Menu

HIỆP ĐỊNH 30 NGÀY LÀM GAY-Chương 39


Hiệp Định 30 Ngày Làm Gay


Tác giả: Lâm Tri Lạc


Chương 39

Ngày hôm sau, Trương Linh Dật đi công tác, còn Vương Nghiễm Ninh lại có cuộc họp với các đại lý địa phương.

Phúc Mậu Khải Tư chỉ mới tấn công vào nội địa, đội ngũ các đại lý cũng không rành rẽ, Vương Nghiễm Ninh trở thành một phần quan trọng trong công việc cải thiện con đường bán ra của các đại lý.

Nhưng những đại lý có uy tín lâu năm đều có đối tác cố định, hơn nữa đều là các công ty quốc tế lớn ví dụ như Huy Đế Quốc Tế, nếu muốn họ tham gia thì chi phí quá cao, đối với chi nhánh Phúc Mậu Khải Tư ở thành phố G cũng không phải điều có lợi nhất.

Nếu như đào tạo lại đội ngũ đại lý mới thì cần một thời gian dài, mặt khác lại có thể dễ dàng bị các đại lý truyền thống ở địa phương chèn ép, điều này quá nguy hiểm.

Vương Nghiễm Ninh và nhân viên phòng marketing thảo luận nhiều ngày, cuối cùng quyết định chọn một trong hai đại lý địa phương lớn nhất làm đối tác cố định, có thể thêm một ít điều kiện ưu đãi cho cấp một, đồng thời bắt đầu tiếp xúc với vài đại lý nhỏ mới cấp hai, bồi dưỡng cả hai bên, đến khi cấp hai đủ mạnh, có thể trao đổi điều kiện với cấp một.

Mà hai đại lý lớn nhất kia, một bên hợp tác lâu năm với Huy Đế Quốc Tế, một bên lại hợp tác với một công ty của Hồng Kông và công ty DM của Trung Quốc.

Để thảo luận được những điều kiện tốt nhất, mấy ngày nay Vương Nghiễm Ninh vật lộn giữa hai đại lý lớn, ban ngày không họp thì cũng là đi xã giao, buổi tối còn phải viết bản kế hoạch, mệt mỏi kêu khổ không ngừng.

May thay trời xanh không phụ lòng người khổ tâm, cuối cùng cũng thương lượng xong xuôi, nhưng vì hai đại lý ấy đang hợp tác cố định với công ty lớn khác, đẩy giá tiền lên rất cao.

Vương Nghiễm Ninh bất lực đành phải mở một hội nghị thảo luận cùng với ông Chu.

Đến khi hội nghị kết thúc, đã hơn chín giờ đêm.

Vương Nghiễm Ninh đến quán ăn ở gần công ty ăn tạm vài món, cậu ăn xong chuẩn bị về nhà thì nhận được một cuộc gọi lạ.

“Xin hỏi ngài là Vương Nghiễm Ninh phải không? Chúng tôi là nhân viên của bệnh viện nhân dân thành phố G, ngài Trương Linh Dật bị tai nạn giao thông, xin hỏi ngài là có phải người nhà không ạ…”

“Là tôi.” Trong lòng Vương Nghiễm Ninh đột nhiên hoảng sợ, nói: “Bây giờ tôi đến đó ngay.”

Dứt lời cậu đã vẫy tay gọi một chiếc xe taxi, ngồi vào xe nói với tài xế: “Đến bệnh viện nhân dân, nhanh lên giùm tôi!”

Đến khi Vương Nghiễm Ninh vội vội vàng vàng chạy vào bệnh viện, hỏi rồi chạy đến phòng bệnh của Trương Linh Dật, chỉ thấy Trương Linh Dật đang ngồi gọt táo nhàn nhã.

Vương Nghiễm Ninh: “…”

Trương Linh Dật vừa nhìn thấy Vương Nghiễm Ninh, lập tức giật mình, lại có chút mừng vui, hỏi: “Sao cậu lại tới đây?”

Vương Nghiễm Ninh sầm mặt: “Người của bệnh viện gọi cho tôi nói cậu bị tai nạn giao thông.”

Lúc Vương Nghiễm Ninh nghe thấy tin Trương Linh Dật bị tai nạn giao thông thì cả người đều bị sợ hãi lấn áp, vốn chẳng nghĩ xem gì sao Trương Linh Dật bị tai nạn mà bệnh viện không gọi cho người nhà của anh mà lại gọi cho cậu.

Ngược lại khi Trương Linh Dật nghe cậu nói thì mới nhớ ra, phím tắt anh cài trong điện thoại di động là số của Vương Nghiễm Ninh, đoán chừng người của bệnh viện gọi bằng phím tắt.

Đương nhiên chuyện này anh không chủ động nhắc đến với Vương Nghiễm Ninh.

