Menu

ER­AGON – CẬU BÉ CƯỠI RỒNG FULL 4 TẬP-Quyển 4.Chương 57


Er­agon – Cậu Bé Cưỡi Rồng Full 4 Tập


Tác giả: Christo­pher Paoli­ni


Q.4 – Chương 57: Thành Phố Buồn Thương

Mặt trời lên gần ngọn sào khi Varden tới Urû’baen.

Roran nghe có tiếng hét của những người đàn ông ở đầu đội quân khi họ khi qua đỉnh núi. Anh tò mò nhìn lên qua đầu những người lùn đứng trước. Khi tới đỉnh núi, anh dừng lại ngắm nhìn, cũng như những chiến binh theo sau.

Mảnh đất thoai thoải dốc xuống vài dặm, mở vào một đồng bằng. Trên đồng bằng điểm xuyết những nông trại, cối xay và những dinh cơ đá. Anh nhớ tới Aroughs. Cách đó khoảng năm dặm, đồng bằng kéo dài tới bức tường thành Urû’baen.

Không giống tường thành Dras-Leona, những bức tường kinh thành bao trọn thành phố. Chúng cũng cao hơn nhiều. Dù ở khoảng cách xa, Roran có thể thấy chúng cao hơn cả tường thành Dras-Leona lẫn Aroughs. Anh đoán ít nhất tường cao 90m. Trên khu phòng ngực rộng lớn, anh để ý có những cỗ máy bắn đá và bắn tên.

Anh lo lắng. Những cỗ máy kia không thể hạ gục một sớm một chiều – chúng chắc chắn được phép thuật bảo vệ. Kinh nghiệm cho anh biết những vũ khí này chết người như thế nào.

Đằng sau những bức tường là tổ hợp kỳ lạ những kiến trúc nhà của loài người và của thần tiên.Những tòa nhà theo phong cách thần tiên nổi bật nhất là những tòa tháp duyên dáng cao sáu tầng – làm từ đá ma la sít xanh – rải rác thành hình cung bao quanh khu phố cổ nhất. Hai tòa tháp bị bay mất nóc. Anh nghĩ anh thấy chân tòa tháp khuất hẳn trong những ngôi nhà lộn xộn bên dưới.

Nhưng điều khiến anh thấy thú vị nhất không phải bức tường hay những tòa nhà mà là, phần lớn thành phố khuất dưới một vách đá lớn. Nó che phủ chỗ hẹp nhất nửa dặm ngang và 150m dọc. Một quả đồi lớn kéo dài tới đông bắc vài dặm. Trên vách đá còn có một bức tường khác, giống bức tường bao quanh thành phố, trên đó có vài tòa tháp canh.

Hõm vào trong vách đá là một thành trì đầy những tòa tháp và bờ công sự. Tòa thanh vươn lên trội khỏi thành phố. Đáng sợ nhất là cánh cổng trước pháo đài: một cánh cổng vĩ đạiđủ cho Saphira và Thorn sóng bước vào.

Ruột Roran quặn thắt. Nếu cánh cổng này chỉ ra điều gì thì đó là Shruikan to lớn đủ tự mình thổi bay cả đội quân Varden. Eragon và Saphira phải nhanh lên, anh nghĩ. Và các thần tiên nữa. Từ những gì anh quan sát, thần tiên có thể cầm chân con rồng đen của nhà vua. Nhưng họ khó lòng giết được lão.

Roran đã quan sát tất cả và còn thêm nhiều điều nữa khi dừng lại trên đỉnh đồi. Sau đó anh giật cương con Hỏa tuyết. Con bạch mã khịt mũi và đi theo Roran, xuống đoạn đường uốn lượn dẫn xuống vùng đất thấp.

Anh có thể cưỡi ngựa – đúng là là nên cưỡi ngựa, vì anh là trung đoàn trưởng – nhưng sau chuyến đi tới Aroughs, anh không thích ngồi lên yên ngựa.

Trong lúc đi, anh nghĩ cách tốt nhất tấn công thành phố. Urû’baen bị bao vây trong dãy núi đá sẽ tránh cho thành phố bị tấn công từ nhiều hướng, ngoài rìa cũng như từ trên cao. Chắc chắn đây là lý do thần tiên chọn đây là nơi định cư khi mới đặt chân lên Alagaesia.

