Menu

Gặp Anh Là Điều Mỹ Lệ Đầy Bất Ngờ-Chương 48


Gặp Anh Là Điều Mỹ Lệ Đầy Bất Ngờ


Tác giả: Diệp Tử


Chương 48

Buổi tối ngủ không ngon, ngày hôm sau đi làm tinh thần Thiên Thiên rất kém, công ty cô mới kí hợp đồng với tập đoàn Hiển Dịch, lượng công việc của cô tăng lên nhanh chóng, bận rộn đến cả cơm trưa còn không có thời gian đi ăn, vội vàng kêu cơm hộp để giải quyết.

Thẩm Hạo mới sáng sớm đã không thấy bóng dáng, cả đống việc đều dồn vào Thiên Thiên.

loading...

Công việc tuy nhiều, bận rộn bấn loạn nhưng qua tay cô phân loại xử lý đều yên yên ổn ổn, không có sai lầm nào.

Cứ như thế bận rộn đến 4h chiều cô mới có thể thở một hơi, ngồi xuống uống ly trà sữa nghỉ ngơi một chút. (trà sữa, trà sữa à :( ta thèm >”< ) Lâm Hi gọi cô trên MSN rất lâu cô cũng không rảnh trả lời, làm Lâm Hi sốt ruột muốn giơ chân. “Mình bận rộn cả ngày, chuyện gì a?” Thiên Thiên nghĩ ngợi, vẫn là gọi điện cho trực tiếp. Lâm Hi cười a a hỏi: “Thân ái, hôm nay bồ mặc cái gì, để mình đây, chuyên gia tình yêu góp ý tham khảo cho.” Lúc sáng nhận được tin nhắn của Thiên Thiên, biết hôm nay cô sẽ gặp mặt Trường Kiếm Tận Thiên. Thiên Thiên nghe vậy nhất thời túng quẫn, “Tối hôm qua bồ còn là tri kỉ tỷ tỷ, hôm nay thì biến thành chuyên gia tình yêu, nhiều thân phận quá, sao bồ kham nổi?” “Đừng đánh trống lảng.” “Mình có quần áo gì, bồ không phải rất rõ sao?” Thiên Thiên trong lòng cảm thấy áy náy với Thẩm Hạo, không dám mặc quá xinh đẹp. Lâm Hi cười nhạo nói: “Bồ cũng nhất định là không làm tóc đúng không?” “Mình làm gì có thời gian a, đây là ngụm nước đầu tiên hôm nay mình được uống a.” Lâm Hi cực kì khinh bỉ nói: “Xin nhớ, bồ đối tốt với chính mình một chút đi, hôm nay bồ đi hẹn hò đó.” “Phốc” Thiên Thiên phun nước ướt cả cái màn hình, cô cầu xin nói: “Xin bồ, sau này không nên nói chuyện đến không kinh người chết không ngớt.” “Mình có nói gì sai đâu.” Lâm Hi sống chết không chịu nhận. Các đồng nghiệp hiếu kì nhìn qua, Thiên Thiên nghiêng đầu kẹp điện thoại, một bàn tay rút khăn giất lau màn hình máy tính, hạ thấp giọng nói: “Không rảnh nghe bồ nói bậy, vậy nha.” Cô đặt điện thoại xuống, một mình trầm tư. Lời của Lâm Hi dội lên ngực cô, dường như không ăn mặc chỉnh tề một chút lại đi gặp Trường Kiếm Tận Thiên thì thật bất lịch sự. Hình như cũng nên lấy cớ vì chính mình làm đẹp. Thiên Thiên chạy tới phòng làm việc của Diệp Tử, báo lại nói có việc ở nhà, muốn xin về trước 2 tiếng. Diệp Tử thoải mái đồng ý. Thiên Thiên sửa sang lại các thứ, bàn giao cho Elva một chút, xách túi đi vào thang máy. Cô quyết