Menu

ER­AGON – CẬU BÉ CƯỠI RỒNG FULL 4 TẬP-Quyển 1.Chương 52


Er­agon – Cậu Bé Cưỡi Rồng Full 4 Tập


Tác giả: Christo­pher Paoli­ni


Q.1 – Chương 52: Ajihad, Thủ Lĩnh Varden

Er­agon bước vào một thư phòng hai tầng sang trọng, được ngăn cách bởi những kệ đầy sách. Một cầu thang xóay dẫn lên ban công nhỏ, có hai cái ghế và một cái bàn. Từ trần tới vách tường đều treo đèn trắng, nên chỗ nào trong phòng cũng đủ ánh sáng để đọc. Một tấm thảm bầu dục phủ trên sàn đá. Cuối phòng, một người đàn ông đứng sau bàn làm việc.

Da mặt ông ta đen bóng như dầu mun, đầu cạo nhẵn thín, râu và ria mép tỉa ngắn. Đôi mắt cương nghị, thông minh. Khoác trên đôi vai rộng, mạnh mẽ là một tấm áo vét đỏ, thêu bằng vàng. Bên trong là một sơ mi màu tía. Từ ông toát ra một vẻ đầy uy nghi của một cấp chỉ huy.

Giọng ông mạnh và quả quyết:

– Đón chào Er­agon và Saphi­ra tới Tron­jheim. Ta là Aji­had. Mời ngồi.

Er­agon rón rén ngồi lên cái ghế kế bên Mur­tahg. Saphi­ra ngồi sau nó như để bảo vệ.

Aji­had búng ngón tay. Một người tiến ra từ sau cầu thang xoáy. Trong hắn giống hệt gã đầu hói đang đứng bên ông ta. Thấy Er­agon ngạc nhiên nhìn hai gã, Aji­had nói:

– Cháu ngạc nhiên lắm hả? Họ là hai anh em sinh đôi. Đúng ra ta phải giới thiệu tên, nhưng họ không có tên.

Saphi­ra khó chịu khịt khịt mũi. Aji­had nhìn nó một lúc rồi dựa lưng vào ghế. Cặp sinh đôi trở lại gầm cầu thang, đứng trơ trơ bên nhau. Aji­had chăm chú nhìn Er­agon và Murtagh một lúc lâu, rồi ra dấu về phía cặp sinh đôi. Một gã tiến lại. Ông ghé tai hắn thì thầm. Gã đầu hói bỗng tái mặt, lắc đầu lia lịa. Aji­had nhăn mặt gật đầu, như tin chắc một điều gì. Rồi ông nhìn Murtagh, nói:

– Việc cậu từ chối kiểm tra, đặt ta vào một hoàn cảnh khó xử. Cậu được phép vào Far­then Dur là vị cặp song sinh bảo đảm với ta là kiểm soát được cậu và cũng vì những hành động của cậu đã giúp Er­agon và Arya. Ta hiểu có thể cậu có những điều muốn giữ riêng trong lòng, nhưng chừng nào cậu còn làm vậy, thì chúng ta vẫn không thể tin cậu được.

Murtagh nói:

– Dù sao thì các ông cũng vẫn sẽ không tin tôi.

Mặt Aji­had chợt tối sầm, mắt long lên thật đáng sợ:

– Dù hơn hai mươi năm rồi, ta vẫn nhận ra giọng nói này. Tuy đó là giọng của một kẻ khác, một con ác thú chứ không phải con người. Đứng dậy.

Murtagh lo lắng nhìn cặp sinh đôi, rồi lại nhìn Aji­had. Ông ta ra lệnh:

– Cởi áo ra. Quay lưng lại.

Khi Murtagh xoay người, ánh sáng soi rõ vết sẹo trên lưng. Orik sửng sốt kêu lên. Aji­had quay phắt lại cặp sinh đôi, gầm lên như sấm:

– Murtagh hả? Các mi có biết cái này là gì không?

Cả hai cúi đầu lắp bắp:

– Chúng tôi khám phá ra tên này qua tiềm thức của Er­agon, đâu ngờ thằng này là con trai của phản đồ Morzan…

Aji­had đưa tay không cho nói hết, bảo:

– Ta sẽ bàn chuyện này sau.

Quay lại Murtagh:

– Trước hết phải giải quyết cho xong vụ này. Sao, mi vẫn từ chối thẩm vấn?

– Đúng. Tôi không để ai xâm nhập được vào đầu tôi.

– Nếu thế sẽ gây những hậu quả không vui đâu. Trừ khi cặp sinh đôi chứng minh được mi không phải là mối đe dọa nơi này, chúng ta mới có thể tin tưởng mi, cho dù mi đã từng giúp đỡ Er­agon. Nếu không thể chứng minh mi thành thật, vô hại thì những người ở đây, kể cả người lùn, sẽ xé xác mi ra từng mảnh, khi họ biết sự có mặt của mi. Ta bắt buộc phải bảo vệ mi cẩn mật, vì an toàn của mi và của cả chúng ta. Nhưng nếu Hroth­gar, vua người lùn, đòi tống mi vào tù, tình hình sẽ thê thảm hơn. Đừng tự đẩy mình vào hoàn cảnh khó khăn đó, khi còn có thể tránh được.

– Không. Vì dù tôi chịu khuất phục, tôi vẫn sẽ bị đối xử như một thằng cùi hủi, tứ cố vô thân. Tôi chỉ mong rời khỏi nơi này. Nếu ông cho phép tôi yên ổn ra đi, sẽ không bao giờ tôi tiết lộ với triều đình.