Trương Linh Dật làm tư thế của chàng thủ thủy Popeye[1], nói: “Tôi không sao đâu, cậu cứ yên tâm.”

Khi nhìn thấy anh ngồi nhàn nhã gọt táo thì Vương Nghiễm Ninh cũng thấy an tâm phần nào, cậu bước đến gần Trương Linh Dật, ngồi xuống, mặt mày vẫn còn hơi lúng túng: “Sao lại bị tai nạn vậy?”

Trương Linh Dật nhìn lên trời, yếu ớt nói: “Mệt… lái xe…”

Vương Nghiễm Ninh lập tức nổi điên: “Tại sao thấy mệt rồi còn lái xe?”

Trương Linh Dật rụt cổ: “Tôi không thấy mệt mà, lúc trở về rõ ràng còn thấy mình sinh lực dồi dào.”

Thật ra để có thể về nhà trong tối nay, Trương Linh Dật đã dồn hai ngày công việc lại giải quyết trong một ngày, sau một ngày bận rộn như con quay quay bằng tốc độ cao, lại cố gắng lái xe về thành phố G.

Vốn nghĩ đến chuyện có một đêm đẹp ở cùng Vương Nghiễm Ninh là một chuyện rất thú vị, nhưng thể lực bị tiêu hao quá nhiều, vừa lúc gặp một chiếc xe, không cẩn thận tông vào đuôi xe.

Vương Nghiễm Ninh rất bất mãn với thái độ của Trương Linh Dật, nhưng chuyện đã xảy ra rồi, có gào thét cũng vô dụng, rốt cuộc cũng không giấu được quan tâm: “Vậy giờ sao rồi? Bác sĩ nói sao?”

Trương Linh Dật cười hì hì: “Cũng không nặng lắm, cánh tay bị đập trúng một cái nên hơi sưng, không được cử động hai ngày.”

Vương Nghiễm Ninh hận không thể nắm tay anh mà vén tay áo lên xem xét, nhưng cố kìm lại không làm, chỉ cầm lấy quả táo trên tay anh mà gọt.

Trương Linh Dật cười đến hai mắt híp lại, vô tình mà thốt: “Thụ thụ là tốt nhất!”

Quá lâu không nghe xưng hô thế này, tay Vương Nghiễm Ninh chợt dừng lại, trong lòng dâng lên muôn vàn cảm xúc, lúc ngẩng đầu lên cũng đã bình tĩnh lại, cầm cây dao gọt trái cây sáng loáng trước mặt Trương Linh Dật nói: “Tôi là công!”

Trương Linh Dật: “…”

Kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt, đây chính là lúc phải giữ im lặng!

Vết thương của Trương Linh Dật không nặng nên hôm sau đã xuất viện, nhưng Huy Đế Quốc Tế vẫn cho anh nghỉ hai ngày.

Nhưng Vương Nghiễm Ninh vẫn đi làm như thường lệ, vì vậy Trương Linh Dật một người một mình một nhà đến mọc rêu luôn, cuối cùng chán quá sinh bực bội, anh cầm điện thoại gửi tin nhắn cho Vương Nghiễm Ninh.

[Thụ thụ à, cậu đang làm gì vậy?]

Không sai, sau khi trở về từ bệnh viện, Trương Linh Dật lại bắt đầu gọi cậu bằng “thụ thụ”.

Nửa tiếng sau, Vương Nghiễm Ninh nhắn lại.

[Đang họp.]

Trương Linh Dật nhanh chóng nhắn lại: [Họp đến lúc nào?]

Hai tiếng sau.

[Vừa họp xong.]

Trương Linh Dật tiếp tục nhắn: [Công ty các cậu họp hành lâu quá!]

Ba tiếng sau.

[Nếu cậu tiếp tục quấy rầy tôi, tôi sẽ ghi tên cậu vào Death Note[2].]

Trương Linh Dật lệ rơi đầy mặt, yên lặng mà dẹp điện thoại, tiếp tục ngồi xổm trong phòng mọc rêu.

Bảy giờ tối, lúc Vương Nghiễm Ninh cầm một túi rau quả và thịt tươi về đến nhà, Trương Linh Dật đã chán đến mức lăn ra ngủ.

Vương Nghiễm Ninh hé cửa phòng Trương Linh Dật, thấy anh đang ngủ, liền đi cất áo khoác, xắn tay áo bước vào phòng bếp, chuẩn bị thi triển thân thủ.

Trương Linh Dật ngủ không sâu, mơ mơ màng màng gặp ác mộng, anh mơ thấy căn nhà của mình nổ tung.

Cảnh tai nạn khủng khiếp y như phim hành động Hollywood, vô cùng đẫm máu!

loading...

Vì vậy Trương Linh Dật giật mình tỉnh lại.

Thật đáng sợ!

