Menu

Gặp Anh Là Điều Mỹ Lệ Đầy Bất Ngờ-Chương 20


Gặp Anh Là Điều Mỹ Lệ Đầy Bất Ngờ


Tác giả: Diệp Tử


Chương 20

Trong khắp trò chơi này, người Thiên Thiên không muốn thấy nhất ở thanh lâu này chính là hắn.

Trường Kiếm Tận Thiên. (ta cũng đoán được là ai mà =)) )

Hai người thù sâu như biển, không thích lẫn nhau, Thiên Thiên mấy lần bị hắn trêu cợt, làm hại cô bẽ mặt, muốn cô ở thanh lâu hầu hạ hắn, không bằng trực tiếp mua khối đậu hủ về đâm đầu tự tử. ( câu này quen thiệt =)) )

Thiên Thiên trừng mắt nhìn trong màn hình hình ảnh Trường Kiếm Tận Thiên, hai mắt tựa như có thể phun ra lửa. Cô nhắn tin: “Anh tới đây làm gì?”

Trường Kiếm Tận Thiên trả lời: “Cô nói đi?”

Tâm Hữu Thiên Thiên Kết: “Anh đừng hòng tôi sẽ hầu hạ anh.”

Trường Kiếm Tận Thiên: “Không thành vấn đề.”

Thiên Thiên đang nghĩ sao hắn lại đồng ý dễ dàng như vậy, Trường Kiếm Tận Thiên lại nói: “Bất quá, cô không thấy rõ thông báo hả, hầu hạ khách là nhiệm vụ phải hoàn thành, trước khi chưa làm xong nhiệm vụ này, không thể làm nhiệm vụ khác.”

Thiên Thiên không phục nói: “Cùng lắm tôi ở Vạn Hoa Lâu tốn 72 tiếng.”

Trường Kiếm Tận Thiên vui sướng khi người gặp họa cười, “Cô nương ơi, cô nhất định phải hoàn thành mười nhiệm vụ mới có thể ra khỏi Vạn Hoa Lâu.”

Mười nhiệm vụ nghĩa là hầu hạ 10 vị khách, Thiên Thiên muốn hôn mê.

Trường Kiếm Tận Thiên: “Tranh thủ thời gian đi cô nương, trong vòng 72 tiếng không làm xong 10 nhiệm vụ, liền tự động kéo dài phân nửa thời gian, trừ phi cô muốn ở đây không luyện cấp thì cứ việc.”

Tâm Hữu Thiên Thiên Kết cả giận nói: “Ngươi mau đi chết đi.”

Đáng mừng chính là, Vạn Hoa Lâu tuy là nơi phong trần, nhưng trò chơi dù sao cũng nghĩ tới cảm thụ của người chơi nữ, không có bất kì nội dung thô tục gì, Thiên Thiên chỉ phải bưng trà rót nước, trải giường xếp chiếu, đấm lưng rửa chân, chỉ là công việc của nha hoàn cho khách, cô nhịn.

Trường Kiếm Tận Thiên hưởng thụ phục vụ của Thiên Thiên rồi vẫn chưa thỏa mãn hỏi: “Vậy là xong rồi?”

“Anh còn muốn như thế nào nữa?” Thiên Thiên bực bội.

“Không có, rất tốt.” Trường Kiếm Tận Thiên nói xong liền biến mất.

Thiên Thiên thầm mắng trò chơi biến thái này khiến cho đời hiệp nữ xinh đẹp và trí tuệ của cô lưu lạc tới nước này.

Cô tiếp đãi vị khách thứ 2 có tên là: Đứng ở đầu tường chờ hồng hạnh.

Vị thứ 3 kêu là: Nữ nhà tắm, nam đấm bóp lưng.

Vị thứ 4: Mặt bản gạch bị rút.

Vị thứ 5: Thường xuyên bị chó cắn. (haha, cười tới rụng răng òi… toàn tên bt không à =)) cười khinh bỉ luôn cái kẻ “bt” đứng sau trò bán Thiên tỷ vô thanh lâu =))) )

Thiên Thiên chỉ xem mấy cái tên này liền cười đến thở không ra hơi, trong lòng tựa như chưa có gì buồn bực.

