Menu

ER­AGON – CẬU BÉ CƯỠI RỒNG FULL 4 TẬP-Quyển 1.Chương 3


Er­agon – Cậu Bé Cưỡi Rồng Full 4 Tập


Tác giả: Christo­pher Paoli­ni


Q.1 – Chương 3: Thung Lũng Palancar

Sáng hôm sau, vầng dương ló dạng với những màu hồng và vàng tươi rực rỡ. Không khí trong lành, ngọt ngào nhưng lạnh ngắt. Hai bờ những con suối, nước đã đóng băng và những hồ nhỏ hoàn toàn đông đặc như nước đá. Sau khi lót lòng bằng chút bánh bột, Er­agon trở lại qaun sát khoảng cháy đêm qua. Ánh sáng ban mai mọi rõ từng chi tiết, nhưng nó không tìm ra được điều gì mới. Er­agon sửa soạn về nhà.

Con đường đầy vết thú đi qua chỉ còn lờ mờ, nhiều chỗ hoàn toàn mất dấu, tuy nhiên đây vẫn là lối đi ra khỏi rặng núi này mau nhất.

Núi Spine là nơi duy nhất vua Gal­ba­torix không tuyên bố là của riêng ông ta. Nhiều câu chuyện đã kể về vụ nửa đoàn quân của nhà vua đã biến mất trong khu rừng già đó như thế nào. Sự bất hạnh như dải mây mù luôn lơ lửng trong rừng núi. Dù cây cối tốt tươi, xanh ngăn ngắt và bầu trời luôn rạng rỡ, nhưng chỉ ít kẻ ở lại Spine một thời gi­an mà không gặp tai ương. Và Er­agon là một trong những con người ít ỏi đó. Dường như, với nó, cũng chẳng có ân huệ đặc biệt nào, mà chỉ vì nó thường trực cảnh giác và luôn phản ứng nhanh nhạy. Vì dù nó đã từng bao năm lang thang trong vùng núi này, nhưng nó luôn lo ngại mỗi khi nghĩ đến những bí hiểm mà khu rừng già này lưu giữ, chẳng hạn như sự xuất hiện của viên đá vừa qua.

Xế chiều, Er­agon tới bờ dốc thẳng đứng của một khe suối. Con sông Ano­ra cuồn cuộn phía dưới, trôi về hướng thung lũng Palan­car. Nuốt chửng hàng trăm con suối nhỏ, dòng sông hung hãn chiến đấu cùng những tảng đá ngăng đường nó đi qua. Tiếng nước đập ì ầm vang trong không gi­an.

Er­agon cắm trại bên khe suối, ngắm trăng lên, trước khi chui vào chăn ngủ.

Hơn một ngày sau, trời trở lạnh hơn. Er­agon rảo bước và ít gặp thú hoang dọc đường đi. Quá trưa, nó nghe tiếng sóng vỗ ì ầm rầu rĩ của thác Igual­da. Theo đường mòn, nó lên một tảng đá nổi ẩm ướt. Đây là nơi dòng sông chảy qua, rồi phóng mình vào khoảng không, trước khi đổ xuống vực thẳm phủ đầy rêu phía dưới.

Trước mặt nó, thung lũng Palan­car phơi mình như một tấm bản đồ trải rộng. Hơn một dặm rưỡi dưới kia, là chân tháp Igual­da, điểm cực bắc của thung lũng. Từ chân thác, những con đường nhỏ dẫn vào Car­va­hall, một xóm nhà toàn màu nâu. Những ngọn khói trắng từ những ống khói nhà bay cao như thách thức cảnh hoang dã chung quanh. Từ độ cao Er­agon đang đứng, vườn tược như những mảnh vuông vá víu, chỉ lớn bằng đầu ngón tay của nó. Đất đai chung quanh xám ngoét, cỏ khô quay cuồng theo làn gió. Dòng sông Ano­ra uốn mình từ chân thác, tiến vào dải đất tận cùng phương nam của Palan­car, lấp loáng dưới ánh mặt trời. Xa xa, con sông trôi qua làng Therins­ford và ngọn núi núi Ut­gart đứng bơ vơ một mình. Qua khỏi ngọn núi đó, Er­agon chỉ biết rằng sông sẽ hướng về phương bắc, chảy ra biển.