Trương Linh Dật vội vã lau mồ hôi, nhìn đồng hồ, đã tám giờ hơn, chắc là thụ thụ đã về rồi!

Trương Linh Dật vừa nghĩ vừa mở cửa phòng, sau đó đã nghe một chuỗi âm thanh nồi, chén, muôi, chậu va vào nhau loảng xoảng.

Trương Linh Dật nheo mắt, chạy vào phòng bếp, chỉ thấy Vương Nghiễm Ninh vụng về một tay cầm nắp nồi, một tay cầm xẻng, cái nắp nồi trông như một tấm khiên che chắn trước người, trong chiếc nồi phía trước còn có một đống bùi nhùi màu vàng trắng —— nhìn kỹ lại thì ra là đậu hủ, đang bốc khói ngùn ngụt.

“Khụ~” Trương Linh Dật không tiện xông lên ngăn cậu, đành phải dùng giọng nói ngăn cản, “Thụ thụ, cậu… đang làm gì vậy?”

Vương Nghiễm Ninh đang bận sứt đầu mẻ trán, đột nhiên nghe thấy giọng Trương Linh Dật, cả người cứng đờ, hai tai đỏ lên, tức giận quay đầu lại nói: “Nấu cơm cứ còn gì! Không thấy à?”

Trương Linh Dật im lặng.

Tài nấu nướng của thụ thụ đúng là chẳng khá lên theo thời gian!

Trương Linh Dật bất lực mà khoát tay: “Bây giờ cậu đang nấu món gì?”

Vương Nghiễm Ninh bĩu môi: “Đậu hủ gạch cua, không nhìn thấy sao?”

“Ở đâu, nhìn thấy đâu.” Trương Linh Dật đứng một bên phụ họa: “Trước giờ tôi chưa từng thấy đậu hủ gạch cua nào như đậu hủ gạch cua này.”

Vương Nghiễm Ninh: “…”

Trương Linh Dật thấy mình cũng hơi quá lời, đành cười ha ha hai tiếng: “Này thụ thụ, để tôi nấu cho!”

Vương Nghiễm Ninh nhìn cánh tay của anh: “Không phải không được cử động tay sao?”

Trương Linh Dật chuyển động cánh tay: “Làm một bữa cơm chắc không sao đâu!”

Anh mặc một chiếc áo cộc tay, có thể nhìn thấy một vết bầm lớn trên cánh tay trái.

Vương Nghiễm Ninh thấy mắt mình nóng lên, nói: “Để tôi làm, cậu đứng một bên hướng dẫn đi!”

Trương Linh Dật suy nghĩ một chút, nói: “Cũng được.”

Vương Nghiễm Ninh tiếp tục f*ck dao, thật ra cậu cũng hơi tức giận, món đậu hủ gạch cua này là hồi trước Trương Linh Dật làm cho cậu ăn, lúc ở Đài Loan cũng thử làm nhiều lần nhưng sự thật chứng minh, cậu không có tài nấu nướng, mặc cho thử đi thử lại mấy lần, thành quả vẫn mãi là một đống bùi nhùi màu đen.

Vì vậy Trương Linh Dật bắt đầu đứng một bên chỉ huy: “Nghiền lòng đỏ trứng muối ra, ừa, nghiền nhỏ, đổ thêm nước vào xào, xào đến khi nào thành tương mới thôi.”

“Từ từ cho đậu hủ vào, nhẹ nhàng thôi…”

“Nhanh cầm xẻng đảo đi, không thì khét đáy mất, nhanh lên…”

Vương Nghiễm Ninh cũng rất căng thẳng, nghe Trương Linh Dật nói thì tay chân lại thêm luống cuống, chỉ thiếu nước xốc cả cái chảo lên.

“Tôi đang đảo nè, cậu đừng nói nữa!” Vương Nghiễm Ninh nổi cáu.

Trương Linh Dật nhìn mớ đậu hủ sắp chuyển thành màu đen, bất đắc dĩ mà lắc đầu, bước lên phía trước, dựa vào lưng Vương Nghiễm Ninh, tay phải đưa qua hông nắm lấy tay Vương Nghiễm Ninh, đảo vài cái gọn gàng trong chảo nói: “Nè, đảo như vầy mới đúng.”

Lúc Trương Linh Dật đến gần thì cả người Vương Nghiễm Ninh đều cứng đờ, không thể khống chế hành động của mình nữa, cho đến khi Trương Linh Dật ghé vào lỗ tai cậu nói chuyện, hơi thở ấm áp thổi vào tai khiến cậu rùng mình.

Trương Linh Dật cũng bồn chồn không kém, rõ ràng chỉ muốn đến cứu vớt cuộc đời món ăn kia, đến lúc cầm tay cậu ta mới phát hiện mình chẳng muốn buông ra, người đang mong nhớ ngày đêm đang ở trong vòng tay, chỉ cần tiến xa hơn trước một bước, cậu ấy sẽ thuộc về mình, thế nhưng khoảng cách này, lại chẳng dễ dàng vượt qua.