Nếu chúng ta có thể đột nhập qua dãy núi, chúng ta có thể đập tan thành trì và phần còn lại của thành phố, anh nghĩ nhưng anh cũng biết ý tưởng đó không khả thi vì tảng đá quá dày. Nhưng, chúng ta có thể chiếm lấy tường thành trên đồi. Sau đó chúng ta sẽ ném đá và đổ dầu nóng từ trên xuống. Nhưng cũng không dễ. Đánh nhau trên đồi, và những bức tường…Có thể thần tiên làm được. Hoặc Kull. Có thể họ sẽ thích ý tưởng này.

Sông Ramr cách phía bắc Urû’baen vài dặm. Varden không thể lợi dụng nó. Saphira có thể đào một con mương đủ lớn để xoay dòng. Nhưng kể cả cô nàng cũng phải mất tới vài tuần. Varden không đủ lương thực cho vài tuần đó. Họ chỉ còn lương thực dự trữ cho vài ngày. Sau đó, hoặc họ sẽ chết đói hoặc sẽ đào ngũ.

Lựa chọn duy nhất của họ là tấn công trước quân Triều đình. Không phải Roran không tin Galbatorix có thể tấn công. Tới giờ dường như nhà vua vẫn đợi Varden tới. Sao lão phải liều mạng chứ? Lão càng chờ đợi bao lâu, chúng ta càng yếu đi bấy nhiêu.

Vậy là phải đánh chính diện – mở một cuộc tấn công ngu xuẩn chạy băng qua vùng đất trống tới những bức tường quá dầy không thể nào xuyên thủng và quá cao không thể leo qua, trong khi cung thủ và những cỗ máy chiên tranh lúc nào cũng nhè vào họ. Chỉ tưởng tượng thôi đã làm anh mướt mồ hôi trán. Họ sẽ chết. Anh chửi rủa. Chúng ta sẽ biến thành từng mảnh vụn và trong lúc đó Galbatorix chỉ việc ngồi cười trong cung điện…Nếu chúng ta có thể tới gần tường thành, những binh lính sẽ không thể dùng những thứ máy móc kinh khủng kia tấn công chúng ta. Nhưng tới lúc đó, chúng sẽ dùng đá, dầu nóng mà dội lên đầu chúng ta thôi.

Kể cả nếu họ vượt qua được bức tường, họ vẫn phải đương đầu với quân đội của Galbatorix. Quan trọng hơn hàng phòng thủ, là tinh thần và số lượng lĩnh Varden sẽ phải đối mặt. Liệu họ có thể chiến đấu tới hơi thở cuối cùng? Liệu họ có sợ không? Họ có thể phá vòng vây mà tháo chạy nổi? Họ có bị lời thề hay câu thần chú nào trói buộc không?

Những gián điệp của Varden đã báo cáo lại rằng Galbatorix đã sắp đặt bá tước Barst chỉ huy quân đội Urû’baen. Roran chưa bao giờ nghe tới Barst. Nhưng thông tin này khiến Jörmundur ngao ngán. Lính tráng dưới trướng Roran đã kể đủ câu chuyện cho Roran tin vào sự ác độc của hắn. Có thể Barst là lãnh chúa một vùng rộng lớn ở gần Gil’ead. Nhưng do sự các thần tiên tới nơi này nên hắn phải rời đi. Kẻ hầu người hạ sợ hắn, vì Barst có xu hướng trừng phạt những kẻ mang tội theo cách ác độc nhất, hoặc đơn giản là xử tử những kẻ hắn cho là làm sai. Điều này cũng bình thường; vì có lãnh chúa Triều đình nào không thế. Nhưng Barst không chỉ độc ác mà còn mạnh – cực kỳ mạnh – và quái gở. Trong tất cả những câu chuyện Roran nghe kể, sự thông minh của hắn là điều không có gì phải bàn cãi. Có thể hắn là một thắng khốn, nhưng là một thằng khốn thông minh. Roran biết mình sẽ sai nếu đánh giá thấp hắn. Galbatorix không chọn một kẻ yếu đuối hay một thằng đần để chỉ huy quân đội.

Và lại còn Murtagh và Thorn nữa. Galbatorix có thể không động thủ, nhưng con rồng đỏ và Kỵ sĩ của nó chắc chắn sẽ bảo vệ thành phố. Eragon và Saphira phải dụ chúng đi chỗ khác. Nếu không, chúng ta sẽ không bao giờ vượt qua tường thành. Roran nhăn mặt. Đây là vấn đề. Murtagh khỏe hơn Eragon. Eragon cần thần tiên trợ giúp để giết hắn.