– Chuyện gì sẽ xảy ra nếu mi bị bắt và đem đến trước mặt Gal­ba­torix? Lão ta sẽ moi móc tất cả những gì trong đầu mi, cho dù mi mạnh mẽ đến cỡ nào cũng không thể chống trả lại nổi. Mà cho dù mi có thể chống trả, làm sao ta có thể tin mi không liên kết với lão trong tương lai?

– Ông định bắt tôi làm tù nhân suốt đời sao?

– Không, chỉ đến khi mi đồng ý để kiểm tra. Nếu cặp sinh đôi thấy được sự chân thành của mi và xóa bỏ hết ký ức về Far­then Dur này trong đầu mi, mi sẽ được ra đi. Sao, Murtagh, quyết định mau đi. Nếu không chúng ta phải chọn cho mi một con đường khác.

Er­agon lo lắng cho sự an toàn của Murtagh, thầm thúc dục: “Nhận lời đi, không tranh đấu nổi đâu.”

Sau cùng Murtagh chậm rãi nói thật minh bạch:

– Tâm trí tôi là một chốn thâm nghiêm, không để ai xâm chiếm. Đã từng có nhiều kẻ cố gắng làm điều đó, nhưng tôi đã được học để bảo vệ bằng cả sức mình, vì tôi chỉ được an toàn với tâm trí của chính tôi. Ông đòi hỏi những điều tôi không thể nào ưng thuận được.

Quay qua cặp sinh đôi, anh nói:

– Hãy làm những gì các ngươi phải làm. Nhưng nên nhớ một điều, cái chết sẽ đem ta đi trước khi các ngươi có thể khai thác được điều gì.

Mắt Aji­had sáng lên niềm ngưỡng mộ:

– Ta không ngạc nhiên vì quyết định của mi, dù ta đã mong một điều ngược lại. Lính gác đâu.

Cửa mở, mấy tên lính tiến vào. Aji­had chỉ Murtagh:

– Đem anh ta vào một phòng không cửa sổ và chốt cửa ra vào thật kỹ. Đặt sáu tay gác thường trực, không được chuyện trò gì với anh ta, không cho bất cứ kẻ nào vào phòng, cho tới khi đích thân ta đến.

Nhìn Murtagh đi theo mấy tên lính, Er­agon mấp máy môi: “Mình xin lỗi.” Murtagh nhún vai ra đi.

Aji­had bỗng nói:

– Tôi muốn tất cả ra khỏi phòng, trừ Er­agon và Saphi­ra.

Cặp song sinh cúi đầu đi ra, nhưng Orik lên tiếng:

– Thưa ngài, đức vua sẽ muốn được biết về Murtagh. Và còn vấn đề tôi bất tuân thượng lệnh…..

Aji­had nhăn mặt phẩy tay:

– Tôi sẽ nói với nhà vua. Còn chuyện của ông, đợi bên ngoài, chờ tôi gọi. Bảo cặp sinh đôi chờ luôn, tôi chưa xong việc với chúng đâu.

Một lúc lâu sau, Aji­had thở dài mệt mỏi. ông vuốt mặt, ngửa nhìn lên trần. Er­agon rụt rè hỏi:

– Arya khoẻ chưa ạ?

– Chưa, nhưng các thầy thuốc cho biết cô ấy sẽ hồi phục. Họ săn sóc cho cô suốt đêm. Thuốc độc mạnh quá, không có cháu, Arya chắc không sống nổi. Vì vậy Var­den rất mang ơn cháu.

Vậy là nàng không chết. Er­agon cảm thấy nhẹ lòng, lần đầu tiên nó cảm thấy công lao vất vả suốt dọc đường từ Gil’ead đã không hoài phí.

Aji­had nói:

– Ta cần được biết cháu đã khám phá ra Saphi­ra như thế nào, và tất cả những gì xảy ra sau đó. Qua thư của Brom và báo cáo của cặp song sinh, ta được biết vài điều, nhưng ta muốn chính cháu nói ra, nhất là những chi tiết liên quan tới cái chết của ông Brom.

Er­agon ngại ngùng phải bộc bạch với một người xa lạ, nhưng ông kiên nhẫn ngồi chờ, và Saphi­ra thúc dục: “Nói đi.” Er­agon bắt đầu kể. Aji­had chăm chú lắng nghe. Khi kể những việc xảy ra ở Teirm, nó giấu chuyện An­gela đoán tương lai cho nó. Nói đến đoạn mơ thấy Arya và gặp Tà thần tại Gil’ead, nó thấy mặt Aji­had tối lại, mắt như mờ đi.

Kể xong, Er­agon im lặng chìm ngập trong những kỷ niệm đã trôi qua. Aji­had đứng dậy, hai tay nắm sau lưng. Ông lơ đãng nhìn kệ sách. Một lát sau, ông trở lại bàn:

– Cái chết của ông Brom quả là một mất mát không gì bù đắp được. Ông vừa là một người bạn thân thiết vừa là một đồng minh tài trí, can trường. Ngay đến lúc này, dù đã ra đi, ông đã cung cấp cho chúng ta một điều, có thể dẫn dắt tới thành công. Đó là…cháu.

– Nhưng ông muốn cháu làm gì?

