia đình này, hắn thật lòng hy vọng trở thành một thành viên trong gia đình, mỗi người đều có thể vui vẻ hạnh phúc.

– Thằng nhóc xấu xa, ai dạy em mồm mép tép nhảy thế hả?

Phương Tuyết Di lườm cậu em một cái.

– Chị, chị cũng biết, đó không phải là mồm mép tép nhảy gì cả, chỉ là nó rất hữu hiệu mà thôi.

Ngừng một chút, Phương Hạo Vân lại hỏi:

– Chị, chị có tin em không? Nếu chị không tìm bạn trai ngay được thì hãy trút bầu tâm sự với em đi. Có lẽ em có thể trở thành người hóa giải phiền muộn trong chị, em sẽ là một người luôn luôn lắng nghe, luôn luôn thấu hiểu.

Phương Tuyết Di bị Phương Hạo Vân khiến cho tim đập loạn nhịp, vội vàng đáp:

– Thằng nhóc này, chị mà không tin em ư, nhưng chuyện của chị không cần em lo, em còn bé lắm.

Phương Hạo Vân nghe vậy, cười nhạt một tiếng:

– Chị, chị đẹp như vậy, hơn nữa sự nghiệp cũng rất thoáng đạt, em tin rằng đàn ông theo đuổi chị rất nhiều, nhưng tại sao chị lại không chọn lấy một người?

– Thằng nhóc này, em biết cái gì chứ, đàn ông bây giờ khó tin lắm, bọn họ đâu có thật lòng yêu chị đâu. Nếu không phải thích vì dung mạo của chị, thì cũng là để mắt tới tiền tài của chị. Hừ hừ, ngoài ba của chúng ta ra, đàn ông trong thiên hạ chả có kẻ nào là tốt cả.

Phương Tuyết Di hình như chợt nhớ ra chuyện gì không vui, nghiến răng nguyền rủa đàn ông.

Mục lục
loading...