Menu

HIỆP ĐỊNH 30 NGÀY LÀM GAY-Chương 54


Hiệp Định 30 Ngày Làm Gay


Tác giả: Lâm Tri Lạc


Chương 54

Sáng sớm ngày hôm sau, thừa lúc ba mẹ Trương Linh Dật chưa dậy, Vương Nghiễm Ninh vội vàng đuổi anh ra khỏi phòng mình.

Trương Linh Dật còn đang mơ mơ màng màng, vốn đang đeo trên người Vương Nghiễm Ninh như gấu túi, cuối cùng lại bị cậu lạnh lùng vô tình đá ra ngoài.

Đến lúc ba mẹ Trương Linh Dật rời giường, còn Trương Linh Dật lại bị mẹ anh nắm lỗ tai kéo vào nhà bếp nấu cơm thì Vương Nghiễm Ninh mới ra vẻ bình tĩnh mà bước ra, đem theo cả mấy lọ thuốc bảo vệ sức khỏe mua được ở Hồng Kông ra biếu họ.

Những lọ thuốc bảo vệ sức khỏe kia cậu vốn định mua tặng ba mẹ mình, không ngờ lúc này lại có thể đem ra dùng.

Bà Trương cầm mấy lọ thuốc lên nhìn, nói: “Ơ, đây không phải loại thuốc mà dạo này TV thường xuyên quảng cáo hay sao? Bác cũng định mua, Tiểu Vương con thật là chu đáo.”

Vương Nghiễm Ninh thấy bà Trương thích nên nhẹ nhàng thở ra, vừa thầm cảm thấy may mắn vừa lấy quần áo cậu mua cho Trương Linh Dật ra đưa cho anh, để anh mặc thử.

Vương Nghiễm Ninh mua cho anh hai bộ. Một là trang phục đi làm, một là trang phục thường ngày.

Trương Linh Dật đi thay bộ quần áo thường ngày, chỉ là quần dài đi cùng áo sơ-mi đơn giản, kiểu dáng đơn giản không lỗi mốt, lại rất vừa người. Trương Linh Dật mặc vào trông trẻ trung hơn nhiều, rất giống street style của những người nổi tiếng.

Bà Trương thấy thế thì vô cùng hài lòng. Bà cười tủm tỉm: “Mắt nhìn của Tiểu Vương chẳng tệ chút nào, còn fashion hơn cả Linh Dật.”

Trương Linh Dật = =|||: “Mẹ ơi, cho dù mẹ muốn khen ngợi Nghiễm Ninh cũng đâu cần phải dìm con ruột của mẹ xuống!”

Đôi mắt đẹp của bà đảo nhẹ: “Ai nói cậu là con ruột của tôi? Lúc trước tiền điện thoại của con là do tôi gửi đấy.”

Trương Linh Dật mang vẻ mặt đau khổ quay sang ông Trương: “Ba, ba nhìn vợ ba kìa, có con dâu rồi không muốn nhìn mặt con ruột nữa.”

Vương Nghiễm Ninh híp mắt, trong lòng thầm thét gào: là con rể!

Nhưng trước mặt ông bà Trương vẫn nở nụ cười đầy ấm áp.

Ông Trương nhìn Trương Linh Dật đầy miễn cưỡng, khuôn mặt mang chút ưu tư: “Con à, con biết rõ chuyện này ba không quản được, điều duy nhất con có thể làm là lắng nghe những lời giáo huấn này của ba đây, chọn vợ thì phải cẩn thật… A…” Chưa nói dứt câu đã bị bà Trương nhéo một cái.

Trương Linh Dật hạnh phúc nhìn Vương Nghiễm Ninh: “May mà mắt chọn vợ của anh tốt!”

Là công! Lòng Vương Nghiễm Ninh lại gào thét, cậu trừng mắt liếc Trương Linh Dật: “Mau đi nấu cơm đi!”

Trương Linh Dật T_T : “Ba, chúng là là những người đồng cảnh ngộ!”

Ông Trương lẳng lặng giơ ngón cái với con trai: “Con trai à, cố gắng lên!”

Ăn cơm trưa xong, ba mẹ Trương Linh Dật cũng đi ngay.

Ngoài mặt nói là ông Trương còn bận nhiều công việc, nhưng thật ra là giành không gian riêng cho hai người.

Sau khi họ đã đi rồi, Vương Nghiễm Ninh mới thả lỏng người, kéo Trương Linh Dật xuống cùng ngồi trên ghế sa-lông.