– Ta sẽ cho cháu biết tất cả. Nhưng có vấn đề cần phải đề cập trước tiên. Tin tức về Ur­gals liên kết với triều đình là chuyện cực kỳ quan trọng. Nếu Gal­ba­torix đang tụ tập quân Ur­gals để tiêu diệt chúng ta, sẽ là một áp lực rất lớn cho sự sống còn của Var­den, mặc dù chúng ta có nhiều người bảo vệ tại Far­then Dur này. Là một Kỵ Sĩ, dù là một Kỵ Sĩ cùng hung cực ác, Gal­ba­torix cũng phải biết rằng, gắn bó với lũ quái vật đó quả là một hành động điên rồ. Ta lạnh cả người khi nghĩ: lão ta hứa hẹn phần thưởng gì để đáp lại lòng trung thành bất thường này của lũ quái vật kia. Lại còn chuyện Tà Thần nữa. Cháu thử tả cho ta nghe.

– Cao, gầy, rất xanh xao, mắt và tóc đỏ lòm. Hắn mặc toàn một màu đen.

– Kiếm của nó thế nào, cháu thấy không? Có vết trầy xước nào không?

– Có vết trầy dài. Sao ông biết?

– Vì chính do ta gây nên, khi cố đâm vào tim nó. Tên nó là Durza, một con quỉ tàn ác, ghê tởm nhất trên mặt đất này. Nó là đầy tớ tuyệt đối trung thành của Gal­ba­torix và là kẻ thù nguy hiểm của chúng ta. Cháu bảo đã giết nó? Bằng cách nào?

– Không phải cháu, anh Murtagh bắn nó hai mũi tên. Một trúng vai, một ngay giữa hai mắt.

– Ta đã đoán đúng. Nó chưa chết. Tà Thần chỉ bị tiêu diệt khi bị vũ khí đâm suốt qua tim. Bất cứ vết thương nào nông hơn, chỉ làm nó biến đi, để rồi xuất hiện lại trong một hình thức yêu ma khác. Đó là gi­ai đoạn thay hình đổi dạng cam go của nó, nhưng nó sẽ hồi sinh và trở nên mạnh mẽ hơn trước rất nhiều.

Im lặng bao trùm hai người cho đến khi Aji­had lặng lẽ tiếp:

– Er­agon, cháu là một điều bí ẩn, một câu đố không ai biết cách giải. Mọi người đều biết Var­den, hay Ur­gals, hoặc ngay cả Gal­ba­torix muốn gì, nhưng không ai biết cháu muốn gì. Và đó chính là điều làm cháu trở thành nguy hiểm, nhất là đối với Gal­ba­torix. Lão sợ cháu, vì không biết cháu sẽ làm gì tiếp theo.

– Var­den có sợ cháu không?

Aji­had thận trọng nói:

– Không, chúng ta chỉ tràn trề hy vọng. Nhưng nếu sự hy vọng đó chứng tỏ chỉ là sự lầm lẫn, thì lúc đó….có, chúng ta sẽ sợ. Cháu phải nhìn rõ hoàn cảnh khác thường của cháu hiện nay. Nhiều phe phái muốn cháu chỉ phục vụ cho mục đích của riêng họ thôi. Ngay từ giây phút cháu bước vào Far­then Dur, họ bắt đầu dùng ảnh hưởng và uy quyền hầu lôi kéo cháu.

– Kể cả những người của ông?

– Kể cả những người của ta. Có nhiều chuyện cháu cần phải biết: thứ nhất, vì sao trứng của Saphia lại bất ngờ xuất hiện trong rừng núi Spine. Brom đã cho cháu biết chưa?

– Chưa.

Er­agon trả lời, liếc nhìn Saphi­ra đang chớp mắt lắng nghe.

– Ngay từ ngày đầu tiên, khi Brom đem trứng về cho Var­den, mọi người đều rất quan tâm đến số phận của quả trứng. Vì chúng ta ngỡ rằng trứng rồng đã bị hủy diệt hết rồi. Người lùn chỉ quan tâm, làm sao để biết chắc Kỵ Sĩ tương lai phải là một đồng minh. Tuy nhiên, cũng có những người lùn phản đối có một Kỵ Sĩ mới. Còn Thần Tiên và Var­den quan tâm đến vấn đề ứng viên để trở thành Kỵ Sĩ hơn. Lý do thật đơn giản: xuyên suốt lịch sử Kỵ Sĩ, tất cả Kỵ Sĩ đều là người thường hay thần tiên. Đa số là thần tiên. Chưa hề bao giờ có một Kỵ Sĩ lùn.

Vì vụ mười ba phản đồ và Gal­ba­torix, thần tiên rất e ngại bất kỳ ai trong nhóm Var­den giữ trứng, họ sợ con rồng trong trứng sẽ chọn và nở ra nhằm một kẻ bất lương, tráo trở như đám phản đồ kia. Tình trạng trở nên căng thẳng nghiêm trọng, vì cả hai phe đều muốn Kỵ Sĩ tương lai phải là người của họ. Người lùn còn làm vấn đề trở nên nặng nề hơn: họ dai dẳng đặt câu hỏi với cả hai phe, bao giờ họ mới có dịp được có ứng viên làm Kỵ Sĩ. Tình trạng kéo dài với những đe dọa mà sau này tất cả đều ân hận. Đến lúc đó, chính ông Brom đưa ra một giải pháp để tất cả các phe phải đều không bị bẽ mặt.

