Menu

HỒ TUYỆT MỆNH-Chương 8


Hồ Tuyệt Mệnh


Tác giả: Quỷ Cổ Nữ


Chương 8: Định Nghĩa Về Cái Chết

Nhà ăn đóng cửa từ lâu, chuột cưng hamster cũng đã được ăn, nhưng Na Lan vẫn không thấy đói. Căn phòng nhỏ dù đã mở rộng cửa sổ nhưng vẫn gây cho cô cảm giác sợ hãi sự khép kín đến ngạt thở. Cô run cầm cập chỉ muốn chạy bổ ra ngoài. Cô bất giác bước đến bên cửa sổ và nhìn xuống lùm câu dưới sân, nơi Ninh Vũ Hân từng đứng đó như một u linh để theo dõi cô. Bây giờ chắc cô ta đã thành u linh thật rồi. CÔ có muốn nói gì với tôi không? Ai đã cướp đi sinh mệnh của cổ, quyền sống của cô?

Lần đầu tiên trong năm năm kể từ khi cha mất, Na Lan cảm thấy thì ra cái chết ở rất gần mình. Và cũng là lần đầu tiên cô cảm thấy cái chết đang tiến về phía cô.

Ninh Vũ Hân đã nói gì nhỉ? “Ba tháng trước, tôi chính là cô bây giờ.”

Sau ba tháng nữa, liệu mình có trở thành Ninh Vũ Hân, hương hồn sẽ bay vào cõi thẳm sâu?

Công an khu vực Văn Viên xem xét gần 3 tiếng đồng hồ, lấy lời khai, ghi biên bản đầy đủ cả, Na Lan mệt rũ người. Đủ thấy họ rất chú ý đến vụ án này, nhưng hiện giờ vẫn chưa thể khẳng định Ninh Vũ Hân tự sát hay là bị giết. Na Lan cảm thấy họ nghiêng về giả thiết nạn nhân tự sát. Báo chí đua nhau đưa tin về Tần Hoài lạm dụng tình dục rồi ruồng bỏ các cô gái. Các trinh sát phát hiện trong phòng Ninh Vũ Hân có các loại thuốc chống trầm cảm, hàng xóm đối diện “hình như” nghe thấy nạn nhân khóc thút thít… chứng tỏ nạn nhân đã chán chường, dường như có rất ít niềm vui và chờ đợi ở cuộc đời.

Nhưng Na Lan không tin rằng Ninh Vũ Hân tự sát. Cô ấy đã mở cửa cho mình, và treo cổ tự sát trong vài phút sau đó khi mình đang lên cầu thang hay sao? Nói là bị sát hại thì có lý hơn nhiều: hung thủ đã mở cửa cho Na Lan, sau đó hắn đi thang máy xuống tầng trệt. Cảnh sát cũng xác nhận thang máy không hề hỏng hóc. Có lẽ mình nên gọi điện cho Ba Du Sinh ở Sở Công an.

Các cụ án kiểu này do chi nhánh Sở Công an phụ trách, Ba Du Sinh ở tổ Trọng án của Sở, nếu mình gọi điện thì có bị coi là can thiệp vào công tác của họ không?

Na Lan ngây nhìn máy di động, cho đến khi máy bỗng reo chuông khiến cô bừng tỉnh.

Ba Di Sinh ở tổ Trọng án – Đội cảnh sát Hình sự thành phố, gửi tin nhắn cho cô. Hình như anh ta cảm nhận được từ xa rằng Na Lan đang do dự.

“Trên sông Tần Hoài lắm chuyện thị phi. Muốn nói kỹ, hẹn gặp ở quán sủi cảo Cao Hứng.”

Na Lan nhìn đồng hồ trên máy di động: 10 giờ 28 phút.

Sủi cao Cao Húng rất nổi tiếng trong khu chợ đêm ở phía nam Đại học Giang Kinh, nghe nói ông cụ bốn đời của chủ quán từng là đầu bếp điểm tâm trong cung hoàng đế, e có phần thổi phồng, nhưng sủi cảo từ nhân đến vỏ đúng là ngon vô địch.

Na Lan ra khỏi cửa ký túc xá, nhìn bốn phía, không một bóng người. Đi từ đây đến cổng phía nam Đại học Giang Kinh chỉ mất năm phút. Cô cất bước, nhưng biết ngay là mình sai lầm.

