Menu

HỒ TUYỆT MỆNH-Chương 9


Hồ Tuyệt Mệnh


Tác giả: Quỷ Cổ Nữ


Chương 9: Không Thể Không Đi

Na Lan đi vào thôn Dương Liễu Thanh, cảm thấy không phải chân mình bước đi mà dường như có một sức mạnh vô hình đang dẫn dắt. Mình đang làm gì thế này? Nhìn hướng đi, rõ ràng là đến nhà Ninh Vũ Hân, tại sao? Cô cảm thấy rất có thể sau đây mình hối thì đã muộn nhưng cô vẫn đi, rồi dừng lại ở sân khu chung cư.

Cái chết của Vũ Hân có liên quan đến mình, mình phải có trách nhiệm. Ý nghĩ này thật vớ vẩn đến cùng cực, bởi vậy cô không nói với Ba Du Sinh, cũng không cho Đào Tử biết. Cô cho rằng nếu mình không xuất hiện thì có lẽ Ninh Vũ Hân vẫn giữ nguyên bí mật kia và tiếp tục cuộc sống “sao xẹt” rối bời của cô ta. Vũ Hân nói muốn trò chuyện với cô về các sự việc ba tháng trước đây, là những chuyện gì? Lại chỉ muốn gặp mình ở nhà. Hay là cô ấy đã linh cảm thấy mối nguy hiểm gì? Có lẽ, sau khi rơi xa Tần Hoài thì cô ấy cảm thấy mối nguy hiểm đang tồn tại? Ba Du Sinh nói rằng cảnh sát ở khu vực Văn Viên đã đem nhiều tư liệu và hiện vật ở nhà Vũ Hân về phân tích, liệu có kết quả không?

Vì thế mà Na Lan phải đến cái tòa nhà khiến cô đêm nào cũng gặp ác mộng này.

Cô bỗng nhận ra mình đang bước vào chốn cực nguy hiểm. Cô muốn biết tại sao Vũ Hân chết, ai đã ra tay?

Kể từ sau khi vụ án về cha cô chìm xuống, cô chưa từng được thanh thản: kẻ tội phạm vẫn sống rất hả hê, người bị hại để lại một gia đình tan nát, đau thương, mẹ cô mắc chứng trầm cảm, còn cô sống với nỗi ám ảnh nặng nề. Bây giờ cô lại vướng vào một vụ án mưu sát, một cô gái trẻ măng phải bỏ mạng. Lương tâm mách bảo rằng cô có phần trách nhiệm về cái chết của Vũ Hân.

Vũ Hân, hãy cho tôi tìm ra hung thủ đã sát hại cô! Ai đó sẽ nói tôi ảo tưởng, điên rồ, nhưng tôi đã chủ động thì vào khoa tâm lý, lựa chọn tâm lý tội phạm, chẳng phải nhằm bù đắp cho sự bất lực của tôi đối với vụ án sát hại cha tôi hay sao?

Cô cảm thấy đường hướng tư duy của mình dần sáng tỏ và bình tĩnh hơn, nhưng vẫn không hiểu việc mình đến nhà cũ của Ninh Vũ Hân có ý nghĩa ra sao.

Trước căn hộ vẫn còn chăng sợi dây màu vàng cảnh báo, cô đẩy cửa, cửa khóa chặt. Ngẫm nghĩ một hồi, cô ngừng lại, cúi đầu thầm gọi “Ninh Vũ Hân, hãy lên đường bình an!”

Giọt nước mắt rơi xuống vạt áo.

Na Lan muốn nói: Vũ Hân, tôi sẽ tìm ra kẻ đã hại cô. Nhưng cô hiểu rằng đó chỉ là một lời hứa suông. Cô từng nói câu như thế trước mộ cha, cô vẫn luôn ghi nhớ nhưng lại bất lực.

Hai hàng lệ chảy dài trên má.

Hoa thơm?

Trên thềm cửa ra vào tầng trệt có một lang hoa, toàn là hoa bách hợp, hoa cúc trắng và hoa hồng bạch, trắng đến nỗi khiến người ta tan nát cõi lòng, nhưng giữa đám trắng muốt ấy lại có một bông hồng đỏ thắm đang chớm nở, khiến người ra phải rùng mình.

Có lẽ ngoài nỗi buồn thương ra, vẫn còn niềm khát vọng tốt đẹp.