Brom đề nghị trứng sẽ được luân chuyển mỗi năm giữa Var­den và Thần Tiên. Tại mỗi nơi, trẻ con sẽ được xếp hàng lần lượt đi qua quả trứng rồng, dưới sự giám sát của những người canh giữ. Nhưng nếu trứng nở, việc tập luyện cho Kỵ Sĩ mới sẽ được quyết định cấp kỳ. Vì năm thứ nhất, cậy hay cô bé đó sẽ do Brom huấn luyện tại đây. Sau đó mới được chuyển đến với thần tiên để hoàn tất chương trình.

Thần tiên miễn cưỡng chấp nhận đề nghị đó với một điều kiện: nếu Brom chết trước khi trứng nở, họ sẽ có toàn quyền huấn luyện Kỵ Sĩ mới, không ai được can thiệp vào. Sự thỏa thuận này rất có lợi cho họ, vì ai cũng biết, rồng thường thích chọn thần tiên hơn.

Aji­had ngừng lại một lúc, rồi buồn rầu tiếp:

– Ai cũng nuôi hy vọng vào một Kỵ Sĩ mới sẽ đem hai nòi giống lại gần nhau hơn. Nhưng cả thập kỷ trôi qua, trứng vẫn không chịu nở. Mọi người như không còn nhớ đến nữa, chỉ đôi khi than thở quả trứng quá chai lì. Rồi năm ngoái, chúng ta lại phải chịu đựng mất mát quá lớn, cả Arya và trứng rồng đều biến mất, trên đường trở về từ Tron­jheim tới thành phố thần tiên Os­ilon. Chính thần tiên đã tìm thấy con chiến mã và hai tử thị cận vệ của Arya, gần đống xác Ur­gals. Nhưng không thấy trứng rồng và Arya đâu. Như vậy chẳng bao lâu chúng sẽ biết căn cứ Far­then Dur và hoàng cung Ellesmera của thần tiên, nơi Nữ Hoàng Is­lanza­di đang ở. Nhưng bây giờ, biết được sự cấu kết giữa chúng và triều đình, ta lại càng lo ngại hơn. Chúng ta không biết chính xác chuyện gì xảy ra cho đến khi Arya tỉnh lại. Nhưng chắc chắn đó phải là một cuộc tấn công bất ngờ, chớp nhoáng, đến nổi Arya không kịp tẩu thoát và chỉ còn một cách sử dụng phép thuật chuyển trứng rồng tới một nơi nào khác.

– Nàng biết phép thuật sao?

Rồi nó nhớ lại Arya đã bảo, nàng bị ép uống một thứ thuốc để làm giảm sức lực. Giờ nó biết là nàng nói về phép thuật. Aji­had trả lời:

– Chính vì nàng giỏi phép thuật nên mới được chọn để bảo vệ trứng rồng. Tuy nhiên, vì ở quá xa, Arya không thể chuyển trứng về tận đây, còn giới tuyến vương quốc thần tiên lại có một hệ thống bảo vệ kỳ bí, không để bất cứ vật gì bằng phép thuật có thể vượt qua được. Arya đành phải nghĩ đến Brom, và trong cơn tuyệt vọng, nàng chuyển trứng về Car­va­hall.

– Tại sao nàng lại ở gần thung lũng Palan­car hơn chỗ ở của Var­den? Thật sự thì thần tiên ở đâu? Hoàng cung Ellesmera ở nơi nào?

Aji­had đắn đo, rồi quyết định:

– Đáng lẽ ta không được cho cháu biết, thần tiên rất nghiêm khắc trong vấn đề này, nhưng vì cháu cần phải biết và ta nói ra cũng là để chứng tỏ sự chân thành của ta. Các thành phố của họ nằm rất xa về phương bắc, sâu thẳm trong vùng rừng bạt ngàn Du Welden­var­den. Kể từ sau thời đại Kỵ Sĩ, cả chúng ta và người lùn đều không đủ độ tin cậy để bước chân vào những con đường khuất nẻo trong rừng cây của họ. Chính ta cũng không thể tìm ra hoàng cung Ellesmera. Còn Os­ilon…nằm đâu đó nơi Arya đã bị mất tích. Ta ngờ là nó ở phía tây Du Welden­var­den, về hướng Car­va­hall. Sau khi Arya biến mất, thần tiên không ủng hộ chúng ta nữa. Nữ hoàng Is­lanza­di nổi giận đến nỗi cắt hết mọi quan hệ. Kết quả là, thậm chí ta đã nhận thư của Brom, thần tiên cũng vẫn làm ngơ về chuyện Saphria và cháu….Không có tiếp tế của họ, quân đội của ta gặp rất nhiều khó khăn khi đụng độ với triều đình mấy tháng qua. Nhưng bây giờ Arya trở về, thêm cháu tới đây, ta mong Nữ hoàng sẽ bớt thù nghịch. Việc cháu cứu Arya sẽ giúp nhiều trong vấn đề hòa giải giữa chúng ta và họ. Tuy nhiên việc huấn luyện cháu lại trở thành vấn đề nóng bỏng cho cả Var­den và thần tiên. Rõ ràng Brom đã có cơ hội hướng dẫn cháu, nhưng chúng ta cần biết ông đã truyền dạy cho cháu tới đâu. Đó là lý do cháu phải trải qua một kỳ kiểm tra, để được xác định và mở mang thêm tài năng của cháu. Ngoài ra, thần tiên cũng muốn cháu hoàn tất chương trình huấn luyện với họ. Tuy nhiên, ta không chắc còn đủ thời gi­an.

– Tại sao không đủ ạ?

loading...