Tiêu Dao đột nhiên nhắn tin: “Thiên Thiên, em ở đâu? Sao lại không thấy em đâu hết.”

Thiên Thiên khổ không thể tả: “Vạn Hoa Lâu.”

Tiêu Dao: “Em cũng bị bán hả, anh cũng vậy, anh đang ở nhà địa chủ rửa bồn cầu nè, vừa rồi còn rửa chân cho bà chủ, hình như vài năm rồi không rửa qua, mùi hôi ngút trời.” ( ách =)) )

Biết rõ hắn cố ý khuếch đại sự thực để chọc cười cô nhưng Thiên Thiên cũng nhịn không được cười khanh khách như điên.

Tiêu Dao: “Anh đi tìm Hi Hi Ha Ha báo thìa, là cô ấy đem anh đi bán.”

Tâm Hữu Thiên Thiên Kết: “Làm sao biết tin tức về người bán mình?”

Tiêu Dao: “Hi Hi Ha Ha tự nhận tội, nếu không thì chờ lấy lại khế bán thân mới biết được.”

Thiên Thiên gật gật đầu. (bọn này đoán được ai bán chị nè =)) Thiên tỷ: khai mau… VTST: từ từ rồi sẽ biết thôi, biết bây giờ lỡ làm mất hứng thú của độc giả thì sao =)) )

Tiêu Dao: “72 tiếng qua rất nhanh, đừng buồn.”

“Em không sao.” Vì biểu hiện thiện chí của mình, cô đem mấy tên mấy người khách nói cho Tiêu Dao nghe, nghĩ muốn làm anh vui vẻ.

Ai biết sau khi Tiêu Dao nghe xong, ngập ngừng ấp úng nói: “Thiên Thiên, mấy acc đó đều là một người.”

Thiên Thiên có dự cảm không tốt, “Ai?” (còn phải hỏi sao =)) )

“Là Trường Kiếm Tận Thiên.”

Thiên Thiên nhịn không được nữa, “Người này có thể hay không biến thái thêm chút nữa.” ( =)) ta lần đầu tiên biết được cái trò này từ 1 nam nhân =)) )

Tiêu Dao trốn trước khi Thiên Thiên nổi cơn.

Thiên Thiên vò tóc thiệt mạnh, cô không thể lại bị động, nhất định phải phản kích

Nửa đêm, Thiên Thiên ngủ mơ mơ màng màng, di động dưới gối đột nhiên điên cuồng rung lên.

“Làm cái gì a, khuya khoắt còn phá giấc ngủ người ta.” Thiên Thiên trong miệng than thở, lấy ra di động.

Thì ra là một tin nhắn, là Lâm Hi gởi: “Thiên Thiên, mau tới giúp mình giết Vương Chưởng Qũy.”

Thiên Thiên sắp phát điên, cô tùy tay nhắn lại, “Chị hai, chị không biết bây giờ là mấy giờ hả.”

Lâm Hi nhắn lại rất nhanh, “Mau lại đây, bằng không tuyệt giao.”

Thiên Thiên hết cách, chỉ phải yên lặng bò xuống giường, mở máy tính, lên mạng.

Chuyện xảy ra là như thế này, Lâm Hi hôm nay hiếm thấy mới có hứng luyện cấp, ai biết vừa mới online không bao lâu, đã bị thằng điên Vương Chưởng Qũy liên tiếp giết 3 lần, ngay cả đồ trang bị Thiên Thiên tặng cô cũng bị mất, cô nhất thời tức quá mới nhắn tin gây rối Thiên Thiên, nhờ cô giúp đỡ báo thù.

Thiên Thiên online mới nghĩ tới dù đã làm xong nhiệm vụ nhưng chưa đủ 72 tiếng nên cô vẫn chưa thể rời khỏi Vạn Hoa Lâu, cô vội vàng hồi âm: “Mình bị nhốt ở thanh lâu, không giúp được bồ.”

Hi Hi Ha Ha: “Vậy mình đi kêu Tiêu Dao.”

Thiên Thiên bỗng dưng nghĩ, bọn họ lúc nào thì thân tới vậy, cô lại nói: “Tiêu Dao không phải là bị bồ bán cho địa chủ, cũng không thể giúp bồ.”