“Lúc anh come out có nghĩ đến chuyện sẽ thế nào nếu ba mẹ anh cương quyết phản đối không?” Vương Nghiễm Ninh hỏi anh.

Trương Linh Dật cắn cắn đầu mũi cậu, cười nói: “Thì trường kỳ kháng chiến chứ sao, chuyện tình cảm không có cách nào miễn cưỡng được, anh biết rất rõ người mà anh muốn sống cùng cả đời.”

“May thay, bác trai và bác gái đều là những người tiến bộ.” Vương Nghiễm Ninh nói thật, gia đình chính là chướng ngại mà cậu lo lắng nhất, nhưng không ngờ Trương Linh Dật đã xử lý xong chướng ngại vật đó rồi.

Vương Nghiễm Ninh vừa thấy may mắn vừa thấy cảm động.

“Họ chỉ có mình anh là con trai.” Trương Linh Dật ôm Vương Nghiễm lên ghế sa-lông, “Anh đã come out vì em rồi, cả đời này em phải có trách nhiệm với anh, không được bội tình bạc nghĩa đó.”

Vương Nghiễm Ninh nhẹ nhàng nở một nụ cười, mặc cho Trương Linh Dật đang đè trên người muốn làm gì thì làm.

Đợi đến khi Trương Linh Dật sờ cũng sờ xong, gặm cũng gặm xong, Vương Nghiễm Ninh mới chợt nhớ ra một chuyện, vội đẩy anh ra: “Đúng rồi, em có cái này cho anh.”

Dứt lời cậu đứng dậy đi vào phòng, từ trong va-li lấy ra chiếc đồng hồ cho Trương Linh Dật.

Trương Linh Dật nhận lấy, nhìn thoáng qua một cái, vừa huýt sáo vừa nhìn đồng hồ trên tay Vương Nghiễm Ninh: “Đồng hồ đôi!”

Vương Nghiễm Ninh lấy đồng hồ ra khỏi hộp, nói: “Em đeo cho anh.”

Trương Linh Dật nhìn vào mắt Vương Nghiễm Ninh, mỉm cười: “Tôi, Trương Linh Dật, nguyện ý sống cả đời cùng ngài Vương Nghiễm Ninh, mặc cho giàu sang hay nghèo khổ, khỏe mạnh hay ốm đau, suốt đời suốt kiếp mãi không xa rời.”

“Trẻ con.” Vương Nghiễm Ninh cười giễu nhưng trong đáy mắt lại đong đầy hạnh phúc, cầm chiếc đồng hồ đặt lên cổ tay Trương Linh Dật rồi gài khóa lại.

Trương Linh Dật nhìn vật trên tay mình, nhìn Vương Nghiễm Ninh: “Ngài Vương Nghiễm Ninh, ngài có đồng ý sống cả đời cùng ngài Vương Nghiễm Ninh, mặc cho giàu sang hay nghèo khổ, khỏe mạnh hay ốm đau, suốt đời suốt kiếp mãi không xa rời không?”

Mặt Vương Nghiễm Ninh hơi hồng hồng, cậu nhếch miệng: “Tùy tâm trạng.”

“Vậy thì không được.” Trương Linh Dật giữ lấy chiếc đồng hồ: “Đeo đồng hồ vào rồi thì em là của anh, mặc kệ tâm trạng em thế nào, vui vẻ cũng được mà đau khổ cũng thế, nhất định không được rời xa anh.”

Dứt lời, anh nhìn thẳng vào mắt Vương Nghiễm Ninh, đáy mắt đong đầy tình cảm: “Nhưng anh cũng sẽ hứa với em, chỉ cần em nguyện ở bên anh, anh sẽ cố gắng khiến em thật vui vẻ, tuyệt đối không để em buồn lòng. Em… Em đồng ý chứ?”

“Nói chuyện ngọt xớt!” Giọng điệu Vương Nghiễm Ninh như đang phản đối nhưng vẫn chìa tay trái của mình ra: “Đeo cho em đi.”

Trương Linh Dật liền cười tươi, hai mắt híp lại thành hình vòng cung như trăng lưỡi liềm, cầm đồng hồ đeo vào tay cho Vương Nghiễm Ninh, nói: “Như vậy, bây giờ chú rể có thể hôn cô dâu rồi.”

Hai người ôm nhau thật chặt, trao cho nhau nụ hôn thật sâu.