Trong lòng Trương Linh Dật thầm thở dài một tiếng, cầm tay Vương Nghiễm Ninh đảo thêm một lần nữa, đến khi tương trứng muối thấm đều đậu hủ mới tắt bếp.

“Xong rồi.” Nhiều hơn thì không thể, Trương Linh Dật đành buông bàn tay Vương Nghiễm Ninh, cười nói: “Đợi tôi hết đau tay thì để tôi làm cơm cho!”

Dừng một chút lại nói: “Dù sao chỉ cần cậu muốn, tôi sẵn sàng nấu cơm vì cậu.”

Trong giây phút đó, Vương Nghiễm Ninh gần như nghi ngờ, Trương Linh Dật có phải cũng thích cậu như cậu thích anh không?

Nhưng khi cậu muốn tiến thêm một bước, hình ảnh năm xưa La Tử Tuệ nắm tay anh sẽ hiện lên trong đầu, ngăn cản không cho cậu nghĩ tiếp.

Đừng hành động thiếu suy nghĩ!

Vương Nghiễm Ninh tự nói với mình.

Nhờ sự giúp đỡ của Trương Linh Dật, cuối cùng Vương Nghiễm Ninh cũng leng keng loảng xoảng mà làm xong hai đĩa đồ ăn, để Trương Linh Dật đi xới cơm xong, cả hai cùng ngồi vào bàn ăn.

Khẩu vị của Trương Linh Dật rất tốt, trông chẳng một bệnh nhân chút nào, ăn nhiều đến mức miệng dính đầy dầu mỡ, vừa ăn vừa cười tủm tỉm: “Tài nấu nướng của thụ thụ tiến bộ nhiều thật, có lộc ăn rồi!”

Cậu thử nịnh bợ thêm một câu nữa xem!

Vương Nghiễm Ninh khinh bỉ nhìn anh, có cảm giác người kia biến thành một con gì đó có lông xù.

Vương Nghiễm Ninh xới mấy miếng cơm, đột nhiên nhớ ra chuyện gì đó, nói: “Đúng rồi, Trương Linh Dật, hôm nay David có gọi điện thoại cho tôi.”

“David gọi điện cho cậu làm gì?” Trương Linh Dật khó hiểu, hỏi: “Chẳng lẽ gã còn muốn khai thác cậu?”

Chuyện này cũng không phải là không thể, mặc dù Vương Nghiễm Ninh đã từ chối vào Huy Đế Quốc Tế, nhưng cũng không thể thừa nhận cậu rất có tài, David vốn là người hay bắt bẻ, nhưng cũng là người rất trân trọng tài năng, hiếm có người nào khiến gã thấy thuận mắt nên cố gắng mời Vương Nghiễm Ninh về làm cũng là chuyện bình thường.

“Không phải, gã mời tôi tham dự bữa tiệc kỷ niệm của công ty cậu.” Còn một câu Vương Nghiễm Ninh chưa nói, David nói trong điện thoại rằng đó là cơ hội mà gã tạo cho cậu và người trong mộng.

Bữa tiệc kỷ niệm của công ty thường mời một số đồng nghiệp xuất sắc tham gia, cho dù là đối thủ cạnh tranh cũng không loại trừ, dù sao ngành công nghiệp cũng rất nhỏ, gầy dựng được một mối quan hệ tốt, không chừng một ngày nào đó có thể hợp tác cùng nhau.

Trương Linh Dật còn nhớ lúc mình chưa vào làm ở Huy Đế Quốc Tế, hình như có một năm công ty đã mời ông Chu ông chủ của Phúc Mậu Khải Tư dự tiệc kỷ niệm. Bây giờ Vương Nghiễm Ninh là người đại diện của Phúc Mậu Khải Tư ở khu Hoa Nam, David mời cậu đi cũng là chuyện rất bình thường, liền không nói thêm gì, hỏi: “Vậy cậu có muốn đi không?”

Vương Nghiễm Ninh nuốt một miếng đậu hủ gạch cua, đáp: “Đi chứ!”

.

.

.

___

[1] Thủy thủ Popeye: là một nhân vật hoạt hình hư cấu được tạo ra bởi E.C. Segar.

[2] Death Note (Quyển sổ thiên mệnh): là tên một bộ truyện tranh Nhật Bản do Ohba Tsugumi viết và Obata Takeshi minh họa. Death Note là tên quyển sổ của thần chết Ryuk, bất kỳ ai bị ghi tên trong quyển sổ hay bất kỳ một mẩu giấy của Death Note đều sẽ chết trong vòng 40 giây kể từ khi tên họ được ghi vào cuốn sổ.

Mục lục
loading...