định về nhà thay đồ trước, sau đó mới đi làm đẹp, tính toán thời gian vừa đúng. Cô bước nhanh, vừa muốn đi đến cửa liền nhìn thấy Thẩm Hạo từ ngoài đi vào phía bên kia cánh cửa, vừa chột dạ lại hồi hộp, cô nghiêng người, muốn lén lút tránh anh đi cửa sau. Ai ngờ cô đi vừa nhanh vừa vội, không cẩn thận đụng vào bên hông cửa, phát ra một tiếng vang lớn, hấp dẫn tầm mắt mọi người, bao gồm cả Thẩm Hạo, Thiên Thiên bị đụng đến thất kinh bát đảo, còn không quên đưa tay thương tiếc thay sờ sờ cửa kính. Thẩm Hạo vốn dĩ đang xám mặt vì lo, nôn nóng chạy tới xem cô có bị thương không, thấy cảnh này nhịn không được bật cười, “U, Diêu Thiên Thiên, em bị kết giới cản lại hả?” Thiên Thiên bị đụng đầu óc đã choáng váng, bây giờ lại bị Thẩm Hạo kích thích như vậy vừa giận vừa vội, khí huyết dâng lên, hoãn quá, hai mắt trợn ngược, chân mềm nhũn, hôn mê bất tỉnh. Việc này làm Thẩm Hạo hoảng loạn muốn chết. anh vỗ nhẹ mặt cô, “Thiên Thiên, Thiên Thiên.” Không thấy động tĩnh gì, làm anh gấp đến đổ mồ hôi hột, ngồi xuống ôm lấy cô, ra khỏi cửa gọi một chiếc taxi đi thẳng đến bệnh viện. Dọc theo đường đi, Thẩm Hạo vẫn khẩn trương ôm Thiên Thiên vào trong ngực, ôm thật chặt, thỉnh thoảng thúc giục tài xế tăng tốc. (híc >”< ôm kìa, ôm kìa… ) Tài xế chậm rãi nói: “Tôi lại không phải xe cứu thương a, tiên sinh, đây đã là tốc độ nhanh nhất mà nội thành cho phép.” Lòng Thẩm Hạo nóng như lửa đốt, hận đến hàm răng ngưa ngứa, nhưng cũng không còn cách nào khác. (Viv: ngứa răng làm gì? tính cắn người a, chạy thôi…*chạy mất dép sẵn trốn việc ;)) Pi: *túm lại* edit tiếp đi…) Anh dùng áo khoác đắp cho Thiên Thiên, vuốt lại tóc bị gió thổi tán loạn, nhẹ tay vuốt vết thương trên trán của cô, thì thào tự nói, “Rất đau phải không, anh không nên cười nhạo em.” Kì thật lúc xe taxi mới bắt đầu chạy Thiên Thiên đã tỉnh lại. chẳng qua tư thế hai người rất mờ ám, làm cô không dám lên tiếng. cô chỉ biết làm như con mèo nhỏ hiền thục dựa sát vào anh, trên người anh truyền tới mùi bạc hà thoang thoảng cùng với mùi nước hoa thơm ngát, khiến cô say sưa. (aaaaaaaa, em thích mùi bạc hà, xê ra Thiên tỷ, ăn đậu hủ Hạo ca à, xê ra…) Tài xế liếc nhìn kính chiếu hậu, bình tĩnh nói: “Tiên sinh, cô này không việc gì chứ? Sao lại thấy là lạ.” Thẩm Hạo kinh ngạc cúi đầu, vừa vặn nhìn tới cặp mắt mở to của cô, sóng mắt như nước mùa thu như vậy mê ly, anh vui mừng nói: “Thiên Thiên, em tỉnh rồi.” Thiên Thiên chớp đôi mắt to trong veo, làm ra bộ dạng mới tỉnh, mờ mịt nói: “Em bị sao vậy?” “Em đụng vào cửa kính, bây giờ anh đang đưa em đến bệnh