Lâm Hi buồn bực nghĩ : mình làm mình chịu a.

Không có việc gì làm, Thiên Thiên đang định trở về chăn ấm, Lâm Hi lại nhắn tới: “Hắc hắc, Tiêu Dao giúp mình lấy lại đồ trang bị.”

“…” Thiên Thiên sửng sốt, “Anh ta làm sao có thể ra?”

Hi Hi Ha Ha: “Mình cũng không rõ, bồ đi hỏi anh ấy.”

Thiên Thiên nghĩ nghĩ, liền thỉnh giáo Tiêu Dao.

Không đến một phút sau, có hồi âm: “Chỉ cần trả 5000 lượng tiền chuộc là có thể lấy lại tự do.”

Tâm Hữu Thiên Thiên Kết: “Vậy sao lúc trước không nói với em?”

Tiêu Dao cười làm lành nói: “Anh quên mất.” nghĩ muốn đẩy trách nhiệm, anh lại bổ sung: “Trường Kiếm Tận Thiên sáng sớm có nói cho anh nghe, anh đau lòng 5000 lượng nên thà sống qua 72 tiếng, nếu không phải vì giúp Hi Hi Ha Ha báo thù, anh còn ở nhà địa chủ a.”

Thiên Thiên nắm được mấu chốt, vội hỏi: “Hắn lúc nào nói cho anh?”

Tiêu Dao suy nghĩ một chút, “Tối hôm qua.”

Tâm Hữu Thiên Thiên Kết: “Anh xác định?”

Tiêu Dao khẳng định thuyết phục: “Đương nhiên.”

Thiên Thiên tức tới hai mắt biến thành màu đen, đầu óc muốn ngất đi, Trường Kiếm Tận Thiên khinh người quá đáng, biết rõ có thể chuộc thân, lại giấu Thiên Thiên, cô – Diêu Thiên Thiên chỉ có dư tiền, 5000 lượng đối với cô mà nói không bằng cọng lông chân, thật sự muốn làm cô phải hầu hạ 10 người khách, càng hận chính là 10 người đó lại chỉ là một mình hắn.

Thiên Thiên tức chết được, trên đời sao lại có người ghê tởm tới vậy a.

Thù này không báo không phải quân tử!

Chương 20

loading...

Trong khắp trò chơi này, người Thiên Thiên không muốn thấy nhất ở thanh lâu này chính là hắn.

Trường Kiếm Tận Thiên. (ta cũng đoán được là ai mà =)) )

Hai người thù sâu như biển, không thích lẫn nhau, Thiên Thiên mấy lần bị hắn trêu cợt, làm hại cô bẽ mặt, muốn cô ở thanh lâu hầu hạ hắn, không bằng trực tiếp mua khối đậu hủ về đâm đầu tự tử. ( câu này quen thiệt =)) )

Thiên Thiên trừng mắt nhìn trong màn hình hình ảnh Trường Kiếm Tận Thiên, hai mắt tựa như có thể phun ra lửa. Cô nhắn tin: “Anh tới đây làm gì?”

Trường Kiếm Tận Thiên trả lời: “Cô nói đi?”

Tâm Hữu Thiên Thiên Kết: “Anh đừng hòng tôi sẽ hầu hạ anh.”

Trường Kiếm Tận Thiên: “Không thành vấn đề.”

Thiên Thiên đang nghĩ sao hắn lại đồng ý dễ dàng như vậy, Trường Kiếm Tận Thiên lại nói: “Bất quá, cô không thấy rõ thông báo hả, hầu hạ khách là nhiệm vụ phải hoàn thành, trước khi chưa làm xong nhiệm vụ này, không thể làm nhiệm vụ khác.”

Thiên Thiên không phục nói: “Cùng lắm tôi ở Vạn Hoa Lâu tốn 72 tiếng.”

Trường Kiếm Tận Thiên vui sướng khi người gặp họa cười, “Cô nương ơi, cô nhất định phải hoàn thành mười nhiệm vụ mới có thể ra khỏi Vạn Hoa Lâu.”

Mười nhiệm vụ nghĩa là hầu hạ 10 vị khách, Thiên Thiên muốn hôn mê.