Sau phút nghỉ ngơi, Er­agon rời hòn đá nổi, bước xuống đường mòn, vừa đi vừa nhăn nhó. Tới hết dốc, mặt đất mới mềm và bao phủ khắp vùng từng khối xám xịt. Ánh đèn trong những ngôi nhà ở Car­va­hall thấp thoang trong bóng chiều chập choạng. Tách khỏi Therins­ford, Car­va­hall là ngôi làng độc nhất tại thung lũng Palan­car. Vị trí cách biệt, bao quanh bằng vùng đất đẹp nhưng khắc nghiệt. Gần như chẳng có du khách nào tới đây, ngọai trừ dân buôn và những người đi bẫy thú.

Làng gồm những ngôi nhà gỗ chắc chắn, mái lợp rơm hay gỗ. Khói cuồn cuộn từ những ống khói, làm không khí nồng nặc mùi củi cháy. Nhà nào cũng có cổng rào rộng rãi, để mọi người có thể tụ tập chuyện trò hay bàn bạc chuyện làm ăn. Thỉnh thoảng một cửa sổ lại sáng ánh đèn hay nến. Trong không khí buổi chiều, Er­agon nghe tiếng các ông đang om sòm trò chuyện và tiếng các bà lanh lảnh gọi chồng về.

Er­agon lủi thủi đi qua những ngôi nhà, để đến cửa hàng thịt, một ngôi nhà to lớn xây bằng đá. Trên nóc nhà, ống khói nhả ra từng cụm khói đen.

Nó đẩy cửa, bước vào căn phòng rộng rãi, ấm áp và sáng sủa vì ánh lửa hắt ra từ một lò sưởi xây bằng đá. Một cái quầy kéo dài nơi cuối phòng. Sàn nhà được trải bằng rơm. Mọi thứ đề sạch sẽ đến tỉ mỉ, cứ như chủ nhân bỏ hết thì giờ rảnh rỗi săm soi từng cọng rác nhỏ xíu kẹt trong ngóc ngách. Đứng sau quầy là lão Sloan, chủ cửa hàng thịt. Lão nhỏ con, mặc sơ mi vải, tròng ra ngoài là cái áo bán hàng rộng thùng thình, lốm đốm máu. Con dao to bản, bóng loáng, lủng lẳng ngay thắt lưng lão. Mặt lão vàng khè, đầy vết rỗ, đôi mắt ăm ắp vẻ đa nghi.

Vừa thấy Er­agon, lão vừa lau chùi mặt quầy vừa méo miệng nói:

– Ôi cha! Chàng thợ săn vĩ đại đến với chúng ta kìa. Sao, chuyến này đem về được mấy con?

– Chẳng được con nào.

Er­agon trả lời thẳng. Nó vốn không ưa lão chủ hàng thịt này. Lão luôn cư xử với nó cư như nó là một vật dơ dáy đáng ghê tởm vậy. Là một người góa vợ, lão Sloan dường như chỉ quan tâm chăm chút tới Ka­tri­na, cô con gái yêu quí của lão.

Lão quay lưng lại, cạo cạo vết dơ trên tường, lèm bèm:

– Lạ nhỉ. Nhưng vì không kiếm được con thịt nào, mày mới tới đây chứ gì?

– Dạ phải.

Nghe Er­agon lúng túng trả lời, lão phủi tay hỏi dồn:

– Nếu vậy thì đưa tiền ra coi. Nào, có hay không, trả lời đi chứ.

– Thật sự cháu không có tiền, nhưng cháu có….

– Sao? Không tiền? Không tiền mà lại muốn mua thịt? Có ai bán hàng mà lại cho không bao giờ? Vả lại, hôm nay tao đóng cửa rồi. Mai đem tiền lại mà mua.

– Cháu không đợi được đến mai đâu. Nhưng cháu có một vật đáng giá để trả cho chú.