Một lần nữa, Roran thấy oán giận. Anh ghét khi phải phụ thuộc vào những kẻ có thể dùng pháp thuật. Ít nhất khi cần tới sức mạnh, những con người có thể bổ trợ cho nhau. Nhưng không thể nào con người bổ sung cho thiếu pháp thuật.

Anh thất vọng nhặt một viên đá cuội lên. Như Eragon đã dạy, anh nói, “Stenr rïsa.” Viên đá cuội không nhúc nhích.

Viên đá cuội luôn không nhúc nhích.

Anh khụt khịt và ném nó xuống vệ đường.

Vợ và đứa con chưa sinh của anh ở cùng quân Varden. Nhưng tới giờ anh không thể giết Murtagh hay Galbatorix. Anh nắm tay và tưởng tượng mình đang bẻ thứ gì đó. Hầu hết là xương.

Có thể chúng ta nên chạy. Đây là lần đầu tiên anh có ý nghĩ đó. Anh biết có những vùng đất ở phía đông nằm ngoài tầm với của Galbatorix – những đồng bằng mầu mỡ chỉ có dân du mục sinh sống. Nếu những người dân làng khác đi cùng anh và Katrina, họ có thể bắt đầu lại, tránh xa Triều đình và Galbatorix. Ý kiến đó làm anh bệnh. Anh sẽ phải bỏ lại Eragon, những người lính của anh, và vùng đất quê hương. Không mình không thể để con mình sinh ra tại nơi Galbatorix nắm quyền. Thà chết còn hơn sống trong sợ hãi.

Tất nhiên, anh vẫn không biết cách nào chiếm được Urû’baen. Lúc trước, lúc nào cũng có những điểm yếu cho anh khai thác. Ở Carvahall, đó là thất bại của Ra’zac cho anh biết dân làng có thể chống lại hắn. Khi anh đấu vật với Urgal Yarbog, đó là sừng của sinh vật. Ở Aroughs, đó là các dòng kênh. Nhưng ở Urû’baen, anh không tìm ra điểm yếu, không tìm ra chỗ nào anh có thể dùng gậy ông đập lưng ông.

Nếu chúng ta có viện trợ, mính sẽ đợi và chờ chúng chết đói. Đó là cách tốt nhất. Làm gì cũng là điên. Nhưng anh biết, chiến tranh là điên rồ rồi.

Chỉ có cách dùng pháp thuật, cuối cùng anh kết luận. Pháp thuật và Saphira. Nếu chúng ta có thể giết Murtagh, sau đó cô rồng hoặc thần tiên sẽ giúp chúng ta vượt tường thành.

Anh nhăn nhó, nếm trong miệng có vị chua. Anh sải bước nhanh hơn. Cắm trại càng nhanh càng tốt. Chân anh đau vì đi bộ. Nếu anh chết, anh muốn mình được một bữa ăn nóng sốt và một giấc ngủ ngon cái đã.

Varden dựng lều cách Urû’baen một dặm, cạnh một cón suối nhỏ hòa dòng với sống Ramr. Sau đó, người, người lùn, Urgal bắt đầu xây công sự tới đêm và gần sáng. Thật ra, họ càng ở lâu một chỗ, họ càng có thời gian củng cố hàng phòng ngự. Những chiến binh đã mệt mỏi, nhưng lao động giúp họ bận bịu và hơn nữa, có thể cứu mạng họ.

Mọi người nghĩ mệnh lệnh được Eragon giả đưa ra. Roran biết thực ra là lệnh của Jörmundur. Anh đã tôn trọng người chiến binh lão luyện này từ khi Nasuada bị bắt cóc còn Eragon rời đi. Jörmundur đã chiến đấu với triều đình gần hết cuộc đời. Ông hiểu sâu và những chiến thuật và logic. Ông và Roran khá thân; họ đều là những con người của đao thép, chứ không phải của pháp thuật.

Và vua Orrin – sau khi hàng phòng ngữ được lập xong – Roran rất ghét vị vua này. Orrin luôn làm anh bực. Nếu ai có thể khiến người khác dùng dao đâm mình thì chính là hắn. Roran biết nhục mạ nhà vua chẳng phải chuyện hay ho. Nhưng tên ngu đó muốn cho người đưa tin tới cổng thành Urû’baen mà thách thức, theo cách họ đã làm tại Dras-Leona và Belatona.

“Ngài muốn khiêu khích Galbatorix à?” Roran gầm lên. “Nếu chúng ta làm vậy, hắn sẽ đáp trả ngay!”

“Ờ, tất nhiên,” vua Orrin đáp và đứng dậy. “Chúng ta phải đường đường chính chính thông báo mục đích và cho hắn cơ hội cầu hòa.”

