Menu

Gặp Anh Là Điều Mỹ Lệ Đầy Bất Ngờ-Chương 14


Gặp Anh Là Điều Mỹ Lệ Đầy Bất Ngờ


Tác giả: Diệp Tử


Chương 14

Toàn phòng một mảng xôn xao.

101 đóa hoa hồng đã là quá dữ, hơn nữa còn có ý nghĩa tượng trưng như vậy, mị lực của Thiên Thiên lập tức được tăng lên mức độ thần bí mà siêu nhiên.

Ánh mắt Thiên Thiên không được tự nhiên, dùng đầu ngón tay cũng nghĩ ra được đây là hoa do ai đưa tới, hay là anh ta nhận được 7 thùng đồ rồi chịu không nổi kích thich vì thế nghĩ ra chiêu này để chỉnh cô? Nhưng Thiên Thiên suy đi nghĩ lại, nhìn lại mình từ đầu đến chân, lớn lên cũng không khuynh quốc khuynh thành, thân hình cũng không đủ nóng bỏng, vốn dĩ không phải thuộc dạng “tài liệu” hại nước hại dân a, làm sao đáng để Mễ Bác cam nguyện vung tiền như rác?

Thiên Thiên gãi tới muốn tróc da đầu cũng nghĩ không ra là tại sao, nhưng quần chúng lại không đợi ai, các loại hiếu kì, tìm tòi nghiên cứu, xem náo nhiệt, đủ thứ ánh mắt nhao nhao đi lạc trên người cô.

Thiên Thiên lúng túng chỉ biết cười.

“Bó hoa lớn như vậy nhất định là bạn trai tặng, để mình xem anh ta tên gì.” Thừa lúc Thiên Thiên còn trong trạng thái thất thần, Judy lấy tấm thiệp từ bó hoa ra, lớn tiếng “thì thầm”, “Thiên Thiên, em chính là người anh yêu nhất, kí tên…Mễ Bác.” Cô đột nhiên cất cao thanh lượng, lần nữa thành công hấp dẫn ánh mắt mọi người, “Ông chủ công ty mậu dịch Bác Khải?”

Họ Mễ rất hiếm thấy, hơn nữa Mễ Bác bản thân đủ nổi tiếng, Bác Khải lại là đối tác của Hồng Kỳ, mọi người ở đây đều không xa lạ.

Judy há miệng nửa ngày chưa khép, cô nhỏ giọng hỏi: “Thiên Thiên, bạn có một người bạn trai nhiều tiền như vậy còn đi làm chi cho khổ cực?”

Đại khái là hỏi ngay điều mọi người đang nghi ngờ, Thiên Thiên cảm giác đến mấy tia đèn pha chói mắt đang quét tới người cô với tần số cao, cô cười nhạt, “Chia tay rồi, không câu được rễ kim quy, làm bạn thất vọng.” tính Thiên Thiên vốn cực kì rộng rãi, nhưng Judy thì thuộc dạng bà tám, khiến cho ngữ khí của cô cũng chẳng khách sáo gì.

Judy vẫn còn chưa có ý thức được Thiên Thiên đối với loại vấn đề này rất phản cảm và lãng tránh, cô như trước vẫn bừng bừng khí thế, “Có phí chia tay không? Lúc ở bên nhau anh ta tặng bạn nhiều quà chứ? Mau khai thiệt đi.”

Thiên Thiên không thể nhịn được nữa, liền muốn nổi trận lôi đình.

“Diêu Thiên Thiên.” Có người kêu tên của cô, “Cầm văn kiện hôm qua đến phòng làm việc của tôi.” Thẩm Hạo đứng tựa cửa, khẩu khí không chút đếm xỉa ai hết. (hê hê… anh hùng cứu mỹ nhân nhớ ;)) hay là ăn dấm chua rồi =)) )

Thiên Thiên ưỡn thẳng sống lưng, trong đầu chỉ có một ý niệm là rốt cuộc có thể tạm thời được giải thoát, cô bận rộn soạn văn kiện, ba chân bốn cẳng đi qua, trong lòng tự dưng nổi lên niềm cảm kích trước giờ chưa có đối với Thẩm Hạo.

“Đóng cửa lại.”

Thiên Thiên không chút do dự làm liền.

Thẩm Hạo chỉ vào cái ghế trước bàn làm việc, “Ngồi một lát, đợi mọi người bên ngoài ổn định rồi mới ra.”

