Menu

ER­AGON – CẬU BÉ CƯỠI RỒNG FULL 4 TẬP-Quyển 1.Chương 51


Er­agon – Cậu Bé Cưỡi Rồng Full 4 Tập


Tác giả: Christo­pher Paoli­ni


Q.1 – Chương 51: Thời Đại Huy Hoàng Của Thành Phố Trong Lòng Núi

Er­agon ngồi bật dậy vì một tiếng càu nhàu vọng vào tai nó. Saphi­ra vẫn ngủ li bì, mắt động đậy, môi trên rung rung như sắp nhe nanh, gầm gừ. Chắc cô ả đang mơ.

Nó nhẹ nhàng lách khỏi cánh Saphi­ra, đứng dậy vươn vai. Murtagh nằm nơi góc phòng, mắt vẫn nhắm, lên tiếng:

– Chào.

– Anh dậy lâu chưa? Mấy giờ rồi?

– Tôi cũng mới dậy. Ở đây chẳng biết giờ giấc là gì.

Hai người lặng lẽ ngồi bên nhau. Er­agon cảm thấy gắn bó với Murtagh lạ lùng. Nó nhủ thầm, mình đang giữ thanh kiếm, đúng ra là di sản của cha anh ta để lại. Mình và Murtagh có rất nhiều điểm giống nhau, dù có những quan điểm và được giáo dục hoàn toàn khác nhau. Nghĩ đến vết sẹo trên lưng Murtagh, nó rùng mình. Sao lại có người cha tàn nhẫn thế?

Saphi­ra ngẩng cao đầu, chớp chớp mắt, rồi ngoác mồm ra ngáp. Nó bảo Er­agon: “Hy vọng hôm nay họ cho ăn khá khá một chút, chứ hôm qua chỉ đủ cho em táp đúng một miếng. Đói đến có thể ăn hết một bầy bò.”

Nó đủng đỉnh đến gần cửa chờ bữa ăn. Er­agon loanh quanh chán, đến ngắm nghía cây đèn. Đó là một khối thủy tinh lớn bằng hai trái chanh, hình giọt lệ, bên trong chứa một nguồn sáng xanh dịu. Bốn sợi dây kim loại thắt từ đáy lên đỉnh, tạo thành một cái móc.

Ngay lúc đó có tiếng người nói bên ngoài, rồi cửa mở. Mười hai chiến binh bước vào phòng, tiếng theo là ông lùn Orik và gã hói đầu. Gã lên tiếng:

– Các người được thủ lĩnh Aji­had gọi tới. Nếu cần ăn, thì vừa đi vừa ăn.

Er­agon đứng sát Murtagh, lo lắng hỏi:

– Ngựa của chúng tôi đâu? Tôi muốn lấy lại kiếm và hành lý nữa.

– Vũ khí của các ngươi sẽ được thủ lĩnh trao lại khi thích hợp. Ngựa đang chờ các ngươi trong đường hầm. Đi thôi.

– Arya khỏe chưa?

– Ta không biết. Các thầy thuốc đang săn sóc cô ấy.

Hắn ra khỏi phòng, Orik theo sau. Một chiến binh chỉ Er­agon đi đầu, rồi tới Saphi­ra và Murtagh. Họ trở lại hành lang đêm qua, ngang tượng con vật kỳ dị. Tới đường hầm lớn, gã đầu hói và Orik đang chờ sẵn với Hỏa Tuyết và Tornac. Gã đầu hói ra lệnh:

– Đi hàng một, giữa đường hầm. Kẻ nào ra khỏi hàng sẽ bị chặn lại ngay. Cưỡi ngựa, không được cưỡi rồng, cho đến khi có lệnh của ta.

Orik và gã đầu hói đi đầu, rồi lần lượt đến Er­agon cưỡi Hỏa Tuyết, Saphi­ra theo sau, tới Murtagh cưỡi Tornac. Chiến binh chia làm hai toán, đi hai bên, cách xa đủ chỗ cho thân hình dềnh dàng của Saphi­ra.

Kiểm soát đội hình xong, gã hói vỗ tay hai lần ra lệnh tiến bước. Cả đoàn tiến sâu vào lòng núi. Tiếng chân người, ngựa vọng vang trong con đường hầm vắng vẻ. Trên tường hầm nhẵn bóng, thỉnh thoảng lại xuất hiện những cánh cửa đóng im ỉm. Er­agon ngẩn người nhìn con đường hầm sâu hun hút. Sàn, tường, trần không một vết trầy xước.

