Menu

HIỆP ĐỊNH 30 NGÀY LÀM GAY-Chương 38


Hiệp Định 30 Ngày Làm Gay


Tác giả: Lâm Tri Lạc


Chương 38

Vương Nghiễm Ninh và Trương Linh Dật cùng rời khỏi văn phòng của Phúc Mậu Khải Tư, Trương Linh Dật một tay cho vào túi quần, giả vờ lơ đãng mà hỏi thăm: “Nghe David nói cậu từ chối công việc của công ty chúng tôi hửm?”

Vương Nghiễm Ninh: “Ừm.”

Mắt Trương Linh Dật lén nhìn cậu ta một cái: “Sao vậy?”

Vương Nghiễm Ninh nhún vai, nói: “Tôi vừa đến thành phố G, thị trường của Phúc Mậu Khải Tư vừa mở ra, lúc này bỏ đi không được.”

Vậy cậu còn đi phỏng vấn làm cái khỉ gì! Cậu đang muốn đùa giỡn với công ty của tôi sao?

Trong lòng Trương Linh Dật gào thét chửi bậy, rất muốn thẳng thừng đè cậu ta lại hỏi chuyện cậu yêu người của công ty là sao? Có thật là cậu thấy thú vị với Hạ Ánh Sơ không?

Nhưng trông Vương Nghiễm Ninh dường như chẳng để tâm đến vấn đề này lắm, Trương Linh Dật đành phải hậm hực mà thôi.

Hai người một trái một phải lên xe, cùng nhau đi đến khách sạn Đường Hoa mà Vương Nghiễm Ninh đang ở.

Nói là dọn nhà, nhưng thật ra đồ đạc của Vương Nghiễm Ninh chỉ có hai cái va li, chỉ đựng quần áo cùng vật dụng cần thiết hằng ngày, những đồ đạc khác đã được cậu gửi về nhà ở thành phố S.

Vương Nghiễm Ninh và Trương Linh Dật mỗi người xách một cái va li đi ra, Vương Nghiễm Ninh ra sảnh trước trả phòng, Trương Linh Dật đứng ở cửa ra vào chờ cậu.

Đợi Vương Nghiễm Ninh trả phòng xong bước ra, đã thấy Trương Linh Dật đứng ở cửa ra vào, một tay cầm va li, một tay cầm một điếu thuốc.

Lông mày Vương Nghiễm Ninh khẽ nhíu một cái: “Học hút thuốc từ lúc nào thế?”

Cậu và Trương Linh Dật ở cùng nhau không lâu, nhưng lúc trước cả hai đều hiểu rõ hành động của nhau, cậu biết nếp sống của Trương Linh Dật rất tốt, sẽ không hút thuốc.

“Cậu không thích?” Trương Linh Dật cười cười, tiện tay dụi rồi bỏ điếu thuốc vào thùng rác cạnh cửa, “Vậy thì cai!”

Trong lòng Vương Nghiễm Ninh xuất hiện một loại cảm giác quái dị, nói: “Không cần đâu, tôi không thích xen vào sở thích của người khác.” Mặc dù cậu cảm thấy hút thuốc lá là chuyện chẳng tốt lành gì.

Trương Linh Dật nhún vai: “Không sao, tôi cũng không hút nhiều.”

Lần đầu tiên hút thuốc lá, là lần La Tử Tuệ nói chia tay với anh.

Hai người hẹn hò một tháng, thời gian gặp nhau chưa đến ba lần, bởi vì anh dùng hết thời gian mình có để tìm Vương Nghiễm Ninh.

La Tử Tuệ đề nghị trong điện thoại, nói xong thì anh ngồi trong ký túc xá thừ người cả buổi, bạn cùng phòng hỏi anh sao thế, anh nói La Tử Tuệ muốn chia tay.

Nhưng điều làm anh khổ sở nhất, lại không phải vì lời chia tay của La Tử Tuệ, mà là khi La Tử Tuệ nói chia tay, anh lại cảm thấy lòng mình nhẹ nhõm.

Đến lúc đó anh mới hiểu được, tình cảm thật sự của mình đang dành cho ai.

Bạn cùng phòng anh đương nhiên không biết sự thật, tưởng anh thất tình thật, tiện tay cho một điếu thuốc.