viện.” Thiên Thiên tức thì nhớ lại chuyện mới xảy ra, khuôn mặt xinh xắn đỏ lên, cọ xát trong ngực Thẩm Hạo, “Ai da, đầu em choáng quá.” (huhuhuhu, Hạo ca bị ăn đậu hủ thảm thương.) Bác tài lại đạm bạc nói: “Cô này không phải bị choáng váng a, trên trán cũng chỉ có một chấm đỏ, da còn không bị xây xát, cô ấy choáng cái gì a.” Ông này nói chuyện cũng quá thẳng thắn nha, Thiên Thiên xấu hổ vô cùng, hận không tìm được cái lỗ để chui xuống. Thẩm Hạo làm sao không biết tâm tư nhỏ bé đó của Thiên Thiên, cũng không vạch trần cô, chỉ cười cười, “Choáng váng thì nằm đi, chúng ta sẽ tới bệnh viện nhanh thôi.” “Dạ.” Thiên Thiên gật đầu, vùi đầu vào ngực anh, Thẩm Hạo ôm ấp cô, nhuyễn ngọc ôn hương trong ngực, cảm giác tốt vô cùng. (hic, hai anh chị ăn đậu hủ lẫn nhau.) “150 tệ” Không ai để ý, bác tài không thể không lên tiếng một lần nữa, “Đến bệnh viện, 150 tệ, tiên sinh quét thẻ hay là trả tiền mặt?” Cuối cùng làm bừng tỉnh hai người đang ôm nhau, Thẩm Hạo lấy tiền mặt đưa ra, “Phiền ông.” “Bây giờ người trẻ tuổi a, ai.” Bác tài vừa chạy xe đi vừa lắc đầu. Thẩm Hạo cẩn thận đỡ Thiên Thiên, chậm rãi đi vào bệnh viện. Thiên Thiên giương mắt nhìn anh, “Em không sao rồi, không cần vào bệnh viện.” “Kiểm tra cho yên tâm.” Thẩm Hạo nói nghe thật tin tưởng. “Em thật sự không sao, không tin anh sờ xem.” Thiên Thiên khẩn cấp nắm tay anh để vào trán mình sờ nhẹ, hỏi, “Thế nào rồi, thế nào?” Cảm nhận được da thịt mềm mại, cảm giác tốt đến không thể tưởng tượng nổi, ngực Thẩm Hạo rung động, nhưng không lộ ra mặt, anh hời hợt nói: “Bên ngoài không thấy được gì.” “Bên trong cũng tuyệt đối không có vấn đề.” Thiên Thiên thiếu chút nữa muốn đưa tay lên thề thốt. (éc, bà tác giả thật biết dùng “ý tại ngôn ngoại” ) Tay Thẩm Hạo còn phủ trên trán Thiên Thiên, nỗ lực duy trì ngữ điệu bình thường, “Sao có thể nói không sao được.” “Anh để em về đi, em còn có việc gấp a.” Thiên Thiên liên tục xem đồng hồ. Thẩm Hạo dừng một chút, “Như vậy đi, anh gọi điện cho hai bác, để hai người quyết định xem có cần khám hay không, thế nào?” Thiên Thiên thất bại nói: “Vậy thì đi đăng kí đi.” Lúc xếp hàng chờ số, Thiên Thiên đột nhiên nghĩ tới anh của Lâm Hi là Lâm Sâm chính là bác sĩ ngoại khoa của bệnh viện này, đầu năm nay có người quen thật dễ làm việc a, cô bỏ mặc Thẩm Hạo, lết dép đi một lượt tìm kiếm. Vận khí của cô không xấu, hôm nay phòng khám do bác sĩ Lâm trực, cô tìm thấy anh trong một phòng khám bên phải, không để ý phía sau còn còn nhiều người đang xếp hàng, cô xông lên buông giọng ngọt ngào gọi một tiếng, “Anh