Ánh đèn ven đường nhựa kéo cái bóng cô trải rất dài, và một cái bóng nữa cũng rất dài đang ở sau cô không xa. Tay cô nắm chạt cái lọ xịt hạt tiêu để trong túi khoác vai.

“Na Lan phải không?” Giọng một nam giới cao lớn, cô không quen.

“Anh là…”

“Đội trưởng Sinh cử tôi đến đón cô, lên xe đi!” Mội chiếc xe Volkswagen đang đỗ dưới bóng cây.

Na Lan lưỡng lự: “Phiền anh xuất trình…”

Người ấy đập mạnh tay phải, nói: “Tôi thua! Đen đủi quá!”

Na Lan càng đứng yên, chuẩn bị kêu cứu.

“Cô đừng sợ, anh Sinh cá với tôi rằng cô nhất định đòi xuất trình giấy tờ. Tôi không tin, nói là tôi từng nhiều lần đi dẫn người, tôi nói mình là cảnh sát thì ai cũng nghe luôn, cho nên tôi cá với anh ấy rằng nếu tôi thua, tôi xin chi một chầu sủi cảo.” Anh ta vừa nói vừa chùa thẻ ra, cả di động đang lưu số máy của Ba Di Sinh nữa. “Anh Sinh nói… cô rất thận trọng, và còn nói cô tàu ba ra sao, tôi không tiện kể ra, sợ cô ngượng.”

Na Lan thầm khen anh cảnh sát trẻ tinh ý, khỏi cần nói thêm gì nữa, rồi họ lên xe.

Mọt cái bàn dài kê trước sạp Sủi cao Cao Hứng, Ba Du Sinh đã lót dạ một bát rồi, anh nói: “Xin lỗi, tôi bận suốt từ trưa đến giờ chưa ăn gì, đói meo, không thể đi đón cô. Cũng hơi muộn rồi… chắc cô cũng là cú mèo như tôi. Luận văn đã viết xong mà cô vẫn không thay đổi thói quen sinh hoạt à?”

Lần gặp Ba Du Sinh gần nhất là cách đây hơn một tháng, khi cô thuyết trình báo cáo tốt nghiệp. Dưới ánh đèn của chợ đêm, anh ta vẫn thế, đeo cặp kính gọng đen vừa lỗi mốt vừa cũ xỉn, đầu tóc rối bù, khá giống đám nghiên cứu sinh tiến sỹ trong ký túc xá nhà trường, khác xa dáng vẻ mà anh tổ trưởng tổ trọng án hính sự nên có.

“Em có thay đổi chút ít… Em đang nghĩ xem có nên gọi điện cho anh không.” Na Lan nói. “Sao anh biết em gặp Tần Hoài?” Cô không cho rằng mình đáng để các anh cảnh sát cừ nhất Giang Kinh giám sát.

Ba Du Sinh nói: “Cô đừng sợ, chúng tôi không giám sát gì cô, vì đã suy luận một cách logic, cô phát hiện ra xác Ninh Vũ Hẫn, Ninh Vũ Hân và Tần Hoài, vân vân… Chúng tôi luôn rất chú ý mọi chuyện của Tần Hoài.”

“Các anh đang theo dõi anh ta à?”

“Không hẳn là thế, chúng tôi đâu có đủ nhân lực và phương tiện. Chỉ là tương đối quan tâm. Quần chúng tốt bụng trên đảo sẽ cung cấp thông tin cho chúng tôi.” Ba Du Sinh cố mỉm cười.”Thử nói xem cô đã gặp những rắc tối gì?”

Na Lan gượng cười, hình như chuyện nhìn thấy xác Ninh Vũ Hân vẫn chưa phải là rắc rối. “Sao anh biết em gặp rắc rối?” Cô làm ra vẻ ngạc nhiên, cô lại nhớ đến Ninh Vũ Hân “lập luận về rắc rối” để cảnh báo cô.

Ba Du Sinh đưa mắt nhìn anh cảnh sát vừa đón Na Lan, Na Lan hiểu ý Du Sinh là “Cậu đã chấp nhận thua tôi chưa?”, rồi anh nói: “Cô gặp phải Tần Hoài, tức là gặp rắc rối. Nói thế đã đủ tầm khái quát chưa?”