Bên cạnh chiếc tủ TV, Vương Đại Phát đang đứng phơi nắng.

Ánh mặt trời hôm nay rất đẹp!

loading...

Sau khi ăn xong bữa tối, Vương Nghiễm Ninh nhân lúc Trương Linh Dật đi tắm thì gọi một cú điện thoại về nhà, bên kia đầu dây rất nhanh bắt máy.

“Alô, cha hả, là con.”

“Vài hôm nữa con sẽ bớt chút thời gian về nhà một chuyến… với người yêu.”

“Người ấy là bạn học hồi Đại học của con… là nam ạ.”

Bên kia đầu dây dường như đang la hét gì đấy, Vương Nghiễm Ninh vội đưa điện thoại ra xa, một lát sau mới áp lại vào tai: “Cha à, con đã chọn người này rồi sẽ không thay đổi đâu. Cha nói chuyện với mẹ trước với mẹ một tiếng, trước mắt hai người cứ bình tĩnh, đợi vài hôm con sẽ dẫn anh ấy về ra mắt gia đình.”

Cúp điện thoại, tay Vương Nghiễm Ninh vẫn còn run, mặc dù giọng cậu lúc nói chuyện điện thoại rất điềm nhiên nhưng trong lòng không bình tĩnh như thế.

Cậu ngẩng đầu, chỉ thấy Trương Linh Dật đứng ngoài cửa phòng tắm chẳng biết tự bao giờ, trên tay còn cầm quần áo, đứng cách đó không xa nhìn cậu.

“Ba mẹ em chắc tức điên lên mất!” Trương Linh Dật cười khổ, nhìn Vương Nghiễm Ninh.

“Không sao.” Vương Nghiễm Ninh khoát tay, vẫn mang vẻ mặt miễn cưỡng nhưng giọng điệu đã nhẹ nhàng hơn rất nhiều: “Cùng lắm thì trường kỳ kháng chiến thôi, dù sao… anh cũng đã chịu đựng hết rồi phải không?”

“Khi nào em về nhà, anh đi với em.”

“Tất nhiên là anh phải về cùng em rồi, tốt xấu gì con dâu cũng phải về ra mắt cha mẹ chồng chứ.” Vương Nghiễm Ninh cố ý nhấn mạnh hai chữ “con dâu”.

“Ừm, anh sẽ cố để lại ấn tượng tốt.” Trương Linh Dật làm mặt nghiêm túc, “Cố gắng sớm nhận được sự đồng ý của ba vợ và mẹ vợ.”

Vương Nghiễm Ninh trừng mắt: “Là cha chồng và mẹ chồng.”

Trương Linh Dật không nói gì, anh dùng ánh mắt “Em hiểu mà” để nhìn cậu, ánh mắt to gan tia đến bộ phận nào đó của Vương Nghiễm Ninh.

Vương Nghiễm Ninh bị nhìn đến xấu hổ, cậu hít một hơi thật sâu, cả giận nói: “Trương Linh Dật, anh mà nhìn nữa em sẽ chọt mông anh!”

Trương Tuấn Kiệt vội vàng dời mắt, giơ mớ quần áo trên tay, thật thà nói: “Anh đi giặt quần áo.”

Huhu, vợ yêu mị má mi làm hư mất rồi, càng ngày càng nữ vương rồi.

Sau này nhà họ Trương có bốn người, địa vị của anh tuột xuống cuối chót rồi!

Điều này quả là đau lòng!

Trương Linh Dật cảm thấy thốn đến tận bi, thời gian này thật sự khó mà qua nổi.

Mặc dù nói muốn cùng Vương Nghiễm Ninh về gặp gia đình, nhưng sau đó Vương Nghiễm Ninh hết lần này đến lần khác rơi vào vòng xoáy công việc, kế hoạch về thăm nhà tạm thời đành phải gác lại.

Sau khi Phúc Mậu Khải Tư kí xong hợp đồng với đại lý bán ra của DM Trung Quốc, ông Chu mong rằng khi phòng Marketing bên này và đại lý bán ra bên ấy hợp tác với nhau có thể cùng tổ chức một buổi triển lãm đặc biệt để giới thiệu về các sản phẩm nổi tiếng của công ty, đồng thời xây dựng thương hiệu.

Vì vậy Vương Nghiễm Ninh và nhân viên phòng Marketing bắt đầu tăng ca liên miên, tìm sáng kiến, viết đề xuất, dự toán, liên hệ tìm địa điểm, mở rộng tuyên truyền, bận đến tối mày tối mặt.