Lâm.” Thẩm Hạo ở sau lưng cô buồng bực cực kì. Lần trước là Hướng Huy, lần này là Lâm Sâm, soái ca quá nhiều như cỏ dại mọc lan tràn. Lâm Sâm liếc mắt liền thấy Thiên Thiên, cười nói: “Thiên Thiên.” Thiên Thiên tìm người quen là muốn đi cửa sau, khỏi phải xếp hàng phiền toái, nhưng vừa thấy phía sau mỗi người đều dùng ánh mắt oán niệm nhìn cô, cô lại thấy không dễ mở miệng. cô thoáng cười cười, “Anh Lâm, em đi xếp hàng vậy.” Lâm Sâm cũng không ngăn cản cô, nhướng mày, “Ừ.” Thẩm Hạo lại đi trở ra phòng khám cùng Thiên Thiên, truy vấn: “Hắn là ai?” “Là anh của bạn em.” “À.” Thẩm Hạo yên tâm. Thiên Thiên lại nâng tay xem đồng hồ, thay quần áo, làm tóc, toàn bộ đều đừng hy vọng, một lát chỉ có thể trực tiếp đón xe đi đến chỗ hẹn. cô nhướng mày cân nhắc, vẻ mặt mang một nét dễ thương. Thẩm Hạo động lòng, kìm lòng không được xoa xoa chỗ bị thương của cô, dịu dàng nói: “Còn đau không?” Thiên Thiên đang chìm đắm trong suy nghĩ của mình, nghe được tiếng của Thẩm Hạo, hồ đồ ngẩng đầu lên, vô tình lướt môi qua lòng bàn tay anh, khuôn mặt tức thì đỏ rực, “Anh, anh mới hỏi gì?” “Anh hỏi em còn đau không?” Thẩm Hạo cười. “Không, hết đau rồi.” “Thiên Thiên, em đụng vào cửa kính, đụng tới đau miệng luôn?” Thẩm Hạo không nhịn được phải trêu cô một tí. Thiên Thiên phá lệ không cãi lại, có thể là biết rõ không nói lại anh, cũng có thể do tâm trí không yên, vốn dĩ không để ý đến lời của anh. Thẩm Hạo híp mắt nhìn chăm chú cô, Thiên Thiên chỉ lo ngẩn người. “Thiên Thiên, đến em kìa.” Thẩm Hạo khẽ lay cô một chút, ngữ khí hết sức dịu dàng. Thiên Thiên lúc này mới phát hiện không biết lúc nào họ đã tiến đến trước cửa phòng khám, đã tới lượt cô. Lâm Sâm cười hỏi: “Thiên Thiên, em đau chỗ nào?” “Đầu, bị đụng phải một chút.” Việc bẽ mặt như vậy, Thiên Thiên thật không muốn nói ra. Lâm Sâm không hề cười cô, tử tế kiểm tra sau đó nói: “Không sao cả, xoa ít thuốc, dán một miếng băng, mấy ngày nữa sẽ hết sưng thôi.” Thiên Thiên giương mắt nhìn Thẩm Hạo, ý nói là: “Em không sao mà, anh chỉ giỏi làm to chuyện. Thẩm Hạo chỉ mỉm cười. Lâm Sâm đang nhập thông tin vào máy tính, thuận miệng hỏi: “Bạn trai?” “A…” Thiên Thiên vừa muốn phủ nhận, Thẩm Hạo chen miệng nói: “Bác sĩ Lâm, cám ơn anh a.” “Không cần khách sáo, việc nhỏ thôi, Thiên Thiên và em tôi đều hậu đậu, luôn cần người khác chăm sóc.” Lâm Sâm nói. “Phải,” Thẩm Hạo tươi cười, hết sức phóng khoáng, dường như đây là sự thật hiển nhiên. Thiên Thiên lại đỏ mặt hồng tai, muốn há mồm, nhưng một chữ cũng không cãi lại được. Âm mưu thực hiện được nên Thẩm Hạo cười