Na Lan gật đầu, rồi kể với anh mọi chuyện trong mấy ngày qua. Ba Du Sinh ăn chậm dần, rồi buông đũa: “Đề nghị đầu tiên của tôi là cô gặp Hải Mãn Thiên xin thôi việc luôn. Nếu cô cần việc làm tạm thời, thì đến cơ quan tôi làm công tác văn thư, tôi đang cần người làm giúp, tiền lương thì hơi thấp…”

“Rắc rối của Tần Hoài là ở chỗ nào?” Na Lan đã bắt đầu mệt mỏi, cô muốn được nghe câu trả lời thẳng luôn, mặc dù cô hiểu rằng đây là câu hỏi rất khó trả lời

“Cô biết được đến đâu rồi?”

“Kể cả các tin thu lượm đó đây, thì vẫn là rất ít, ví dụ, những ai ở gần anh ta thì đều chết…”

“Vợ anh ta mất tích.” Ba Du Sinh sửa lại.

“Nhưng cô ta đã mất hút ba năm, tòa án tuyên bố là đã chết…”

“Khi chưa tìm thấy xác, thì cảnh sát hình sự chỉ coi như mất tích!” Từ ngày quen Ba Du Sinh, ấn tượng của cô về anh luôn là một người rất điềm tĩnh, chưa bao giờ tỏ vẻ một bậc thầy. Hôm nay, lần đâu tiền cô thấy cách nói sắc mặt của anh có lẫn nét kích động.

Cô bình thản nói: “Anh cần chỉnh lại từ ngữ của em cho thật chuẩn à?”

Ba Du Sinh cũng nhận ra mình hơi không bình thường, anh đáp có ý xin lỗi: “Tòa tuyên bố đã chết, thì ít ra phải chờ sau bốn năm vẫn không rõ tung tích mới đúng.”

Na Lan buồn bã gật đầu: “Đúng là em rất ngố, soa lại tin nhưng lời đồn đại là thật? Dù họ kể rành mạch đến mấy thì vẫn chỉ là thông tấn xã vỉa hè. Vậy thì chuyện Tần Hoài giàu lên cũng không thể là nhờ vào tiền bảo hiểm bồi thường như người ta vẫn kháo nhau.”

Ba Du Sinh nói: “Không cứ gì cô, ngay cảnh sát điều tra cũng có nghe đồn đại là thế. Quảng Diệc Tuệ có mua bảo hiểm nhân thọ, nhưng không đời nào công ty bảo hiểm chi tiền cho người không đúng với định nghĩa của cái chết. Tuy nhiên, định nghĩa cái chết quả là một việc khó khăn, nhất là Quảng Diệc Tuệ vợ Tần Hoài… bản thân cô ta đã là một câu hỏi hóc búa.”

Tần Hoài, rồi Quảng Diệc Tuệ, rắc rối chồng lên rắc rối. Không thể nói Ba Du Sinh là một diễn giả tầm cỡ, nhưng anh khiến cô nghe rất say sưa.

“Cha cô ấy, ông Quảng Cảnh Huy, là người đầu tiên ở Lĩnh Nam bứt ra khỏi huyện Mai ở Quảng Đông. Nói ‘người đầu tiên’, không chỉ vì ông ấy là một cự phú: nghe nói trước khi luật Lao động ra đời, ông ấy đầu tư một nửa nhà máy sản xuất đồ chơi ở Quảng Đông, năm năm trước ông ta đã bắt đầu chuyển vốn sang ngành địa ốc. Quảng Cảnh Huy đúng là một cự phú, tuy chưa phải người giàu số 1 nhưng ít ra cũng ở trong top ba người đứng đầu Quảng Đông. Ông ta đồng thời là bậc kì cựu của Chính hiệp, nhà từ thiện, nhà thư họa, nhà sưu tầm đồ cổ, nhà bảo hộ cho Việt kịch (kịch hát vùng Lưỡng Quảng), nhà sưu tầm sơn ca Khách gia (chỉ những người Hán miền bắc Trung Quốc di cư xuống miền nam từ nhiều thế kỷ trước), là cổ đông lớn của một đội bóng đẳng cấp. Điều duy nhất ông Quảng Cảnh Huy thiếu hụt là hương hỏa không vượng, 45 tuổi mới có được một cô con gái chính là Quảng Diệc Tuệ. Cho nên cô có thể tưởng tượng ra, vợ chồng ông thương yêu cô con gái độc nhất này vô bờ bến, nói thế này e vẫn còn chưa đủ.”