Nó hãnh diện lấy ra viên đá, nhẹ nhàng đặt lên quầy. Viên đá sáng lên trong ánh lửa bập bùng. Lão Sloan cúi nhìn chăm chú, miệng lẩm bẩm:

– Chắc đồ chôm chỉa đây.

Tảng lờ như không nghe thấy lời lão, Er­agon hỏi:

– Được không ạ?

Lão cầm viên đá lên cân nhắc trọng lượng, rồi vuốt ve, ngắm nghía những đường vân trắng. Đặt viên đá xuống, lão thăm dò:

– Đẹp đấy, giá cả sao đây?

– Cháu không biết. Nhưng chắc phải có giá trị, người ta mới bỏ công gọt dũa đánh bóng đến thế chứ.

– Tất nhiên. Nhưng bao nhiêu? Nếu mày không biết, tao đề nghị mày tìm dân buôn đá mà hỏi, hoặc đồng ý thì tao trả ba đồng.

– Bèo quá vậy? Ít ra cũng phải được gấp mười lần. Ba đồng không đủ tiền mua thịt ăn đến cuối tuần.

– Không chịu thì ráng đợi cánh con buôn. Thôi, dẹp. Nói chuyện với mày tao oải quá rồi.

Những thương nhân là một nhóm buôn bán đường dài, rày đây mai đó. Họ vừa buôn bán vừa hành nghề biểu diễn giải trí. Họ thường đến Car­va­hall vào mùa xuân và mùa đông, mua ngũ cốc của dân làng và bán những món cần thiết trong đời sống nhà nông như hạt giống, súc vật, vải vóc, muối, đường.

Er­agon không thể dợi cho đến khi họ tới, vì gia đình nó đang cần thịt. Nó đành chấp nhận:

– Thôi được, cháu đồng ý.

– Tốt, để tao đi lấy thịt. Nhưng mày lấy viên đá này ở đâu vậy?

– Hai đêm trước, cháu lượm được ở núi Spine.

– Cút ngay.

Lão vội đẩy viên đá ra xa, giận dữ nện gót về cuối quầy, lau chùi con dao dính máu.

Er­agon ôm sát cục đá như bảo vệ khỏi cơn thịnh nộ của lão Sloan, hỏi:

– Nhưng vì sao?

– Tao không mua bán bất kỳ thứ gì mày đem từ ngọn núi khốn khiếp đó về. Rõ chưa? Đem viên đá phù thủy của mày cút khỏi đây ngay.

Lão giận đến lúng túng cắt phải ngón tay mà không biết máu chảy, cứ tiếp tục lau chùi con dao. Er­agon gặng hỏi:

– Vậy là chú không bán thịt cho cháu?

– Đúng. Trừ khi mày có tiền mặt. Đi, đừng để tao phải quăng mày ra cửa.

Cửa sau bật mở. Er­agon quay vội lại, sẵn sàng đón nhận những rắc rối sắp xảy ra. Horst, một người nặng nề thô kệch, bước vào. Theo sau ông ta là cô gái cao dong dỏng, Ka­tri­na, cô con gái mười sáu tuổi của lão Sloan. Er­agon nhìn cô kinh ngạc, vì cô ta thường lánh mặt trong những vụ gây lộn của ông bố. Lão áy náy nhìn hai người, vừa mở miệng đổ lỗi cho Er­agon, thì Horst lên tiếng:

– Im đi.

Giọng ông rổn rảng. Ông là chủ lò rèn ở Car­va­hall. Với cái cổ rắn chắc và cái tạp dề da đủ chứng tỏ cho điều đó. Hai cánh tay mạnh mẽ để trần, lông ngực xồm xoàm trên bộ ngực nở nang. Bộ râu đen rậm rì trên cái hàm lực lưỡng. Vừa bẻ ngón tay rốp rốp, ông vừa hỏi lão chủ hàng thịt:

– Sloan, lần này anh lại gây chuyện gì vậy?

– Đâu có gì. Thằng nhóc này định quậy. Tôi bảo nó đi đi, nhưng nó cứ lì ra. Đến nỗi tôi phải dọa, mà nó cũng cóc cần.

Ông chủ lò rèn hỏi:

– Đúng vậy không, Er­agon?

