Menu

ER­AGON – CẬU BÉ CƯỠI RỒNG FULL 4 TẬP-Quyển 1.Chương 33


Er­agon – Cậu Bé Cưỡi Rồng Full 4 Tập


Tác giả: Christo­pher Paoli­ni


Q.1 – Chương 33: Lần Ra Dấu Vết Của Dầu

Mình làm sao thế này? Er­agon thức dậy, đầu nhức, lưỡi khô rộp. Vừa nhìn theo hướng tiếng chuột rúc dưới sàn, trong đầu nó đã có tiếng léo nhéo của Saphi­ra hoạnh hoẹ chuyện say xỉn đêm qua. Er­agon làm ngơ, im lặng.

Một lát sau, ông Brom thức giấc, lèm bèm ra khỏi giường, nhúng đầu vào thau nước, rồi ra khỏi phòng. Er­agon hỏi:

– Ông đi đâu đó?

– Làm cho tỉnh táo lại.

– Cháu đi với.

Tới quầy bar, nó khám phá ra phương pháp giã rượu của ông già là trà nóng, nước đá chiêu với rượu mạnh. Khi hai người trở về phòng, Er­agon cảm thấy tỉnh táo hơn.

Ông già đeo kiếm, vuốt ve quần áo chỉnh tề, nói:

– Việc đầu tiên là chúng ta phải khéo léo dò hỏi dầu Sei­thr lưu trữ tại đâu và được chuyển tiếp đến những nơi nào? Lính tráng và công nhân rất có thể là những người liên quan đến sự chuyên chở này. Tìm gặp họ mà gợi chuyện.

Hai người ra khỏi Quả Cầu Vàng, tìm nơi cất giấu dầu. Càng gần trung tâm, đường phố càng lên cao, hướng tới một lâu đài bằng đá hoa cương bóng lộn. Lâu đài được xây trên một khu cao vượt trên tất cả những nhà khác, trừ ngôi thánh đường.

Sân trước lâu đài lát đá cẩm thạch nhiều màu. Trên tường, nhiều phần cẩn bằng vàng, và trong những hốc tường là những pho tượng đen, tay cầm những cây nhang nghi ngút khói. Khoảng ba bốn thước đều có lính đứng nghiêm, mắt sắc lẻm nhìn người qua lại. Er­agon hỏi:

– Ai sống ở đây?

– Mar­cus Tá­bor, người cai trị thành phố này. Lão chỉ tuân lệnh nhà vua và chính lương tâm lão. Nhưng lương tâm lão hầu như không phải làm việc nhiều.

Đi quanh lâu đài và ngắm nhìn những ngôi nhà trang trí loè loẹt chung quanh, không tìm ra điều gì hữu ích, gần trưa hai ông cháu đi ăn. Ông già bảo:

– Thành phố này quá rộng, chúng ta phải chia nhau đi quan sát. Chiều tối gặp nhau tại Quả Cầu Vàng. Ông tin cháu sẽ không làm điều gì dại dột.

– Cháu hứa.

Suốt ngày còn lại, Er­agon lân la làm quen, trò chuyện với những người bán hàng, công nhân. Nhưng từ đầu tới cuối thành phố, hình như không ai biết gì về dầu Sei­thr. Đi tới đâu nó cũng cảm thấy ngôi thánh đường lom lom theo dõi nó.

Sau cùng nó gặp một ông già từng giúp việc bốc xếp, còn nhớ nhà kho chứa dầu. Er­agon mừng rỡ tới nhìn qua nơi đó, rồi trở về nhà trọ.

Hơn một giờ sau, ông Brom về tới, nó vội hỏi ngay:

– Ông tìm được gì không?

– Ta nghe được nhiều điều hay lắm. Trong vòng một tuần nữa, vua Gal­ba­torix đến thăm Dras – Leona.

– Sao?

– Hình như lão Tá­bor quá lộng hành. Gal­ba­torix quyết định cho lão một bài học cho biết thế nào là lễ độ. Đây là lần đầu, sau hơn mười năm, nhà vua mới ra khỏi Uru’baen.

– Ông có nghĩ là nhà vua biết về chúng ta không?

– Chắc chắn hắn biết. Nhưng không biết chúng ta ở đâu. Vì nếu hắn biết, chúng ta đã nằm trong móng vuốt tụi Ra’zac rồi. Tuy nhiên chuyện này có nghĩ là, những gì chúng ta cần làm với Ra’zac, phải hoàn thành trước khi nhà vua tới. Chúng ta nên tránh xa hắn ít nhất là hai mươi dặm. Điều may mắn là bây giờ chúng ta đã biết chắc Ra’zac có mặt tại đây, để sửa soạn cho chuyến thăm viếng này.

– Cháu chỉ muốn tiêu diệt Ra’zac, chứ không muốn đụng độ nhà vua. Ông ta xé xác cháu mất.