Roran nhìn chăm chăm. Sau đó anh quay đi vì khó chịu và nói với Jörmundur, “Ngài ấy không thể hiểu chuyện được à?”

Ba người bọn họ đang ở trong lều của vua Orrin. Nhà vua đã triệu họ tới.

“Thưa Bệ hạ,” Jörmundur nói. “Roran nói đúng. Tốt nhất chúng ta nên chờ đợi.”

“Nhưng chúng đã thấy chúng ta,” Orrin phản kháng “Chúng ta cắm trại ngay trước tường thành. Chúng ta sẽ… vô lễ khi không gửi người đi báo tin. Hai người chỉ là thường dân; ta không mong hai người hiểu. Hoàng gia bắt buộc có những cử chỉ nhã nhặn, kể cả trong chiến tranh.”

Roran muốn đập nhà vua. “Ngài có điên mới tin Galbatorix coi ngài là đối thủ! Chúng ta chỉ là những con bọ với lão. Lão không quan tâm tới cử chỉ nhã nhặn của ngài. Ngài quên rồi. Galbatorix cũng chỉ là thường dân giống như chúng tôi khi hắn tiếm quyền các Kỵ sĩ. Cách hành xử của hắn và của ngài không giống nhau. Trên thế giới này không có ai như hắn. Ngài nghĩ ngài hiểu được hắn ư? Ngài nghĩ ngài xoa dịu nổi hắn ư?”

Orrin biến sắc. Ông ta ném cốc rượu xuống đất. “Ngươi đi quá xa rồi đó, cây búa Dũng mãnh. Không ai có quyền chửi rủa ta như ngươi vừa làm!”

“Tôi có quyền làm gì tôi muốn,’ Roran hét lớn. “Tôi không phải đồ chơi của ngài. Tôi không nghe lệnh ngài. Tôi là người tự do, tôi sẽ chửi rủa bất cứ ai tôi muốn, bất cứ khi nào – kể cả người đó có là ngài. Gửi ngươi đưa tin là một sai lầm, và tôi…”

loading...

Có tiếng kim loại rền vang khi Vua Orrin rút kiếm ra khỏi vỏ. Roran không hoàn toàn không chú ý. Anh đã cầm sẵn búa trên tay. Khi nghe tiếng động, anh đã rút búa ra khỏi thắt lưng rồi.

Lưỡi kiếm của nhà vua tỏa ánh sáng bạc dưới ánh sáng mờ mờ trong lều. Roran nhìn thấy đường kiếm của Orrin và bước tránh ra. Sau đó anh nắm lấy cạnh cùn lưỡi kiếm, làm nó rung lên và bắn khỏi tay Orrin.

Thứ vũ khí nạm đá quý rơi xuống, rung lên trên sàn.

“Bệ hạ,” có tiếng hét của những lính gác ngoài lều. “Ngài ổn chứ?”

“Ta vừa đánh rơi khiên,” Jörmundur đáp. “Không sao đâu.”

“Vâng, thưa ngài.”

Roran nhìn nhà vua. Có cái gì đó ám ảnh, hoang dại trên gương mặt ông ta. Roran không rời mắt và nhét búa lại vào thắt lưng. “Liên lạc với Galbatorix là hành động ngu xuẩn và nguy hiểm. Nếu ngài thử làm, tôi sẽ giết bất cứ người nào người gửi đi trước khi anh ta kịp tới thành phố.”

“Ngươi dám!” Orrin nói.

“Ồ, có chứ. Tôi sẽ không ngài đặt chúng tôi vào vòng nguy hiểm để thỏa mãn lòng kiêu hãnh hoàng gia của ngài. Nếu Galbatorix muốn nói chuyện, hắn biết chỗ nào tìm chúng ta rồi đấy. Còn không, cứ kệ hắn.”

Roran lao ra khỏi lều. Anh đứng ngoài, đặt tay lên hông và nhìn những đám mây trong khi đợi nhịp hô hấp ổn định. Orrin giống như một một con lừa già: bướng bỉnh, quá tự tin, và quá muốn đá hậu bạn nếu bạn cho hắn cơ hội.

Hắn quá say sỉn nữa, Roran nghĩ.

Anh đi đi lại lại trước lều đợiJörmundur xuất hiện. Trước khi người chiến binh kịp lên tiếng. Roran nói, “Tôi xin lỗi.”