khẽ, vỗ vỗ vai cô, “Em ngồi nghỉ ngơi, anh đi trả tiền.” Thiên Thiên im lặng vài giây, “Dạ.” “Bạn trai em rất biết cách chăm sóc, Văn Khải cũng không cẩn thận như anh ta.” Lâm Sâm cười nói. “Anh Lâm, em với anh ấy không phải loại quan hệ như anh nghĩ.” Thiên Thiên vội vã biện bạch, việc này nếu để Lâm Hi biết, không biết cô nàng sẽ làm khó cô đến đâu. “Sao?” Lâm Sâm cười cười, dĩ nhiên không tin. “Tụi em là…là…” Thiên Thiên cũng không biết nên giải thích thế nào, nếu nói là quan hệ cấp trên – cấp dưới thì làm gì có cấp trên nào dắt cấp dưới đi khám bệnh, còn nếu nói là đang yêu nhau thì cả hai lại chưa từng thổ lộ qua. (ai nói chưa, anh í nói cả chục lần rồi.) Lâm Sâm không hỏi tới nữa, anh luôn xem Thiên Thiên như em gái ruột, con gái ngượng ngùng, anh có thể lý giải. Chưa nói được vài câu Thẩm Hạo đã trở lại, Lâm Sâm chỉ vào căn phòng phía trong nhất, nói anh mang Thiên Thiên vào để cô y tá bôi thuốc. Cửa khép hờ, Thiên Thiên gõ nhẹ vài cái không thấy ai đáp, liền đẩy cửa ra. Một cô y tá khoảng 30 tuổi đang ngồi sơn móng tay, không bình tĩnh hỏi: “Làm sao?” Thiên Thiên cười cười, “Tôi phải bôi thuốc.” Y tá không tình nguyện nói: “Vào đi.” Vừa mới thấy Thẩm Hạo mặt mày rạng rỡ đi vào, khuôn mặt khó chịu của y tá lập tức thay đổi, cô lấy mông hất Thiên Thiên sang một bên, chen vào nhe răng cười một cái: “Anh tới trước đi.” Thẩm Hạo trên mặt không tỏ vẻ gì, “Không cần, tôi tới cùng cô ấy.” Sắc mặt y tá giống như trời tháng sáu, thay đổi bất thường, có chút mây đen bao phủ, cô lấy giọng điệu đều đều nói với Thiên Thiên: “Ngồi vào chỗ này.” Đến gần, trên người cô tỏa mùi nước hoa nồng nặc hòa cùng mùi nước sơn rẻ tiền làm gay mũi, Thiên Thiên nhịn không được hắt hơi một cái. “Thật xin lỗi.” cô hít hít mũi. Y tá liếc cô một cái, không nói gì. Lúc bôi thuốc ra tay mạnh làm cho Thiên Thiên nhăn nhó nhưng không dám kêu lớn tiếng quá, y tá đã rất bất mãn, trừng mắt nói: “Kiên nhẫn một chút, người ta con nít 5 tuổi cũng không sợ đau như cô.” Thiên Thiên oan ức cúi đầu, thực sự rất đau a. Thẩm Hạo đứng bên cạnh mấp máy môi muốn nói vài câu bênh vực, rốt cuộc vẫn nhịn xuống. Thật không dễ dàng mới bôi thuốc và băng bó xong, Thiên Thiên gấp rút muốn rời khỏi, y tá lạnh lùng bỏ lại một câu: “Mỗi ngày đến thay băng một lần.” “Phiền toái như vậy a.” Thiên Thiên thấp giọng nói. “Ngại phiền toái có thể mua thuốc về nhà tự thay.” Y tá càng khoái như vậy nha, có thể rãnh tay một chuyện. Khóe môi Thẩm Hạo khẽ nhếch lên, dịu dàng ôm Thiên Thiên, “Vậy thì đi mua thuốc, anh giúp em bôi.” Nhiệt độ trên mặt