– Không. Cháu đề nghị đổi viên đá này lấy thịt. Chú ấy đồng ý. Khi cháu bảo lượm được ở núi Spine, chú ấy đùng đùng nổi giận. Viên đá này từ đâu tới thì có gì khác nhau đâu?

Horst tò mò nhìn viên đá, rồi quay lại lão Sloan:

– Sao anh không đổi cho nó, Sloan? Tôi cũng chẳng ưa gì núi Spine, nhưng vấn đề là giá trị của viên đá, tôi sẽ bỏ tiền ra mua vậy.

Một lát sau lão chủ hàng thịt mới liếm môi, trả lời:

– Đây là cửa hàng của tôi. Tôi muốn làm gì thì làm.

Từ sau Horst, Ka­tri­na tiến len, lắc nhẹ mái tóc vàng óng như đồng, nói:

– Ba ơi, Er­agon sẵn lòng trả tiền mà. Đưa thịt cho cậu ấy, còn vào ăn cơm chứ.

Lão Sloan quát tháo:

– Vào nhà ngay. Đây không phải việc của con.

Mặt Ka­tri­na rắn lại, thẳng lưng, giận dữ ra khỏi phòng. Thấy thái độ của cô ta đối với cha, Er­agon không đồng ý, nhưng không dám lên tiếng.

loading...

Horst vuốt hàm râu, cất giọng nói vang khắp căn phòng:

– Tốt, bây giờ chú chàu mình mua bán với nhau. Cháu định ra giá bao nhiêu?

– Càng nhiều càng tốt ạ.

Horst lấy trong bóp ra một cọc tiền, bảo lão Sloan:

– Lấy cho tôi sườn và thịt quay ngon nhất. Nhớ là chất cho đầy ba lô của Er­agon.

Thấy lão ngập ngừng, ông nói tiếp:

– Không bán cho tôi là sai lầm đó.

Lão lẩn vào phòng trong. Tiếng dao chặt, tiếng giấy gói, kèm theo những tiếng lèm bèm chửa rủa vang tới bên ngoài. Mấy phút sau, lão trở lại với một gói thịt lớn. Lão tỉnh bơ nhận tiền của Horst, rồi lau chùi dao, làm như không quan tâm tới ai.

Horst ôm gói thịt bước ra khỏi cửa. Er­agon vội vã nhặt viên đá và ba lô, chạy theo ông. Gió đêm phả lên mặt làm cả hai tươi tỉnh, sau những giờ phút trong cửa hàng ngột ngạt.

– Cám ơn chú Horst. Cậu Gar­row của cháu sẽ mừng lắm đây.

– Đừng cám ơn chú. Vì từ lâu rồi chú muốn cho lão ta một bài học. Sloan là một gã bán hàng xấu tính, khó chịu lắm. Phải cho lão biết thế nào là lễ độ. May là Ka­tri­na nghe lộn xộn, tới báo ngay cho chú, nếu không chắc xảy ra đánh nhau. Nhưng không may là, lần sau cháu trở lại, dù có tiền, lão ta cũng sẽ làm khó dễ.

– Nhưng tại sao ông ấy nổi sùng lên như vậy. Dù không ưa nhau nhưng những lần trước, cháu đem tiền đến, ông ấy vẫn bán như thường mà. Cháu cũng chưa bao giờ thấy ông ấy lớn tiếng với Ka­tri­na như vậy.

– Hỏi cậu cháu. Cậu cháu biết rõ chuyện này hơn chú.

Er­agon xếp thịt vào ba lô, nói:

– A, bây giờ cháu lại thêm lý do để về nhà gấp…..để khám phá bí mật này. Đây, nó thuộc về chú.

Er­agon trao viên đá cho Horst. Ông chặc lưỡi, bảo:

– Không, cháu hãy giữ viên đá lạ lùng này. Chuyện tiền, chú tính thế này, anh Al­briech dự tính đến Fe­in­ster vào mùa xuân tới. Anh ấy muốn làm thợ cả cho lò rèn ở đó. Như vậy chú cần có thợ phụ để thay thế anh ấy. Những ngày rảnh rỗi, cháu có thể đến làm trừ nợ. Được không?