Trường Kiếm Tận Thiên: “Tranh thủ thời gian đi cô nương, trong vòng 72 tiếng không làm xong 10 nhiệm vụ, liền tự động kéo dài phân nửa thời gian, trừ phi cô muốn ở đây không luyện cấp thì cứ việc.”

Tâm Hữu Thiên Thiên Kết cả giận nói: “Ngươi mau đi chết đi.”

Đáng mừng chính là, Vạn Hoa Lâu tuy là nơi phong trần, nhưng trò chơi dù sao cũng nghĩ tới cảm thụ của người chơi nữ, không có bất kì nội dung thô tục gì, Thiên Thiên chỉ phải bưng trà rót nước, trải giường xếp chiếu, đấm lưng rửa chân, chỉ là công việc của nha hoàn cho khách, cô nhịn.

Trường Kiếm Tận Thiên hưởng thụ phục vụ của Thiên Thiên rồi vẫn chưa thỏa mãn hỏi: “Vậy là xong rồi?”

“Anh còn muốn như thế nào nữa?” Thiên Thiên bực bội.

“Không có, rất tốt.” Trường Kiếm Tận Thiên nói xong liền biến mất.

Thiên Thiên thầm mắng trò chơi biến thái này khiến cho đời hiệp nữ xinh đẹp và trí tuệ của cô lưu lạc tới nước này.

Cô tiếp đãi vị khách thứ 2 có tên là: Đứng ở đầu tường chờ hồng hạnh.

Vị thứ 3 kêu là: Nữ nhà tắm, nam đấm bóp lưng.

Vị thứ 4: Mặt bản gạch bị rút.

Vị thứ 5: Thường xuyên bị chó cắn. (haha, cười tới rụng răng òi… toàn tên bt không à =)) cười khinh bỉ luôn cái kẻ “bt” đứng sau trò bán Thiên tỷ vô thanh lâu =))) )

Thiên Thiên chỉ xem mấy cái tên này liền cười đến thở không ra hơi, trong lòng tựa như chưa có gì buồn bực.

Tiêu Dao đột nhiên nhắn tin: “Thiên Thiên, em ở đâu? Sao lại không thấy em đâu hết.”

Thiên Thiên khổ không thể tả: “Vạn Hoa Lâu.”

Tiêu Dao: “Em cũng bị bán hả, anh cũng vậy, anh đang ở nhà địa chủ rửa bồn cầu nè, vừa rồi còn rửa chân cho bà chủ, hình như vài năm rồi không rửa qua, mùi hôi ngút trời.” ( ách =)) )

Biết rõ hắn cố ý khuếch đại sự thực để chọc cười cô nhưng Thiên Thiên cũng nhịn không được cười khanh khách như điên.

Tiêu Dao: “Anh đi tìm Hi Hi Ha Ha báo thìa, là cô ấy đem anh đi bán.”

Tâm Hữu Thiên Thiên Kết: “Làm sao biết tin tức về người bán mình?”

Tiêu Dao: “Hi Hi Ha Ha tự nhận tội, nếu không thì chờ lấy lại khế bán thân mới biết được.”

Thiên Thiên gật gật đầu. (bọn này đoán được ai bán chị nè =)) Thiên tỷ: khai mau… VTST: từ từ rồi sẽ biết thôi, biết bây giờ lỡ làm mất hứng thú của độc giả thì sao =)) )

Tiêu Dao: “72 tiếng qua rất nhanh, đừng buồn.”

“Em không sao.” Vì biểu hiện thiện chí của mình, cô đem mấy tên mấy người khách nói cho Tiêu Dao nghe, nghĩ muốn làm anh vui vẻ.

Ai biết sau khi Tiêu Dao nghe xong, ngập ngừng ấp úng nói: “Thiên Thiên, mấy acc đó đều là một người.”

Thiên Thiên có dự cảm không tốt, “Ai?” (còn phải hỏi sao =)) )

“Là Trường Kiếm Tận Thiên.”

Thiên Thiên nhịn không được nữa, “Người này có thể hay không biến thái thêm chút nữa.” ( =)) ta lần đầu tiên biết được cái trò này từ 1 nam nhân =)) )

Tiêu Dao trốn trước khi Thiên Thiên nổi cơn.