Na La đương nhiên có thể tưởng tượng được tình cảm ấy, cha cô không phải là người “số 1” gì cả mà đã thương yêu cô biết chừng nào.

“Có lại có thể tưởng tượng ra, vợ chồng ông Cảnh Huy sẽ coi trọng việc hôn nhân của Diệc Tuệ đến đâu. Thoạt đầu, Diệc Tuệ và anh chàng tên là Đặng Tiêu rất nặng tình với nhau. Đặng Tiêu cũng xuất thân tầm cỡ. Nhà họ Đặng chuyên kinh doanh vật liệu xây dựng, cuối thập kỷ 90 vươn lên quy mô một ‘vương quốc’ vật liệu xây dựng, cho nên có thể coi hai nhà là môn đăng hộ đối. Hai vị chưởng môn – Quảng Cảnh Huy và cha Đặng Tiêu là ông Đặng Kỳ Xương – đều là ủy viên chính hiệp ký cựu, là đại thương gia, giao du rất thân thiết, cho nên có thể nói Quảng Diệc Tuệ và Đặng Tiêu là đôi uyên ương điển hình trai tài gái sắc, việc cưới xin đã được cha mẹ hai bên lập chương trình, chỉ chờ hai cô cậu tốt nghiệp đại học là tổ chức. Nhưng, khi Quảng Diệc Tuệ học năm cuối đại học thì gặp Tần Hoài.”

Gặp Tần Hoài, lỡ một đời người.

“Gặp Tần Hoài, lỡ một đời người,” Na Lan lẩm bẩm

loading...

.”Cô cũng nghe nói vè cái khẩu hiệu của các fan “tơ tình”? Hình như họ cóp của Kim Dung?

Na Lan gật đầu.

Hồi đó Tần Hoài chỉ là gã “lang thang” nghèo kiết xác, viết văn kiếm sống, nhưng không rõ anh ta có gì đặc sắc hấp dẫn Quảng Diệc Tuệ, có lẽ là tài hoa hoặc ngoại hình, rốt cuộc cô ta đốt cả “thanh mai trúc mã” với Đặng Tiêu, rồi tuyên bố với cha mẹ rằng chỉ lấy Tần Hoài. Ông Quảng Cảnh Huy ba chục năm kinh doanh vượt bao sóng gió, thế mà bị mắc cạn trong vụ việc này. Ông đã dùng mọi cách thậm chí dùng tiền bạc để dụ dỗ Tần Hoài từ bỏ con gái ông, cứ thế cho đến khi cha con công khai cắt đứt quan hệ mà vẫn không thể chia rẽ cặp uyên ương đã nặng lời thề này.”

Na Lan bỗng nhớ đến nhân vật lãng tử Phượng Trung Long và tiểu thư Văn Oanh trong bản thảo tiểu thuyết của Tần Hoài, và hiểu ra rằng nhà văn không bao giờ có thể thoát ly cuộc sống, dù là bịa ra một câu chuyện cách đây năm trăm năm thì vẫn chịu ảnh hưởng từ sự trải nghiệm của chính mình.

Ba Du Sinh không nói tiếp nữa, chỉ nhắc Na Lan hãy ăn sủi cảo. Cô cười, từ chối bằng buổi tối ăn sủi cảo thì khó tiêu hóa, cô gọi món cháo, rồi hỏi: “Sau đó thì sao?”, cô thấy mình giống như hồi nhỏ hay đòi cha kể nốt chuyện.

“Sau đó thì cô biết rồi. Những chuyện cô đã lượm lặt chắp vá không phải đều là quá sai lệch.” Ba Du Sinh là anh chàng rất kén chọn ngôn từ, hiếm khi nói thừa lời, vừa rồi thao thao bất tuyệt là lần đầu tiên.

Xem ra, ông chủ tày thủy không nói vống lên, Tần Hoài và Quảng Diệc Tuệ lấy nhau rồi vẫn sống chật vật, sau khi Diệc Tuệ mất tích thì Tần Hoài bắt đầu cất bước, phất lên. Khoản tiền bảo hiểm không phải là con đường tắt để Tần Hoài đổi đời thì liệu có phải sự phát tai của anh ta vẫ liên quan đến vụ việc Diệc Tuệ mất tích?

