Menu

ER­AGON – CẬU BÉ CƯỠI RỒNG FULL 4 TẬP-Quyển 1.Chương 11


Er­agon – Cậu Bé Cưỡi Rồng Full 4 Tập


Tác giả: Christo­pher Paoli­ni


Q.1 – Chương 11: Chuyến Bay Định Mệnh

Trên đường về, đầu óc Er­agon rối bời suy nghĩ. Nó chạy hết sức lực, không kịp ngừng để thở. Ra khỏi đường cái, nó phóng tư tưởng tới Saphi­ra, nhưng cô rồng đang ở quá xa, không liên lạc được. Er­agon tự nhủ, sẽ phải nói ra sao với cậu Gar­row đây? Không còn chọn lựa nào khác, ngòai việc cho cậu biết hết sự thật về Saphi­ra.

Về tới nhà, tim đập thình thịch, thở hổn hển, nó thấy cậu Gar­row đang đứng gần mấy con ngựa trong chuồng. Er­agon bối rối nghĩ, mình có nên nói với cậu lúc này không? Không thấy Saphi­ra làm sao cậu có thể tin? Tốt hơn, mình đi tìm nó trước đã.

Er­agon lẻn ra sau trại, vào rừng. “Saphi­ra”, nó thầm kêu lớn.

“Em tới đây.” Tiếng trả lời mơ hồ. Nó cảm thấy Saphi­ra đang có điều lo lắng. Rồi tiếng vỗ cánh vang trên không, sau đó Saphi­ra đáp xuống giữa một đám khói, hỏi: “Có chuyện gì vậy?”

Er­agon vuốt vai Saphi­ra, nhắm mắt, lấy lại bình tĩnh, rồi tóm tắt những gì đã xảy ra. Nó vừa nói đến những kẻ lạ, con rồng chợt co rúm người lại, đứng dựng lên gầm rú. Rồi nó quất đuôi qua đầu Er­agon. Er­agon vội nhảy lùi lại, hụp đầu xuống, trong lúc đuôi rồng đập chan chát lên đống tuyết. Saphi­ra gào thét: “Lửa! Kẻ thù! Chết chóc! Sát nhân!”

Er­agon dồn hết sức lực vào ý nghĩ: “Chuyện gì không ổn vậy?” Nhưng như có một bức tường thép bít quanh tư tưởng Saphi­ra, nó lại gào lên, xoè móng vuốt cào xé tan nát mặt đất đóng băng.

“Lời thề bị phản bội, người bị giết, trứng vỡ tan tành! Máu đổ khắp nơi. Sát nhân!”

Er­agon xông tới, nắm một cái gai trên lưng rồng, leo lên lưng, ôm chặt cổ Saphi­ra khi nó lại đứng dựng lên.

– Đủ rồi, Saphi­ra. Mọi chuyện rồi sẽ ổn cả thôi mà.

Con rồng thu mình, vươn hai cánh, bay lên. Lơ lửng trên khoảng không một lúc, rồi chúi xuống lấy đà, nó bay vút lên bầu trời.

Er­agon la lên, mặt đất xa dần, gió quất rào rào đến ngộp thở. Saphi­ra làm ngơ trước sự khiếp đảm của Er­agon, nó nghiêng cánh thẳng tiến về dãy núi Spine.

Er­agon thoáng thấy trang trại nhà nó và dòng sông Ano­ra phía dưới. Bụng dạ như lộn tùng phèo cả lên, nó ôm chặt cổ Saphi­ra, nhìn lom lom cái vảy ngay trước mặt, ráng không ói mửa, khi con rồng tiếp tục vút mãi lên. Saphi­ra bay với mức thăng bằng, Er­agon mới đủ can đảm nhìn quanh.

Không khí lạnh tới độ sương đọng trên mí mắt nó. Tới vùng núi nhanh đến không ngờ. Từ trên không, những đỉnh núi nhọn hoắt như những mũi dao đang chờ cắt thịt cả người lẫn rồng ra từng mảnh. Bất ngờ Saphi­ra chao đảo, làm Er­agon phải nghiêng mình sang bên, nôn thốc tháo. Nó liếm môi, đắng nghét, rồi vùi đầu lên cổ ả rồng.

Er­agon năn nỉ: “Chúng ta phải trở về. Những kẻ lạ đang tìm đến trại. Phải báo cho cậu Gar­row ngay. Quay lại đi.”

Không thấy ả trả lời. Nó ráng tiến sâu vào tư tưởng Saphi­ra, nhưng một rào chắn đầy khiếp đảm và giận dữ bao kín ý nghĩ của con rồng. Nhất quyết phải bắt bằng được nó quay trở lại, Er­agon thu hết ý chí, phóng tư tưởng qua lớp giáp tinh thần của Saphi­ra, nhưng không thể được.

Lúc này núi non bao quanh, như những bức tường trắng khổng lồ nứt nẻ bởi những vực đá hoa cương. Giữa hai đỉnh núi, băng đóng xanh ngăn ngắt như một dòng sông đông cứng. Dưới chân núi, phơi bày những suối khe, thung lũng chạy dài. Phía dưới, khi bóng Saphi­ra xoè cánh bay qua, Er­agon nghe tiếng chim chóc hãi hùng kêu thét. Nó cũng thấy cả bầy dê núi hốt hoảng nhảy qua những mỏm đá.