Thiên Thiên không thể giảm xuống chút nào. Mặt y tá lúc này đã bạnh hết mức, mũi phát ra một tiếng khinh miệt, “Hừ.” Thẩm Hạo để Thiên Thiên ngồi trong sảnh bệnh viện, anh đi xếp hàng trả tiền mua thuốc, bận trước bận sau, thỉnh thoảng vẫn quay đầu nở một nụ cười ấm áp với cô. Thiên Thiên nhàn nhã nhìn người qua kẻ lại, trong đầu đột nhiên toát ra một ý nghĩ kì quái, có một người bạn trai như vậy cũng không tệ. (hứ, phải nói là mơ cũng không thấy, chứ “không tệ” khỉ khô gì.) Cô bị chính ý nghĩ thình lình này dọa hết hồn. “Nghĩ cái gì mà nhập thần đến vậy?” Thẩm Hạo đã mua thuốc xong. Ngay lúc này, ý nghĩ đó lại hiển hiện trong đầu Thiên Thiên một lần nữa, cô rầu rĩ đáp: “Không có gì.” “Vừa rồi em với bác sĩ Lâm nói chuyện gì thế?” Thẩm Hạo ngồi xuống bên cạnh cô hỏi. Thiên Thiên không suy nghĩ gì, thành thật trả lời: “Anh ấy nghĩ anh là bạn trai của em nên em giải thích với anh ấy a.” Con ngươi của Thẩm Hạo nheo lại hiện lên một tia không vui. Thiên Thiên cũng không chú ý đến, cô không chút đếm xỉa nói tiếp, “Chúng ta làm sao có thể là quan hệ kiểu đó chứ.” Con ngươi trong trẻo của Thẩm Hạo chíu tia nhìn trên người cô, mặt lạnh: “Em nói đi?” Thiên Thiên ngơ ngẩn nghiền ngẫm câu nói của anh. “Đi thôi,” Thẩm Hạo than nhẹ một tiếng, ánh mắt chuyển lại trạng thái nhu hòa. Thiên Thiên ngoan ngoãn đi theo anh, bỗng nhiên cô hỏi: “Có mùi gì vậy nhỉ?” Thẩm Hạo xoay người nhìn cô. “Anh không ngửi được mùi gì lạ sao?’ Thiên Thiên kinh ngạc, hình như hơi giống mùi rượu, lại giống như mùi giấm, còn có chút tanh tanh, khó ngửi hết sức, sao anh lại không ngửi thấy? Thẩm Hạo cười mà không nói. “Không biết là nhà ai đem đồ ôi thiu quăng tùm lum, thật không văn minh chút nào.” Thẩm Hạo dừng chân, tốt bụng nhắc nhở: “Thiên Thiên, là mùi rượu thuốc em bôi.” (haizzz … tội Hạo ca …) Miệng Thiên Thiên mở lớn đến nổi có thể nhét được một quả trứng. “Mùi của rượu thuốc là như vậy, những người hiểu biết rộng đều sẽ quen.” Thẩm Hạo không biết là đang an ủi cô hay là trêu ghẹo đây. Khuôn mặt Thiên Thiên nhăn nhó, bộ dạng như vậy cô còn có thể đi gặp người ta sao?” Lúc đi qua một loạt cửa kính cô thuận tiện soi gương một chút, bỗng dưng hóa đá. Hình dạng cô, trên trán là một miếng băng cực lớn trông giống như thương binh. Cô chẳng qua đầu bị sưng một chút thôi, cần băng bó khoa trương đến vậy sao? “Em muốn đi đâu? Anh đưa em đi.” Thẩm Hạo đưa tay ngoắc taxi. “Về nhà.” Thiên Thiên nghiến răng buông ra 2 chữ, bộ dạng cô như vậy, người ta thấy sẽ bị dọa chạy mất. Thẩm Hạo cười cười, “Được.”

Mục lục
loading...