“Diệc Tuệ mất tích, Tần Hoài là nghi phạm chủ yếu phải không?”

“Thực ra cũng chưa thể gọi là nghi phạm. Là chồng của người mất tích, anh ta bị nghi ngờ trước tiên, nhưng lại không có một dấu hiệu nào – dù là dấu hiệu gián tiếp – khiến anh ta trở thành nghi phạm. Không có vật chứng, không có dấu vết bạo lực, không có tiền sử tội phạm. Ngay tối hôm báo công an, anh ta nói mình uống rượu say nên không biết vợ đi đâu, chỉ nhớ là trước khi say đã cùng cụng ly với vợ. Lúc đó anh ta buồn rầu lo lắng đều rất thật… ít ra là riêng tôi cho là thế. Cô là nhà tâm lý học tương lai, cô có ý kiến gì khác không?” Ba Du Sinh thấy Na Lan bỗng nhướng mày lên.

“Có lẽ lúc đó anh ta thật sự buồn rầu lo lắng, nhưng sau ba năm, anh ta đã quên sạch, cuộc sống của anh ta không gợn chút buồn bã lo lắng nhớ nhung, không có ảnh cũ, không lời viếng, không hổi tưởng bằng ngôn từ, hay nhắc đến vợ cũng chẳng thiết. Trái lại, đầy rẫy những tin nhơ bẩn về anh ta với nhưng món nợ ái tình, theo đuổi người đẹp…” Na Lan nghĩ thế, ngoại trừ ánh mắt cố làm ra vẻ u buồn.

Và biết đâu nổi u buồn ấy là thật?

Ba Du Sinh nói: “Dù sao vẫn có một số người khá thạo cách nhanh chóng bứt ra khỏi nỗi khỗ đau.

Na Lan nghĩ, có lẽ đó là sự khác biệt giữa mình và Tần Hoài. Đã năm năm trời, mình sẵn sàng làm bất cứ việc gì, miễn là được gặp cha.

“Nhắc đến nợ ái tình…” Cô ngẫm nghĩ rồi nói: “Cái chết của Ninh Vũ Hân…”

“Cũng vậy, Tần Hoài bị nghi ngờ trước tiên nhưng anh ta không phải là nghi phạm. Lúc Ninh Vũ Hân xảy ra chuyện thì anh ra vẫn đang bơi ở đảo Hồ Tâm, có không ít người chứng kiến.”

“Chắc là đám con gái và các thiếu phụ.” Na Lan lẩm bẩm.

Ba Du Sinh nói: “Tôi nghĩ, cô nhắc đến Tần Hoài thì lẩm cẩm mất rồi.”

“Chắc anh không ngờ đệ tử của anh có cái năng lực này?”

“Đây là bệnh nghề nghiệp khi làm trợ lý cho Tần Hoài, thêm một lý do để thôi việc.”

“Còn Phương Văn Đông, anh ta là tâm phúc, là đệ tử ruột của Tần Hoài?”

“Không trong diện tình nghi, vì anh ta liên tục ở nhà.”

“Cũng có người làm chứng?”

“Ông chủ tàu xác nhận rằng cả ngày hôm đó anh ta không qua hồ. Vợ anh ta cũng nói chồng mình ngồi nhà viết lách.” Ba Du Sinh nhận ra cô đang chờ nghe. “Chắc cô đã nghe nói về vợ Phương Văn Đông?”

Na Lan gật đầu: “Chỉ tiếc là chưa gặp mặt. Em từng mượn chị ta bộ váy dạ hội, hôm đó em mắc lừa đi theo Tần Hoài đến hội bán đấu giá làm tự thiện do Tư Không Trúc tổ chức, còn nhìn thấy cả giám đốc của anh.”

“Không ngờ cô lại sống thăng hoa đến thế.” Ba Du Sinh cười. “Phương Văn Đông và Tần Hoài tuy có vẻ như hình với bóng, nhưng anh ta không có điều tiếng gì, lấy vợ đã lâu, là anh chồng tốt tính, vẫn miệt mài viết văn. Tác phẩm không có hồn nhưng viết rất chắc tay, công phu, từng câu chữ đều là vắt óc ra mà có được.”

“Anh mà lại xem tiểu thuyết kinh dị của bọn họ à?” Cô tỏ ra rất ngạc nhiên.