Trên đường đi, Er­agon đoán họ đưa nó và Murtagh tới ra mắt Aji­had, lãnh tụ của Var­den. Một con người đầy bí ẩn đối với người dân sống trong đế quốc Alagea­sia, nổi lên từ gần mười năm nay, và đã tạo ra những cuộc chiến gây khốn đốn cho vua Gal­ba­torix. Không ai biết ông ta từ đâu tới, mặt mũi như thế nào. Theo lời đồn, ông ta là một bậc thầy chiến lược và cũng là một chiến binh tàn bạo. Nghĩ đến những tiếng tăm đó, Er­agon lo lắng, không biết ông ta sẽ đối xử với anh em nó ra sao đây. Nhưng, nhớ lại ông Brom có thể tin tưởng Var­den và phục vụ họ, nó cũng bớt sợ.

Nhìn Orik, trong trí nó lại nẩy sinh nhiều nghi vấn. Đường hầm này chắc chắn được tạo ra do người lùn – không ai có tài năng đào hầm như họ – nhưng người lùn là một phần tử của Var­den hay họ chỉ được cho trú ẩn tại đây? Đức vua mà Orik nhắc tới là vua nào? Có phải chính là Aji­had? Bây giờ Er­agon đã biết sào huyệt của Var­den là dưới lòng đất, nhưng còn thần tiên ở đâu?

Gần một tiếng đồng hồ, gã hói dẫn đoàn người đi thẳng, không hề ngừng lại cũng không rẽ nơi nào. Er­agon nhận xét: “Chúng đưa ta đi ít nhất cũng cả dặm rồi, chắc đi xuyên qua núi.”

Sau cùng một nguồn sáng dịu hiện ra phía trước, càng lại gần ánh sáng càng mạnh hơn. Lúc này, Er­agon đã có thể nhìn thấy dọc theo bờ tường, những hàng cột đá cẩm thạch cao, viền ngọc màu tím và hồng. Dưới chân cột viền bằng vàng. Cuối hành lang, hai cánh cửa khổng lồ màu đen nổi bật những đường nét bằng bạc, kết thành một vương miện có bảy nhánh nhọn.

Gã hói ngừng lại, đưa tay lên nói:

– Bây giờ mi bắt đầu cưỡi rồng. Đừng giở trò bay. Có nhiều người chờ xem, vì vậy mi phải nhớ mi là gì, và là ai.

Er­agon xuống ngựa, leo lên yên Saphi­ra.

“Em nghĩ họ tính đem chúng mình ra biểu diễn.”

“Chờ xem sao. Ước gì anh có thanh Zar’roc.”

“Lần đầu tiên Var­den thấy anh, anh không nên đeo thanh kiếm của Morzan lại hay hơn.”

“Đúng vậy.” Rồi Er­agon bảo:

– Tôi sẵn sàng rồi.

– Tốt.

Gã hói nói xong, cùng Orik đứng dạt sang hai bên, để Saphi­ra dẫn đầu, dặn dò thêm:

– Tiến tới của, khi cửa mở, từ từ tiếp tục đi theo con đường. Chậm thôi.

loading...

Bộ vảy của Saphi­ra tỏa ra những đốm sáng long lanh nhảy nhót trên những cột cẩm thạch. Er­agon hít thật sâu lấy bình tĩnh. Thình lình hai cánh cửa hé mở. Một tia sáng rọi vào đường hầm, ngay chỗ Er­agon và Saphi­ra. Bớt chói mắt, Er­agon bàng hoàng gần nghẹt thở.

Nó đang ở trong lòng chảo khổng lồ của một miệng núi lửa. Vách bao quanh vươn lên, hẹp dần thành một lỗ hổng trên một độ cao, Er­agon thầm đoán, chắc phải tới mười dặm. Nguồn sáng dìu dịu xuyên qua lỗ hổng này. Nhưng chỉ chiếu sáng giữa lòng chảo, còn chung quanh ánh sáng lờ mờ.