Gió lồng lộng từ những cú vỗ cánh của Saphi­ra làm Er­agon chóng mặt và mỗi lần ả xoay trở cổ, nó lại bị chao đảo cả người. Hình như ả không biết mệt là gì. Er­agon lo sợ ả cứ tiếp tục bay suốt đêm nay.

Sau cùng, màn đêm xuống, Saphi­ra mới là là hạ cánh. Er­agon nhận ra một khoảng trống nhỏ trên thung lũng. Con rồng phải bay vòng trôn ốc trên những ngọn cây, vỗ cánh nhè nhẹ đáp xuống mặt đất bằng hai chân sau. Những bắp thịt mạnh mẽ của nó gồng lên khi chạm đất, rồi mới tới hai chân trước rướn lên một bước để giữ thăng bằng. Er­agon, không đợi ả kịp xếp cánh, nhảy ngay xuống.

Chạm mặt đất, đầu gối nó khụy xuống, má đập trên tuyết. Giật bắn người vì chân đau rát đến ứa nước mắt, bắp thịt nó run lên vì gò bó quá lâu. Nó nằm bật ngửa, dang rộng chân tay. Rồi ráng nhìn xuống, những đốm dơ lớn, loang lổ trên vải quần nơi bắp vế. Rờ thử, thấy ướt, nó vột lột quần ra, nhăn mặt vì đau đớn. Hai bắp vế da bị lột, vì vảy rồng cọ xát, máu chảy ròng ròng. Kéo quần lên, Er­agon bật kêu, khi vải quần chạm phải vết thương. Nó đau đến không thể nào đứng nổi.

Đêm tối mịt mùng che phủ chung quanh, bóng núi tối tăm trở nên xa lạ. Mình đang ở trong rặng núi Spine giữa mùa đông, với một con rồng hóa rồ, chân không bước nổi, chẳng một chỗ trú thân. Mai phải trở về, mà bay trên lưng nó thì không chịu nổi nữa. Ôi, ước gì Saphi­ra phun được lửa lúc này.

loading...

Er­agon thở dài, quay nhìn con rồng đang thu mình nằm bên cạnh. Nó đặt tay lên Saphi­ra, thấy nó run bần bật. Hàng rào tư tưởng của Saphi­ra không còn nữa, nên nỗi sợ của con rồng truyền sang nó. Nó truyền ý nghĩ làm cho Saphi­ra nguôi ngoai và hỏi: “Vì sao những kẻ lạ kia làm em sợ thế?”

“Những kẻ sát nhân”

“Cậu Gar­row đang gặp nguy hiểm. Em lại bắt cóc anh đi. Em không đủ khả năng bảo vệ anh sao?”

Ả gầm gừ, nghiến chặt hàm tức giận.

“A, nếu em nghĩ bảo vệ được anh, tại sao phải chạy trốn?.Cái chết đến bằng thuốc độc.”

“Nhìn coi, Saphi­ra. Trời thì tối, chuyến bay là lột da đùi anh như anh vẫn đánh vảy cá vậy. Em thích lắm sao?”

“Không.”

“Vậy thì tại sao em lại gây ra chuyện này?”

Qua mối gi­ao cảm, nó biết Saphi­ra ân hận vì sự đau đớn của nó, nhưng không ân hận vì hành động của ả. Ả quay đi, tránh trả lời. Trời trở lạnh như nước đá, vết thương cũng bớt đau, nhưng Er­agon biết tình trạng của nó không khả quan hơn. Nó đổi phương pháp:

“Anh gần đóng băng rồi, nếu em không tìm cho anh một túp lều, cái hang để sưởi ấm. Hay một ổ lá thông cũng được, nếu không anh chết cóng mất.”

Saphi­ra có vẻ nhẹ lòng vì Er­agon không căn vặn nữa.

“Khỏi cần. Em sẽ cuốn quanh và che cho anh bằng đôi cánh. Lửa trong thân em sẽ làm anh bớt lạnh ngay.”

Saphi­ra dùng đuôi dẹp bằng phẳng một ụ tuyết. Er­agon chán ngán nhìn đống bùn trước mặt bảo:

“ Em phải giúp, anh không bước qua nổi đống bùn này đâu.”

Cái đầu lớn hơn cả thân hình Er­agon, đặt ngay bên cạnh nó. Nó nhìn thẳng đôi mắt to, màu xanh ngọc, rồi nắm chặt một cái gai trắng như ngà. Saphi­ra nhấc bổng nó lên, nhẹ nhàng đặt trên khoảng đất vừa dọn sạch sẽ. Er­agon vẫn đau đến hoa mắt, nhưng ráng chịu đựng.

Đặt Er­agon xuống xong, Saphi­ra cuộn mình nằm xuống, xoè cánh phải che kín Er­agon như một cái lều. Hơi ấm từ trong bụng nó tỏa ra, ngay lập tức không còn chút lạnh lẽo nào nữa.

Er­agon choàng áo khoác, cột hai cánh tay áo quanh cổ. Lúc này nó mới thấy bụng đói cồn cào. Nhưng đói bụng không làm nó bận tâm bằng mối lo nghĩ chính: Nó có kịp về nhà trước những kẻ lạ kia không? Nếu không kịp thì chuyện gì sẽ xảy ra? Dù mình cố nhịn đau để lại cỡi rồng về, sớm nhất thì trưa mới tới. Lúc đó, những kẻ kia đã tới nhà mình từ lâu rồi.

Nó nhắm mắt và cảm thấy một giọt nước mắt lăn trên mặt. Nó thầm hỏi: “Mình đã gây ra cơ sự gì đây?”

Mục lục
loading...