Na Lan dường như có thể khẳng định rằng, lúc nãy tuy cô xúc động nhưng vẫn nhớ rất rõ lúc bước vào khu nhà thì không thấy lãng hoa này. Tức là trong vài phút cô lên gác tồi đi xuống thì có người đặt lẵng hoa ở đây. Cô cúi xuống nhìn, không thấy cài một mẩu giấy nào. Tức là người ấy giấu tên. Cô ngẩng lên nhìn bốn phía, ở góc ngoặt của khu nhà đối diện có một thiếu niên đang nhìn cô. Cậu ta cao và gầy, mặc áo phông và quần ngố rộng thùng thình. Cậu ta né tránh ánh mắt Na Lan nhìn sang. Na Lan bước về phía ấy thì cậu ta quay người bỏ đi. Lén nhìn người đẹp, bị người đẹp nhận ra thì nhìn đi chỗ khác là chuyện bình thường, nhưng người đẹp tiến lại thì cậu ra bỏ đi? Lạ thật!

Cậu ta bước đi càng nhanh hơn, Na Lan đuổi theo gọi to: “Chị là bạn của cô gái bị chết trên gác, chị muốn hỏi em một việc.”

Cậu ta lập tức dừng bước, quay lại quan sát Na Lan từ đầu đến chân không chút e dè. Na Lan định hỏi caaujc so nhìn thấy ai vừa đặt lẵng hoa ở đó không, nhưng lại hỏi: “Em đã đặt lẵng hoa ở đó, đúng không?”

Cậu ta vẫn có ý cảnh giác, và tỏ ra rất cứng cỏi: “Chị là phóng viên à?”

“Lẽ nào phóng viên lại đi tay không, không máy ảnh, không sổ tay, không micro? Chị chỉ muốn hỏi… các em… những người đưa hoa đến… có quan hệ gì với Ninh Vũ Hân? Ý chị là… hình như nó là tập hợp nhiều cành hoa, do nhiều người mua hoặc hái, rồi cùng đặt vào, trông hơi lộn xộn, họ chỉ muốn thể hiện tình cảm. Và còn có một cành hoa hồng đỏ thắm, chị đoán là của em?”

“Sao chị biết? Thì ra chị là cảnh sát!” Tuy nói thế nhưng cậu ta lại nghiêng đầu nhìn Na Lan, tỏ ra hào hứng với cô.

“Chị là sinh viên đại học Giang Kinh, có cần xem thẻ sinh viên của chị không?”

“Chị nói mình là bạn của chị ấy, sao chị không đoán ra chúng em là ai?” Cậu ra nhún vai. “Thực ra em có thể cho chị biết, chẳng có gì phải giấu, chúng em là học sinh của cô giáo Ninh Vũ Hân.”

“Học sinh?”

“Chắc chị chỉ biết Ninh Vũ Hân là nhà văn có nhan sắc, nhưng còn là cô giáo dạy chúng em môn Ngữ văn ở trường cấp III trực thuộc Đại học Giang Kinh. Năm ngoái chúng chúng em học lớp Mười, cô Hân là giáo viên chủ nhiệm lớp. Học sinh chúng em đã hai năm liền ‘bầu chọn’ cô ấy là ‘cô giáo hoa hậu’, cô Hân rất tốt bụng. Lẵng hoa kia là do đám học trò chúng em cùng góp vào.”

“Chị chỉ mới quen cô ấy, nên chưa biết về các thông tin khác. Cô ấy cũng chưa kể với chị rằng mình là giáo viên. Tin tức lan đi nhanh thật, cô ấy mới mất có ba hôm… chắc các em đều rất buồn.”

“Em đi được chưa?”

“Sao em lại tặng cô ấy hoa hồng?”

“Việc gì đến chị?” Câu nói lạnh lùng của cậu ta không hoàn toàn là cố ý.

“Chính chị là người đầu tiên phát hiện ra cô ấy chết.”

loading...

Vẻ lạnh lùng đã giảm bớt, cậu ta hơi kinh ngạc: “Thế thì… rồi sao nữa?”

“Chị muốn biết ai đã sát hại cô ấy.”

Cổ họng của chàng trai mới lớn động đậy một cách khó khăn: “Có phải cô Hân bị giết thật không? Chị không phải cảnh sát thật à?”