Lòng chảo kéo dài, tới điểm không còn nhìn rõ nữa, khoảng hơn chục dặm. Những cột nước đá khổng lỗ, dày mấy chục thước, dài hàng ngàn thước treo trên cao, trông như những lưỡi dao lóng lánh. Er­agon nghĩ, không ai, kể cả Saphi­ra có thể lên tới được điểm cao đến thế. Phía dưới, vách đá lại phủ đầy rong rêu.

Từ bực cửa mở ra, một con đường rộng lát đá, trải dài tới giữa lòng chảo. Cuối cùng là một quả núi tuyết như một viên ngọc nguyên khối, lấp lánh muôn màu sắc.

Orik nói nhỏ với Er­agon:

– Nhìn kỹ đi, vì hơn một trăm năm qua không có một Kỵ Sĩ nào ngắm cảnh này. Đỉnh núi chúng ta đang đứng trong lòng đây, chính là Far­then – Dur, do Ko­rgan, ông tổ của dòng giống ta khám phá từ nhiều ngàn năm trước, khi ông đào hầm để tìm vàng. Nổi bật lên tại trung tâm là một công trình vĩ đại: Đó là Tro­jheim, thành phố núi, xây dựng toàn bằng đá cẩm thạch thuần khiết.

Hai cánh cửa rít lên mở hẳn. Trước đường hầm, cả một biển người chen chúc hai bên lối đi. Hàng trăm….ngàn người, tất cả đều dồn mắt vào Er­agon. Và tất cả đều yên lặng.

Er­agon nắm chặt gai cổ Saphi­ra. Nó nhìn những đứa trẻ áo quần dơ bẩn, những người đàn ông lam lũ, những người đàn bà trong những bộ váy áo tự cắt may, chen chúc bên những người lùn đang lặng lẽ vuốt râu. Tất cả họ đều có cái vẻ căng thẳng của những con thú bị thương, hết còn đường trốn chạy trước một tay săn bắn tiến lại gần. Một giọt mồ hôi lăn trên mặt, nhưng nó không dám đưa tay lên chùi.

“Anh phải làm gì đây, Saphi­ra?”

“Mỉm cười, đưa tay lên.”

Er­agon ráng cười như….mếu. Lấy hết can đảm, nó đưa tay, ngọ ngọay như vẫy chào. Tất cả đều êm ru. Er­agon ngượng đỏ cả mặt.

Bỗng một tiếng hoan hô phá tan bầu im lặng. Một số vỗ tay theo. Qua một giây bối rối, tiếng hoan hô cuồng nhiệt vang lên và đám đông xô đến Er­agon.

Gã hói gật gù lên tiếng:

– Tốt. Bắt đầu tiến ra đi.

Er­agon yên tâm ngồi thẳng lên. Saphi­ra vươn cổ, cất bước. Khi qua dãy người đầu tiên, cô nàng duyên dáng liếc hai bên, phì ra chút khói. Đám đông giật mình lùi lại, tiếng hoan hô sôi nổi hẳn lên. Er­agon trêu chọc: “Điệu quá vậy?”

Saphi­ra tỉnh bơ biểu diễn màn ve vảy cái đuôi. Trong khi Saphi­ra từ từ lướt qua, Er­agon bỗng chú ý đến một đám đang xô lấn, nhiều người lùn đứng chung trong đám này hơn, và nhiều người trong số họ trừng trừng nhìn nó đầy tức giận. Thậm chí có người, mặt đanh lại, quay đi.

Er­agon thấy đàn ông tại đây đều có vẻ khắc khổ, ai cũng đeo kiếm hoặc dao găm. Đàn bà vừa kiêu hãnh vừa như che giấu một nỗi buồn lo sâu sắc. Trẻ con, cả những đứa còn phải bế, thô lố mắt nhìn Er­agon. Nó cảm thấy những con người này chắc phải làm việc rất vất vả và họ sẽ làm bất cứ điều gì có thể, để tự bảo vệ.

Nơi trú ẩn của Var­den thật tuyệt vời. Rồng cũng không thể bay cao tới Far­then- Dur và không đoàn quân nào có thể phá vỡ núi đá, xuyên tới lối vào.

Đám đông theo sau, dần dần yên lặng lại, chỉ chăm chú nhìn Er­agon. Nó quay lại, thấy mặt Murtagh tái nhợt.