Nếp sống của anh rất đàng hoàng, trong bốn năm, thời gian hút thuốc cũng không nhiều, đa phần là vì không thể khống chế nỗi nhớ nhung của mình.

Bây giờ là lúc cai thuốc rồi.

Trương Linh Dật dọn dẹp cảm xúc xong, lấy hai cái va li để sau cốp xe, làm một động tác siêu nhân: “Đi, đi về nhà thôi.”

Vương Nghiễm Ninh = =|||

Vì sao sau nhiều năm không gặp, tên này vẫn ngớ ngẩn như chưa bao giờ thay đổi thế này?

Mặc dù bị sốc không ít, nhưng không hiểu sao, trong lòng lại cảm thấy ấm áp.

Trở về nhà Trương Linh Dật, Vương Nghiễm Ninh nhìn ngắm nơi vừa xa lạ lại vừa quen thuộc này, lập tức có chút xúc động.

Tổng thể nội thất cũng gần giống bốn năm trước, nhưng bây giờ Trương Linh Dật ở nhà nên đồ đạc cũng nhiều hơn, không có cảm giác quạnh quẽ như trước.

Trương Linh Dật dẫn Vương Nghiễm Ninh mang theo hành lí của cậu ta vào phòng, nói: “Cậu thu xếp đồ đạc đi, tôi làm cơm.” Dứt lời liền rời khỏi phòng.

Vương Nghiễm Ninh ngồi bên mép giường, đánh giá căn phòng.

Diện tích căn phòng cũng không lớn, vừa đủ để đặt một cái giường lớn, một cái bàn và một tủ treo quần áo.

Trên mặt bàn còn để lại một ít văn phòng phẩm, chăn trên giường rõ ràng là mới thay, cả căn phòng thoạt nhìn đơn giản và sạch sẽ.

Bức tường gần cái bàn còn có một ô cửa sổ trần có bệ rất to, Trương Linh Dật đặt một cái đệm trên bệ cửa sổ, ngồi trên đó ngắm phong cảnh rất thoải mái.

Bỗng chốc Vương Nghiễm Ninh cảm thấy thích căn phòng này.

Vương Nghiễm Ninh đứng lên duỗi tay duỗi chân, mở va li ra, bắt đầu lấy từng món ra sắp xếp.

Đợi đến khi cả căn phòng đều là dấu vết của cậu, Trương Linh Dật cũng đã làm xong cơm tối.

“Ăn cơm nào.” Trương Linh Dật đứng bên cửa, gõ cửa phòng để Vương Nghiễm Ninh chú ý, nhân tiện nhìn lướt qua căn phòng đủ đầy hơn một chút, trong lòng cũng có nơi nào đó vừa được lấp đầy.

Người mình thích đang ở bên, có thể nhìn thấy bất cứ lúc nào, có thể cùng nhau ăn cơm.

Cho dù không biết tương lai sẽ ra sao.

Nhưng giống như hiện tại cũng đã quá tốt rồi.

Nhiều năm không gặp, tài nấu nướng của Trương Linh Dật lại khá hơn một tý. Dù chỉ có hai người, nhưng để ăn mừng chuyện Vương Nghiễm Ninh được thăng chức, Trương Linh Dật đặc biệt nấu thêm hai món, còn khui một chai rượu mơ.

Đã lâu không ăn cơm nhà, bất giác Vương Nghiễm Ninh cung ăn nhiều hơn một chén.

Trương Linh Dật nhìn thấy cậu mặt mày hớn hở, trong lòng cũng thầm đắc ý.

Muốn giành được trái tim của tiểu thụ, phải giành được dạ dày của cậu ấy trước.

Trương Ngây Thơ uống một ngụm rượu mơ, vờ vô tình hỏi: “Tài nấu nướng của tôi cũng đâu tệ lắm phải không?”

Vương Nghiễm Ninh liếc nhìn anh, nói: “Ừm, không tệ, sau này chủ quyền phòng bếp giao cho cậu!” Tiếp tục xới cơm.

Trương Ngây Thơ điềm nhiên như không có chuyện gì, “E hèm, anh ở Đài Loan nhiều năm, có lẽ cũng không gặp người nào nấu ăn ngon như tôi chứ gì?”