– Có nhiều lý do. Lý do chính là tin tức cháu đem đến về Ur­gals. Thấy không, Er­agon? Var­den bị đặt trong một hoàn cảnh rất khó xử. Một mặt, chúng ta cần giữ mối gi­ao hảo với thần tiên, đồng thời chúng ta không thể làm người lùn nổi giận, nếu ta còn muốn tá túc tại nơi này.

– Người lùn không phải là một thành phần của Var­den sao?

– Trên tinh thần thì có. Họ cho chúng ta ở đây, trợ giúp cho cuộc đấu tranh với triều đình, nhưng họ chỉ trung thành với…đức vua của họ. Đối với họ, ta không có quyền, trừ một số điều vua Hroth­gar cho phép. Vì ngay ông ta cũng thường có vấn đề với những bộ tộc của người lùn, tuy mười ba bộ tộc đều qui phục ông. Nhưng mỗi tộc trưởng lại có nhiều quyền hạn, thí dụ họ được quyền chọn vị vua mới, khi nhà vua già băng hà. Hroth­gar có cảm tình với chúng ta, nhưng nhiều tộc trưởng thì ngược lại. Nhà vua không muốn làm mất lòng các tộc trưởng, cũng như không muốn mất sự ủng hộ của thần dân. Do đó, việc ông ta giúp chúng ta cũng chỉ có giới hạn thôi.

– Các tộc trưởng có chống lại cháu như đối với Var­den không?

– Ta sợ còn hơn thế nữa. Giữa người lùn và rồng đã có mối thù từ xa xưa. Trước khi thần tiên xuất hiện và đem lại hòa bình, loài rồng có thói quen ăn thịt gia súc và ăn trộm vàng của người lùn. Và, cháu nên biết, người lùn thù hận rất dai dẳng. Sự thật là họ không bao giờ hoàn toàn chấp nhận cho một Kỵ Sĩ bảo vệ vương quốc của họ. Sự lớn mạnh của Gal­ba­torix càng làm đa số người lùn tin rằng, đừng bao giờ dính dáng đến rồng và Kỵ Sĩ thì tốt hơn.

– Vì sao Gal­ba­torix không biết Far­then Dur này và hoàng cung Ellesmera ở đâu? Chắc chắn ông ta đã từng được nghe kể về những nơi này, trong thời gi­an được các vị Kỵ Sĩ tiền bối chỉ dạy chứ?

– Kể thì có, nhưng cho biết ở đâu thì….không. Biết Far­then Dur nằm trong lòng núi là một chuyện, tìm ra được lại là chuyện hoàn toàn khác. Gal­ba­torix chưa từng được các bậc tiền bối đưa đến bất cứ nơi nào, trước khi con rồng của hắn bị giết. Còn sau đó, tất nhiên hắn không còn được tin cậy. Trong thời gi­an tạo loạn, hắn đã tìm mọi cách để lấy tin từ các Kỵ Sĩ, nhưng họ thà chịu chết, chứ không tiết lộ cho hắn biết. Gal­ba­torix cũng chưa bắt sống được một người lùn nào.

– Vậy tại sao ông ta không cất quân xuyên qua Du Welden­var­den tìm cho ra hoàng cung của thần tiên?

– Vì thần tiên vẫn có đủ uy lực để chống lại. Hắn không dám thử sức với họ, ít ra trong thời gi­an này. Nhưng ma thuật của hắn mỗi năm mỗi mạnh thêm, nếu thêm một Kỵ Sĩ nữa tiếp tay, thì lúc đó không gì ngăn cản nổi. Đó là lý do hắn vẫn chờ đợi cho đến hôm nay, nhưng hai trứng rồng vẫn chưa chịu nở.

– Vì sao nội lực ông ta có thể tăng dần lên, trong khi sức mạnh cơ thể con người có hạn, không thể phát triển mãi mãi được.

– Chúng ta không biết. Chỉ còn hy vọng một ngày hắn sẽ chết vì chính những câu thần chú của chính hắn.

Nói xong, Aji­had rút từ trong áo ra một mảnh da thuộc, hỏi:

– Cháu biết cái này là gì không?

Er­agon cúi nhìn. Chi chít trên mảnh da những dòng chữ lạ lùng viết bằng mực, nhiều chỗ bị nhoè vì máu. Nó lắc đầu:

– Không, cháu không biết.

– Mảnh da này được lấy từ xác con quái thú Ur­gals đầu đàn bị giết đêm qua. Mười hai người của ta đã hy sinh để cứu cháu. Đây là phát minh của Gal­ba­torix để liên lạc với những kẻ phục vụ lão. Ta đã phải nghiền ngẫm mãi mới hiểu ra: “….gác cổng tại Ithro Zha­da phải cho kẻ cầm thư này và thuộc hạ của hắn được qua. Chúng sẽ ăn ngủ cùng đồng loại khác và vì…, nhưng chỉ khi hai phe không gây nên những cuộc ẩu đả. Dưới quyền chỉ huy của Tarok, Gashz, Durza và Ush­nark Tối Thượng.” Usha­nark chính là Gal­ba­torix, và có nghĩa là Cha Già Tối Thượng trong ngôi ngữ Ur­gals, một kiểu tâng bốc để lấy lòng lão ta. Và đây nữa: “Phải tìm hiểu chúng thích hợp với việc gì và…Bộ binh phải được tách rời khỏi…không được phân phát vũ khí cho đến khi…”, sau đoạn đó ta không đọc được nữa vì chữ quá mờ.