“Ừ.” Jörmundur rút tẩu thuốc ra khỏi túi đeo thắt lưng và viên cỏ cardus thành viển ồi nhét vào tẩu. “Ta phải mất lúc lâu để thuyết phục ông ấy không gửi phái viên đi chỉ để chọc giận anh.” Ông dừng trong chốc lát. “Anh thực sự sẽ giết lính của Orrin ư?”

“Tôi không nói chơi,” Roran nói.

“Tôi cũng không nghĩ vậy. .. Chỉ hy vọng là ông ta không làm gì.” Jörmundur bắt đầu đi xuống con đường giữa các căn lều. Roran theo sau. Những người lính tránh đường và kính trọng cúi đầu chào. Jörmundur vung cây tẩu chưa đốt và nói, “ Ta thừa nhận, ta muốn chửi rủa Orrin một trận không biết bao nhiêu lần rồi.” Ông nở một nụ cười. “Không may là phần chín chắn luôn luôn chiến thắng.”

“Ông ấy luôn quá… cứng đầu thế à?”

“Hừm? Không, không. Ở Surda, ông ấy rất thông suốt.”

“Vậy sao lại như thế này?”

“Tôi nghĩ là ông ấy sợ. Đó là một khái niệm lạ lẫm đối với người đàn ông này.”

“Ừ.”

“ Có thể tôi nói thế này anh sẽ buồn, nhưng anh hành động khá là ngu ngốc đó.”

“Tôi biết. Tôi hãy bị cảm xúc che lấp.”

“Và giờ anh đã biến một nhà vua thành kẻ thù cho mình.”

“Ý ông là thêm một nhà vua nữa.”

Jörmundur cười trầm trầm. “Ừ, tôi nghĩ khi Galbatorix là kẻ thù cá nhân của mình, tất cả những thứ khác đối với anh cũng chẳng là gì. Hơn nữa,…” Ông dừng lại cạnh đống lửa trại và rút một nhánh cây nhỏ khỏi đống lửa. Ông dùng đầu que châm tẩu, hút vài lần, đặt que củi vào đống lửa. “Hơn nữa, tôi không thể không thấy cơn giận của Orrin. Ông ta muốn giết anh. Nếu ông ta còn để tâm, rồi có ngày ông ta sẽ trả thù. Tôi sẽ cho lính canh lều cho anh trong vài ngày tới. Nhưng sau đó thì…” Jörmundur nhún vai.

“Sau đó, có thể tất cả chúng ta đều chết hoặc bị nô lệ rồi.”

Họ bước đi trong im lặng vài phút. Tẩu luôn nằm trên môi Jörmundur. Khi họ sắp sửa chia đường, Roran nói, “Khi gặp Orrin lần sau…”

“Vâng?”

“Có thể ông nên cho ông ấy biết nếu ông ta hoặc những binh lính dưới quyền làm hại Katrina, trước mặt doanh trại, tôi sẽ xé toạc bụng ông ta ra.”

Jörmundur cúi cằm xuống đứng suy nghĩ một lát. Sau đó ông ta nhìn lên và gật đầu. “Tôi nghĩ tôi sẽ tìm ra cách nói, Cây búa dũng mãnh.”

“Cám ơn nhé.”

“Không có gì đâu.”

“Vâng thưa ngài.”

Roran tìm Katrina và bảo cô mang cơm tối tới con đê phía bắc. Tại đây anh có thể coi chừng bất cứ phái viên nào do Orrin gửi đi. Katrina trải bạt trên nền đất sỏi cho họ ngồi ăn. Sau đó họ ngồi cùng nhau trong khi trời dần tối, những ngôi sao bắt đầu xuất hiện trên bầu trời màu tím trên vách đá.

“Em rất vui được ở đây,” cô nói và ngả đầu lên ngực anh.

“Thật sao?”

“Nơi đây rất đẹp, và em có anh.” Cô nắm chặt tay anh.

Anh kéo cô lại sát hơn, nhưng bóng đen trong tim anh vẫn còn đó. Anh không thể quên đi sự nguy hiểm đang treo trên đầu cô và con họ. Biết kẻ thù nguy hiểm nhất đang cách mình có vài dặm đang đốt cháy lòng anh. Anh không muốn gì hơn là đứng lên, chạy tới Urû’baen và giết chết Galbatorix.

Nhưng làm sao có thể. Vì thế anh mìm cười rồi cười lớn để che giấu sự sợ hãi. Anh biết cô cũng che giấu sự sợ hãi của bản thân cô.

Chết tiệt, Eragon, anh nghĩ, chú nên nhanh lên, không anh thề anh sẽ đội mồ ám chú.

Mục lục
loading...