Vấn đề này hơi kỳ lạ, Vương Nghiễm Ninh giật mình nói: “Cũng có…”

Trương Ngây Thơ: “!!!”

Trương Linh Dật: “Bạn nữ à? Phải bạn nữ không?”

Khóe môi Vương Nghiễm Ninh giật giật: “Chuyện này liên quan gì đến cậu!”

Trương Linh Dật bị đánh bại chỉ trong một cú.

Đúng rồi, cậu ấy sống ở Đài Loan thế nào, bên cạnh có người thích hợp hay không.

Mình lấy tư cách gì để hỏi chứ.

loading...

Cả bàn cơm bỗng nhiên im lặng.

Vương Nghiễm Ninh không kìm được mà nghĩ đến Trương Linh Dật.

Lúc cậu bỏ đi là vì cuối cùng cũng thấy Trương Linh Dật thích con gái, hai người không thể đến với nhau.

Thế nhưng tại sao lúc trở về, lại phát hiện Trương Linh Dật đã chia tay với La Tử Tuệ, lúc gặp mặt sau này, thái độ của Trương Linh Dật cũng rất kỳ quái.

Kỳ quái đến mức đôi khi Vương Nghiễm Ninh hoài nghi, Trương Linh Dật cũng có cảm giác với mình phải không?

Nếu không vì vết thương lòng năm đó quá sâu, cảm giác nhức nhối đó quá mạnh mẽ, không chừng Vương Nghiễm Ninh sẽ chạy đến hỏi Trương Linh Dật thật.

Ăn cơm xong, Trương Linh Dật chủ động nhận trách nhiệm đi rửa chén.

Vương Nghiễm Ninh thì bước thong thả ra ban công ngắm cảnh đêm.

Từ trên cao nhìn xuống, thật ra cũng chẳng thấy thành phố này thay đổi gì so với bốn năm trước.

Trong bóng đêm, những tòa nhà cao thấp khác nhau trông như những ngọn núi chập chùng, đèn đuốc lập lòe, rực rỡ như những đóa hoa.

Nhưng khi cất bước trong đó, mới cảm thấy có nhiều thứ không còn như xưa.

Vương Nghiễm Ninh hít vào không khí ban đêm một hơi thật sâu, sau đó quay lại phòng khách xem TV.

Kết quả khi vừa ngồi xuống lại khiến cậu sửng sốt, bên cạnh chiếc TV có để một chậu cây nhỏ, là một cây phát tài hơi to to.

Đương nhiên Vương Nghiễm Ninh còn nhớ lúc trước cả hai từng trồng chung một cái cây tên là Vương Đại Phát.

Lúc cậu ra đi, có thể nói là chặt đứt hết các phương thức liên lạc, ngay cả Vương Đại Phát cũng bỏ lại ký túc xá.

Vương Nghiễm Ninh không chắc cái cây này có phải là Vương Đại Phát hay không.

Bởi vì cái chậu này rất to, mà cái cây cũng không còn là cái cây nhỏ.

Nhưng qua bốn năm, Vương Đại Phát cũng phải lớn lên chứ.

Nếu như nó cứ lớn lên, vậy thì cái chậu nhỏ kia không đủ chứa rồi, đổi một cái chậu khác cũng không phải là chuyện lạ.

Nhưng nếu là Vương Đại Phát thật, tại sao Trương Linh Dật vẫn trồng nó?

Vương Nghiễm Ninh nghĩ mãi chẳng ra, vừa lúc Trương Linh Dật rửa chén xong bước ra, Vương Nghiễm Ninh liền chỉ vào cái cây, hỏi: “Trương Linh Dật, đây là Vương Đại Phát sao?”

“Không phải.” Trương Linh Dật nhìn cái cây phát tài, đáp tỉnh bơ, “Là Trương Đại Phát!”

“Con khỉ khô!” Vương Nghiễm Ninh bước đến ôm chậu cây: “Nó là con của tôi!”

Trong lòng có một cảm giác không thể diễn tả, vừa có chút vui vẻ, lại xen chút xúc động.

Những tưởng sẽ chẳng ai thèm nhận trồng chậu cây này, hoặc là bị Tôn Tư Dương đem đi làm vật thí nghiệm ngăn cản tia bức xạ, cuối cùng chết vì hấp thu tia bức xạ quá nhiều.