– Ithro Zha­da ở đâu? Cháu chưa nghe tên này bao giờ.

– Ta cũng vậy. Do đó ta ngờ rằng đây là một cái tên Gal­ba­torix tự đặt lại cho một nơi nào đó để ngụy trang. Nhưng giải mã xong thư này, ta tự hỏi hàng trăm Ur­gals đang làm gì tại nơi cháu đã nhìn thấy chúng ở núi Be­or, và chúng di chuyển tới đâu? Rồi còn “ăn ngủ cùng đồng loại khác”, vậy thì phải có nhiều nhóm Ur­gals khác nữa cùng đến điểm tập kết. Chỉ có một lý do để lão vua này tập hợp một lực lượng như thế: lão đang ráo riết thành lập đoàn quân gồm lũ người trời đánh và lũ quái vật tàn bạo để tiêu diệt chúng ta. Nhưng hiện nay chúng ta chỉ biết chờ đợi, vì không có thêm tin tức, ta vẫn không thể biết Ithro Zha­da là nơi nào. Tuy nhiên, chúng chưa phát hiện được Far­then Dur, chúng ta vẫn còn hy vọng. Lũ Ur­gals nhìn thấy nơi này, đã bị chúng ta tiêu diệt hết đêm qua rồi.

– Vì sao ông biết chuyện tụi cháu đến đây? Vì một trong hai anh em sinh đôi đã chờ tụi cháu và một ổ phục kích tụi Kull rất kịp thời?

Er­agon hỏi và nhận thấy Saphi­ra đang chăm chú nghe. Chắc chắn rồi đây cô nàng sẽ góp ý với nó.

– Chúng ta có đặt trạm gác trên thung lũng cháu đi qua, hai bên bờ sông Răng Gấu. Họ đã gửi chim bồ câu về báo.

Er­agon tự hỏi, chắc là con bồ câu Saphi­ra đã bắt hụt. Nó hỏi:

– Khi Arya và trứng rồng biến mất, ông có báo cho ông Brom không? Ông ấy bảo không nhận được tin tức gì của Var­den.

– Ta cố báo cho Brom. Nhưng người đưa tin của ta bị quân triều đình giết chết. Nếu không tụi Ra’zac đâu có tới Car­va­hall. Sau đó Brom đi cùng cháu, ta không thể liên lạc với ông được nữa. Ta chỉ yên tâm khi nhận được tin do người từ Teirm đưa tới. Ta không ngạc nhiên khi biết Brom đến với Jeod, vì hai người là bạn thân của nhau. Và Jeod sẽ dễ dàng chuyển tin cho ta, vì ông là người vẫn lén lút tiếp tế cho Var­den xuyên qua Sur­da.

Tất cả những chuyện này làm nẩy sinh nhiều nghi vấn quan trọng. Tại sao triều đình biết trước để phục kích Arya và sau đó là người đưa tin của ta tới Car­va­hall? Tại sao Gal­ba­torix nắm được danh sách những nhà buôn ủng hộ Var­den? Vì sau khi cháu đi, công việc làm ăn của Jeod, cũng như những nhà buôn khác ủng hộ chúng ta, hoàn toàn bị hủy bại. Con tàu nào của họ ra khơi, cũng đều biến mất. Người lùn không thể tiếp tế cho chúng ta, vì vậy, Var­den đang trong tình trạng rất khốn đốn. Ta e trong nội bộ có kẻ phản bội. Bất kể những cố gắng kiểm tra những dối trá trong tư tưởng, ta vẫn chưa tìm ra kẻ đó.

Er­agon trầm ngâm suy nghĩ về những điều nó biết. Lần đầu tiên, kể từ khi phát hiện ra Saphi­ra, nó mới hiểu rõ những gì đang xảy ra chung quanh. Cuối cùng thì nó đã biết Saphi­ra từ đâu tới và chuyện gì có thể sẽ đến với nó trong tương lai.

– Ông muốn gì ở cháu?

– Ý cháu muốn hỏi về chuyện gì?

– Ý cháu là nơi này đang mong cháu làm gì? Ông và thần tiên lên kế họach cho cháu, nhưng nếu cháu không đồng ý thì sao? Cháu sẽ chiến đấu khi cần thiết, vui chơi khi có dịp, khóc than khi đau khổ, và chết khi số cháu phải chết…nhưng cháu sẽ không để ai bắt cháu làm gì ngược với ý mình. Những bậc Kỵ Sĩ tiền bối là người cân nẩy mực công lý trên và vượt lên những người lãnh đạo họ trong thời đại của họ. Cháu không đòi hỏi địa vị đó…vì cháu tin không ai chấp nhận một sự giám sát như thế, khi người ta đang sống hoàn toàn tự do thoải mía, nhất là đối với một người còn quá ít tuổi như cháu. Nhưng cháu có khả năng, cháu sẽ tận dụng khi cảm thấy thích hợp. Nên điều cháu muốn biết là, kế họach ông định sử dụng cháu như thế nào. Lúc đó cháu mới có thể quyết định đồng ý hay không.

Aji­had nhăn mặt nhìn Er­agon:

– Nếu cháu là một kẻ khách hay ta là một thủ lĩnh khác, thì chắc cháu sẽ phải chết vì lối nói xấc xước đó rồi. Điều gì làm cháu có thể tưởng rằng ta sẽ tiết lộ kế hoạch chỉ vì một lời đòi hỏi của cháu?