Thiên Thiên vò tóc thiệt mạnh, cô không thể lại bị động, nhất định phải phản kích

Nửa đêm, Thiên Thiên ngủ mơ mơ màng màng, di động dưới gối đột nhiên điên cuồng rung lên.

“Làm cái gì a, khuya khoắt còn phá giấc ngủ người ta.” Thiên Thiên trong miệng than thở, lấy ra di động.

Thì ra là một tin nhắn, là Lâm Hi gởi: “Thiên Thiên, mau tới giúp mình giết Vương Chưởng Qũy.”

Thiên Thiên sắp phát điên, cô tùy tay nhắn lại, “Chị hai, chị không biết bây giờ là mấy giờ hả.”

Lâm Hi nhắn lại rất nhanh, “Mau lại đây, bằng không tuyệt giao.”

Thiên Thiên hết cách, chỉ phải yên lặng bò xuống giường, mở máy tính, lên mạng.

Chuyện xảy ra là như thế này, Lâm Hi hôm nay hiếm thấy mới có hứng luyện cấp, ai biết vừa mới online không bao lâu, đã bị thằng điên Vương Chưởng Qũy liên tiếp giết 3 lần, ngay cả đồ trang bị Thiên Thiên tặng cô cũng bị mất, cô nhất thời tức quá mới nhắn tin gây rối Thiên Thiên, nhờ cô giúp đỡ báo thù.

Thiên Thiên online mới nghĩ tới dù đã làm xong nhiệm vụ nhưng chưa đủ 72 tiếng nên cô vẫn chưa thể rời khỏi Vạn Hoa Lâu, cô vội vàng hồi âm: “Mình bị nhốt ở thanh lâu, không giúp được bồ.”

Hi Hi Ha Ha: “Vậy mình đi kêu Tiêu Dao.”

Thiên Thiên bỗng dưng nghĩ, bọn họ lúc nào thì thân tới vậy, cô lại nói: “Tiêu Dao không phải là bị bồ bán cho địa chủ, cũng không thể giúp bồ.”

Lâm Hi buồn bực nghĩ : mình làm mình chịu a.

Không có việc gì làm, Thiên Thiên đang định trở về chăn ấm, Lâm Hi lại nhắn tới: “Hắc hắc, Tiêu Dao giúp mình lấy lại đồ trang bị.”

“…” Thiên Thiên sửng sốt, “Anh ta làm sao có thể ra?”

Hi Hi Ha Ha: “Mình cũng không rõ, bồ đi hỏi anh ấy.”

Thiên Thiên nghĩ nghĩ, liền thỉnh giáo Tiêu Dao.

Không đến một phút sau, có hồi âm: “Chỉ cần trả 5000 lượng tiền chuộc là có thể lấy lại tự do.”

Tâm Hữu Thiên Thiên Kết: “Vậy sao lúc trước không nói với em?”

Tiêu Dao cười làm lành nói: “Anh quên mất.” nghĩ muốn đẩy trách nhiệm, anh lại bổ sung: “Trường Kiếm Tận Thiên sáng sớm có nói cho anh nghe, anh đau lòng 5000 lượng nên thà sống qua 72 tiếng, nếu không phải vì giúp Hi Hi Ha Ha báo thù, anh còn ở nhà địa chủ a.”

Thiên Thiên nắm được mấu chốt, vội hỏi: “Hắn lúc nào nói cho anh?”

Tiêu Dao suy nghĩ một chút, “Tối hôm qua.”

Tâm Hữu Thiên Thiên Kết: “Anh xác định?”

Tiêu Dao khẳng định thuyết phục: “Đương nhiên.”

Thiên Thiên tức tới hai mắt biến thành màu đen, đầu óc muốn ngất đi, Trường Kiếm Tận Thiên khinh người quá đáng, biết rõ có thể chuộc thân, lại giấu Thiên Thiên, cô – Diêu Thiên Thiên chỉ có dư tiền, 5000 lượng đối với cô mà nói không bằng cọng lông chân, thật sự muốn làm cô phải hầu hạ 10 người khách, càng hận chính là 10 người đó lại chỉ là một mình hắn.

Thiên Thiên tức chết được, trên đời sao lại có người ghê tởm tới vậy a.

Thù này không báo không phải quân tử!

Mục lục
loading...