“Đời nào cảnh sát lại nói với những điều này? Sao cảnh sát lại không biết cô Hân từng là giáo viên? Chị tin rằng cô ấy bị sát hại, nhưng đây chỉ là riêng chị suy đoán mà thôi.”

“Thế thì em có thể cho chị biết ai là hung thủ… Tất nhiên, hắn là tên nhà văn chó má Tần Hoài. Chắc chị đã biết chuyện giữa hai người, cô giáo Hân hoàn toàn không phải hạng người như giới truyền thông hoặc các blog nói. Chính gã Tần Hoài bất nhân bất nghĩa đã dồn ép…”

Na Lan gật đầu: “Em chưa trả lời câu hỏi của chị: tại sao em lại tặng cô ấy hoa hồng?”

Cậu ta cúi đầu: “Em thích cô giáo Hân, không phải là thích bình thường… nhưng cũng không giống như mến mộ hay yêu đương… Tính em hơi kỳ cục, xưa nay em chỉ thích các môn khoa học xã hội, coi nhẹ các môn tự nhiên, em thích viết, và muốn sau này trở thành người như Hàn Hàn, hoặc Quách Tiểu Tứ. Chị cũng biết rồi: viết văn sẽ nổi danh, toán lý hóa ra sao cũng không quan trọng. Nhưng rất nhiều người đều bảo em đang ảo tưởng, dân Trung Quốc có một tỷ rưỡi nhưng chỉ có một Hàn Hàn và một Quách Kính Minh… Bố mẹ em cũng thế, suốt ngày chế nhạo em. Riêng cô giáo Hân thì khác, cô ấy đã nói chuyện với em rất nhiều, nói rằng ngày trước cô ấy cũng ‘gàn dở’ như em, vì thế đã phải chịu đựng bao đau khổ…”

Na Lan hơi ngẩn người, liệu mình có gàn dở không nhỉ?

“Cho nên cô Hân khuyên em hãy kiên định với lý tưởng của mình, nhưng vẫn cần hoàn thành nhiệm vụ học tập, em đều nghe lời cô ấy. Cách đây ít lâu cô ấy xin thôi việc, em thấy choáng vàng đến giờ vẫn chưa hết. May mà mấy hôm trước gặp cô Hân ở trường, được tâm sự với cô ấy khá lâu. Nào ngờ cô ấy bất ngờ ra đi… Em tặng hoa hồng vì mong cô ấy ở thế giới bên kia hoặc kiếp sau sẽ có cuộc sống tươi đẹp, và cả tình yêu nữa…” Cậu ra đưa tay quệt nước mắt. Na Lan cố tỏ ra không biết không ta đang khóc.

Chờ cậu ta bớt xúc động, Na Lan nói: “Chị không hiểu lắm: em nói là cách đây ba tháng Vũ Hân xin thôi việc, sao mấy hôm trước lại gặp cô ấy ở trường? Bây giờ đang nghỉ hè kia mà?”

“Em sắp lên lớp mười hai, nên vẫn đến trường để học thêm. Gần hết học kì thì cô ấy thôi dạy nhưng hình như vẫn còn vài việc cần làm nốt, ví dụ như vào điểm thi học kì trước. Ở phòng của tổ giáo viên Ngữ văn vẫn kê chiếc bàn làm việc, thỉnh thoảng cô ấy vẫn đến đó.”

“Hôm em gặp cô Hân là hôm nào?”

Cậu ta cố nhớ lại… rồi đáp: “Cô ấy mất cách đây ba hôm, thế thì đó là hai ngày trước khi cô ấy mất.”

“Hôm đó em có thấy cô Hân có điều gì khác thường không?”

“Có chứ! Chắc chị cũng biết, đó là ngày các tờ báo lá cải đua nhau xào xáo scandal giữa cô Hân và Tần Hoài. Cô ấy đeo cặp kính râm rất to, cũng may là đang nghỉ hè nên ở trường rất vắng giáo viên và học sinh, nhưng vì cô ấy rất xinh nên bị người ta chú ý rồi không ngớt xì xào bàn tán. Lúc nói chuyện, cô Hân bỏ kính ra, thấy sắc mặt cô rất nhợt nhạt.”