Không ngờ lại nằm trong tay Trương Linh Dật, còn trở nên cao lớn, trắng trắng tròn tròn như thế này.

Trương Linh Dật hừ lạnh: “Có phải con của cậu đâu, cậu đã vứt bỏ nó rồi.”

Vương Nghiễm Ninh ngạo kiều hất đầu: “Cốt nhục tình thâm, mặc kệ nó và tôi xa cách bao lâu, nó vẫn là con của tôi!”

Trương Linh Dật khinh bỉ: “Vậy cậu hỏi nó thử xem có nhận cậu là má hay không!”

Vương Nghiễm Ninh lập tức nổi khùng, dùng mắt chặt Trương Linh Dật thành nhiều mảnh: “Cậu mới là má ấy, tôi là cha!”

Trương Linh Dật ngẩng đầu lên nhìn trời: “Năm đó… cậu tung đồng xu… trúng mặt hoa cúc…”

Vương Nghiễm Ninh: “…”

Vương Nghiễm Ninh hừ một tiếng: “Nó tên là Vương Đại Phát!”

Trương Linh Dật khó chịu nói: “Cậu đã bỏ rơi nó rồi, mấy năm nay là tôi vất vả nuôi nấng nó, bây giờ nó trưởng thành là nhờ công của tôi, nên phải mang họ của tôi!”

Vương Nghiễm Ninh bĩu môi, tiếp tục chơi xấu như lúc trước: “Mặc kệ, bây giờ ông đây trở về rồi, nó phải mang họ của ông đây!”

Nói xong cậu nhìn cây phát tài, hỏi: “Đại Phát con muốn mang họ Trương hay họ Vương?”

Sau đó tự bóp cuống họng: “Trương Đại Phát khó nghe muốn chết, con muốn mang họ Vương!”

Dứt lời lại tự mình đắc ý mà nhìn Trương Linh Dật: “Có nghe không hả, Đại Phát nó nói muốn mang họ Vương!”

Trương Linh Dật: “…”

Trương Linh Dật ôm mặt: “Cậu đi tắm rửa đi, tôi cần yên tĩnh một chút!”

Vương Nghiễm Ninh để Vương Đại Phát xuống rồi vui vẻ đi tắm, Trương Linh Dật im lặng mà ngồi dính trên ghế sa lông.

Vương Nghiễm Ninh có lẽ đã xem quá nhiều phim thần tượng Đài Loan rồi!

Tại sao chỉ số thông minh của cậu ta…

Trương Linh Dật âm thầm suy đoán!

Điện thoại trên bàn reo, Trương Linh Dật cầm lên xem, là David.

“Hi, David, muộn như vậy rồi tìm tôi có chuyện gì thế?”

Đến khi Vương Nghiễm Ninh tắm rửa xong bước ra, Trương Linh Dật cũng vừa để điện thoại xuống: “Nghiễm Ninh, ngày mai tôi phải đi công tác ở thành phố S, hôm sau mới về.”

Vương Nghiễm Ninh đang cầm khăn lông lau mái tóc ướt sũng, nghe vậy liền đáp: “Ừm, tốt thôi.”

Vừa nói vừa ngồi vào ghế sa lông, cậu tùy ý mặc một cái áo sơ mi rộng thùng thình, mùi sữa tắm trên người rất thơm, rất tươi mát và dễ chịu.

Trương Linh Dật cảm thấy mình thốn đến tận bi.

“Có cần tôi sấy tóc cho cậu không?” Lời này của Trương Linh Dật hơi giả dối, anh không muốn rắp tâm làm chuyện bất lương mà! Thế nhưng lại không thể kìm chế mà nhìn vào cái cổ trắng nõn của Vương Nghiễm Ninh, bọt nước từ ngọn tóc nhỏ xuống cổ áo, từ từ chảy xuống.

Đây là một cuộc thử nghiệm sức mạnh ý chí của một người đàn ông chân chính đó!

Vương Nghiễm Ninh nhớ lại cảnh mình vinh hạnh được hotboy Trương phục vụ một lần, lẳng lặng nhích xa ra một chút nói: “Tóc tôi mau khô lắm, không cần sấy đâu!”

Nồng nặc mùi khinh bỉ!

Trương Linh Dật cảm thấy mình bị thương!

Mục lục
loading...