May thay Vu Cảnh và Ngụy Dịch Văn có khá nhiều kinh nghiệm ở mặt này. Hơn nữa Vu Cảnh lại có quen biết với nhiều người ở thành phố G nên dễ dàng thuê được một chỗ ở trung tâm hội nghị PZ nổi tiếng với một cái giá rất hời.

Sau đó còn phải bố trí gian hàng, kệ trưng bày, sản phẩm trưng bày, sắp xếp nhân viên, vân vân và vân vân.

Ngụy Dịch Văn thì phụ trách công tác tuyên truyền, đồng thời giới thiệu với người mua đến tham gia triển lãm.

Đợi đến khi mọi chuyện đều đâu vào đấy, Vương Nghiễm Ninh mới giật mình nhớ ra mình đã lạnh nhạt với Trương Linh Dật suốt một tháng.

Vì vậy đến lúc tan tầm, cậu thuận đường mua một cái bánh kem trái cây màu đỏ hình trái tim mang về.

Trương Linh Dật nhìn thấy Vương Nghiễm Ninh không còn tăng ca nữa, lòng cũng thấy vui lây, lúc ăn cơm tối còn khui hẳn một chai rượu mơ.

Tối đó, lúc cả hai đang xem TV, Vương Nghiễm Ninh lấy cái bánh ngọt nho nhỏ kia ra, nói: “Lâu rồi không ăn một bữa đàng hoàng với anh, giờ thì cùng ăn bánh thôi.”

Trương Linh Dật nhìn chiếc bánh ngọt phủ đầy kem kia, nở một nụ cười bí hiểm, anh lấy tay quệt chút kem ịn vào cần cổ cậu: “Anh không muốn ăn bánh ngọt, anh muốn ăn thụ thụ.” Nói xong liền dùng lưỡi liếm hết kem trên cổ Vương Nghiễm Ninh.

Vương Nghiễm Ninh im lặng dùng tay đẩy anh ra: “Anh cho em ăn bánh ngọt xem nào.”

Trương Linh Dật miễn cưỡng nhận cái bánh, xong lại cầm muỗng xúc một miếng bánh đưa đến bên miệng Vương Nghiễm Ninh: “A~”

Vương Nghiễm Ninh há miệng ngậm lấy cái muỗng, Trương Linh Dật rút muỗng ra, để lại một vệt kem màu trắng trên môi Vương Nghiễm Ninh.

Trương Linh Dật cảm thấy khóe mắt mình nóng hổi, vội dùng lưỡi liếm đi vệt kem trên môi cậu: “Coi nè, phải vậy ăn mới ngon chứ.”

Vương Nghiễm Ninh nghiêng đầu nhìn anh bất đắc dĩ: “Một lần thôi, không được làm bậy.”

Đây là dụ dỗ ah dụ dỗ đó!

Trương Linh Dật hoan hô một tiếng, vội để bánh ngọt lên chiếc bàn trà gần ghế sô-pha, cởi nút áo ngủ của Vương Nghiễm Ninh, để lộ khuôn ngực và bụng dưới rắn chắc.

Nhìn quả nho đã lâu không thấy, Trương Linh Dật hào hứng cúi xuống cắn một phát, sau đó bôi một ít kem lên.

Đợi đến khi Trương Linh Dật ăn hết kem thì ngực Vương Nghiễm Ninh cũng đỏ bầm một mảng, điểm nhỏ trước ngực còn hơi sưng lên, mà Trương Linh Dật đâu còn kiềm chế được nữa, lập tức ôm Vương Nghiễm Ninh trở về phòng.

Vì vậy một cuộc đổ bộ quy mô của cua đồng bò qua phòng Trương Linh Dật, sau khi bọn cua đồng đi hết, Vương Nghiễm Ninh kiệt sức nằm trong lòng Trương Linh Dật, nhưng lòng vẫn nhớ đến chuyện đứng đắn, mơ mơ màng màng nói: “Cuối tuần công ty của em sẽ có buổi triển lãm ở trung tâm PZ, anh có đi xem không?”

Trương Linh Dật ôm cậu, nói: “Muốn chứ, người đàn ông của anh đi chỗ nào thì anh theo chỗ đó.

Chẳng biết Vương Nghiễm Ninh có nghe được không mà lại cọ nhẹ vào lồng ngực của anh.

Mục lục
loading...