Er­agon đỏ mặt nhưng vẫn không hạ thấp ánh mắt. Ông nói tiếp:

– Tuy nhiên cháu có lý. Địa vị của cháu cho cháu quyền được nói ra những điều đó. Trong hoàn cảnh cháu, không thể bỏ qua chuyện chính trị. Cách này hay cách khác, cháu cũng sẽ có ảnh hưởng, thế lực. Ta không muốn thấy cháu trở thành một con cờ thí cho bất cứ một phe nhóm nào. Cháu phải bảo toàn sự tự do của mình. Vì chính đó là sức mạnh thực sự của cháu. Nó cho cháu sự độc lập, không lệ thuộc vào bất cứ thủ lãnh, vua chúa nào. Quyền lực của ta đối với cháu cũng chỉ sẽ có giới hạn thôi. Điều khó khăn là phải làm sao cho những kẻ có quyền lực, kể cả cháu, biết suy nghĩ chín chắn. Ngoài ra, dân chúng ở đây sẽ có những kỳ vọng vào cháu. Họ sẽ đến kể lể với cháu những vấn đề của họ, xin cháu giải quyết dùm, dù chỉ là những chuyện vặt vãnh tầm thường. Sẽ có những trường hợp, tương lai của người nằm trong tay cháu. Với một lời, cháu có thể làm đổi thay đời họ, đớn đau hay hạnh phúc. Các thiếu nữ xin cháu một lời khuyên, họ nên kết hôn với chàng trai nào, nhiều cô có thể còn ve vãn cháu làm chồng. Các cụ già sẽ tìm đến cháu để hỏi nên cho người con nào hưởng quyền thừa kế. Cháu phải tỏ ra khôn ngoan, ân cần. Không được suồng sã hay trả lời cho xong, không suy nghĩ. Vì những lời nói của cháu gây ảnh hưởng nhiều hơn cháu tưởng.

Aji­had dựa lưng ghế, lim dim mắt:

– Gánh nặng của cấp lãnh đạo là phải có trách nhiệm đối xử ân cần với nhân dân. Ta đã gắn bó với điều này từ khi được chọn làm thủ lĩnh Var­den. Bây giờ cháu cũng sẽ phải làm như vậy. Đừng lo ngại vì tuổi trẻ và thiếu kinh nghiệm, những điều này sẽ qua mau thôi. Nhưng phải thận trọng. Ta không khoan dung những sai trái dưới quyền ta đâu.

Er­agon chẳng khoái vụ “gỡ rối tơ lòng” cho thiên hạ chút nào, nó áy náy bảo:

– Nhưng ông vẫn chưa nói cháu sẽ làm gì ở đây.

– Ngay lúc này thì chưa phải làm gì. Cháu đã vượt hơn một trăm năm chục dặm đường trong vòng tám ngày, một việc rất đáng tự hào. Ta tin cháu cần được nghỉ ngơi. Khoẻ khoắn lại, ta sẽ thẩm tra lại toàn bộ khả năng của cháu cả về vũ khí lẫn phép thuật. Sau đó, ta sẽ cắt nghĩa cho cháu biết rõ từng phần công việc, và cháu sẽ tự quyết định.

– Còn anh Murtagh?

Mặt Aji­had tối lại, ông lấy thanh Zar’roc từ dưới bàn ra. Thanh kiếm tỏa sáng dưới ánh đèn. Ông vuốt ve dấu ấn khắc bằng a-​xít:

– Nó sẽ ở đây cho tới khi đồng ý cho cặp song sinh xâm nhập vào trí não.

– Anh ấy không phạm tội gì, không thể gi­am anh ấy được.

– Ta không thể trả tự do cho nó, khi chưa biết chắc về nó. Vô tội hay không, nó cũng có khả năng gây nguy hiểm cho chúng ta như cha nó.

Tuy nghe giọng ông thoáng buồn, nhưng Er­agon biết khó lay chuyển nổi. Nó hỏi:

– Sao ông nhận ra giọng anh ấy?

– Ta gặp cha nó một lần. Cháu không nên đeo thanh kiếm này tại Far­then Dur. Nhiều người ở đây còn căm hận Morzan, nhất là người lùn.

Er­agon hứa và nhận lại thanh kiếm. Aji­had chợt nói:

– Việc này nhắc ta nhớ, ta còn giữ chiếc nhẫn của Brom. Ông đã gi­ao cho kẻ đưa thư để làm tin. Bây giờ ông đã mất, nó sẽ thuộc về cháu. Ta nghĩ đó là điều mong mỏi của Brom.

Er­agon trân trọng đón nhận. Dấu khắc trên mặt ngọc giống hình xăm trên vai Arya. Đeo nhẫn vào ngón trỏ vừa khít, nó vừa ngắm nghía vừa nói:

– Cháu…rất vinh hạnh.

Aji­had nghiêm nghị gật đầu, kéo ghế đứng dậy, nhìn Saphi­ra:

– Đừng nghĩ ta quên mi, Saphi­ra. Những gì ta nói là vì quyền lợi của mi cũng như của Er­agon. Thậm chí ta cần mi hiểu hơn, vì suốt thời gi­an hiểm nghèo đó, không có mi, chắc chắn Er­agon đã bị thất bại rồi.