Ông già có vẻ thú vị:

– Rất tốt, cháu biết thận trọng rồi đấy. Cháu có lý, cháu không thể chịu nổi một chiêu của hắn đâu. Bây giờ cho ta biết, cháu đã nghe ngóng được những gì?

loading...

– Cháu đã gặp một ông già biết nhà kho chứa dầu. Chỉ có vậy thôi.

– Hôm nay ta thu hoạch khá hơn cháu rồi. Ta cũng nắm được nguồn tin như cháu. Ta đến đó, lân la trò chuyện với những công nhân, tán hươu tán vượn cho đến khi họ vô tình tiết lộ dầu Sei­thr luôn được chuyển từ kho về lâu đài. Sau đó, ta tới lâu đài, trong vai một thi nhân. Ta tìm cách để được mời vào khu gia nhân. Suốt mấy tiếng ta loanh quanh tại đó, hết hát lại ngâm thơ làm các tì nữ và gia nhân mê mệt. Và ta tha hồ hỏi chuyện trên trời dưới biển. Rồi, tình cờ ta được biết, từ lâu đài dầu sẽ chuyển tới đâu.

– Đó là….

– Ngoài thành phố, tất nhiên. Mỗi đêm trăng rằm có hai nô lệ được đưa tới Hel­grind với một tháng lương thực. Sau đó, những nô lệ này không bao giờ trở lại. Một lần, có người tò mò theo dõi, người này cũng biến mất luôn.

– Cháu tưởng các Kỵ Sĩ dẹp bỏ chế độ nô lệ rồi.

– Bất hạnh là nó lại được phát triển dưới triều đại Gal­ba­torix.

– Vậy là tụi Ra’zac ở tại Hel­grind.

– Tại đó hay gần đó thôi.

– Nếu chúng ở Hel­grind, chắc chúng phải ở dưới lòng núi đá đó, hoặc trên đỉnh cao và chúng phải bay như Saphi­ra mới lên tới nơi. Nhưng nếu cháu và Saphi­ra bay lên, chúng sẽ phát hiện ra….hay là ta tìm cách thay thế những người nô lệ?

– Quá dựa vào may rủi. Nếu chúng thủ tiêu nô lệ trước khi đến gần, chúng ta sẽ bị kẹt. Vì không thấy Ra’zac thì làm sao hạ được chúng?

– Nhưng chúng ta chưa rõ nô lệ có bị giết thật không.

– Ta tin chắc họ bị giết. Nhưng ta có một kế có thể thi hành được, nếu để Saphi­ra ẩn núp gần….Nhưng phải làm gấp, nhà vua sắp tới rồi, không còn nhiều thời gi­an nữa.

– Chúng ta có nên đến quan sát Hel­grind vào ban ngày, để tránh bị phục kích bất ngờ không?

– Chuyện đó để sau. Ngày mai ta sẽ trở lại lâu đài, tính toán xem bằng cách nào thay thế được những người nô lệ. Việc này vô cùng thận trọng, vì rất dễ bị mật thám và đám cận thần phát hiện.

– Cháu không thể nào tin nổi là ông cháu ta đã thật sự tìm ra chúng.

Er­agon lặng lẽ nói. Hình ảnh người cậu chết thảm và trang trại ngùn ngụt trong lửa đỏ lại hiện về trong trí, làm nó phải nghiến chặt hai hàm răng.

– Phần gay go nhất chưa tới, nhưng quả nhiên ông cháu ta đã hoàn tất tốt phần nào công việc. Nếu thần may mắn mỉm cười với chúng ta, cháu sắp trả được thù và Var­den dẹp bỏ được kẻ thù nguy hiểm. Còn những chuyện sau đó là tùy ở cháu.

Er­agon hớn hở thông báo cho Saphi­ra: “Chúng ta tìm ra sào huyệt Ra’zac rồi. Chúng ở Hel­grind.”

“Hel­grind? Một nơi rất xứng với chúng.”

“Xong công việc, chúng ta có thể trở về Car­va­hall.”

Giọng cô ả bỗng chua lè:

“Anh định làm gì? Trở lại cuộc sống trước kia à? Anh biết là không thể mà. Dẹp bỏ những chuyện vớ vẩn, mất thì giờ ấy đi cho tôi nhờ. Bây giờ là lúc anh phải quyết định. Chui nhủi trốn tránh suốt đời hay là về với Var­den? Hay anh định đem thân về với triều đình? Xin lỗi, chuyện đó không có tôi đâu.”

Er­agon nhẹ nhàng nói: “Nếu đến nước phải chọn lựa, anh đành đặt số phận vào phe Var­den thôi, em quá rõ rồi mà.”

“Đó, ít ra cũng phải tự miệng anh nói ra chứ.”

Ả bay vụt đi để Er­agon cân nhắc những lời nói của mình.

Mục lục
loading...