Gàn tới thành phố núi. Er­agon ngẩn ngơ nhìn Tron­jheim bằng cẩm thạch trắng bóng, hình dáng mềm mại nhịp nhàng, như đổ khuôn trên mặt đá. Những cửa sổ tròn chạm trổ cầu kỳ. Mỗi cửa sổ đều tỏa một làn ánh sáng nhẹ nhàng từ một cây đèn nhỏ. Không nhìn đâu thấy khói bếp. Hai bên cổng gỗ đồ sộ, hai con sư tử đầu chim bằng vàng, cao mười thước, khắc sâu vào đá.

Qua cổng Tron­jheim, những cột cẩm thạch, vân đỏ như máu, song song bên những bức tường. Giữa những cây cột là những bức tượng của những sinh vật kỳ dị tạc bằng đá.

Những sợi xích được giấu kín, từ từ mở rộng cánh cổng nặng nề, đưa vào đại sảnh. Một con đường bốn tầng chạy thẳng tới trung tam Tron­jheim. Ba tầng trên tách ra thành nhiều đường có mái che, dẫn vào những đường hầm. Dân chúng chen chúc đông nghẹt trên khắp ba tầng để nhìn Saphi­ra và Er­agon. Nhưng dưới tầng trệt, lối vào những con đường mái vòm, đều đóng cửa kín mít. Giữa các tầng, treo đầy những bức thảm thêu hình ảnh các vị anh hùng và những trận chiến khốc liệt.

Tiếng hoan hô vang dội khắp nơi. Er­agon vẫy tay chào, làm nổi lên một làn sóng cổ vũ rầm rầm, náo nhiệt hơn. Tuy nhiên nhiều người lùn vẫn hoàn toàn im lặng.

Lối đi dài cả dặm kết thúc trước một mái vòm giữa hai cột mã não đen. Trên đầu cột phủ khối ngọc vàng, tỏa những tia sáng vàng xuống khắp đại sảnh.

Đây là một gi­an phòng hình tròn, đường kính cả ngàn thước, chiều cao hẹp dần, hun hút tới đỉnh Tron­jheim. Sàn làm bằng mã não hồng bóng lộn, trải rộng trên mặt sàn hình ảnh một cái búa với mười hai ngôi sao bạc, giống dấu hiệu trên nón sắt của ông lùn Orik.

Gi­an phòng này liên kết với bốn hành lang, kể cả hành lang họ vừa đi qua, chia Tron­jheim thành nhiều khu. Các hành lang đều giống nhau, trừ hành lang trước mặt Er­agon. Hai bên hành lang này là hai đường mái vòm dẫn xuống hai cầu thang uốn cong xuống lòng đất.

Trên trần gắn một khối ngọc đỏ thẫm hình ngôi sao khổng lồ. Trên bề mặt của khối ngọc, chiều ngang và bề dày đều khoảng hai mươi thước đó, được khắc một đóa hồng nở tung cánh, sống động như thật. Một dây đèn được kết chung quanh, chiếu những tia sáng xuống tất cả mọi vật bên dưới. Khối ngọc như một con mắt khổng lồ nhìn xuống mọi người.

Er­agon há hốc mồm kinh ngạc. Nó không thể nào tưởng tượng nổi cảnh này. Dường như không thể tin nổi đây là công trình của con người. Không có gì tại đế quốc Alagea­sia có thể so sánh với thành phố trong lòng núi này. Thậm chí thủ đô Uru’baen cũng không thể bì nổi với vẻ hùng tráng giàu sang của Tron­jheim. Tron­jheim là đài lưu niệm làm người ta phải choáng váng vì sức lực và sự kiên gan bền chí của người lùn.

Gã hói đến trước Saphi­ra, bảo Er­agon:

– Từ đây, hai ngươi phải đi bộ.

Một người lùn đến dắt Hỏa Tuyết và Tornac đi ngả khác. Er­agon xuống đứng cạnh Saphi­ra, rồi gã hói hướng dẫn họ đi qua mặt sàn mã não hồng, vào đường mái vòm bên phải.

Đi chừng trăm bước, tới một hành lang nhỏ hơn, sau bốn lần rẽ, tới một cánh cửa gỗ bách hương đen bóng, gã hói mở cửa để Er­agon, Saphi­ra và Murtagh bước vào.

Mục lục
loading...