Saphi­ra cúi thấp đầu, cho tới khi mắt nó ngang tầm mắt Aji­had. Cả hai lặng lẽ quan sát nhau. Aji­had phải quay đi trước. Saphi­ra bảo Er­agon: “Nói với ông ta, em đã bị ấn tượng cả với thành phố núi và cả với chính ông ta. Triều đình khiếp sợ ông là đúng. Tuy nhiên, nếu ông ta có ý định giết anh, em sẽ phá thành phố này tan tành và xé xác ông bằng chính răng em.”

Er­agon vừa kinh ngạc vừa bối rối vì lời hăm dọa của cô em bé nhỏ, nhưng cũng đành “thông dịch” lại. Aji­had nhìn Saphi­ra nghiêm túc nói:

– Ta cũng không mong gì hơn điều đó từ một con rồng cao thượng như mi, nhưng…ta e rằng mi không qua nổi cặp song sinh đâu.

Saphi­ra xì một tiếng, Er­agon hiểu ngay đó là kiểu cười nhạo của ả. Nó nói với Aji­had:

– Vậy là hai người đó mạnh hơn nhiều so với bề ngoài. Cháu cứ tưởng họ chết khiếp khi gặp phải cơn thịnh nộ của rồng chứ? Có thể hai anh em họ hạ được cháu, chứ làm sao hạ nổi Saphi­ra. Ông nên biết, sức mạnh phép thuật của một Kỵ Sĩ ngày càng cao cường, vượt hơn hẳn người thường có phép thuật. Đó là lý do vì sao ông Brom yếu hơn cháu. Cháu nghĩ, vì không có các Kỵ Sĩ nên anh em song sinh đã được đề cao về sức mạnh.

Aji­had có vẻ bối rối:

– Brom là người mạnh nhất trong số những người biết phép thuật của chúng ta. Chỉ có thần tiên có thể vượt trội hơn ông. Nếu những gì cháu nói là sự thật, chúng ta phải tính toán lại nhiều chuyện lớn. Saphi­ra, ta mừng là chưa ai gây tổn hại nghiêm trọng gì cho cả hai, mi và Er­agon.

Saphi­ra cúi đầu đáp lễ. Aji­had thẳng người, oai vệ gọi:

– Orik.

Ông lùn chạy vội vào phòng, khoanh tay đứng trước bàn. Aji­had nhíu mày:

– Ông gây cho ta nhiều rắc rối quá. Orik. Suốt buổi sáng này, ta phải nghe một trong cặp song sinh phàn nàn về vụ cãi lệnh của ông. Chúng không chịu yên cho tới khi ông bị phạt. Bất hạnh là chúng có lý. Một vấn đề nghiêm trọng như vậy không thể bỏ qua được.

Orik chớp mắt nhìn Er­agon, nói thật nhanh:

– Tụi Kull gần như vây kín Kóstha-​mér­na. Chúng bắn tên như mưa vào Er­gon, Saphi­ra và Murtagh, nhưng anh em sinh đôi không hề có một phản ứng nào. Dù nghe tiếng Er­agon kêu gào khẩu hiệu bên kia thác, chúng vẫn từ chối mở cổng. Kể cả khi Er­agon không đủ sức ngoi lên mặt nước, chúng vẫn bất động. Có thể tôi đã sai, nhưng tôi không thể để một Kỵ Sĩ chết được.

Er­agon nói ngay:

– Nếu không có ông Orik kéo lên, cháu đã chết đuối rồi.

Aji­had nhìn Er­agon, rồi hỏi Orik:

– Sau đó, vì sao ông phản đối chúng?

– Chúng không được phép xâm nhập vào đầu Murtagh. Tuy nhiên, nếu tôi biết anh ta là ai, tôi đã không ngăn cản chúng.

– Ông đã làm đúng, nhưng chuyện sẽ đơn giản hơn nếu ông không làm. Ông quên nơi này bắt buộc kiểm tra tư tưởng mọi người, bất kể là ai sao? Hành động của ông thật đáng quí, nhưng ông đã coi thường lệnh cấp trên. Hình phạt này luôn luôn là cái chết.

Orik đờ người. Er­agon kêu lên:

– Ông không thể giết Orik chỉ vì ông ấy muốn cứu cháu.

– Đây không phải chỗ cháu được can thiệp vào. Orik phạm luật thì phải nhận hình phạt. Nhưng, dù sao, cháu có lý. Vì tình huống này, án sẽ được giảm. Kể từ bây giờ, Orik, ông bị thuyên chuyển khỏi tất cả mọi hoạt động quân sự dưới quyền tôi. Hiểu chứ?

Mặt Orik tối sầm, nhưng rồi ông chỉ có vẻ bối rối, gật đầu nói:

– Vâng, tôi hiểu.

– Vì ông không còn trách nhiệm với công việc thường lệ nữa, tôi chỉ định ông hướng dẫn cho Er­agon và Saphi­ra trong thời gi­an họ ở đây. Phải bảo đảm họ được săn sóc đàng hoàng, thoải mái. Saphi­ra ở trên Isidar Mithrim. Er­agon thích ở khu nào tùy anh ta chọn. Khi nào sức khỏe Er­agon hoàn toàn bình phục, đưa anh ta đến bãi huấn luyện. Mọi người đang rất mong Er­agon.

Aji­had dặn dò, mắt sáng lên thích thú:

– Tất cả có thể lui ra. Bảo cặp song sinh vào đây.

Trước khi ra, Er­agon cúi đầu hỏi:

– Cháu muốn gặp Arya. Tìm cô ấy ở đâu?

– Không ai được phép thăm cô ấy. Cháu phải đợi cho đến khi Arya đến gặp cháu.

Mục lục
loading...