“Để biết họ đã hiểu sai về quá trình trinh sát, về hệ thống công an ra sao, cũng là một cách giải trí.” Ba Du Sinh và anh cảnh sát trẻ nhìn nhau cười.

“Em biết một nghi phạm, em nói ra mong các anh đừng cười, vì các tình tiết đều rất bát nháo.””Chúng tôi sao có thể cười cô.”

“Đã nghe nói đến Tư Không Tình chưa?”

Ba Du Sinh ngẩn người: “Là con gái rượu của ông Tư Không Trúc?”

“Cô ta cũng yêu Tần Hoài, cho nên đương nhiên là tình địch của Ninh Vũ Hân. Ninh Vũ Hân từng nói Tư Không Tình rất hung dữ, dám làm đủ thứ chuyện để đạt được mục đích.” Na Lan kể lại những lời lẽ đầy ngụ ý cứng rắn của Tư Không TÌnh tối ở buổi tiệc rượu hôm nọ.

Ba Du Sinh không cười nữa, gật đầu nói: “Đây là tình tiết rất hay, cảm ơn cô. Chúng tôi cũng biết Tư Không Tình có quan hệ với Tần Hoài, câu nói của Ninh Vũ Hân rất đáng quan tâm. Tư Không TÌnh đã ngộ nhận cô là bạn gái của Tần Hoài thì cô phải cẩn thận mới được.”

Na Lan gật đầu, rồi lại hỏi: “Em tưởng rằng, ngoại trừ các vụ án có ảnh hưởng sâu rộng, nói chung các anh không can thiệp vào công tác phá án của chi nhất Sở Công an, nhưng tại sao lại quan tâm đến cái chết của Ninh Vũ Hân nhiều như vậy, một cái chết chưa rõ là tự sát hay bị sát hại?”

“Chúng tôi vẫn có thể linh hoạt, huống chi cô là người trong cuộc lại là học trò của tôi.”

“Nói thế không ổn, em là người trong cuộc, là học trò của anh thì anh càng nên cách ly mới đúng chứ?”

“Cô là người trong cuộc, chứ không phải nghi phạm. Tôi không muốn cô biến thành người bị hại nên mới khuyên cô hãy thôi việc đi!”

“Cứ như anh nói, thì Tần Hoài chưa phải là một kẻ đáng sợ, vậy tại sao em phải thôi việc?” Thực ra, chưa cần Ba Du Sinh khuyên nhủ, cô đã quyết định không gặp Tần Hoài nữa.

“Chính cô vừa nói có lẽ Tư Không Tình đang hậm hực với cô. Mặt khác, có rất nhiều người xót thương Quảng Diệc Tuệ mất tích, nhất là sau đó Tần Hoài giàu lên nhanh chóng thì đương nhiên có một số người cho rằng chuyện này có liên quan đến vụ mất tích. Cho nên bất cứ cô nào có quan hệ với Tần Hoài đều bị nhìn nhận là kẻ đáng khinh đối với Quảng Diệc Tuệ…”

“Anh ám chỉ ông Quảng Cảnh Huy à?”

Ba Du Sinh không trả lời thẳng, chỉ nói: “Đã đủ sức thuyết phục chưa?”

Na Lan bỗng nói: “Nếu còn tiếp tục đeo bám, thì sớm muộn gì một trong hai ra sẽ phải đổ máu để trả giá!”

“Sao thế?” Hai anh cảnh sát đều biến sắc mặt.

“Tần Hoài đã nói câu này khi trả lời di động.”

Na Lan tạm biệt Ba Du Sinh. Trên đường về, cô cảm thấy mình được giải đáp thì ít, thắc mắc thì lại nhiều lên. Cứ thế ngồi im không nói một lời, cho đến khi anh cảnh sát nhắc cô rằng xe đã về đến ký túc xá. Na Lan xuống xe, đang định nói cảm ơn thì anh cảnh sát trẻ bỗng nói: “Vừa này hai người nói về chuyện mất tích và chết chóc… Đội trưởng Sinh cũng có chuyện riêng… lúc đầu tôi ngỡ là cô đã biết rồi.”

“Biết về gì?”

“Đội trưởng Sinh từng rất yêu một người bạn gái… cô ấy mất tích đã mười năm. Và tôi dám khẳng định… anh Sinh vẫn đang tìm cô ấy.”

Mục lục
loading...