Er­agon hớn hở cúi đầu cám ơn. Horst có hai con trai, Al­briech và Bal­dor, cả hai cùng làm trong lò của ông. Ông thật quá tốt khi cho nó một chân thợ phụ.

– Một lần nữa, cháu cám ơn chú. Cháu vẫn mong được làm cho chú.

Nó mừng vì có cách để trả nợ cho ông. Cậu Gar­row không bao giờ chấp nhận của bố thí. Nhưng nó chợt nhớ việc người anh họ nhờ:

– Anh Ro­ran muốn cháu nhắn tin cho chị Ka­tri­na, nhưng cháu đã không gặp riêng chị ấy được. Chú nhắn giúp cháu, được không?

– Tất nhiên.

– Anh ấy muốn chị Ka­tri­na biết: ngay khi những nhà buôn đến thành phố, anh ấy sẽ có mặt tại đó để gặp chị.

– Có vậy thôi?

– Dạ….còn nữa. Anh Ro­ran còn muốn chị ấy biết rằng, ngoài chị Ka­tri­na, anh ấy không hề nghĩ đến ai. Chị ấy là người đẹp nhất mà anh từng thấy.

Horst toét miệng cười, nháy mắt với Er­agon:

– Sắp tới màn nghiêm trọng rồi, phải không?

Er­agon cũng mủm mỉm cười:

– Dạ, chắc vậy. Nhân thể, chú cho cháu gửi lời cám ơn chị Ka­tri­na đã bênh vực cháu. Mong chị ấy không bị rầy la. Anh Ro­ran sẽ nổi sùng nếu chị Ka­tri­na gặp rắc rối.

– Đừng lo. Lão Sloan không biết Ka­tri­na báo tin cho chú đâu. Trước khi về, cháu có muốn ăn tới với chú không?

– Cháu rất tiếc, vì cậu Gar­row đang nóng lòng chờ cháu.

Er­agon đeo ba lô lên vai, bước xuống đường, vẫy tay chào. Bao thịt nặng làm nó không thể đi mau hơn, vì nó đang nóng lòng về nhà. Tuy nhiên chuyện mới xảy ra cũng làm bước chân nó có phần phấn chấn. Đã tới cuối làng, Er­agon bỏ lại phía sau những ngôi nhà với những ánh đèn ấm áp. Mặt trăng treo trên đỉnh núi soi tỏ mặt đất như ban ngày. Gần cuối đoạn đường dẫn về hướng nam, nó rẽ vào một lối nhỏ, xuyên qua đồng cỏ mọc cao hơn đầu gối, rồi leo lên một gò cao, gần như chìm khuất dưới bóng những cây phong du cao lớn. Tới đỉnh gò, nó thấy trong nhà thấp thoáng ánh sáng rọi ra.

Mái nhà lợp ván và ống khói bằng gạch. Mái hiên nhô khỏi những bức tường trắng, phủ bóng tối trên nền đất. Phía trong hàng rào khóa, một bên chất đầy củi, một bên là dụng cụ nghề nông.

Ngôi nhà này đã bỏ hoang cả nửa thế kỷ khi gia đình nó dọn về đây, sau cái chết của mợ Mar­ian, vợ cậu Gar­row. Nơi đây cách Car­va­hall mười dặm. Mọi người đều bảo sự cách biệt xa xôi như vậy rất nguy hiểm, vì có chuyện gì xảy ra, những người trong gia đình chẳng thể nhờ vả được người trong làng. Nhưng cậu Gar­row không nghe.

Cách nhà chừng bốn mươi thước là một cái chuồng màu sắc ảm đạm, nhốt hai con ngựa, con Bir­ka và con Brugh, cùng bầy gà và một con bò cái. Đôi khi còn có một con heo, nhưng mùa này nhà nó không đủ khả năng nuôi một con heo nào. Chiếc xe ngựa gác bên chuồng. Sát bờ cánh đồng nhà, một hàng cây lớn trồng dọc con sông Ano­ra.

Nó mệt nhọc tiến gần hàng rào, lên tiếng gọi:

– Cậu ơi, Er­agon đây, mở cửa cho cháu.