Tại sao vào những ngày thiên hạ đang xôn xao bát nháo như thế, Vũ Hân lại đến trường? Giá là mình, mình sẽ ngồi chết dí trong nhà. Nhưng biết đâu, đây lại là một manh mối quan trọng?

“Em nói là phòng của tổ Ngữ văn vẫn kê chiếc bàn làm việc?”

Cậu ta gật đầu, nhìn Na Lan: “Chị định làm gì à?”

“Không. Chỉ hỏi thế thôi. Cảm ơn em. Chị chỉ muốn tên khốn kiếp đã sát hại cô giáo Hân của các em sớm sa lưới.” Na Lan chẳng thể nói gì thêm hay hứa hẹn điều gì để cho cậu học sinh này được nhẹ nhõm một chút, cố đành quay người đi.

“Dịp nghỉ hè, vì có các buổi dạy thêm nên ban ngày luôn có người đi qua đi lại…” Cậu ta nói với theo. “Có hai giáo viên Văn tham gia dạy thêm, đôi khi họ cũng vào văn phòng, nếu ban ngày chị đến đó thì sẽ bị người ta nhìn thấy.”

Cậu ta khá thông minh, đã đoán ra Na Lan đang nghĩ gì. Cô ngoảnh lại nghe cậu ta nói tiếp: “7 giờ tối, trường cấp III đóng cổng, muốn vào thì phải thông qua ban Bảo vệ. Nhưng phía sau trường là bãi đỗ xe, họ đang thi công sửa chữa, vì trời nắng nên công nhân sẽ làm từ chập tối trở đi, công sau luôn luôn mở. Khu lớp học thì thường xuyên khóa cửa, nhưng ở nhà vệ sinh nam tầng trệt có một ô kính bị vỡ từ lâu, vì đang kì nghỉ hè nên họ chưa sửa lại. Phòng của tổ Ngữ văn ở tầng ba, có gắn biển, cũng hay bị khóa nhưng khóa ấy rất thô sơ, dùng vật cứng như thẻ ngân hàng đưa vào khe cửa là mở được. Nếu chị không muốn lôi thôi thì chị có thể dùng cái này.” Cậu ta lục trong đám túi bùng nhùng của chiếc quần ngố lấy ra chiếc chìa khóa đưa cho Na Lan. “Em thường xuyên là cán sự môn Văn nên đã nhiều lần được cầm chìa khóa phòng ấy, đây là chìa sơ-cua. Các ngăn kéo bàn thường khóa bằng khóa có ngạnh đơn giản, cũng dung thẻ cứng hoặc miếng sắt dẹt là mở ngon lành.”

Na Lan ngạc nhiên về cậu ta, chực hỏi “Em đến trường để học hay để nghịch ngợm?” Dường như cậu ta hiểu ánh mắt của Na Lan: “Em quên chưa nói: chí hướng của em là viết được cuốn tiểu thuyết kinh dị thật hay, cho nên em vẫn đang thực nghiệm… Và, chủ yếu là vì em chưa bao giờ là học sinh ‘ba tốt’ cả. À, phòng giáo viên Ngữ văn có cửa thông sang các phòng khác…”

“Chị không cần biết quá cụ thể. Em cứ giữ lại làm vốn viết tiểu thuyết của mình. Cho chị biết số di động, mai chị sẽ mời em ăn cơm.” Na Lan cầm chìa khóa của cậu ta. Ba hôm nay, đây là lần đầu tiên cô có động lực để mỉm cười.

Có một người quan sát thấy Na Lan đã tìm ra “đột phá khẩu”, và rất tò mò muốn biết cô định làm gì. Lẽ nào cái chết của Ninh Vũ Hân vẫn chưa đủ mạnh để đánh động cô ta? Ta như dao sắc, ngươi như cá nằm trên thớt, lúc này ngươi muốn thoát thân còn khó nữa là lại tự nhảy vào lửa? Lẽ nào ngươi muốn biết sự thật?

Người ấy cười khẩy. Vụ án này, ngay trinh sát hàng đầu của Sở công An cũng không phá nổi, sao ngươi phải khổ sở lao đầu vào?

À, lại còn thằng bé học trò của Ninh Vũ Hân, tặng hoa, cảm động thật. Cả hai đang nói chuyện gì?

Người ấy chợt nhạn ra sự hứng thú của mình đối với Na Lan đã rất khác thường.

Mục lục
loading...