“A.” Thiên Thiên có vẻ như không kịp phản ứng.

Thẩm Hạo bất lực lắc đầu, “Chẳng lẽ cô còn muốn Judy quấn quýt không tha sao? Cô ấy không phải người xấu, chỉ là hiếu kì thái quá thôi.”

Thiên Thiên bật cười, nghĩ lại, quả thật như thế, cô ấy chính là loại người hận không thể đem việc của tổ tông mười tám đời nhà người ta ra mà săm soi thôi.

Ngón tay thon dài của Thẩm Hạo linh hoạt lướt trên bàn phím, Thiên Thiên ôm văn kiện ngồi nghiêm chỉnh, vẫn không nhúc nhích.

Thẩm Hạo bỗng nhiên cười, “Cô không cần khẩn trương như vậy.”

Thiên Thiên cười gượng vài tiếng, “Chuyện vừa rồi cám ơn anh.” Thẩm Hạo chuyên môn thay cô giải vây, như việc lần trước khó chịu cũng không ảnh hưởng đến lòng biết ơn lần này của Thiên Thiên.

Thẩm Hạo liếc nhìn qua, quan sát cô thật lâu, sau đó khẽ nói, “Không cần.”

Không khí bỗng nhiên trầm xuống.

Thẩm Hạo bận rộn làm việc của mình, Thiên Thiên giương mắt thỉnh thoảng nhìn lén anh. Không biết vì sao, cô luôn nhìn không thuận mắt Thẩm Hạo, hôm nay hình tượng anh ấy lại đặc biệt to lớn. (hé hé, cảm òi… ;)) )

Thiên Thiên à Thiên Thiên, mày chính là chịu không nổi người khác đối tốt với mình, lúc trước Mễ Bác có thể theo đuổi được cô cũng hoàn toàn là bởi vì anh ta quan tâm cô tỉ mĩ chu đáo, làm cô có một loại cảm giác có thể phó thác chung thân.

Tại sao lại nghĩ đến người này, Thiên Thiên bất lực lắc lắc đầu, phát hiện không biết từ lúc nào Thẩm Hạo cũng ngẩng đầu, trên mặt mang theo ý cười hứng thú, bận tối mắt mà vẫn thong dong nhìn cô.

Thiên Thiên không hiểu sao tự dưng đỏ mặt.

Đúng lúc này cửa phòng vang lên tiếng gõ.

“Mời vào.”

Diệp Tử trên môi ẩn hiện ý cười, khép cửa lại, ho nhẹ nói: “Tôi là phụng mệnh tới nghe ngóng.”

Thẩm Hạo cười thành tiếng nói, “Diệp Tử, không nghĩ đến bà cũng “tám” tới vậy.”

“Nhiều chuyện là thiên chức của phụ nữ mà.” Diệp Tử bĩu môi nói.

Thiên Thiên trừ bỏ cười cũng không nói gì.

loading...

“Bên ngoài phong ba cũng tạm bình ổn rồi, ra đi, cũng không thể trốn tránh cả đời.” Diệp Tử trêu chọc nói, nhìn Thẩm Hạo, lại nhìn Thiên Thiên, lại cảm thấy hai người này có tiềm năng để đào bới tin tức rất nhiều.

Thẩm Hạo nhếch miệng, ra vẻ cao thâm cười một cái.

Thiên Thiên hờn dỗi: “Chị Diệp Tử.”

Diệp Tử cười ha ha dắt Thiên Thiên ra ngoài, đồng nghiệp phòng thị trường đang vùi đầu làm việc, chuyện náo động mới vừa rồi đã tan thành mây khói.

Lúc nghỉ trưa, Thiên Thiên sợ đi đến nhà ăn sẽ gặp Judy sau đó lại bị gặng hỏi, cô không dám xuống lầu, nhờ Diệp Tử mua giùm mình sandwich.

Diệp Tử sợ cô bị đói, nhanh chóng mua về hai phần Kentucky (tức KFC đấy ạ =)) ) cùng nhau ăn.

“Cơm trưa lại ăn thứ này?” Thẩm Hạo cầm trên tay áo khoác, vừa mới dùng bữa trưa trở về, ánh mắt thanh thản.

“Ừ, tùy tiện đối phó một chút, buổi tối nay được ăn một bữa ngon.” Diệp Tử mấp máy môi, trong mắt có dòng hạnh phúc lơ đãng chảy qua.