Tiếng lọach xọach kéo chốt rồi cửa mở.

Cậu nó đứng vịn tay lên cánh cửa, áo quần tơi tả phủ trên người như một con bù nhìn. Dưới mái tóc hoa râm, mặt cậu nó hốc hác, cái nhìn căng thẳng. Trông ông như một xác ướp mới được phát hiện là hãy còn sống. Trả lời ánh mắt dò hỏi của nó, ông thì thầm:

– Ro­ran đang ngủ.

Cây đèn dầu chập chờn trên cái bàn gỗ cũ. Gần bếp lò, một dãy đồ dùng làm bếp treo trên tường bằng những đinh tự chế. Cửa thứ hai mở vào toàn bộ căn nhà. Sàn gỗ bóng lộn, vì những bàn chân đi lại quá nhiều năm.

Er­agon vừa lôi gói thịt ra, cậu nó hỏi ngay:

– Cái gì vậy? Cháu mua thịt à? Cháu lấy tiền ở đâu?

– Không, chú Horst mua cho mình đấy.

– Cháu để hắn trả tiền thịt sao? Cậu đã dặn cháu, cậu không xin xỏ đồ ăn. Nếu chúng ta không thể tự nuôi thân, thì chúng ta trở lại thành phố. Như thế này, cháu chưa kịp quay lưng, họ sẽ bảo nhau chẳng biết nhà ta có qua khỏi mùa đông này không và sẽ gửi quần áo cũ đến cho chúng ta mất thôi.

Mặt cậu Gar­row tái đi vì giận, Er­agon vội nói:

– Cháu không nhận đồ bố thí. Chú Horst chấp nhận cho cháu làm để trả nợ vào mùa xuân này. Chú ấy cần người, vì anh Al­briech sắp đi xa.

– Thì giờ đâu cháu đến làm cho hắn? Cháu tính bỏ hết việc nhà sao?

Er­agon treo cung tên lên cái móc bên cạnh cửa.

– Cháu chưa biết phải làm sao. À, cháu kiếm được một thứ có thể bán được nhiều tiền, cậu ạ.

Nó đặt viên đá lên bàn. Cậu nó hau háu nhìn:

– Cháu thấy vật này ở núi Spine, phải không?

– Dạ.

Rồi nó kể lại mọi chuyện trong rừng và nói thêm nó đã bị mất mũi tên tốt nhất và chắc sẽ phải làm thêm một số. Cậu Gar­row nắm chặt cục đá như sợ nó biến mất, nói:

– Thời tiết ngoàii đó ra sao?

– Lạnh. Không đổ tuyết, nhưng đêm nào cũng đóng băng.

– Ngày mai cháu phải giúp anh Ro­ran gặt cho xong đám lúa mạch đi. Nếu có thể, thu hoạch hết hoa màu luôn, sương mù sắp dày đặc rồi. Đây, cháu giữ viên đá này, khi những nhà buôn đến, mình sẽ tìm hiểu giá trị của nó ra sao. Bán đi là tốt nhất. Càng ít dính dáng đến phép thuật càng tốt…Tại sao Horst lại trả tiền thịt cho cháu?

Er­agon kể lại vụ lộn xộn với lão chủ hàng thịt và bảo:

– Cháu không hiểu vì sao mà ông ấy giận dữ đến như vậy.

– Is­mi­ra, vợ của Sloan đã vượt qua thác Igual­da một năm trước khi cháu được đưa đến nơi này. Kể từ đó, không bao giờ lão đến gần núi Spine hay bất cứ thứ gì có liên quan tới rặng núi. Nhưng đó chẳng phải lý do lão bỏ qua mối lợi. Cậu nghĩ lão chỉ muốn làm khó cháu thôi.

– Vậy thì cháu sẽ trở lại.

Cái nhìn của cậu Gar­row dịu xuống, cậu nhìn nó gật đầu. Er­agon vào phòng, đẩy viên đá vào gầm giường, rồi lăn xuống nệm. Về nhà rồi! Lần đầu tiên, kể từ trước chuyến săn, nó mới được hoàn toàn thoải mái và có một giấc ngủ ngon lành.

Mục lục
loading...