Thiên Thiên giữ im lặng, hết sức chăm chú gặm đồ nướng Orleans (hình như KFC ở VN cũng có loại gà nướng theo kiểu này =)) ). Cô là người vô củng đơn giản, món Pháp này rất hợp ý cô, ăn nhanh nhanh cô có thể thưởng thức được mùi vị ngon lành của thức ăn.

“Tình trạng ở nhà ăn thế nào?” Diệp Tử hàm hồ hỏi, nhưng Thẩm Hạo vừa nghe liền hiểu.

Anh cười cười, “Thiên Thiên, cô còn phải mệt nhiều, khó được một ngày như hôm nay, làm đề tài hấp dẫn là cô chứ không phải tôi.”

“Oẹ.” Diệp Tử và Thiên Thiên trăm miệng một lời.

“Thẩm Hạo, ông đừng có thiếp vàng trên mặt.” Diệp Tử dè bỉu.

Thiên Thiên tán thành hai tay.

Thẩm Hạo chẳng hề để ý cười cười.

Kì thật anh không nói cũng có thể đoán được, nhân viên trong phòng ăn đang hừng hực khí thế thảo luận thân phận của Thiên Thiên.

Thiên Thiên cúi đầu liếm liếm ngón tay, Thẩm Hạo giễu cợt nói: “Thiên Thiên, cô là chó sao?”

Thiên Thiên mờ mịt, Thẩm Hạo chỉ chỉ tay cô, cô mới hiểu ra, ấn tượng tốt thật không dễ dàng mới tích lũy được trong khoảnh khắc bị bay biến, Thiên Thiên liếc xéo anh một cái, “ Đây là vị gà Mút Chỉ, tôi không phụ tên của nó mà thôi.”

Thẩm Hạo bị nghẹn tạm thời không nói nên lời, như thấy được chuyện lạ làm Diệp tử ôm bụng cười lớn, mà Thiên Thiên tâm tình cũng tốt lên, mức độ thèm ăn tự nhiên tăng lên, đem phần đùi gà của Diệp Tử thuận tiện giải quyết sạch sẽ.

4h kém 5’, phòng làm việc đột nhiên náo nhiệt hẳn lên, có người sửa soạn túi xách, người thì tắt máy tính, có người tư tưởng không tập trung ra sức nhìn đồng hồ.

Thiên Thiên xoay sang hỏi Elva ngồi bên cạnh, “Chuyện gì vậy? mọi người giống như đang chờ tới giờ tan ca.”

Elva ngại ngùng cười nói: “Hôm nay là lễ tình nhân mà, dựa theo lệ thường có thể trước nửa tiếng ra về.”

Thiên Thiên ngây người một lúc, khen: “Ông chủ thật là người có tình cảm.”

Quả nhiên, kim đồng hồ mới chỉ 4h, trưởng phòng nhân sự dùng mạng nội bộ thông báo: nếu không ảnh hưởng đến công việc, có thể tan tầm ăn mừng lễ hội.

Mọi người hoan hô nhảy nhót.

Động tác rất nhanh, thoáng cái liền như làn khói không còn bóng dáng.

Thiên Thiên đã sớm hoàn thành việc của mình, nhưng cô không có chỗ để đi, lại không muốn về nhà sớm như vậy, vì thế lần lượt hỏi từng người, “Có việc gi cần mình giúp đỡ không?”

Tất cả mọi người đều lắc đầu, bởi vì biết sẽ được về sớm nên không ai kéo dài công việc cả.

Ngay cả người yêu việc điên cuồng như Diệp Tử cũng đúng lúc 4h mở cửa phòng đi ra, cô thấy Thiên Thiên vẫn còn ngồi trước máy tính, kinh ngạc hỏi, “Còn chưa về? không hẹn ai sao?”

“A, một hồi sẽ về liền.” người ta hỏi một đằng Thiên Thiên trả lời một nẻo làm Diệp Tử bật cười.

Sau khi Diệp Tử đi, cả một khu phòng làm việc vắng lặng như tối hôm qua, chỉ còn lại cô và Thẩm Hạo hai người.

Cô là muốn chủ động giúp Thẩm Hạo giảm bớt gánh nặng công việc vẫn là muốn về nhà ăn cơm tắm rửa chơi game a, Thiên Thiên do dự.

“Diêu Thiên Thiên.” Cửa phòng Thẩm Hạo bị mở ra.

Mục lục
loading...